Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Ánh trăng không hiểu lòng tôi

Tân Di Ổ

Dịch giả: Mai Quyên

 Mấy năm nay, khi chưa biết rõ về nguyên nhân cái chết cảu Hướng Dĩ, chẳng phải cô và Diệp Quân cũng đã có những tháng ngày như chị em ruột thịt đó sao?

Chương 14

Bắt đầu từ hôm quyết định tự lập mưu sinh, Hướng Viễn đã bắt đầu hành trình tìm kiếm việc làm. Nơi đầu tiên cô nộp hồ sơ là tập đoàn Vĩnh Khải – nơi nổi tiếng với sự cạnh tranh tàn khốc. Nếu nói Giang Nguyên là một doanh nghiệp địa phương thành công thì Vĩnh Khải chính là một tay cự phách. Gia tộc Chương thị sở hữu nó nổi tiếng trong giới kinh doanh bao đời nay, sau khi Trung Quốc mới thành lập đã có mối quan hệ mật thiết với chính phủ, tuy trong mười năm cải tổ gặp rất nhiều khó khăn, nhưng trong những năm đầu thập niên tám mươi đã khởi nghiệp trở lại với ngành kinh doanh địa ốc. Hiện nay, cơ ngơi đã trở thành một tập đoàn nổi tiếng, mở rộng sang lĩnh vực bất động sản, hoá chất, điện tử, là doanh nghiệp nộp thuế nhiều nhất của toàn tỉnh. Người hiện đang nắm giữ Vĩnh Khải là Chương Tấn Manh, đồng thời cũng trở thành đại biểu lớn của toàn quốc và là thương gia nổi tiếng của tỉnh.

Ở phòng họp tầng mười bảy trong toà nhà Vĩnh Khải đã có mấy chục người đang ngồi chờ. Ở một nơi có mật độ nhân khẩu cao như thế nhưng lại rất yên tĩnh, trong ấn tượng của Hướng Viễn thì không khí tĩnh lặng ấy cũng chỉ như ở trong thư viện mà thôi. Trước khi vào phỏng vấn vòng hai kỳ tuyển dụng hàng năm của Vĩnh Khải, Hướng Viễn đã trải qua sự chen chúc kinh hoàng như đang giành giật mua hàng khuyến mãi cuối năm và cả cảnh tượng người ngợm lố nhố ở kì phỏng vấn đầu tiên. Cô cảm thấy cho dù có được tuyển dụng hay không thì hôm nay cô được ngồi ở đây cũng xem như đã mở rộng tầm mắt.

Trong phòng họp yên tĩnh lạ lùng, chỉ có tiếng loạt xoạt khe khẽ của giấy tờ được lật giở và cả giọng nói ngọt ngào của cô gái phòng nhân sự

“Người tiếp theo, XXX”. Những tiếng bước chân ra vào phòng họp nhỏ hoặc nặng nề, hoặc nhẹ nhõm. Một số người chưa đến ba phút đã đi và trở lại, một số người ở mãi trong ấy đến cả giờ đồng hồ, lúc bước ra khoé môi thoáng nét đắc ý. Có lẽ may mắn được giữ lại đến vòng này đều là những anh tài. Hướng Viễn nghĩ: chắc chắn anh tài đều là những cá thể tách biệt với thế gian, nếu không tại sao những người áo mũ chỉnh tề ngồi cạnh cô đây, người nào người nấy đều ngồi ngay ngắn, ánh mắt lãnh đạm, vẻ mặt kiêu hãnh như thế? Rõ rang chờ đợi là khó khăn thế nhưng chẳng ai buồn trò chuyện với nhau, người nào cũng chăm chú đọc tài liệu trong tay hoặc chìm đắm trong suy nghĩ của mình. Hướng Viễn biết lúc ra trường, tuy thành tích của cô không đến mức huy hoàng nhưng cũng khá xuất sắc, nhưng ngồi ở một nơi toàn các “cao thủ” thế này, mới thực sự là lọt thềm mất tích, không chút nổi bật. Cô không nghĩ căng thẳng lúc này sẽ giúp ích được gì cho cuộc phỏng vấn, song lại không có việc gì để làm nên đành tiện tay lật giở tờ tập san nội bộ của Vĩnh Khải cho đến khi cảm thấy vị trí trống bên mình đã có người lấp chỗ.

Hướng Viễn ngẩng lên nhìn lướt qua người vừa ngồi xuống cạnh cô, đôi mắt bất ngờ bị hoa lên. Chẳng trách cô lại giật mình bởi ở nơi phỏng vấn với màu sắc chủ đạo là đen và trắng này, bỗng nhiên có thêm một người như thế xuất hiện, giống như bức trang mặc thuỷ giản dị bị dính một vết mực đỏ vậy.

Cô gái ngồi bên cạnh mặc một bộ váy màu cam rực rỡ, mày đen môi đỏ, dung nhan kiều diễm. Hướng Viễn không rõ cô gái này vào đây lúc nào. Một nhan sắc và cách trang điểm nổi bật như thế, dù có bước đi trong những khu thương mại cao cấp hoặc những nơi ăn chơi về đêm mà mỹ nữ quần tụ như mây trên trời cũng sẽ được mọi người chú ý thế nhưng cô gái đó lại xuất hiện trong một nơi thế này thật khó tránh khỏi tạo nên sự kỳ quái.

“Hì!”, mỹ nữ màu cam thấy ánh mắt Hướng Viễn đang nhìn mình liền chào hỏi rất tự nhiên, Hướng Viễn liếc thấy xung quanh đã có rất nhiều người cố làm ra vẻ hờ hững quét tia nhìn về họ.

Cô xác định người mà đối phương đang lên tiếng chào là mình chứ không phải người khác thì mới mỉm cười. Không gây hấn với người lạ là một trong những nguyên tắc đối nhân xử thế của cô.

Cô gái cũng nở nụ cười rạng rỡ với Hướng Viễn, dung nhan càng tỏ ra rực rỡ kiều diễm. Nếu khoác bộ áo màu cam này lên người kẻ khác, Hướng Viễn sẽ thấy cực kỳ giống một bình “cam tươi” biết đi nhưng cô gái trước mặt lại khiến cô cảm thấy tương xứng một cách kỳ lạ. Có lẽ do cô gái đó có làn da trắng trẻo, gương mặt thanh tú, chí ít là không thấy người ta thấy chướng mắt.

“Yên tĩnh quá, lặng lẽ thật đấy, cứ như lễ truy điệu vậy”, mỹ nữ hạ thấp giọng nói với Hướng Viễn.

Hướng Viễn cảm thấy bớt lo lắng, mỉm cười gật đầu.

Mỹ nữ thấy được đồng tình thì liền kề sát cô hơn, nói với vẻ nghiêm túc: “Cô mà cười thì có phần giống Lục Minh Quân”.

Hướng Viễn không biết Lục Minh Quân là ai nên cũng không biết đối phương nói vây là khen hay chê nhưng cũng tiện miệng đáp lại một câu: “Cám ơn nhiều, lúc cô cười rất giống Ingrid Bergman”.

“Ingrid Bergman?” Mỹ nữ đột nhiên cười nghiêng ngả: “Thú vị thú vị, tôi biết trong đám người ở đây cô thú vị nhất mà, cô ăn mặc cá tính hơn bọn họ nhiều”.

Hướng Viễn cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi trắng của mình rồi sáng suốt lựa chọn không đáp lại lời bình phẩm của cô nàng. Cô gái kia hình như mới phát giác ra mình có phần đường đột nên cười rồi tự giới thiệu: “Xin chào, tôi là Chương Việt”.

Sau này, có một lần Hướng Viễn hỏi Chương Việt: “Hôm lần đầu tiên gặp, sao bồ lại mặc một bộ đồ màu sắc kinh dị như vậy?”

Chương Việt đáp: “Đã hơn nửa tháng không xuất hiện bên ngoài nên hôm ấy muốn chọn một màu rực rỡ chút chút. Mình cứ tưởng mình mặc đẹp lắm chứ?”

Hướng Viễn trả lời: “Thường những người ăn mặc như vậy xuất hiện trong công ty, không là con gái ông chủ thì cũng là thư ký tình nhân của lãnh đạo, mà hai loại người này mình đều không muốn đắc tội”.

Tất nhiên những lời này đều là những lời sau này mới nói. Khi ấy, Hướng Viễn và Chương Việt hoàn toàn không biết rằng sau này họ lại trở thành bạn bè. Sau khi chào hỏi nhau, tự giới thiệu bản thân rồi, đề tài nói chuyện giữa hai người vẫn ít đến thảm thương.

Chương Việt nào chịu được rảnh rỗi, hạ giọng hỏi Hướng Viễn: “Ở đây có rất nhiều đàn ông, cô thấy anh chàng nào hay ho nhất?”

Hướng Viễn nhìn quanh phòng họp một vòng rồi chỉ tay vào trang đầu trong tập san của công ty trước mặt, ở đó có ảnh làm việc trong văn phòng của ông chủ lớn Vĩnh Khải – Chương Tấn Manh. Thực ra lúc đó Hướng Viễn chưa chắc chắn chuyện Chương Việt là con gái của Chương Tấn Manh nên cô chỉ vào bức ảnh của Chương Tấn Manh để trả lời Chương Việt nhưng hoàn toàn không có ý nịnh nọt. Chương Tấn Manh tuy đã hơn năm mươi, nhưng vẻ mặt, dáng vóc được chăm sóc rất tốt, thậm chỉ nhìn còn trẻ hơn cả chục tuổi so với Diệp Bỉnh Lâm vốn tuổi tác tương đương. Gương mặt ông chín chắn, ánh mắt điềm tĩnh, chắc chắn thời trẻ đã mê hoặc không biết bao nhiêu thiếu nữ, dù là một thương nhân thành công nhưng trên gương mặt hoàn toàn không có vẻ khắc nghiệt và mệt mỏi vì bôn ba, nét thư sinh đó khiến ông giống một trí thức hơn. Đương nhiên, Hướng Viễn cho rằng sự “hay ho” đa phần là chỉ mắt người nhìn chuẩn xác, nhanh nhạy nắm băt thời cơ chính sách, hiếm khi thất bại trong việc đầu tư… của Chương Tấn Manh đều đã được đồn đại từ lâu.

Khi ấy, Chương Việt đã vỗ vỗ vào đùi Hướng Viễn nói: “Mắt nhìn người tốt lắm, người cô chỉ cho đến bây giờ vẫn là một ông già phong lưu phóng khoáng nhưng không tính ông ấy, ý tôi hỏi là những anh chàng ở đây cơ.”

Hướng Viễn không thấy hứng thú gì với vấn đề này cho lắm nhưng cứ ngồi mãi thế này cũng chán nên cô nhìn quanh phòng thêm lần nữa rồi chỉ vào người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi ở vị trí người phỏng vấn chính thức phía bên kia cửa kính phòng họp. Dù ở một khoảng cách xa như thế, song dùng câu “đàn ông khiêm tốn, nóng bỏng như ngọc” để hình dung anh ta cũng không quá đáng.

“Ai?”, Chương Việt tò mò nhướn mày.

“Cái sắc đẹp kia kìa.”

Chương Việt phì cười. Lúc này, cô nói với Hướng Viễn rằng ở đây giống như lễ truy điệu vậy nên những người đang chờ đợi được phỏng vấn này tất nhiên sẽ giống như nhân vật chính duy nhất trong lễ truy điệu – xác chết.

Không biết do lĩnh cảm hay gì mà “sắc đẹp” kia như ý thức được bên ngoài có người đang quan tâm một cách bất bình thường đến mình, anh nhìn xuyên qua lớp cửa kính về phía hai người rồi mỉm cười.

“Anh ta đang cười với cô à?”, Hướng Viễn hỏi.

Chương Việt đáp: “Đúng rồi, tôi chính là bà quả phụ đến tìm “sắc đẹp” kia để cùng ăn trưa. Tôi và cô đúng là có cùng suy nghĩ, hai người cô thấy hay ho nhất: một là ông bố, một là chồng tôi.”

Lần phỏng vấn ấy Hướng Viễn được “sắc đẹp” – Phó tổng giám đốc Thẩm An Cư của Vĩnh Khải, cũng chính là phu quân của Chương Việt, con rể cưng của Chương Tấn Manh – tuyển dụng, Hướng Viễn không biết do cô biểu hiện quá xuất sắc, khả năng vượt trội hay do Chương Việt đỡ đầu nên cô đã trở thành một kế toán viên hạch toán vốn đầu tư của phòng kế toán Vĩnh Khải rồi bảy tháng sau được điều đến làm trợ lý của trợ lý Phó tổng, tức là trợ lý cấp hai bên cạnh Phó tổng.

Thẩm An Cư phụ trách phát triển thị trường của Vĩnh Khải, anh và những nhân viên của mình đã cấu thành bộ tham mưu đi đầu của tập đoàn. Khác hẳn với vẻ ngoài nhã nhặn và thư sinh, tác phong làm việc của anh lại mạnh mẽ và kiên quyết. Nói theo cách của những người ở tổng bộ Vĩnh Khải thì những người bên cạnh Chủ tịch Chương ở tầng mười tám người nào cũng đeo mắt kính, còn những người bên cạnh Phó tổng tầng mười bảy bước đi như thể quân xung phong.

Thẩm An Cư chính là một con người tràn đầy mâu thuẫn như thế. Nghe nói anh xuất thân bần hàn, không hề có ai chống đỡ sau lưng, chỉ nhờ vào ngoại hình mà cưới được công chúa nhà họ Chương, một bước trở thành phò mã. Một người đàn ông dựa vào phụ nữ để đi lên thì trong quá trình thăng tiến hẳn có không ít những lời xì xầm, bàn tán sau lưng nhưng lại không có ai tìm ra được lý do để khích bác ngay trước mặt anh. Trong lòng những người đàn ông làm việc ở Vĩnh Khải luôn khinh thường Thẩm Cư An nhưng ai cũng muốn trở thành Thẩm Cư An. Đương nhiên, cũng chẳng ai có thể thay thế anh. Anh như ngồi trên ngai vàng, nhưng bình quân mỗi ngày đều làm việc mười lăm tiếng đồng hồ. Bình thường đến cả những người làm công việc vệ sinh trong toà nhà này anh cũng tỏ ra lịch sự lễ độ khiến mọi người cảm thấy như cây cỏ gặp gió xuân, niềm nở vui vẻ nhưng trên thương trường anh lại là một tay “tàn nhẫn cay độc” nổi tiếng trong việc đánh bại đối thủ cạnh tranh. Anh chưa từng phủ nhận mình đã dựa vào một cuộc hôn nhân để mưu cầu danh lợi như ngày hôm nay, song chưa ai có thể đưa kim ngạch đầu tư tăng trưởng của Vĩnh Khải trong vòng ba năm ngắn ngủi liên tục tăng vọt như anh… Cuối cùng, vũ khí còn lại để soi mói anh của tất cả mọi người chỉ còn lại cuộc hôn nhân “ dựa dẫm quyền thế”, nhưng cuộc sống hôn nhân của anh luôn luôn hạnh phúc trong mắt bất cứ người nào, anh và đại tiểu thư nhà họ Chương cũng là một cặp tình cảm mặn nồng. Những nhân viên bên cạnh anh bao giờ cũng là những người giỏi giang nhất, đêm làm việc nhiều nhất, già nhanh nhất, thăng tiến sớm nhất của toàn Vĩnh Khải. Hướng Viễn tuy chỉ là một trong những trợ lý cấp hai nhưng cô rất thích cách làm việc của Thẩm Cư An, cũng rất thích hợp với nhịp độ làm việc căng như dây đàn này. Những ngày tháng làm việc ở Vĩnh Khải đã trở thành quá trình sinh nhai khiến cô thoả mãn nhất trong hồi ức của mình.

Tình bạn giữa Hướng Viễn và Chương Việt vẫn được duy trì một cách lạ lùng. Tuy Hướng Viễn luôn tươi cười trước mặt mọi người nhưng thực sự cô không phải là người dễ thân quen với người khác, huống hồ Chương Việt là người có hoàn cảnh xuất thân, tính cách và sở thích khác cô một trời một vực. Nhưng lúc quen biết, Chương Việt lại là người rất dễ dàng khiến người khác quên đi cô là thiên kim tiểu thư của Vĩnh Khải, phu nhân của cấp trên Hướng Viễn. Cô chính là cô, bà chủ của “Tả ngạn”, quảng giao thân thiện, bạn của tiểu tốt vô danh Hướng Viễn.

Sau khi đã thân với Chương Việt, Hướng Viễn cũng trở thành khách quen của “Tả Ngạn”. Theo lời Chương Việt nói, sự nghiệp của bố và chồng còn không có ý nghĩa bằng “Tả Ngạn” của cô.

Hướng Viễn đã gặp Thẩm An Cư ở “Tả Ngạn” nhiều lần, có lúc anh đến đón vợ, có khi lại đưa khách đến vui chơi. Anh gặp Hướng Viễn ở đây, hoàn toàn không có vẻ cấp trên trịch thượng mà còn cười chào hỏi cô. Lúc đó, cô không phải là lính của anh mà là bạn của vợ anh nhưng Hướng Viễn lúc nào cũng giữ khoảng cách, hiếm khi chủ động gần gũi. Trở lại công ty, người nào chức nấy, tuyệt đối không bàn chuyện riêng. Chương Việt chưa hề hỏi, Hướng Viễn cũng không mấy khi nhắc lại chuyện lặt vặt trong công việc của phu quân cô. Có lẽ đó là nguyên nhân mà Thẩm Cư An vốn rất ghét chuyện công tư lẫn lộn không bài trừ Hướng Viễn.

Lúc có Thẩm Cư An, Chương Việt vốn như một bà hoàng lại ríu rít quanh anh như một con chim sẻ, vui vẻ tíu tít chuyện trò, anh lúc nào cũng nhìn cô vợ đáng yêu của mình bằng ánh mặt dịu dàng, yêu chiều. Một cặp vợ chồng đẹp như tranh vẽ, là tuyệt tác của trời đất, ai cũng ngưỡng mộ, song Hướng Viễn dám đánh cược Thẩm Cư An không biết chuyện Chương Việt nát rượu, thậm chí còn không biết mức độ nghiêm trọng trong việc say sưa của Chương Việt nữa.

Hướng Viễn đến “Tả Ngạn”, phần lớn thời gian là ở trong phòng bao dành cho khách quý mà Chương Việt dành cho người thân và cô. Lúc vắng khách, Chương Việt bắt đầu nốc hết cốc này đến cốc khác, loại rượu cực mạnh trên năm mươi độ, uống như uống nước lã vậy. Hướng Viễn không uống rượu cũng như các loại giải khát khác, thường chỉ cần một cốc nước uống cùng Chương Việt, thỉnh thoảng chụm cốc, không ai cản ai. Ngoài Hướng Viễn ra, bên cạnh Chương Việt còn có Trình Trang – em họ cô – nhưng theo như Chương Việt nói thì, khi chưa kết hôn Trình Tranh uống rất nhiều rượu, về sau khi lấy vợ rồi lại hiền lành như thể “trai đảm trong nhà” vậy, chưa đến mười giờ đã nhấp nhổm xem đồng hồ, như vậy chẳng thà chạm cốc với nước lọc của Hướng Viễn còn ý nghĩa hơn.

Hướng Viễn chẳng phải chưa từng khuyên nhủ Chương Việt rằng uống rượu hại thân, uống ít thôi, song Chương Việt luôn cười bảo: “Không uống thì làm gì?”. Đến cả Trình Trang cũng nói với Hướng Viễn: “Nếu khuyên được thì tôi đã khuyên rồi. Chương Việt không hồ đồ đâu, chị ấy vui thì cứ tuỳ chị ấy thôi”.

Nếu hôm sau Hướng Viễn được nghỉ thì Chương Việt sẽ nài nỉ Hướng Viễn đưa cô về nhà khi cô say khướt. Khi học đại học, Hướng Viễn cũng đã thi lấy bằng lái, nay mới có dịp áp dụng, Chương Việt kết hôn xong thì ra ở riêng với Thẩm Cư An, nơi ở của cô đương nhiên là chỗ tốt nhất trong toà nhà tốt nhất thế nhưng bất luận say thế nào, Chương Việt đều ở lỳ đến sang sớm mới chịu về nhà. Lúc đó, Thẩm Cư An đã lái xe đi làm từ lâu, chắc cô không muốn anh thấy cảnh vợ mình say khướt.

Chương Việt tỉnh rượu rất nhanh, ở nhà một mình ngủ suốt nửa ngày, tỉnh táo dậy lại là một cô gái kiều diễm. Cô bảo Hướng Viễn, vì giờ giấc nghỉ ngơi của đôi bên khác biệt, sợ quấy rầy lẫn nhau nên cô và Thẩm Cư An tách ra ngủ ở hai phòng riêng biệt, khi nào thời gian cho phép mới có hứng “hẹn hò” với nhau. Chương Việt tự tìm cảm hứng cho mình, cho rằng cả đời đều hò hẹn, đến già vẫn cảm thấy mới mẻ.

“Ai cũng bảo mình hạnh phúc nhất, Hướng Viễn, tại sao không hỏi mình có hạnh phúc không?”, Chương Việt hỏi.

Hướng Viễn thờ ơ nhìn cô: “Được thôi, bồ có hạnh phúc không?”

Chương Việt gật đầu: “Mình rất hạnh phúc”,

Chương Việt nói: “Là người phụ nữ mình có quyền thả trôi tình cảm để giải quyết mọi việc, cách xa lý trí, cách xa nguyên tắc”. Bởi vậy cô đã đặt tên cho casino của mình là “Tả Ngạn”.

Hướng Viễn hừ mũi: “Đương nhiên bồ có thể ở “Tả Ngạn” như một lẽ tất nhiên nhưng người bình thường làm việc quần quật một ngày, thậm chí nhiều ngày, mệt bã như một con chó mà tiền kiếm được chưa chắc đã mua nổi một cốc rượu ở chỗ bồ. Phải lấy vốn ở đâu ra để giải quyết mọi việc bằng tình cảm? Nhìn bao quát hết đi, đa số mọi người vẫn bận rộn làm việc ở bờ đối diện với bồ đấy”.

Đa số mọi người mà cô nói cũng bao gồm cả bản thân. Sau khi làm việc, cô giống như “tộc đi làm” ở thành phố này, đi sớm về muộn, bận rộn tất bật vì ba bữa ăn hàng ngày. Cũng may Vĩnh Khải đãi ngộ rất tốt nên ngoài việc lo chi phí mỗi ngày và tiền học, tiền sinh hoạt của Hướng Dao ra thì cô vẫn có thể thuê một căn phòng trọ nho nhỏ cạnh công ty. Căn phòng rất nhỏ nhưng cũng có thể trú thân. Phần cổ phiếu trước kia của cô bây giờ tăng gấp mấy lần, cô sẽ tìm thời cơ thích hợp để bán, sau đó phấn đấu thêm một, hai năm để mua một căn hộ nho nhỏ. Hướng Viễn không có gì bất mãn, cô biết mình nhất định tìm được một nơi dừng chân ở thành phố này, thậm chí còn tốt hơn cả trong tưởng tượng.

Cô thường xuyên gọi điện thăm hỏi tình hình vợ chồng chú Diệp nhưng cũng thưa dần sự qua lại với nhà họ. Thỉnh thoảng cũng đến dùng cơm, bà Diệp vẫn lặng lẽ như xưa, gặp Hướng Viễn rồi cứ than cô đơn. Sau khi Diệp Khiên Trạch vào Giang Nguyên, gáng nặng trên vai Diệp Bỉnh Lâm vẫn không hề giảm nhẹ, vẫn bận rộn tất tả nhưng tuổi tác là cả một vấn đề, cùng một loại công việc mà ông phải tốn nhiều công sức để giải quyết hơn trước. Hướng Viễn gặp Diệp Khiên Trạch một, hai lần nhưng cũng chỉ chào hỏi nhau đơn giản, nói những chuyện bình thường, cô cảm nhận thấy sự hụt hẫng, yếu ớt của anh. Khoảng cách đúng là một thứ kỳ diệu, sau khi anh về nước cô và anh đã gần nhau hơn, song hai trái tim lại cách xa vời vợi.

Kỳ thực Hướng Viễn không hề oán trách gì Khiên Trạch vì sự xa cách của họ có lẽ không phải là do anh. Anh vẫn như xưa thực lòng muốn xem cô là bạn – có lẽ trước nay vẫn là thế, chỉ là tự cô đã tỉnh. Mỗi khi tiến gần anh hơn, Hướng Viễn lại càng phát giác khả năng kiểm chế của mình hoàn toàn không đáng tin cậy như tưởng tượng. Cô hiểu anh nhưng cứ gặp anh thì lại thấy buồn tủi.

Nghe Diệp Quân nói, bệnh tình của Diệp Linh cơ bản đã ổn nhưng nếu muốn đi học, làm việc như người bình thường thì rất khó. Phần lớn thời gian, cô ấy đều nhốt mình trong phòng nghĩ đến những tâm sự mà chỉ cô ấy mới hiểu, cả ngày không nói với ai câu gì. Một người chăm bệnh như bà Diệp, dì Hương và Diệp gia mời đến ngày đêm túc trực bên cô, bác sĩ cũng định kỳ đến nhà kiểm tra, bệnh của cô không xấu đi nhưng cũng không thấy hi vọng được trị khỏi hẳn.

Chương 15

Diệp Quân vẫn là người có quan hệ thân thiết nhất với Hướng Viễn trong Diệp gia. Tan học, cậu thường tự ngồi xe buýt đến chỗ ở của Hướng Viễn để thăm cô, lần nào cũng viện đủ mọi lý do, có lúc đến để đưa một hộp bánh bà Diệp mới rán xong, có lúc để hỏi một đề đại số rất đơn giản, có khi là đánh bóng với đám bạn gần đó rồi tiện đường ghé thăm. Đến nhà thì sẽ ăn nhờ bữa cơm, Hướng Viễn không nấu, cậu sẽ tự làm. Khi Hướng Viễn phải có việc đi gấp, cậu cũng không vội vã về ngay mà ở lại để lên mạng, lúc về thì đóng cửa hộ cô. Đến nhiều rồi, đến cả chủ nhà cũng biết chàng trai mặc đồng phục cấp ba này là em của Hướng Viễn, có lúc cô không có ở nhà, bà cũng chủ động mở cửa cho Diệp Quân vào. Song chuyện khiến Hướng Viễn kinh ngạc nhất là có lần cô tăng ca xong về nhà lại nhìn thấy Diệp Quân đang ngồi xem tivi trong nhà cô gái làm ở công ty nước ngoài mắt mọc trên đỉnh đầu ở phía đối diện.

Sau dạo Hướng Dao nói ra những lời ấy, Hướng Viễn đối xử với Diệp Quân không hẳn là căm hận nhưng nói cho cùng, hận cũng chẳng làm được gì. Hướng Dĩ chết quá sớm, Hướng Viễn cố gắng nhớ lại trên đoạn đường vừa đi qua, những ký ức là Diệp Quân ở bên cô đã vượt xa cậu em trai yểu mệnh. Thì ra dù có thân thiết đến đâu cũng thế, chết rồi là như đèn đã tắt, những người đang sống đều tham lam mong muốn những thân mật và hơi ấm cận kề nhất. Cũng chẳng phải cô đã quên A Dĩ, mà là nếu so với những đau thương mà A Dĩ đã để lại thì cô thà nhớ đến dáng vẻ Diệp Quân tươi cười còn hơn. Có lúc Hướng Viễn đã tự nhủ, nếu năm ấy Diệp Quân đã làm sai thật, vậy thì phải thay thế cho A Dĩ xem như là sự trừng phạt cậu rồi.

Có lần, Hướng Viễn ra ngoài quên mang theo chìa khoá, lại đúng lúc bà chủ nhà đi du lịch, trời thì lạnh căm căm, cô co ro ở bên ngoài, không thể vào nhà, cuối cùng đành phải nhờ thợ khoá đến để phá khoá. Cô nhớ đến một câu nói của Chương Việt: “Có biết thứ quan trọng nhất của phụ nữ độc thân là gì không? No, no… không phải đàn ông, mà là chìa khoá cửa”. Thế là lúc làm lại khoá mới, ngoài một chìa giao cho chủ nhà, Hướng Viễn còn đưa cho Diệp Quân phòng trừ trường hợp cần đến.

Sau khi có được chìa khoá, Diệp Quân như thể có được sự cho phép, càng đến thường xuyên hơn. Hướng Viễn đã nói với cậu không chỉ một lần rằng: “Tan học rồi sao em không về nhà mà cứ qua đây suốt thế? Bố em và dì cũng không nói gì sao?”. Diệp Quân chớp mắt: “Dì và bố đều bảo em đến thăm chị thường xuyên. Ở nhà yên tĩnh quá, em thấy rất khó chịu, còn không bằng đến nhà chị làm bài tập nữa. Vả lại, em còn có thể giúp chị mà”.

Thực ra nơi Hướng Viễn ở chẳng có gì để cậu phải làm, một căn phòng nhỏ mười lăm mét vuông, ngoài những nhu yếu phẩm thường dùng ra thì chẳng có gì. Hướng Viễn không thích thú chuyện dọn dẹp nhà cửa nhưng tuyệt đối không phải là người lơ đãng, cẩu thả, phương pháp duy trì sạch sẽ gọn gàng của cô là cô gắng giảm thiểu đồ đạc, đồ ít thì đương nhiên sạch sẽ nên Diệp Quân vẫn bảo nơi cô ở chẳng khác ký túc học sinh thời học quân sự. Cho dù vậy thì cậu vẫn cố gắng phát huy tài năng và nhiệt tình của mình, chẳng hạn giúp cô thu dọn quần áo, nấu mì v.v… Thậm chí có lần còn đưa về một con chó hoang, cuối cùng bị Hướng Viễn cương quyết từ chối. Diệp Quân vô cùng đau lòng đưa con chó ấy về nhà, Diệp Linh nhìn thấy chú chó ghẻ lở ấy lại đâm ra yêu thương không nỡ rời, cứ ôm xiết không chịu buông. Vợ chồng Diệp Bỉnh Lâm thấy cô yêu thích, ý thức được có lẽ nuôi một con vật cưng sẽ tốt hơn cho bệnh tình của cô liền bảo dì Dương tắm rửa sạch sẽ rồi giữ nó ở lại.

Hướng Viễn tuy không đồng tình với những việc làm của Diệp Quân nhưng thấy cậu làm đâu ra đó thì cũng không phàn nàn gì. Dù gì điều đó cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của mình, cô hà tất phải xét nét thú vui nho nhỏ của người khác? Có hôm tan sở về nhà, vừa mở cửa ra nhìn thấy một đống quần áo được xếp gọn gàng đặt trên ghế cạnh giường, Hướng Viễn đã gọi đùa Diệp Quân là “chàng trai thân mềm”, cậu rất không hài lòng, bảo thà để Hướng Viễn gọi cậu là Lôi Phong còn hơn.

Những ngày tháng ấy tuy lặng lẽ êm đềm nhưng cũng có lúc xảy ra tình huống ngượng ngập, có lúc Hướng Viễn thấy lúc Diệp Quân thu dọn quần áo giúp cô, đến cả quần áo lót cũng gấp lại gọn gàng, hay còn một lần cô tan sở về nhà thay quần áo để kịp ra ngoài, lại gặp đúng lúc Diệp Quân mở cửa bước vào. Hướng Viễn trước nay luôn thấy rằng, theo sự trưởng thành của Diệp Quân, quá gần gũi với cậu chưa chắc đã là chuyện tốt, thế là cô tìm một cơ hội nói chuyện khéo léo nhưng rõ ràng với cậu. Cuộc nói chuyện không ngoài vấn đề cậu đã lớn, là một người con trai, tuy tình cảm giữa họ như chị em, song dù gì vẫn không phải là chị em ruột, dù là để tránh sự dị nghị của người khác hay để tránh cho bản thân phải khó xử thì cũng đều phải giữ một khoảng cách hợp lý. Tuổi tác của Diệp Quân cũng đã đủ để nghe hiểu ý tứ trong lời của Hướng Viễn nên khi ấy cậu đỏ mặt tía tai, xấu hổ ngại ngùng. Cuối cùng Hướng Viễn đã ra quy tắc ba điều: Một là trước khi đến phải gọi điện thoại, hai là không được ở lại quá khuya, ba là những đồ đạc riêng tư tốt nhất không nên động vào. Có như vậy mới tránh được những chuyện khó xử lại xảy ra lần nữa.

Hướng Viễn thầm than thở trong lòng: tuy bằng tuổi nhau nhưng Diệp Quân và Hướng Dao như đi trên hai điểm cực khác nhau, một đứa khiến người ta quá an lòng, đứa kia lại làm người ta quá lo lắng. Sau khi Hướng Dao chuyển đến trường nội trú ở thành phố G, vì thành tích không theo nổi, nên Hướng Viễn đành làm theo yêu cầu của cô bé, chuyển cô đến học ở một trường dạy nghề. Lập trường của Hướng Viễn đối với Hướng Dao luôn là, không yêu cầu thành tài, chỉ yêu cầu thành “người”. Hướng Dao chuyển đến ngôi trường dạy nghề, sống trong môi trường dễ chịu càng không có tâm trí học hành, suốt ngày theo đám bạn hư hỏng cùng ý tưởng lớn để chơi bời, mới tí tuổi mà đã nhuộm tóc năm màu bảy sắc, váy càng lúc càng ngắn. Rất nhiều lần Hướng Viễn phải cố gắng nhẫn nhịn, về sau cũng suy nghĩ thấy nên bỏ đi. Có lẽ mỗi người đều có cách sống riêng, không nhất thiết là ai cũng phải sống cho ra hồn, lấy phấn đấu để làm niềm vui, có thể Hướng Dao cũng thấy cuộc sống của cô bé có ý nghĩa, chỉ cần không gây chuyện lớn thì không cần phải can thiệp quá sâu. Dù gì sau khi Hướng Dao chuyển đến thành phố, so với sự lạnh nhạt trước kia thì quan hệ giữa hai chị em bây giờ cũng cải thiện hơn nhiều, tuy vẫn còn khoảng cách, song ít nhất là trước mặt chị mình, Hướng Dao không còn tỏ ra thái độ bất cần và nổi loạn như trước nữa.

Hướng Dao không mấy khi đến chỗ Hướng Viễn ở, một là do cô sống nội trú trong trường, hai là cuộc sống của cô phong phú hơn bà chị nhiều. Có lần khi hai chị em cùng ăn cơm, Hướng Dao cố ý nhắc đến chuyện gặp Diệp Quân ở gần trường, lúc đó Hướng Viễn chợt nhớ ra, trường Diệp Quân học thực khá gần với trường dạy nghề của Hướng Dao, hai đứa đi học, tan học gặp nhau không phải là chuyện hiếm, có điều cô vẫn nói một câu: “Hai đứa đã mấy năm không gặp, thế mà vẫn nhận ra nhau à?”

Hướng Dao cúi đầu ăn, sau đó lên tiếng: “Sao lại không nhận ra? Nhưng cậu ấy khác xưa quá, đều là do tốt số, bỗng dưng có một ông bố lắm tiền ở thành phố, cả cuộc đời được thay đổi”, trong giọng nói của cô chất chứa sự ngưỡng mộ.

“Tại sao em không nghĩ rằng, khi sinh ra cậu ấy phải được sống ở thành phố với bố nhưng lại phải sống ở quê đến mười mấy năm với chú Trâu thọt? Như vậy cũng đáng được em ngưỡng mộ à?”, Hướng Viễn hỏi.

Gương mặt Hướng Dao phảng phất nét buồn phiền: “Dù thế nào đi nữa, em cũng nhận ra cậu ấy nhưng chưa chắc cậu ấy đã nhận ra em”.

Hướng Viễn làm ra vẻ ngạc nhiên: “Trước kia em chẳng ghét cay ghét đắng cậu ấy, bảo người ta xấu xí sao?”. Hỏi xong cô đợi mãi không thấy Hướng Dao trả lời. Mãi một lúc sau, khi Hướng Viễn ăn xong, buông đũa xuống thì mới nghe thấy Hướng Dao thốt ra một câu: “Cậu ấy không còn xấu như trước nữa”.

Bắt đầu từ lần ấy, Hướng Dao nhắc đến Diệp Quân mỗi lúc một nhiều.

Cô nói, không những ở trường X mà ngay đến cả trường dạy nghề của cô, cũng có rất nhiều cô gái biết đến Diệp Quân, họ đều thấy cậu ấy rất đẹp trai.

Cô nói, có lần trường đấu bóng rổ với trường X, cô gặp Diệp Quân ở trên sân đấu, không ngờ nhìn cậu ấy gầy gầy vậy mà rất khoẻ.

Cô nói, có lần đi ăn ở quán ăn vặt trước cổng trường, Diệp Quân đi ngang qua đó. Không ngờ Diệp Quân lại nhận ra cô, cậu ấy có vẻ rất vui, nói chuyện với cô rất nhiều, còn để lại số điện thoại nữa. Mấy cô bạn gái nghe nói hai người quen nhau từ nhỏ đều thấy rất ngưỡng mộ.

Cô nói, đám bạn cứ nài ép cô hẹn Diệp Quân đi chơi. Cậu ấy không đi nhưng lại nói với cô rằng, con gái đi chơi đêm mà mặc hở hang thì sẽ không an toàn, rồi còn hỏi cô có cần mượn áo khoác không.

Cô nói, cô gọi điện thoại cho Diệp Quân, hai người nhắc đến những chuyện lúc bé đều cảm thấy rất tức cười.

Cô nói…

Hướng Viễn luôn yên lặng lắng nghe cô kể, không hề can thiệp cũng chưa từng bình luận. Dù là chị em nhưng cũng là con gái, đương nhiên là cô phát hiện ra sự khác biệt trong giọng nói nghe ra có vẻ bình thản của Hướng Dao: hoặc sung sướng, hoặc buồn bã, hoặc hoang mang. Còn những gì Diệp Quân kể lại với cô chỉ là có một lần gặp Hướng Dao ở cổng trường, rất ngạc nhiên, chỉ vậy thôi. Hướng Viễn không phải là người tự tìm phiền phức cho mình, thế nhưng có lần, trong lòng cô bỗng có một cảm giác lo âu xua mãi không đi, không vì Diệp Quân mà vì Hướng Dao.

Cuối cùng vào một ngày, sau khi kể lể về đủ thứ chuyện Hướng Dao đã hỏi chị mình một câu: “Hướng Viễn, chị có thấy Diệp Quân thích em không? Không… không, không phải là em thích cậu ta, em chỉ hỏi vậy thôi”.

“Vậy sao em không tự đi mà hỏi?”, Hướng Viễn lãnh đạm.

“Có phải cậu ấy vẫn hay đến tìm chị như lúc còn bé không? Từ bé cậu ấy đã khá thân với chị, hay là, chị giúp em hỏi dò thử xem?”.

“Không được”, Hướng Viễn từ chối ngay, thậm chí không cho Hướng Dao cơ hội kỳ kèo mặc cả.

“Tại sao không được? Chẳng lẽ chị đã quen cậu ấy bám theo nên không muốn cậu ấy thích người khác, cũng không muốn người khác thích cậu ấy? Chị như vậy là ích kỷ!”, Hướng Dao vừa cuống vừa tức.

“Để chị nói cho nghe tại sao không được!”, Hướng Viễn bình tĩnh nói: “Thứ nhất, hai đứa vẫn là học sinh, trong lòng em nghĩ gì chị không cần biết nhưng bây giờ chưa phải lúc. Thứ hai, chuyện tình cảm của em và cậu ấy, đừng có lôi người thứ ba vào. Thứ ba, cũng chính là điều quan trọng nhất, chị không nghĩ rằng hai đứa hợp nhau nên càng không thể ra mặt, chỉ đơn giản vậy thôi”.

Nói thực lòng, dù là Hướng Dao hay Diệp Quân, Hướng Viễn đều mong muốn hai đứa sẽ tìm được hạnh phúc riêng của mình vào một ngày nào đó. Nhưng hiện tại khoan chưa nói đến việc chúng chưa đủ chin chắn đến mức nói lời yêu mà chỉ nói đến tính khí của hai đứa, một thì bồng bột dễ xúc động, một là trọng tình cảm, mà hai đứa lại cố chấp như nhau, hợp lại chưa chắc đã là tốt đẹp, quan trọng hơn là cô không thấy Diệp Quân dành chút tình cảm nào cho Hướng Dao. Hướng Dao là máu thịt ruột rà duy nhất của cô trên thế gian này, cô không muốn em mình bị sứt đầu mẻ trán, càng không thể rat ay giúp cô trong chuyện tình cảm này được. Cô hiểu Hướng Dao, con bé này tự ái rất cao, nếu cô nói thằng ra rằng Diệp Quân không có ý gì với em thì Hướng Dao không những không tin mà sẽ bị tổn thương. Còn về phía Diệp Quân, Hướng Viễn cũng rất rõ, nếu cô ra mặt tác thành cho hai đứa thì không những không đạt được mục đích mà rất có khả năng phản tác dụng, khiến sự việc càng trở nên tồi tệ hơn. Cô không muốn làm một chuyện mà nhiệt tình cộng ngu dốt thành ra phá hoại này.

Nhưng Hướng Dao vẫn nổi giận: “Chị không chịu giúp thì thôi, em cũng không nhất thiết chuyện gì cũng phải van xin chị mới làm được!”.

Hướng Viễn nhìn Hướng Dao hậm hực bỏ đi. Có lúc cô thấy tính khí Hướng Dao như vậy nên để cho ngã vài lần, chịu thua thiệt thêm nữa, không chừng sẽ hiểu chuyện hơn nhưng cô lại lo rằng con bé sẽ ngã quá đau.

Sau lần không vui ấy, một thời gian rất lâu cũng không thấy Hướng Dao chủ động liên lạc với Hướng Viễn, Hướng Viễn không rõ Hướng Dao nói là không cần cầu xin ai, một mình hành động thì có thể làm được gì. Vừa định suy xét xem có nên hỏi Diệp Quân không thì cô chợt nhớ ra hình như mấy tuần liền không nhìn thấy cậu.

Cuối tháng Giêng đầu tháng Hai là lúc thành phố bước vào giai đoạn lạnh nhất, nếu gặp phải những cơn mưa băng giá, màu xanh thành phố đều biến thành sắc tím lạnh lẽo. Hướng Viễn giải quyết bữa tối ở gần công ty, may mà về được nhà trước khi mưa to hơn. Vừa mở cửa, xộc ngay vào mũi cô là một làn khói nghi ngút và mùi lẩu thơm phức, cô thu ô đi mưa lại, thấy Diệp Quân đứng cạnh chiếc bàn thấp nhỏ chất đầy thức ăn nhìn cô cười.

“Em lại làm trò gì hay ho nữa thế?”, cô vừa hỏi vừa tiến đến vài bước, ghé sát lại nhìn.

Diệp Quân lau lau tay, vô cùng hào hứng đáp: “Thời tiết này ăn lẩu là ngon nhất, em cố ý bảo dì Dương mua thức ăn để em mang đến đấy”.

“Rau cũng do dì Dương rửa à?” Hỏi xong, Hướng Viễn liếc nhìn đôi tay đỏ đến khả nghi của cậu, đôi tay se cóng có lẽ chỉ có lúc ở quê do làm lụng vất vả mới có, sau khi về thành phố không còn xảy ra tình trạng đó nữa rồi hỏi tiếp: “Sao phải thế? Ra ngoài ăn chẳng đơn giản hơn nhiều à? Vả lại, bảo em trước khi đến phải gọi điện thoại trước lại quên rồi hả? Chị ăn tối rồi”.

“Hả?”, sự thất vọng của Diệp Quân lộ rõ trong giọng nói: “Em cứ nghĩ có thể cho chị một sinh nhật bất ngờ.”

Hướng Viễn sững sờ, thực ra cô cũng nhớ, chỉ là không có thói quen mừng sinh nhật, cũng không quan tâm đến chuyện này. Hôm nay là sinh nhật theo nông lịch của cô, người ở quê xem trọng lịch cũ, nhưng từ khi mẹ mất, hình như ngoài cô ra thì chẳng ai nhớ ngày này nữa, đến cả Vĩnh Khải trước nay luôn xem trọng việc quản lý nhân viên một cách “nhân tính” cũng chỉ căn cứ vào ngày sinh trên căn cước để đặt hoa và bánh ngọt cho cô. Cô có phần bất ngờ vì không hiểu Diệp Quân biết được ngày này từ đâu vì trong trí nhớ thì cô chưa từng nhắc đến điều này với bất kỳ ai.

Cô hít một hơi rồi nói: “Ngửi thì có vẻ ngon lắm đây”. Sau đó cởi áo khoác, ngồi xuống trước bàn cầm đũa lên: “Không ăn thì đúng là lãng phí quá”. Diệp Quân ngồi xuống trước mặt cô vẻ rầu rầu không vui: “Chị ăn rồi thì thôi vậy”.

“Chị gạt em đấy, ngốc, ai nói gì cũng tin!”

Lúc này cậu mới cười vui vẻ. Hai người ngồi đối diện nhau ăn lẩu, tiếng mưa ngoài cửa sổ mỗi lúc một to. Diệp Quân đang lúc phát triển chiều cao, con trai bình thường sức vận động cũng lớn nên sức chiến đấu khi ăn cũng rất kinh khủng. Hướng Viễn ăn rất chậm nhưng cũng không gác đũa bao giờ.

“Em ăn cái này đi.” Cô gắp một miếng cá vào bát Diệp Quân, thuận miệng hỏi: “Phải rồi, sao em biết hôm nay là sinh nhật chị?”.

Mồm còn ngậm cơm nên cậu đờ ra một lúc rồi chậm rãi nhai thức ăn, lại tốn một khoảng thời gian dài để nuốt xuống, sau đó mới đáp: “Ừm… tự em nhớ ra… Thực ra… chuyện đó… là do anh cả nói với em”.

Bàn tay đang cầm muỗng của cô khựng lại lưng chừng, màn khói dày quá, mắt cũng rất dễ mịt mờ. Cái ngày không được in trên chứng minh thư nhân dân và văn bản này, cô cứ ngỡ chỉ có người mẹ đã mất từ lâu của mình mới nhớ ra, tại sao lại quên còn có anh? Sao cô lại quên trước kia cô và anh đã từng chia sẻ với nhau tất cả những bí mật và những chuyện lặt vặt nhất chứ? Cậu bé Diệp Quân thành thật, ngốc nghếch không chỗ nào chê này, đến nói dối cũng không học được.

Diệp Quân chủ động đưa bát đến nhận thức ăn trong muỗng cô: “Chị Hướng Viễn, thứ này là cho em phải không? Cá lạnh ăn không tốt đâu”. Cậu cúi đầu chăm chỉ ăn rồi nói: “Em hỏi anh có muốn đến không thì anh nói, nếu chị không hỏi thì thôi, còn nếu chị hỏi thì chúc sinh nhật vui vẻ hộ anh”.

Hướng Viễn xua làn khói láng báng trước mặt, cười nói: “Về rồi cảm ơn anh ấy giúp chị. Nói ra thì anh trai em hơn chị hai tháng tuổi còn ngày nào thì chị quên rồi… Em ăn đi, sao lại dừng lại?”

Diệp Quân bỗng hứng chí kể cho Hướng Viễn nghe những chuyện hài hước gặp phải lúc đánh bóng với bạn bè, cô nghe đến cười phá lên trong âm thanh sôi lục bục của nồi lẩu, tiếng gõ cửa vang lên một lúc lâu mới nghe thấy.

“Lúc này chắc là dì chủ nhà để em xem thử”, Diệp Quân vui vẻ chạy ra mở cửa.

Nhưng cậu không ngờ là Hướng Dao đang đứng bên ngoài.

Hướng Dao mang theo luồng hơi lạnh và ẩm ướt từ bên ngoài, có vẻ nghi hoặc nhìn vào hơi nóng bốc lên nghi ngút trong nhà.

“Hi, Hướng Dao, cậu đến rồi, hay quá, đang ăn cơm, mau vào đi. Chị Hướng Viễn, là Hướng Dao…”, Diệp Quân quay lại cười với Hướng Viễn nhưng mới nói nửa chừng quay lại đã thấy Hướng Dao chạy mất.

“Hướng Dao, sao vậy?” Cậu chưa kịp phản ứng gì thì Hướng Viễn đang đứng sau lưng đã chụp lấy ô đi mưa chạy đuổi theo.

Hướng Viễn không đợi được thang máy, chạy từ lầu bảy xuống, thấy ngay bóng dáng Hướng Dao đi như chạy trong màn mưa.

“Dừng lại!”

Cô che ô chạy theo, nước mưa chảy quanh viền chiếc ô, lất phất tạt lên mặt, lạnh đến thấu xương.

“Trời lạnh thế này mà em để mắc mưa, đùa với sức khoẻ của mình là muốn gây sự với ai thế hả?” Hướng Viễn níu lấy phần áo trên vai Hướng Dao, xoay người cô lại đối mặt với mình: “Em không còn nhỏ nữa, cái tính chuyện bé xé ra to này có thay đổi được không?”.

Hướng Dao gạt nước trên mặt nói: “Em chỉ đi ngang, tìm chị để mượn ô thôi, không có chuyên gì khác, hai người cứ tiếp tục”.

“Vậy em cầm lấy ô này cho chị nhờ.” Hướng Viễn nói liền dúi chiếc ô vào tay Hướng Dao, chỉ tiếc là chiếc ô không đủ che cho hai người. Mưa quá rát, mang theo cả gió quất ngang, phần vai họ đều thấm ướt một khoảng.

“Hướng Viễn, có phải em luôn làm chuyện ngu ngốc?” Nước mưa cũng đã tạt vào mắt Hướng Dao.

“Sao phải khổ thế? Em và Diệp Quân đều là người nhà của chị, đặc biệt là em.” Tiếng mưa lớn quá, hai người đứng gần như vậy mà chỉ nói có mấy câu cũng rất tốn sức.

Thế nhưng Hướng Dao chỉ cười cay đắng rồi dung mu bàn tay quẹt mạnh khoé mắt.

“Vậy sao? Nhưng hai người càng nhìn càng giống người một nhà.”

Đêm ấy Hướng Viễn đứng trong mưa nhìn theo bóng dáng khuất dần của Hướng Dao. Cô không đuổi theo bởi những lời cô nói Hướng Dao không chịu tin thì cô nói nữa cũng có nghĩa lý gì đâu? Từ hôm ấy, quan hệ chị em vừa được rã đông lại bắt đầu đóng băng. Hướng Dao không còn đến phòng trọ tìm Hướng Viễn, cũng không nhắc đến Diệp Quân nữa, hai chị em nếu có việc bắt buộc phải gặp nhau thì cũng rất lạnh nhạt.

Vẫn câu nói ấy: giữa hai chị em cũng như tình nhân, cũng phải có duyên phận, con người không thể chọn lựa huyết thống, người nào thân với nhau vốn đã phụ thuộc lẫn nhau nhưng tình cảm lại phân ra lạnh nhạt. Hướng Viễn không thể đảo ngược thái độ mỗi lúc một xa cách của Hướng Dao với mình. Hướng Viễn biết mình cũng phải có trách nhiệm nhưng cô đã cố gắng hết sức rồi. Có lẽ lão giang hồ lừa đảo chuyên nghề bói toán dưới gốc hoè già năm nào ít nhất cũng không nói sai một điểm, người như cô, vốn là duyên mỏng với người thân, mẹ, bố, em trai… Không một người thân có thể ở lâu bên cô, còn về Hướng Dao, xa cách cũng tốt, tự mỗi người sinh sống, như vậy cũng đủ rồi.

Nhận báo giá qua email