Bạch Dạ Hành

***

“Anh phải đi vắng hai ba ngày.” Akiyoshi đột nhiên nói. Khi đó Noriko vừa tắm xong, đang đi về phía bàn trang điểm.

“Anh đi đâu vậy?” Cô hỏi.

“Thu thập tư liệu.”

“Nói cho em biết địa điểm có được không?”

Akiyoshi dường như có chút do dự, nhưng vẫn miễn cưỡng trả lời, “Osaka.”

“Osaka?”

“Ngày mai sẽ đi.”

“Đợi chút.” Noriko bước đến, ngồi xuống trước mặt anh ta. “Em cũng đi.”

“Em không đi làm à?”

“Xin nghỉ là được rồi, từ năm ngoái đến giờ em chưa nghỉ ngày nào.”

“Anh có đi chơi đâu.”

“Em biết, em sẽ không làm vướng chân anh đâu. Lúc anh làm việc, em sẽ một mình đi loanh quanh ở Osaka.”

Akiyoshi chau mày ngẫm nghĩ một lúc lâu, rõ ràng đang khó xử.

Nếu bình thường, Noriko sẽ không kiên quyết như vậy nhưng vừa nghe thấy Osaka, cô liền cho rằng dù thế nào cũng phải đi theo. Một trong những nguyên nhân là cô muốn đến thăm quê anh ta. Anh ta tuyệt nhiên không nhắc đến gia đình của mình, nhưng qua những cuộc đối thoại thường ngày từ trước đến giờ, Noriko nhận ra dường như anh ta sinh ở Osaka.

Thế nhưng, sở dĩ Noriko muốn đồng hành với Akiyoshi, vẫn còn một lý do quan trọng hơn. Trực giác cho cô biết, nơi ấy nhất định có gì đó để cô hiểu về người đàn ông này.

“Anh đi không có kế hoạch xác định gì cả, cũng không biết chương trình có thay đổi gì không. Nói thẳng ra là chưa quyết định bao giờ quay về nữa.”

“Chẳng sao hết.” Noriko trả lời.

“Vậy tùy em.” Anh ta dường như không muốn nói thêm nữa.

Nhìn bóng lưng đang chúi mặt vào màn hình máy tính của anh ta, Noriko bất an đến độ tưởng chừng không thở nổi. Cô cảm thấy quyết định này của mình sẽ gây ra hậu quả không thể vận hồi. Thế nhưng, suy nghĩ nhất định phải làm gì đó lại mạnh mẽ hơn. Cứ tiếp tục thế này, quan hệ của bọn họ chắc chắn sẽ không thể nào duy trì được nữa… mới ở chung hai tháng, Noriko đã ôm trong lòng mối lo lắng bức bối này rồi.

Nguyên nhân hai người ở bên nhau, là vì Akiyoshi nghỉ việc.

Cô không nghe được lý do chính xác từ miệng anh ta, anh ta chỉ nói là muốn nghỉ ngơi một thời gian.

“Anh có tiền tiết kiệm, có thể cầm cự một thời gian, sau đó sẽ tính sau.”

Quan hệ từ bấy đến giờ đã giúp Noriko hiểu được người đàn ông này có lẽ cả đời chưa từng dựa dẫm vào người khác. Mặc dù thế, việc anh ta không trao đổi với cô chuyện mình đã nghỉ việc, vẫn khiến cô thấy hụt hẫng. Vì vậy cô mới quyết tâm gắng hết sức giúp anh ta. Cô muốn trở thành một người không thể thiếu được đối với Akiyoshi.

Người đề nghị sống chung là Noriko. Mới đầu Akiyoshi dường như không hứng thú gì, nhưng một tuần sau đó, anh ta dọn đến. Một bộ máy tính và sáu cái thùng giấy là đồ đạc của anh ta.

Vậy là, ngày tháng sống chung với người tình mà Noriko ngày đêm mơ tưỏng bắt đầu. Buổi sáng tỉnh dậy, thấy anh ta đã ở ngay cạnh bên, cô thầm mong hạnh phúc này có thể kéo dài đến vĩnh viễn.

Cô cũng không quan tâm lắm đến chuyện cưới xin. Nếu nói cô không hy vọng điều đó thì là nói dối. Nhưng cô sợ nếu đề cập đến chuyện này sẽ khiến mối quan hệ của hai người thay đổi.

Thế nhưng, cơn gió chẳng lành không lâu sau vẫn ập tới.

Khi Noriko bắt đầu bất an và nghi hoặc vì chuyện này, Akiyoshi đột nhiên hỏi cô có thể kiếm được kali xyanua không.

“Để viết tiểu thuyết.” Anh ta nói. “Anh muốn viết tiểu thuyết trinh thám. Cũng không thể cứ ngồi không thế này mãi được. Anh muốn đưa kali xyanua vào trong tiểu thuyết, nhưng chưa tận mắt thấy bao giờ, cũng không biết rõ tính chất thế nào. Vậy nên mới nghĩ, không biết có thể kiếm được đồ thật không. Ở bệnh viện lớn như bệnh viện của em, chắc là có chứ?”

Chuyện này làm Noriko cảm thấy hết sức bất ngờ. Cô không tưởng tượng được anh ta lại đi viết tiểu thuyết.

“Chuyện đó… không kiểm tra thì không biết được đâu.”

Noriko đáp lấy lệ, thực ra, cô biết thứ ấy được cất trong một kho bảo quản đặc biệt, không phải dùng trị liệu, mà là mẫu vật để nghiên cứu. Chỉ có vài người trong bệnh viện mới được lại gần kho bảo quản ấy.

“Anh chỉ cần xem thôi phải không?”

“Tốt nhất là có thể mượn được một ít.”

“Mượn…”

“Anh vẫn chưa quyết định nên dùng như thế nào, muốn đợi khi xem được vật thực rồi mới tính. Anh muốn nhờ em kiếm hộ một ít. Nếu em thực sự không muốn, thì cũng không cần phải miễn cưỡng. Anh sẽ tìm cách khác.”

“Anh có cách khác nữa à?”

“Vì công việc trước đây, anh có qua lại với các công ty thuộc các ngành nghề khác nhau. Lợi dụng quan hệ này, chắc cũng không đến nỗi không kiếm được.”

Nếu không biết anh ta có kênh khác, có lẽ Noriko sẽ từ chối. Thế nhưng, cô không mong muốn anh ta nhận thứ nguy hiểm như vậy từ tay người khác, bèn nhận lời giúp anh ta.

Giữa tháng Tám, Noriko đặt trước mặt anh ta một lọ kali xyanua.

“Anh sẽ không sử dụng, đúng không? Chỉ muốn xem thôi, đúng không?” Cô nhắc đi nhắc lại.

“Phải rồi, em không phải lo.” Akiyoshi cầm chiếc lọ trên tay.

“Tuyệt đối không được mở nắp đâu đấy. Nếu chỉ xem thôi, thì như vậy là được rồi.”

Anh ta không trả lời, chỉ chăm chú nhìn chất bột màu trắng bên trong chiếc lọ.

“Để đủ sức sát thương cần khoảng bao nhiêu nhỉ?” Anh ta hỏi.

“Nghe nói từ một trăm năm mươi đến hai trăm mi li gam.”

“Khó hiểu quá.”

“Khoảng một hai chấm tăm bông gì đó.”

“Chất độc mạnh thật! Tan trong nước hả?”

“Vâng. Nếu cách anh nghĩ là bỏ độc vào nước hoa quả, thì chỉ một hai thìa không ổn đâu.”

“Tại sao?”

“Vì bình thường uống một ngụm sẽ thấy lạ ngay. Nghe nói vị thứ này rất kích thích đầu lưỡi, tuy em chưa uống bao giờ.”

“Ý em là, nếu muốn người ta uống một ngụm là mất mạng thì nhất định phải cho thật nhiều vào? Nhưng như vậy thì mùi vị càng khác thường, nạn nhân có thể sẽ không nuốt vào, mà nhổ ra luôn.”

“Với lại, kali xyanua có mùi rất đặc trưng, người nào thính mũi có thể chưa uống đã phát giác ra rồi.”

“Mùi hạnh nhân à?”

“Không phải mùi hạt hạnh nhân đâu, mà là mùi quả hạnh. Hạnh nhân mà chúng ta thường ăn là hạt của quả hạnh.”

“Có tiểu thuyết dùng cách bôi dung dịch kali xyanua lên mặt sau của con tem…”

Noriko lắc đầu cười thiểu não.

“Cách đó rất không thực tế. Một chút dung dịch ấy còn xa mới đến lượng gây chết người được.”

“Còn cả cách bôi vào son môi nữa.”

“Cũng không đủ. Nếu nồng quá, vì kali xyanua là chất kiềm mạnh, chắc sẽ khiến da bị lở loét. Với lại, dùng cách này, kali xyanua sẽ không vào dạ dày, không thể phát huy được độc tính.”

“Nghĩa là sao?”

“Bản thân kali xyanua là một thứ vật chất rất ổn định, nhưng nếu vào trong dạ dày, nó sẽ phản ứng với acid dạ dày để sinh ra hydro xyanua, gây ra hiện tượng nhiễm độc.”

“Thế thì không cần nạn nhân uống vào mà chỉ cần hít phải hydro xyanua là được rồi.”

“Đúng thế. Nhưng muốn làm vậy trong thực tế rất khó. Vì hung thủ cũng có thể chết. Hydro xyanua có thể xâm nhập vào cơ thể qua da nên chỉ nín thở thôi cũng không được.”

“Ra vậy.”

“Để anh nghĩ tiếp xem sao.” Akiyoshi nói.

Sự thật là, sau buổi nói chuyện đó của họ, hai hôm liền anh ta đều ngồi trước máy tính trầm ngâm suy nghĩ.

“Giả sử nhà của kẻ mà hung thủ muốn giết có buồng vệ sinh kiểu Tây.” Lúc ăn được nửa bữa tối, anh ta nói. “Hung thủ lẻn vào lúc nạn nhân sắp về đến nhà, bỏ kali xyanua và axit sunfuric vào bồn cầu, đậy nắp lại rồi lập tức rời đi, như vậy hung thủ sẽ không trúng độc chứ?”

“Chắc là không đâu.” Noriko nói.

“Lúc này nạn nhân trở về, vào buồng vệ sinh. Trong bồn cầu đã xảy ra phản ứng hóa học, sinh ra một lượng hydro xyanua lớn. Nạn nhân không hề biết điều đó, mở nắp bồn cầu ra. Toàn bộ hydro xyanua bốc ra ngoài, nạn nhân hít phải… cách làm này thế nào?”

Noriko thoáng suy nghĩ, rồi bảo không tồi.

“Em cảm thấy về cơ bản không có vấn đề gì. Dù sao cũng là tiểu thuyết, như vậy là được rồi, chú trọng đến từng chi tiết thì chẳng biết thế nào cho đủ.”

Câu nói này dường như làm Akiyoshi không hài lòng. Anh ta đặt đũa xuống, cầm sổ và bút lên.

“Anh không muốn tùy tiện. Nếu đã có vấn đề thì hãy nói thật chi tiết cho anh biết. Vì chuyện này nên anh mới muốn bàn bạc với em.”

Noriko có cảm giác như vừa bị đánh vào má, liền chỉnh lại tư thế ngồi cho ngay ngắn. “Cũng không đến mức có vấn đề. Làm theo cách của anh nói, có lẽ sẽ thành công. Nhưng nếu có sơ sẩy gì thì đối phương có thể sẽ không chết.”

“Tại sao?”

“Em nghĩ vì hydro xyanua sẽ rò rỉ ra ngoài. Dù có đậy nắp bồn cầu lại thì cũng không phải hoàn toàn bít kín được, cả buồng vệ sinh sẽ toàn là hydro xyanua bị rò ra, rồi chầm chậm lan ra ngoài. Như thế, nạn nhân còn chưa vào buồng vệ sinh có thể đã phát giác điều bất thường rồi. Không đúng, nói là phát hiện thì không chuẩn xác lắm, phải nói là, có thể đã hít vào một chút khí hydro xyanua, xuất hiện triệu chứng trúng độc rồi. Nếu chỉ vậy đã chết thì tốt…”

“Ý em là, nếu lượng hydro xyanua hít vào quá ít, thì không gây tử vong?”

“Đấy chỉ là suy luận của em.”

“Không, có lẽ đúng như những gì em nói đấy.” Akiyoshi khoanh hai tay trước ngực. “Vậy phải tìm cách để đậy khít nắp bồn cầu lại.”

“Mở thêm quạt thông gió nữa, có lẽ sẽ hiệu quả hơn.” Cô đề nghị.

“Quạt thông gió?”

“Quạt thông gió của buồng vệ sinh ấy, mở quạt thông gió, để hydro xyanua trong bồn cầu rò rỉ ra ngoài, không lan sang các phòng khác trong nhà.”

Akiyoshi lẳng lặng suy nghĩ giây lát, sau đó nhìn Noriko gật đầu.

“Được! Anh sẽ làm như vậy! May mà anh bàn lại với em.”

“Hy vọng anh có thể viết một quyển tiểu thuyết thật hay.” Noriko nói.

Lúc mang lọ kali xyanua ra khỏi bệnh viện, Noriko không khỏi có chút lo lắng, nhưng lúc này nỗi lo lắng đó đã tan biến thành mây khói. Cô cảm thấy mình đã giúp được anh ta, tâm trạng hết sức vui vẻ.

Thế nhưng, một tuần sau đó, Noriko từ bệnh viện về nhà lại không thấy bóng dáng Akiyoshi đâu. Cô tưởng anh ta ra ngoài uống ruợu một mình, nhưng mãi đến khuya anh ta vẫn chưa về, cũng không gọi điện thoại. Cô bắt đầu lo lắng, định đi tìm, song lại nhận ra mình chẳng có chút đầu mối nào. Cô không biết Akiyoshi có bạn bè nào, cũng không có ý tưởng gì về những nơi anh ta có thể đi. Akiyoshi mà cô biết lúc nào cũng chỉ ngồi lì trong phòng, chúi mũi vào cái máy vi tính.

Anh ta về lúc trời sáng. Noriko không hề chợp mắt, không tẩy trang, cơm cũng chẳng buồn ăn.

“Anh đã đi đâu vậy?” Noriko hỏi Akiyoshi lúc anh ta đang tháo giày ở tiền sảnh.

“Đi thu thập tư liệu cho cuốn tiểu thuyết. Chỗ đó lại không có điện thoại công cộng, không liên lạc với em được.”

“Em lo lắm.”

Akiyoshi mặc áo thun, quần jeans. Chiếc áo thun trắng trông rất bẩn. Anh ta đặt cái ba lô thể thao trên tay xuống bên cạnh máy tính, cởi áo ra. Người anh ta bóng lưỡng lên vì mồ hôi.

“Anh đi tắm cái đã.”

“Đợi chút, em đi xả nước vào bồn cho anh ngâm.”

“Tắm vòi sen được rồi.” Anh ta cầm chiếc áo thun vừa cởi ra đi vào buồng tắm.

Lúc Noriko định xếp lại đôi giày thể thao của anh ta thì thấy đôi giày cũng rất bẩn. Tuy nó không cũ lắm, nhưng mép lại dính đầy bùn đất, tựa như vừa từ trong núi về vậy.

Rốt cuộc anh ta đã đi đâu?

Noriko cảm thấy Akiyoshi sẽ không nói cho cô biết anh ta đi đâu đêm qua. Thái độ của anh ta cũng khiến Noriko khó mà mở miệng hỏi. Trực giác cho cô biết, thu thập tư liệu viết tiểu thuyết gì đó, nhất định là lời nói dối.

Cô để ý đến cái ba lô anh ta mang theo ra ngoài, lục lọi trong ba lô liệu có thể biết được anh ta đi đâu không?

Trong buồng tắm vẳng ra tiếng nước chảy. Không còn thời gian do dự nữa, cô bước vào phòng trong, mở cái ba lô thể thao anh ta vừa đặt xuống khi nãy ra.

Thứ đầu tiên cô trông thấy là mấy tập hồ sơ, Noriko cầm tập dày nhất lên, nhưng bên trong trống không. Cô lại giở mấy tập còn lại ra, đều trống không, dù có một tập dán mảnh giấy đề “Văn phòng thám tử Imaeda”.

Đây là cái gì? Noriko lấy làm khó hiểu. Tại sao Akiyoshi lại có tập hồ sơ của văn phòng thám tử. Lại còn là những tập hồ sơ trống không? Hay là vì nguyên nhân nào đó, anh ta đã xử lý những tài liệu kẹp trong này rồi?

Noriko lại tiếp tục xem trong túi. Khi nhìn thấy thứ ở dưới cùng, cô hít vào một hơi thật sâu. Đó là lọ đựng kali xyanua.

Cô run rẩy cầm cái lọ lên. Bên trong vẫn đựng chất bột màu trắng, nhưng đã giảm đi gần một nửa so với ban đầu.

Lòng cuồn cuộn sóng, cô cảm thấy buồn nôn, nhịp tim cũng dồn dập hẳn.

Lúc này, tiếng nước đã ngừng. Cô vội vàng để cái lọ và mấy tập hồ sơ về vị trí ban đầu, cài ba lô lại như cũ.

Đúng như Noriko nghĩ, Akiyoshi tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện tối qua anh ta đi đâu. Sau khi từ buồng tắm đi ra, anh ta tới ngồi bên cửa sổ, chăm chú nhìn ra bên ngoài hồi lâu. Gương mặt nghiêng nghiêng của anh ta toát lên vẻ u ám nguy hiểm mà Noriko chưa từng nhìn thấy bao giờ.

Noriko cũng không thể lên tiếng hỏi. Cô biết nếu mình mở miệng, anh ta nhất định sẽ đưa ra một câu trả lời, nhưng cô sợ lời giải thích của anh ta sẽ là một lời nói dối hiển nhiên và dễ dàng nhận thấy. Anh ta đã dùng kali xyanua vào việc gì? Vừa hình dung tới điều đó, nỗi sợ khiến đôi chân cô như muốn khuỵu xuống liền ập đến.

Sau đó Akiyoshi đột nhiên đòi hỏi Noriko. Anh ta chưa bao giờ thô lỗ và nôn nóng đến thế. Cứ như muốn quên đi điều gì đó vậy.

***

Ba ngày sau khi Yasuharu tìm Kazunari trao đổi chuyện của mẹ Yukiho, một người đàn ông gọi điện đến. Kazunari vừa kết thúc buổi họp kế hoạch kinh doanh, quay về chỗ ngồi thì chuông điện thoại vang lên. Một trong những bóng đèn nhỏ trên máy điện thoại sáng lên, biểu thị cuộc gọi này đến từ bên ngoài.

Người đàn ông tự xưng họ Sasagaki. Kazunari hoàn toàn xa lạ với cái họ này. Nghe giọng nói thì có lẽ ông ta đã có tuổi và rõ ràng là người Kansai.

Việc đối phương là cảnh sát của tỉnh Osaka càng khiến Kazunari thêm bối rối.

“Tôi biết đến anh Shinozuka qua chỗ anh Takamiya. Tôi xin lỗi vì đã gọi điện tới làm phiền anh trong giờ làm việc.” Người đàn ông nói bằng giọng hơi sền sệt.

“Xin hỏi ông có chuyện gì ạ?” Giọng Kazunari hơi thiếu tự nhiên.

“Tôi muốn được nói chuyện với anh về một vụ án tôi đang điều tra. Chỉ cần ba mươi phút thôi, có thể xin anh bớt chút thời gian được không?”

“Vụ án gì vậy?”

“Chuyện này để gặp mặt rồi nói.”

Trong ống nghe vang lên âm thanh tựa như tiếng cười. Hình ảnh một người đàn ông trung niên giảo hoạt đến từ Osaka nhanh chóng hiện lên trong đầu Kazunari.

Kazunari băn khoăn không biết là liên quan đến vụ án nào? Cảnh sát hình sự từ tận Osaka lên đây, hẳn không phải án nhỏ rồi.

Người đàn ông nói như nhìn thấu được suy nghĩ của anh ta.

“Thực ra, chuyện này cũng có liên quan đến anh Imaeda. Anh biết anh Imaeda Naomi phải không?”

Bàn tay cầm ống nghe của Kazunari siết chặt. Cảm giác căng thẳng từ gót chân bò dần lên, nỗi bất an trong lòng càng trỗi dậy mạnh mẽ. Người này sao lại biết Imaeda? Sao ông ta biết quan hệ giữa mình và Imaeda? Kazunari tin rằng người làm công việc này, cho dù bị cảnh sát tra hỏi cũng không tùy tiện tiết lộ tên họ của thân chủ ủy thác.

Chỉ có một khả năng mà thôi.

“Anh Imaeda gặp chuyện gì rồi sao?”

“Đây,” người đàn ông nói, “cũng là một trong những chuyện mà tôi muốn nói với anh. Xin anh dành cho chút thời gian rảnh rỗi để gặp nhau.” Giọng ông ta đã sắc bén hơn so với lúc đầu.

“Ông đang ở đâu?”

“Ở ngay bên cạnh công ty anh, có thể nhìn thấy tòa nhà màu trắng, hình như là tòa nhà bảy tầng.”

“Phiền ông bảo với quầy lễ tân là muốn gặp Shinozuka Kazunari ở phòng Kế hoạch, tôi sẽ dặn trước họ.”

“Phòng Kế hoạch? Tôi biết rồi, tôi sẽ qua ngay đây.”

“Tôi đợi ông.”

Sau khi gác máy, Kazunari lại cầm ống nghe lên, gọi số nội bộ cho quầy lễ tân ở cổng chính công ty, dặn nếu có một ông họ Sasagaki đến thì mời ông ta đến phòng tiếp khách số 7. Phòng đó chủ yếu được chuẩn bị cho các thành viên hội đồng quản trị tiếp khách riêng.

Đợi Kazunari ở phòng tiếp khách số 7 là một người đàn ông tuổi tác tuy cao, nhưng thể hình vẫn khá tráng kiện, tóc cắt rất ngắn, nhìn từ xa đã thấy pha những sợi bạc. Có lẽ vì Kazunari gõ cửa trước khi bước vào, nên ông ta đã đứng sẵn lên. Mặc dù thời tiết khá nóng nực, ông ta vẫn mặc bộ vest màu nâu, còn đeo cả cà vạt. Vì trong điện thoại ông ta nói giọng Kansai, nên Kazunari đã hình dung ra một người mặt dày mày dạn, không nghiêm túc, nhưng giờ xem ra phải thay đổi suy nghĩ rồi.

“Tôi xin lỗi vì đã đến quấy rầy lúc anh đang bận.” Người đàn ông đưa danh thiếp ra.

Kazunari cũng đưa danh thiếp trao đổi, nhưng khi nhìn thấy tấm danh thiếp trên tay, anh ta không khỏi có chút nghi ngờ. Vì trên đó không có tên của đồn cảnh sát, cũng không có chức danh và bộ phận công tác, chi in vẻn vẹn dòng chữ “Sasagaki Junzo”, cùng địa chỉ và số điện thoại. Địa chỉ là ở Yao, tỉnh Osaka.

“Về cơ bản, nếu không thực sự cần thiết, tôi không dùng danh thiếp có in chức danh cảnh sát.” Nụ cười của Sasagaki làm những nếp nhăn trên guơng mặt càng thêm sâu. “Trước đây, danh thiếp cảnh sát mà tôi sử dụng bị người ta dùng để làm chuyện xấu. Từ đó, tôi chỉ dùng danh thiếp với danh nghĩa cá nhân.”

Kazunari lặng lẽ gật đầu, người này chắc hẳn sống trong một thế giới không cho phép có bất cứ sơ sẩy nào dù là nhỏ nhất.

Sasagaki cho tay vào túi trong áo vest, lấy sổ cảnh sát ra, lật trang chứng minh thân phận có dán ảnh cho Kazunari xem. “Mời anh kiểm tra.”

Kazunari liếc qua một cái, rồi nói “Mời ông ngồi”, đoạn giơ tay về phía xô pha.

Sasagaki cảm ơn rồi ngồi xuống. Vào khoảnh khắc đầu gối cong lại, ông ta thoáng chau mày, dẫu sao Sasagaki cũng đã có tuổi.

Hai người vừa ngồi xuống đối diện nhau, liền nghe thấy tiếng gõ cửa. Một nhân viên nữ bưng khay đựng hai cốc trà đến đặt lên mặt bàn rồi cúi đầu rời khỏi.

“Công ty anh thật sang trọng.” Sasagaki vừa nói vừa vươn tay về phía cốc trà. “Phòng tiếp khách cũng vậy.”

“Ông quá khen rồi.” Kazunari nói. Thực ra anh ta cho rằng phòng tiếp khách này cũng chẳng sang trọng gì cho lắm. Tuy là phòng chuyên dụng cho các thành viên hội đồng quản trị, nhưng xô pha và bàn uống trà đều giống hệt các phòng tiếp khách khác. Sở dĩ được dành riêng cho các thành viên hội đồng quản trị, chỉ là vì căn phòng này có chức năng cách âm thôi.

Kazunari nhìn viên cảnh sát. “Vậy, ông muốn nói chuyện gì ạ?”

Sasagaki “hừm” một tiếng, gật đầu, đặt cốc trà lên bàn.

“Anh Shinoyuka, anh từng thuê anh Imaeda làm việc phải không?”

Kazunari khẽ cắn răng, sao ông ta biết được?

“Cũng khó trách anh cảnh giác, nhưng tôi muốn lời thành thực. Không phải tôi biết đến anh qua anh Sasagaki đâu. Thực ra là, anh Imaeda hiện đang mất tích.”

“Sao?” Kazunari buột miệng kêu lên. “Thật không?”

“Thật.”

“Từ lúc nào vậy?”

“Ừm, chuyện đó…” Sasagaki gãi gãi mái đầu lốm đốm bạc. “Vẫn chưa xác định rõ được. Nhưng nghe nói hôm 20 tháng trước, anh ta từng gọi điện cho anh Takamiya, nói hy vọng có thể hẹn gặp vào hôm ấy hoặc hôm sau. Anh Takamiya trả lời rằng có thể gặp vào hôm sau, anh Imaeda nói sẽ liên hệ lại qua điện thoại. Nhưng ngày hôm sau anh ta không hề gọi điện cho anh Takamiya.”

“Nói như vậy sau ngày 20 hoặc 21 anh ta đã mất tích…”

“Trước mắt có thể coi là thế.”

“Sao lại thế được?” Kazunari khoanh hai tay trước ngực, bất giác thốt lên. “Sao anh ta lại mất tích…”

“Thực ra, trước đó không lâu tôi đã gặp anh ta.” Sasagaki nói. “Lúc đó, để điều tra một vụ án, tôi có việc muốn hỏi anh ta. Sau đấy, tôi muốn liên lạc lại, nhưng gọi điện thoại mấy lần đều không có ai nghe máy. Tôi cảm thấy rất lạ nên hôm qua đã lên Tokyo đến văn phòng thám tử của anh ta.”

“Không có người ở đó?”

Sasagaki gật đầu.

“Tôi nhìn hòm thư của anh ta, thấy có rất nhiều bưu phẩm. Tôi cảm thấy có vấn đề, bèn nhờ nhân viên quản lý mở cửa hộ.”

“Tình trạng trong nhà thế nào?” Kazunari nhổm người lên phía trước.

“Rất bình thường, không có dấu vết gì xảy ra ẩu đả. Tôi đã thông báo với cảnh sát khu vực ấy, nhưng với tình hình hiện nay, bọn họ có lẽ sẽ không tích cực tìm kiếm đâu.”

“Ý ông là anh ta tự biến mất ư?”

“Có lẽ vậy. Nhưng,” Sasagaki xoa xoa cằm, “tôi cho rằng khả năng này rất thấp.”

“Nói như vậy…”

“Tôi nghĩ là, nói anh Imaeda gặp chuyện có lẽ hợp lý hơn.”

Kazunari nuốt một miếng nước bọt, nhưng vẫn thấy miệng khô khốc. Anh ta cầm cốc lên, uống một ngụm trà.

“Liệu có phải anh ta đã nhận vụ điều tra nguy hiểm nào không?”

“Vấn đề chính là ở đấy.” Sasagaki cho tay vào túi áo trong,

“À, tôi hút thuốc được không?”

“Ồ, mời ông.” Anh ta dịch cái gạt tàn làm bằng thép không gỉ ở đầu bàn tới trước mặt Sasagaki.

Sasagaki lấy ra một bao Hilite. Nhìn bao thuốc nền trắng chữ xanh, Kazunari thầm nghĩ, thời buổi bây giờ vẫn còn hút loại thuốc này, thật hiếm thấy.

Viên cảnh sát dùng hai ngón tay kẹp điếu thuốc, phả ra làn khói dày đặc màu trắng sữa.

“Theo cảm giác của tôi khi gặp anh Imaeda lần trước, công việc chính của anh ta dạo này là điều tra một người phụ nữ. Người phụ nữ này là ai, anh Shinozuka, hẳn anh cũng biết nhỉ?”

Đôi mắt từ đầu đến giờ luôn tạo nên ấn tượng về một người tốt của Sasagaki bỗng phát ra ánh sáng đùng đục khi người ta nghĩ đến loài côn trùng. Ánh mắt ông ta như thể một thứ gì đó dính nhơm nhớp bò lên thân thể Kazunari.

Kazunari cảm nhận được, lúc này dù có giả bộ không biết cũng chẳng ý nghĩa gì cả. Anh ta nghĩ nguyên nhân của cảm giác này có lẽ chính là thứ được gọi là uy lực của cảnh sát

Kazunari chầm chậm gật đầu. “Vâng, đúng vậy.”

Sasagaki gật đầu, như muốn nói rất tốt, đoạn gảy điếu thuốc vào gạt tàn.

“Người thuê anh ta điều tra Karasawa Yukiho… chính là anh?”

Kazunari không trả lời câu hỏi đó mà quyết định hỏi ngược lại.

“Ông nói, ông biết đến tôi qua anh Takamiya, tôi thực sự không hiểu làm cách nào mà ông có được mối liên hệ đó?”

“Điểm này thì không có gì khó, anh khỏi phải để tâm.”

“Nhưng nếu ông không giải thích rõ ràng…”

“Thì anh khó mà trả lời tôi được?”

“Vâng.” Kazunari gật đầu. Anh ta biết viên cảnh sát hình sự này đã đối đầu với vô vàn tình huống khó khăn nên có lừ mắt nhìn ông ta cũng vô ích, nhưng ít nhất cũng phải nhìn thẳng vào ông ta.

Sasagaki nở nụ cười, rít một hơi thuốc.

“Vì một nguyên do nào đó, tôi cũng có hứng thú đặc biệt với người phụ nữ tên Karasawa Yukiho này. Thế nhưng, tôi phát hiện ra gần đây có người đi khắp nơi nghe ngóng mọi chuyện về cô ta. Đương nhiên tôi cảm thấy rất tò mò không biết ai lại làm chuyện như vậy. Vì thế, tôi bèn tìm đến chồng trước của cô Karasawa Yukiho là anh Takamiya. Tôi nghe tên anh Imaeda từ lúc đó. Anh Takamiya nói, có người đề cập chuyện hôn nhân với cô Karasawa Yukiho nên người bên nhà trai đã thuê anh Imaeda tiến hành điều tra cô ta.”

Kazunari nhớ lại, Imaeda từng kể, anh ta đã nói thật chuyện này với Takamiya.

“Sau đó thì sao?” Anh ta giục viên cảnh sát nói tiếp.

Chỉ thấy Sasagaki đặt chiếc túi xách cũ bên cạnh lên đùi, kéo phéc mơ tuya, lấy ra một chiếc máy ghi âm nhỏ. Ông ta nở một nụ cười đầy ẩn ý, đặt máy ghi âm lên bàn, ấn nút bật.

Âm thanh đầu tiên là một tiếng “bíp” pha lẫn với tạp âm, tiếp đó là tiếng nói “… A lô, tôi Shinozuka đây. Cuộc điều tra về Karasawa Yukiho ấy, sau đó thế nào rồi? Hãy liên lạc lại với tôi.”

Sasagaki ấn nút dừng, rồi cất máy ghi âm vào túi xách.

“Hôm qua tôi lấy được trong máy điện thoại của anh Imaeda. Anh Shinozuka, những lời vừa rồi là anh nói đúng không?”

“Đúng vậy, đầu tháng này, tôi đã để lại tin nhắn ấy trong máy trả lời tự động.” Kazunari thở dài đáp. Lúc này tranh luận quyền giữ bí mật riêng tư với cảnh sát cũng không có ý nghĩa gì cả.

“Nghe đoạn thoại này xong, tôi lại liên lạc với anh Takamiya, hỏi anh ta có quen biết anh Shinozuka hay không?”

“Anh ta liền nói cho ông biết luôn à?”

“Đúng thế.” Sasagaki gật đầu. “Như tôi vừa nói đấy, cũng không tốn nhiều công sức lắm.”

“Ra là vậy. Đúng như ông nói. Không hề khó.”

“Vậy tôi xin được hỏi lại lần nữa, có phải anh thuê thám tử điều tra cô Karasawa Yukiho?”

“Vâng.” Kazunari gật đầu trả lời.

“Người đề cập chuyện hôn nhân với cô ấy là…”

“Họ hàng của tôi. Có điều hôn sự vẫn chưa quyết định. Chỉ là anh ấy mong muốn vậy thôi.”

“Có thể cho tôi biết họ tên của người họ hàng này được không?” Sasagaki mở cuốn sổ ghi chép ra, cầm sẵn bút trên tay.

“Ông có nhất thiết phải biết không?”

“Thế thì khó nói lắm. Cảnh sát chuyện gì cũng đều muốn biết hết. Nếu anh không đồng ý nói, tôi sẽ phải hỏi thăm nhiều người xem ai là người muốn kết hôn với cô Karasawa Yukiho.”

Miệng Kazunari méo xệch. Không thể để ông ta làm vậy.

“Là anh họ tôi, Shinozuka Yasuharu.”

Sasagaki ghi vào sổ, rồi hỏi, “Anh họ anh cũng làm việc trong công ty này phải không?”

Nghe Kazunari trả lời, Yasuharu là ủy viên thường trực hội đồng quản trị, viên cảnh sát già trợn to mắt, đầu hơi lắc lư, sau đó cũng ghi cả chuyện này vào sổ.

“Vì cái gọi là bí mật trong quá trình điều tra sao?”

“Anh có thể hiểu như vậy, có điều lý do lớn nhất là vì còn quá nhiều điểm không rõ ràng nên giai đoạn hiện tại thực sự không thể nói ra được. Dù sao chăng nữa, chuyện có liên quan đến vụ án đã xảy ra cách đây gần mười tám năm rồi.”

“Mười tám năm…” Kazunari thầm tưởng tượng khoảng thời gian mà cụm từ này thể hiện. Trong quá khứ xa xôi như thế, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? “Vụ án mười tám năm trước thuộc loại nào? Chuyện này cũng không thể tiết lộ sao?”

Khi anh ta nói vậy, gương mặt viên cảnh sát già thoáng lộ ra nét do dự. Mấy giây sau, ông ta chớp mắt, trả lời, “Án mạng.”

Kazunari vươn thẳng sống lưng, thở hắt ra một hơi dài. “Ai bị giết vậy?”

“Thứ lỗi cho tôi, tôi không thể nói được.” Sasagaki giơ bàn tay về phía Kazunari.

“Vụ án này và cô ta… Karasawa Yukiho, có liên quan?”

“Hiện giờ tôi chỉ có thể nói, người phụ nữ này có thể đang nắm giữ điểm mấu chốt.”

“Nhưng mà…” Kazunari phát hiện ra một chi tiết quan trọng. “Mười tám năm, vụ án này đã hết hiệu lực rồi.”

“Đúng vậy.”

“Dù vậy ông vẫn tiếp tục điều tra?”

Viên cảnh sát cầm bao thuốc lên, thọc ngón tay vào rút ra điếu thứ hai. Kazunari hoàn toàn không nhớ ông ta dụi tắt điếu thuốc đầu tiên lúc nào.

Sasagaki dùng bật lửa châm thuốc, động tác chậm rãi hơn so với điếu đâu tiên. Có lẽ ông cố ý làm vậy.

“Giống như một câu chuyện dài vậy. Câu chuyện bắt đầu từ mười tám năm trước, nhưng đến giờ vẫn chưa kết thúc. Muốn kết thúc, thì phải trở về nơi bắt đầu. Đại khái là vậy đấy.”

“Liệu ông có thể kể cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện…”

“Tạm thời thì không.” Sasagaki cười, khói thuốc tràn ra khỏi miệng. “Giờ mà kể chuyện xảy ra trong mười tám năm thì bao nhiêu thời gian cũng không đủ.”

“Vậy thì, lúc nào đó ông có thể kể cho tôi nghe không? Khi nào ông có thời gian ấy.”

“Cũng được.” Viên cảnh sát nhìn thẳng vào mắt anh ta, hút một hơi thuốc, gật đầu. Nét mặt ông đã lấy lại vẻ nghiêm túc ban đầu. “Rồi tôi sẽ kể với anh. Kể thật chi tiết.”

Kazunari định cầm cốc trà lên, nhưng phát hiện trà bên trong đã cạn, bèn rụt tay lại. Nhìn sang, thấy trà của Sasagaki cũng đã hết.

“Để tôi bảo họ mang thêm trà.”

“Không, không cần đâu. Anh Shinozuka, tôi có thể hỏi anh được không?”

“Về chuyện gì vậy?”

“Tôi muốn anh cho tôi biết, lý do thật sự khiến anh thuê anh Imaeda điều tra Karasawa Yukiho.”

“Điều này thì ông biết rồi đấy. Cũng không có gì phải giấu giếm cả. Tìm hiểu về đối tượng mà người thân mình tính chuyện kết hôn là chuyện rất phổ biến mà.”

“Đúng là rất phổ biến. Đặc biệt với những người kế thừa sản nghiệp khổng lồ của gia đình như các anh. Nhưng nếu bố mẹ anh ta thuê điều tra thì còn lý giải được, chứ em họ âm thầm thuê thám tử điều tra, thì thú thực chưa nghe qua bao giờ.”

“Dù vậy cũng có gì không ổn đâu?”

“Còn một điều không hợp lẽ thường nữa. Ngay việc anh cho điều tra Karasawa Yukiho đã rất kỳ lạ rồi. Anh và anh Takamiya là bạn cũ, mà cô ta lại là vợ trước của người bạn cũ này. Huống hồ, trước đó nữa, nghe nói hai người là bạn cùng luyện tập trong câu lạc bộ Khiêu vũ giao tiếp của trường đại học. Cũng có nghĩa là, không cần điều tra, hẳn anh đã có hiểu biết ở mức độ tương đối về cô Karasawa Yukiho, sao lại còn phải thuê thám tử làm gì?”

Giọng Sasagaki đã cao lên tự lúc nào, khiến Kazunari không khỏi lấy làm may mắn vì mình đã chọn phòng cách âm.

“Vừa nãy, khi tôi đề cập đến cô ta không hề có đại từ xưng hô mà trực tiếp gọi tên ra.” Sasagaki chậm rãi nói như đang thăm dò phản ứng của Kazunari. “Nhưng mà, sao hả? Anh Shinozuka, anh cũng không cảm thấy có gì không tự nhiên, đúng không? Tôi nghĩ anh cũng không lạ lẫm gì.”

“Không rõ… ông vừa nói gì vậy, tôi không để ý lắm.”

“Chắc chắn anh không có phản ứng gì đối với việc gọi trực tiếp tên cô ta. Bởi vì, anh Shinozuka, anh cũng như thế.” Nói đoạn, Sasagaki vỗ vỗ vào túi xách. “Anh có muốn nghe lại đoạn băng vừa nãy lần nữa không? Anh nói như thế này: Cuộc điều tra về Karasawa Yukiho ấy, sau đó thế nào rồi? Hãy liên lạc lại với tôi.”

Kazunari muốn giải thích rằng đó là thói quen vì trước đây cô ta là đàn em trong câu lạc bộ, nhưng Sasagaki đã lên tiếng trước khi anh ta mở miệng.

“Trong giọng điệu gọi cả tên lẫn họ cô ta của anh, có một sự cảnh giác cao khó thể hình dung bằng lời. Nói thật với anh, lúc nghe thấy đoạn ghi âm này tôi nhận ra ngay tức thì. Đấy là trực giác của cảnh sát. Lúc ấy tôi đã nghĩ, phải tìm anh Shinozuka này nói chuyện mới được.” Viên cảnh sát dụi điếu thuốc thứ hai vào gạt tàn. Kế đó, ông ta hơi nhổm người lên phía trước, hai tay chống lên mặt bàn trà. “Xin anh nói thật cho, lý do thật sự của việc anh thuê anh Imaeda điều tra là gì vậy?”

Ánh mắt Sasagaki vẫn sắc bén như thế, nhưng lại không có vẻ gì là uy hiếp, thậm chí còn khiến người ta cảm thấy trong đó hàm chứa một sự bao dung. Kazunari nghĩ, có lẽ khi mặt đối mặt với nghi phạm trong phòng thẩm vấn, ông ta cũng lợi dụng thứ khí thế này. Hơn thế, Kazunari hiểu được mục đích chính của viên cảnh sát khi đến gặp mình hôm nay chính là hỏi về điều này, có lẽ ông ta cũng không quan tâm chuyện ai muốn cưới Karasawa Yukiho…

“Ông Sasagaki, ông chỉ nói đúng một nửa. Nửa còn lại sai rồi.”

“Ồ.” Sasagaki cong môi lên. “Vậy anh chỉ ra phần tôi nói sai trước đi.”

“Tôi nhờ anh Imaeda điều tra cô ta, thuần túy chỉ vì anh họ tôi. Nếu anh họ tôi không muốn kết hôn với Yukiho thì tôi hoàn toàn không quan tâm cô ta là người phụ nữ thế nào, có cuộc sống ra sao.”

“Ra vậy. Thế còn phần mà tôi nói đúng kia…”

“Đúng là tôi đặc biệt cảnh giác với người phụ nữ này.”

“Ha ha!” Sasagaki dựa vào ghế xô pha, nhìn chằm chằm Kazunari hỏi. “Nguyên nhân?”

“Rất mang tính chủ quan và mơ hồ, được chứ?”

“Không sao cả, tôi thích nhất là những chuyện kiểu như vậy.” Sasagaki bật cười.

Kazunari gần như lặp lại những lời đã giải thích lúc thuê Imeada điều tra cho Sasagaki. Chẳng hạn như về mặt tiền bạc, anh ta cảm thấy sau lưng Karasawa Yukiho có một thế lực vô hình, và còn ấn tượng rằng những người ở bên cạnh cô ta đều gặp phải bất hạnh dưới một hình thức nào đó. Kazunari vừa nói vừa nghĩ, đúng là những suy nghĩ này vừa mang tính chủ quan lại vừa mơ hồ, nhưng Sasagaki lại rút ra điếu thuốc thứ ba nghiêm túc lắng nghe.

“Tôi hiểu anh muốn nói gì rồi. Cảm ơn anh đã nói ra.” Sasagaki cúi đầu dụi tắt điếu thuốc trên tay.

“Ông không cho rằng đây chỉ là những suy nghĩ hão huyền vớ vẩn sao?”

“Làm gì có!” Sasagaki xua tay trước mặt như thể muốn xua đuổi thứ gì đó. “Nói thực nhé, tôi hơi ngạc nhiên vì anh Shinozuka có thể nắm bắt tình hình chính xác đến thế. Anh còn trẻ như vậy mà tinh tường thật đấy.”

“Chính xác… ông nghĩ như vậy sao?”

“Tôi nghĩ vậy.” Sasagaki gật đầu. “Anh đã nhìn thấu được bản chất của Karasawa Yukiho. Người bình thường đều không có được cặp mắt tinh tường thế đâu. Chính bản thân tôi cũng vậy, có một khoảng thời gian dài, tôi chẳng nhìn ra được gì cả.”

“Ý ông là, trực giác của tôi không sai?”

“Đúng thế.” Sasagaki nói. “Dính dáng với người phụ nữ ấy, tuyệt đối sẽ không có chuyện tốt lành gì. Đó cũng là kết luận mà tôi rút ra được sau mười tám năm điều tra đấy.”

“Thật muốn để anh họ tôi gặp ông Sasagaki một lần quá.”

“Tôi cũng hy vọng có cơ hội gặp mặt khuyên giải anh họ anh. Nhưng tôi nghĩ anh ta nhất định không tiếp tôi đâu. Nói thực lòng, anh Shinozuka là người đầu tiên có thể thoải mái nói chuyện này với tôi như vậy.”

“Tôi thật lòng muốn tìm được chứng cứ xác thực. Vì vậy tôi rất hy vọng ở kết quả điều tra của anh Imaeda.” Kazunari lại khoanh tay trước ngực.

“Anh Imaeda đã báo cáo lại cho anh những gì rồi?”

“Vừa bắt tay điều tra không lâu, anh ta đã báo cáo cho tôi kết quả của Karasawa Yukiho trên phương diện giao dịch cổ phiếu.”

Kazunari quyết định không để lộ ra điều Imaeda nói với mình, người Karasawa Yukiho thực sự yêu là anh…

“Tôi đoán,” Sasagaki thấp giọng nói, “anh Imaeda rất có thể đã điều tra được gì đó rồi.”

“Lời này của ông có căn cứ gì không?”

Sasagaki gật đầu. “Hôm qua, tôi đã lục soát qua loa phòng làm việc của anh Imaeda, tư liệu liên quan đến Karasawa Yukiho toàn bộ đều biến mất, thậm chí một tấm ảnh cũng không còn.”

“Sao?” Kazunari trợn tròn mắt lên. “Như vậy tức là…”

“Xét tình trạng hiện tại, anh Imaeda không thể nào biến mất mà không thông báo với anh Shinozuka một tiếng. Như vậy thì, đáp án khả dĩ nhất có thể nghĩ ra được chỉ có một… có kẻ đã khiến anh Imaeda mất tích. Nói rõ hơn một chút, kẻ đó sợ cuộc điều tra của anh Imaeda.”

Kazunari đương nhiên hiểu ý nghĩa những lời Sasagaki nói. Anh ta cũng hiểu Sasagaki không tùy tiện suy đoán. Thế nhưng, trong lòng anh ta vẫn có cảm giác đó không phải sự thực.

“Sao có thể được,” anh ta lẩm bẩm, “sao lại làm đến mức ấy được…”

“Anh cho rằng cô ta không tàn độc đến vậy à?”

“Việc anh ta mất tích thực sự không phải ngẫu nhiên sao? Chẳng hạn như dính vào một tai nạn nào đó?”

“Không, không thể nào là tai nạn được.” Sasagaki nói thẳng thừng. “Anh Imaeda có đặt mua dài hạn hai tờ báo, tôi đã xác nhận với đại lý bán báo và biết được ngày 20 tháng trước bọn họ nhận được một cuộc điện thoại, nói anh Imaeda sẽ ra ngoài du lịch, muốn tạm thời ngừng giao báo. Cuộc điện thoại ấy do một người đàn ông gọi tới.”

“Đàn ông? Cũng có thể là anh Imaeda tự gọi đến mà?”

“Tất nhiên cũng có khả năng ấy, nhưng tôi nghĩ là không phải.” Sasagaki lắc đầu. “Tôi cho rằng, chính kẻ thiết kế vụ mất tích của anh Imaeda đã ra tay, để người khác không phát hiện ra Imaeda mất tích. Nếu báo chất đầy như núi trước hòm thư, hàng xóm hoặc nhân viên quản lý sẽ thấy lạ.”

“Nếu sự việc đúng là như thế, kẻ kia chẳng phải một tên tội phạm đáng sợ hay sao? Vì theo như ông nói, có khả năng anh Imaeda không còn sống trên đời này nữa rồi.”

Lời của Kazunari làm gương mặt Sasagaki mất hết cảm xúc, tựa như cái mặt nạ kịch Nô. Ông ta nói:

“Tôi cho rằng, khả năng anh ta còn sống là rất thấp.”

Kazunari thở ra một tiếng, ngoảnh đầu nhìn sang bên cạnh. Đây đúng là một cuộc nói chuyện làm tổn hại thần kinh, tim anh ta từ nãy đã thình thịch gia tăng nhịp đập.

“Nhưng nếu là đàn ông gọi điện cho đại lý bán báo thì có lẽ không liên quan đến Karasawa Yukiho.”

Nói thế, chính bản thân Kazunari cũng cảm thấy kỳ lạ. Rõ ràng anh ta muốn chứng minh Karasawa Yukiho không phải người phụ nữ bình thường như trong mắt mọi người, thế nhưng, khi sự việc dính dáng đến mạng người, lời nói của anh lại giống như đang biện hộ thay cho cô ta vậy.

Sasagaki lại cho tay vào túi trong áo vest, lần này là túi bên kia. Ông ta lấy ra một tấm ảnh.

“Anh từng nhìn thấy người này chưa?”

“Cho tôi xem một chút.” Kazunari đón lấy tấm ảnh.

Trong ảnh là một người đàn ông trẻ tuổi gương mặt gầy gò, bờ vai rộng, khá hợp với chiếc áo khoác sẫm màu đang mặc. Không hiểu sao, kẻ trong ảnh gây cho người ta một ấn tượng lạnh lẽo thâm trầm.

Một người Kazunari hoàn toàn không biết. Anh ta cũng trả lời Sasagaki như vậy.

“Vậy sao? Thật đáng tiếc.”

“Đây là ai vậy?”

“Là người tôi vẫn luôn truy lùng. Có thể cho tôi mượn lại tấm danh thiếp vừa đưa anh lúc nãy không?”

Kazunari đưa cho ông ta tấm danh thiếp có in tên Sasagaki. Sasagaki viết mấy chữ lên mặt sau, nói “Xin nhận lại”, rồi trả cho Kazunari. Kazunari lật mặt sau tấm danh thiếp lên, thấy đề “Kirihara Ryoji”.

“Kirihara… Ryoji, là ai vậy?”

“Một người giống như bóng ma.”

“Bóng ma?”

“Anh Shinozuka, mong anh nhớ kỹ gương mặt trên tấm ảnh và cái tên này trong đầu. Hễ trông thấy anh ta, bất kể lúc nào, xin hãy lập tức liên lạc ngay với tôi.”

“Ông nói vậy, nhưng người này rốt cuộc đang ở đâu? Không biết anh ta ở đâu, thì giống như tội phạm bị truy nã bình thường à?” Kazunari xòe hai bàn tay ra.

“Giờ vẫn chưa biết anh ta ở đâu. Nhưng anh ta chắc chắn sẽ xuất hiện ở một nơi.”

“Ở đâu?”

“Đó là,” Sasagaki liếm môi tiếp, “bên cạnh Karasawa Yukiho. Cá bống trắng nhất định sẽ ở bên cạnh tôm pháo.”

Kazunari không hiểu ngay ý nghĩa những lời viên cảnh sát hình sự già nói.

***

Phong cảnh ruộng đồng lướt qua bên cửa sổ. Thỉnh thoảng một vài tấm biển quảng cáo đề tên công ty hoặc sản phẩm dựng lên giữa đồng, phong cảnh vừa đơn điệu vừa nhàm chán. Muốn ngắm nhìn cảnh phố phường thị trấn, nhưng khi tàu Shinkansen chạy qua thành phố lại toàn bị tường cách âm bao bọc nên không nhìn thấy cảnh sắc gì hết.

Noriko chống khuỷu tay lên mép cửa sổ, nhìn sang chỗ bên cạnh. Akiyoshi Yuichi nhắm nghiền mất, không hề nhúc nhích. Cô phát giác, không phải anh ta ngủ, mà là đang suy nghĩ gì đó.

Cô lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảm giác căng thẳng đến nghẹt thở vẫn luôn đè nặng trong tâm trí. Cô không sao dẹp bỏ được băn khoăn rằng chuyến đi Osaka này liệu có gây nên một trận bão táp hay không. Thế nhưng, cô cũng cho rằng đây có lẽ là cơ hội cuối cùng để mình biết về người đàn ông tên Akiyoshi này. Nghĩ lại thì, Noriko quan hệ với anh ta đến tận bây giờ mà vẫn không hề biết gì về anh ta. Không phải cô không hứng thú với quá khứ của anh. Nhưng thực tình, trong lòng cô luôn có suy nghĩ “hiện tại quan trọng hơn quá khứ”. Chỉ một khoảng thời gian rất ngắn, anh ta đã chiếm lấy một vị trí không thể nào thay thế trong trái tim cô.

Phong cảnh ngoài cửa sổ đã có chút thay đổi nhỏ. Hình như đã vào tỉnh Aichi. Những biển quảng cáo liên quan đến ngành sản xuất ô tô nhiều lên. Noriko chợt nhớ đến quê nhà. Cô quê ở Niigata, gần nhà cô cũng có một nhà máy nhỏ sản xuất phụ tùng xe hơi. Kurihara Noriko đến Tokyo năm mười tám tuổi. Khi ấy cô chưa quyết định sẽ trở thành một dược sĩ, chỉ là sau khi thi mấy trường trong khả năng của mình, cô đã đỗ vào khoa Dược một trường đại học. Sau khi tốt nghiệp đại học, được người quen giới thiệu, cô thuận lợi vào làm ở bệnh viện hiện tại. Noriko cho rằng, thời đại học và năm năm đầu làm việc ở bệnh viện có lẽ là thời kỳ xán lạn nhất của mình.

Đến năm thứ sáu kể từ khi đi làm, cô có người yêu, là một người đàn ông ba mươi lăm tuổi làm hành chính ở cùng bệnh viện. Cô thậm chí còn nghiêm túc nghĩ đến việc kết hôn với anh ta, nhưng gặp trở ngại vì anh ta đã có vợ con. “Anh định chia tay cô ta,” anh ta nói vậy. Noriko đã tin tưởng anh ta. Vì tin nên mới thuê căn nhà hiện nay. Nếu như ly dị, anh ta không còn nơi nào để đi nữa. Cô muốn cho anh ta một nơi có thể nghỉ ngơi tá túc khi anh ta rời nhà. Thế nhưng, cũng như đa số các cuộc ngoại tình khác, một khi người phụ nữ hạ quyết tâm, thì người đàn ông sẽ từng bước rụt lại. Lúc họ gặp nhau, anh ta bắt đầu lôi ra đủ loại lý do. Nào là lo cho con cái, rồi nếu ly dị bây giờ sẽ phải trả một khoản tiền nuôi dưỡng khá lớn, nên bỏ chút thời gian từ từ giải quyết mới là thông minh. “Em gặp anh không phải để nghe những lời này.” Câu nói ấy, không biết cô đã nói bao nhiêu lần.

Chuyện họ chia tay cũng đến khá bất ngờ. Một buổi sáng đến bệnh viện, không thấy bóng dáng anh ta đâu, Noriko hỏi nhân viên hành chính khác thi nhận được câu trả lời. “Hình như anh ta nghỉ việc rồi.”

“Hình như anh ta bỏ túi tiền khám bệnh của bệnh nhân.” Cô nhân viên thì thầm nói, bộ mặt của kẻ lấy việc gieo rắc tin đồn làm niềm vui. Cô ta không hề biết quan hệ giữa anh ta và Noriko.

“Bỏ túi?”

“Tiền trị liệu, tiền nằm viện… của bệnh nhân ấy, tất cả đều quản lý bằng máy tính còn gì. Nhưng anh ta cố ý làm cho giống như nhập liệu thất bại, xóa bớt các khoản mục nộp tiền khỏi sổ sách, sau đó bỏ túi luôn số tiền ấy. Có mấy bệnh nhân phản ánh, rõ ràng đã nộp tiền rồi mà vẫn nhận được thông báo giục trả tiền, thế nên mới phát hiện ra đấy.”

“Bắt đầu từ lúc nào thế?”

“Không rõ nữa, hình như có dấu vết anh ta đã làm chuyện đó hơn một năm nay rồi. Từ hồi đó, tiền nộp của bệnh nhân đã có hiện tượng bị chậm trễ, rất nhiều trường hợp suýt chút nữa phải gửi giấy báo đòi tiền rồi. Hình như anh ta đã dùng tiền của những bệnh nhân nộp sau bù vào số thiếu của bệnh nhân nộp trước hòng che đậy. Khoản hao hụt cứ như quả bóng tuyết càng lăn càng lớn, cuối cùng thì không thể bù đắp được nữa, nên mới bại lộ ra.”

Noriko hoang mang nhìn cặp môi đỏ chót cứ mấp máy không ngừng nghỉ của nữ đồng nghiệp, cảm thấy như mình đang rơi vào một cơn ác mộng. Cô không thể nghĩ đó là sự thật.

“Anh ta lấy được khoảng bao nhiêu tiền thế?” Noriko gắng ra vẻ bình tĩnh hỏi.

“Nghe nói hơn hai triệu yên.”

“Anh ta lấy tiền đó làm gì vậy?”

“Nghe bảo là để trả khoản vay mua nhà. Mua lúc nào không mua, lại đi chọn đúng lúc giá nhà lên cao nhất.” Cô nhân viên hai mắt sáng bừng, nói.

Cô ta còn bảo Noriko, phía bệnh viện hình như không định viện đến luật pháp, chỉ cần anh ta trả lại tiền là coi như yên chuyện. Có lẽ họ sợ giới truyền thông đưa tin làm ảnh hưởng đến uy tín của bệnh viện.

Mấy ngày sau vẫn không có tin tức gì của anh ta. Khoảng thời gian ấy, cô cũng không tập trung làm việc được, những lần lơ đãng và sơ suất tăng lên, khiến các đồng nghiệp đều lấy làm ngạc nhiên. Cô cũng muốn gọi điện đến nhà anh ta, nhưng cứ nghĩ người bắt máy có thể không phải anh ta, thì lại do dự.

Một hôm, đang đêm thì điện thoại đổ chuông. Nghe tiếng chuông, Noriko biết nhất định là anh ta. Quả nhiên, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của anh ta, nhưng nghe rất nhỏ.

“Em vẫn ổn chứ?” Anh ta hỏi thăm cô trước.

“Không ổn lắm.”

“Anh cũng nghĩ thế.” Anh ta nói. Cô dường như có thể trông thấy anh ta đang nở nụ cười tự giễu.

“Chắc em đã nghe nói rồi, anh không thể quay lại bệnh viện được nữa.”

“Tiền thì sao?”

“Anh sẽ trả, nhưng phải chia làm nhiều lần, đã bàn ổn thỏa rồi.”

“Có trả được không?”

“Không biết… có điều không trả cũng không được. Nếu thật sự hết cách, thì có bán nhà đi cũng phải trả.”

“Nghe nói là hai triệu yên?”

“Ừm, hai triệu bốn trăm nghìn yên.”

“Hay để em giúp anh.”

“Gì cơ?”

“Em vẫn còn ít tiền tiết kiệm, khoảng hai triệu yên thì em giúp được.”

“Vậy sao…”

“Vì vậy trả khoản tiền này xong, cái đó… anh với vợ anh…”

Cô đang định nói “ly hôn”, thì anh ta đã cắt ngang.

“Khỏi cần, em không cần lo.”

“Ơ?” Cô buột miệng kêu lên. “Khỏi cần là sao?”

“Anh không muốn làm phiền em, anh sẽ tự nghĩ cách.”

“Nhưng mà…”

“Hồi đầu khi mua nhà, anh đã mượn tiền của bố vợ.”

“Bao nhiêu?”

“Mười triệu yên.”

Ngực cô đau nhói như bị một cú đánh mạnh, dưới nách rỉ ra chút mồ hôi.

“Nếu muốn ly hôn, thì phải nghĩ cách kiếm ra món tiền này.”

“Nhưng mà, trước đây anh chưa từng nhắc đến chuyện đó.”

“Nói với em thì ích gì cơ chứ.”

“Chuyện lần này, vợ anh nói sao?”

“Em hỏi làm gì?” Giọng người đàn ông tỏ ra không vui.

“Em muốn biết thôi, vợ anh không giận à?”

Noriko thầm hy vọng vợ anh ta nổi giận vì chuyện này, có thể sẽ đòi ly dị. Thế nhưng, câu trả lời của anh ta thật ngoài dự đoán.

“Vợ anh xin lỗi anh.”

“Xin lỗi?”

“Người nằng nặc đòi mua nhà là cô ấy, anh vốn cũng chẳng máu me gì lắm, kế hoạch trả khoản vay cũng tương đối sít sao. Chắc cô ấy cũng biết, đó chính là nguyên nhân dẫn tới chuyện này.”

“À.”

“Cô ấy nói sẽ đi làm thêm để trả tiền.”

Câu nói “Đúng là một người vợ tốt” đã trườn lên đến cổ họng Noriko. Cô nuốt nó xuống, nhưng dư vị đắng nghét còn lưu lại trong miệng.

“Vậy thì, giữa chúng ta, tạm thời không thể mong đợi có tiến triển gì nữa rồi nhỉ.”

Cô miễn cưỡng mở miệng nói ra câu ấy, khiến người đàn ông kia im lặng. Tiếp sau đó, Noriko nghe thấy anh ta thở dài.

“Em đừng như vậy nữa được không.”

“Nói vậy là sao?”

“Đừng nói những lời trách móc như thế nữa, ngay từ đầu em đã hiểu rõ rồi còn gì.”

“Hiểu gì cơ?”

“Anh không thể nào ly dị. Em chắc cũng chỉ là gặp dịp thì chơi cho vui thôi chứ gì.”

Lời người đàn ông khiến Noriko nghẹn ngào. Cô thật sự muốn hét lên với anh ta, “Em nghiêm túc đấy!” Nhưng khi câu nói ấy đã ra đến miệng, một cảm giác ê chề không thể diễn tả bằng lời lại ập tới. Cô chỉ còn biết đáp lại bằng cách im lặng. Tất nhiên, anh ta nói những lời đó vì đã nhìn ra được cô có lòng tự trọng cao.

Trong điện thoại vang lên tiếng phụ nữ, hỏi anh ta muộn vậy rồi còn nói chuyện điện thoại với ai. Chắc hẳn là vợ anh ta rồi. Anh ta nói là một người bạn, vì lo lắng nên gọi điện đến hỏi thăm.

Thoáng sau đó, anh ta nói với Noriko bằng giọng còn nhỏ hơn khi nãy, “Vậy thế nhé.”

Noriko rất muốn chất vấn anh ta, “thế nhé” tức là thế nào, nhưng cảm giác mệt mỏi xâm chiếm cõi lòng khiến có không cất tiếng nổi. Người đàn ông dường như cho rằng mục đích đã đạt được, không đợi cô trả lời liền gác điện thoại.

Khỏi phải nói, đó là lần đối thoại cuối cùng giữa Noriko và anh ta. Sau đấy, anh ta không xuất hiện trước mặt cô thêm lần nào nữa.

Noriko vứt bỏ hết những thứ vật dụng thường ngày của anh ta trong nhà. Bàn chải đánh răng, dao cạo râu, nước cạo râu và bao cao su.

Cô quên mất chiếc gạt tàn đó, chỉ có món đồ ấy vẫn luôn để trên giá sách. Chiếc gạt tàn dần dần bị phủ lên một lớp bụi, như thể hiện cho việc vết thương lòng của cô cũng dần dần khép lại.

Sau chuyện này, Noriko không qua lại với bất cứ người nào nữa. Nhưng không phải cô quyết tâm sống cô độc cả đời, mà ngược lại, khát vọng của cô với hôn nhân còn mạnh mẽ hơn trước. Cô khát khao tìm được một người đàn ông thích hợp, kết hôn rồi sinh con, xây dựng một gia đình bình thường.

Sau khi chia tay với anh ta tròn một năm, cô tìm đến một công ty mai mối. Cô bị thu hút bởi hệ thống dùng máy tính chọn ra đối tượng thích hợp nhất, bèn quyết định gạt bỏ tình cảm yêu đương sang một bên, dùng các điều kiện khác để lựa chọn bạn đời. Cô đã yêu đủ rồi.

Một người phụ nữ trung niên trông có vẻ tốt bụng hỏi cô mấy câu, đoạn nhập câu trả lời vào máy tính. Trong lúc đó bà ta còn nói với cô mấy lần. “Cô đừng lo lắng, nhất định sẽ tìm được đối tượng tốt.”

Đúng như lời người đó nói, công ty mai mối ấy liên tục giới thiệu cho Noriko những người đàn ông thích hợp. Trước sau cô đã gặp tổng cộng sáu người. Nhưng có năm người cô chỉ gặp một lần, vì những người đó vừa gặp mặt đã làm cô hết sức thất vọng. Có người thì ảnh và người thật khác nhau trời vực, thậm chí có người ghi danh với công ty mai mối là chưa kết hôn nhưng đến lúc gặp mặt liền nói ngay mình đã có con.

Noriko hẹn hò với một nhân viên công sở ba lần. Người này ngoài bốn mươi nhưng có vẻ thực thà, khiến Noriko bắt đầu nghiêm túc suy xét đến việc kết hôn. Song đến lần hẹn hò thứ ba, cô mới biết anh ta sống cùng người mẹ mắc bệnh Alzheimer. Anh ta nói, “Anh nghĩ em nhất định có thể giúp mẹ con anh một tay.” Anh ta chẳng qua chỉ muốn tìm một người phụ nữ có thể chăm sóc mẹ mình. Cô thử hỏi thì biết được điều kiện anh ta đưa ra với công ty mai mối ấy là, “Nữ giới làm việc trong ngành y”.

“Mong mọi chuyện sẽ ổn với mẹ con anh.” Noriko buông lại một câu, rồi chia tay với anh ta, về sau cũng không gặp nữa. Cô cho rằng, anh ta quá coi thường người khác, không chỉ coi thường riêng cô, mà còn coi thường tất cả phụ nữ.

Sau khi gặp sáu người, Noriko chấm dứt hợp đồng với công ty mai mối kia. Cô cảm thấy rất lãng phí thời gian.

Cô gặp Akiyoshi Yuichi sau đó khoảng nửa năm.

***

Họ đến Osaka đã là chập tối. Sau khi làm xong thủ tục nhận phòng ở khách sạn, Akiyoshi liền dẫn Noriko đi thăm đường phố Osaka. Tuy rằng lúc cô tỏ ý muốn đồng hành, anh ta từng lộ vẻ khó chịu ra mặt, nhưng hôm nay không hiểu sao anh ta lại rất dịu dàng. Noriko đoán, có lẽ là vì trở về quê hương.

Hai người thả bộ qua Shinsaibashi, qua cầu Doutombori, ăn bạch tuộc viên nướng. Đây là lần đầu tiên họ đi xa với nhau, Noriko mặc dù vẫn thấp thỏm không biết sau đó có thể xảy ra những chuyện gì, nhưng tâm trạng cũng khá phấn chấn. Đây là lần đầu tiên cô đến Osaka.

“Nhà cũ của anh có xa đây không?” Lúc uống bia ở một quán nhìn ra Doutombori, Noriko hỏi.

“Cách khoảng năm ga tàu điện.”

“Gần quá nhỉ.”

“Osaka nhỏ mà.” Akiyoshi nhìn ra ngoài cửa sổ nói. Tấm biển quảng cáo khổng lồ của Glico sáng nhấp nháy.

“Này,” Noriko do dự một lúc mới ướm hỏi, “bây giờ dẫn em đến đó được không?”

Akiyoshi nhìn cô, chau mày lại.

“Em muốn đến xem nơi anh từng sống.”

“Vui chơi đến đây thôi.”

“Nhưng mà…”

“Anh có việc phải làm.” Akiyoshi nhìn lảng đi, tâm trạng rõ ràng đã trở nên rất tệ.

“… Em xin lỗi.” Noriko cúi đầu.

Hai người lẳng lặng uống bia, Noriko nhìn từng lượt từng lượt người băng qua Doutombori. Hơn tám giờ. Đêm Osaka dường như vừa mới bắt đầu.

“Đó là một nơi chẳng có gì đáng nói.” Akiyoshi đột nhiên lên tiếng.

Noriko ngoảnh đầu lại, thấy cặp mắt anh ta vẫn hướng ra ngoài cửa sổ.

“Một nơi rách rưới bẩn thỉu, bụi bặm, một đám người nghèo khổ sống lúc nhúc như lũ sâu bọ, chỉ có đôi mắt là sắc bén. Đó là một nơi không cho phép có bất cứ sơ sẩy nào.” Anh ta uống hết bia, “Nơi như thế mà em cũng muốn đi à?”

“Muốn.”

Akiyoshi trầm ngâm giây lát, rời tay khỏi cốc bia, thọc vào túi quần dài, lấy ra một tờ mười nghìn yên. “Em đi thanh toán đi.”

Noriko nhận lấy, đi ra phía quầy thanh toán.

Vừa ra khỏi quán bia, Akiyoshi chặn một chiếc tắc xi lại. Anh ta nói cho tài xế một địa điểm hoàn toàn xa lạ với Noriko. Điều khiến Noriko chú ý hơn nữa là anh ta nói giọng Osaka. Đó cũng là trải nghiệm đầu tiên của cô.

Ở trên xe, Akiyoshi gần như không mở miệng, chỉ chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Noriko thầm nghĩ, có thể anh ấy đang hối hận.

Chiếc tắc xi lái vào một con đường hẹp, mờ tối. Dọc đường Akiyoshi chỉ dẫn rất tỉ mỉ, vẫn nói tiếng Osaka. Không lâu sau chiếc xe dừng lại cạnh một công viên.

Sau khi xuống xe, Akiyoshi đi vào công viên, Noriko bước theo sau. Đó là một công viên kiểu cũ rất rộng, có thể chơi bóng chày, còn có cả xích đu, trò chơi thám hiểm, hố cát, nhưng không có hồ phun nước.

“Hồi nhỏ anh thường ra đây chơi.”

“Đánh bóng chày?”

“Bóng chày, bóng ném, cả bóng đá nữa.”

“Có ảnh chụp hồi ấy không?”

“Không có.”

“Vậy sao. Tiếc thật.”

“Hồi trước quanh khu vực này không có chỗ nào rộng rãi có thể chơi được, vì vậy công viên này rất quan trọng. Nhưng nơi quan trọng không kém công viên, là đây.” Akiyoshi nhìn về phía sau.

Noriko cũng quay đầu theo, sau lưng bọn họ là một tòa nhà cũ kỹ. “Tòa nhà?”

“Đây cũng là chỗ chơi của bọn anh.”

“Nơi này cũng chơi được sao?”

“Đường hầm thời gian.”

“Hả?”

“Hồi anh còn nhỏ, tòa nhà này vẫn chưa xây xong, mới được một nửa thì bị bỏ đó. Ra vào nơi này chỉ có lũ chuột và đám trẻ con sống quanh đây như bọn anh.”

“Không nguy hiểm à?”

“Chính vì nguy hiểm, mấy thằng quỷ mới chạy đến chơi chứ!” Akiyoshi bật cười, rồi lập tức nghiêm túc trở lại. Anh ta thở dài một tiếng, ngẩng đầu lên nhìn tòa nhà. “Một hôm, có thằng phát giác một cái xác, xác đàn ông.”

“Bị giết…” Anh ta tiếp lời. Nghe câu này, Noriko cảm thấy lồng ngực mình ngâm ngẩm đau. “Người quen của anh à?”

“Có thể coi là vậy.” Anh ta trả lời. “Một lão keo kiệt, vì thế ai cũng ghét lão, kể cả anh. Hồi đó có lẽ người nào cũng nghĩ lão chết là đáng đời. Tất cả người sống trong khu này đều bị cảnh sát nghi ngờ.”

Kế đó, anh ta chỉ vào bức tường tòa nhà. “Em nhìn thấy trên tường có vẽ gì đó chứ?”

Noriko nheo mắt quan sát kỹ càng. Màu sắc đã phai đi nhiều, gần như khó thể nào nhận ra được, nhưng trên bức tường màu xám đúng là có thứ gì đó tựa như hình vẽ. Thoạt nhìn giống như một cặp nam nữ lõa thể đang quấn quýt, vuốt ve nhau, thực sự không thể coi là tác phẩm nghệ thuật được.

“Sau khi xảy ra vụ án mạng, tòa nhà này liền bị cấm ra vào. Không lâu sau, vẫn có người muốn thuê tòa nhà xúi quẩy này; lại có một nhóm bắt đầu thi công ở tầng một, xung quanh tòa nhà cũng dùng vải bạt quây lại. Tới khi công trình hoàn tất, tấm vải bạt được dỡ bỏ, liền lộ ra bức tranh tục tĩu này.”

Akiyoshi thò tay vào túi trong áo khoác rút ra một điếu thuốc, ngậm trên miệng, đoạn dùng bao diêm vừa được quán bia tặng lúc nãy châm lửa.

“Không lâu sau, một đám đàn ông mắt la mày lét thường hay đến đây, lúc ra vào còn lén lén lút lút, sợ người khác trông thấy. Thoạt đầu, anh không biết bên trong tòa nhà này có thể làm gì, bèn hỏi lũ trẻ con khác, nhưng không đứa nào biết. Người lớn cũng không chịu nói cho bọn anh. Nhưng không lâu sau, đã có đứa thu thập được tin tức. Nó nói, chỗ đó hình như là nơi đàn ông mua đàn bà, chỉ cần trả mười nghìn yên là muốn làm gì thì làm, còn có thể làm cái chuyện như trong bức tranh trên tường nữa. Anh không tin ngay vì mười nghìn yên lúc đó to lắm, nhưng anh cũng không thể tưởng tượng được sao lại có người phụ nữ nào đi làm cái trò mua bán ấy.” Phả ra một hơi thuốc, Akiyoshi thấp giọng cười gằn, “Cái đó gọi là ngây thơ nhỉ. Xét cho cùng thì cũng mới học tiểu học thôi.”

“Nếu đang học tiểu học, em nghĩ em cũng sẽ rất sốc”.

“Anh không thấy sốc, chỉ là đã học được thứ quan trọng nhất trên đời này là gì.” Anh ta ném điếu thuốc mới rít được vài hơi xuống đất, giẫm tắt. “Bắt em nghe mấy chuyện vô vị rồi phải không?”

“Này!” Noriko nói. “Đã bắt được tên hung thủ kia chưa?”

“Hung thủ?”

“Hung thủ của vụ án mạng ấy.”

“À.” Akiyoshi lắc đầu. “Không biết.”

“Hừm…”

“Đi thôi.” Akiyoshi bước đi.

“Đi đâu ạ?”

“Ga tàu điện ngầm ở ngay trước mặt ấy.”

Noriko và anh ta sánh vai đi trên con đường nhỏ u ám. Những căn nhà dân cũ kỹ chật hẹp chen chúc nhau san sát, trong đó có rất nhiều nhà ngang kiểu cũ. Cửa nhà ở sát mép đường, gần đến mức khiến người ta cho rằng nơi này chẳng có quy định kiến trúc gì cả.

Đi bộ khoảng vài phút, Akiyoshi dừng lại, chăm chú nhìn vào một căn nhà ở bên kia đường. Nhà đó cũng thuộc loại tương đối lớn trong khu vực. Một căn nhà hai tầng kiểu Nhật. Có điều không biết họ buôn bán gì mà một phần mặt tiền lại lắp cửa cuốn.

Noriko vô tình ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, thấy trên đó treo một tấm biển hiệu cũ, mấy chữ “Tiệm cầm đồ Kirihara” đã mờ đi.

“Anh quen nhà này ạ?”

“Chỉ một chút thôi,” Anh ta trả lời, “Chỉ một chút thôi.” Sau đó, anh ta lại đi tiếp.

Khi họ đi khỏi tiệm cầm đồ chừng mười mét, có một người đàn bà mập mạp chừng năm mươi tuổi đi ra từ một căn nhà. Trước cửa nhà ấy có hơn chục chậu bonsai, hơn một nửa đã lấn ra tận ngoài đường. Bà ta cầm cái bình phun nước, hình như đang chuẩn bị tưới cây.

Có vẻ hứng thú với cặp tình nhân đi ngang, thoạt tiên người đàn bà mặc áo thun cũ ấy nhìn chằm chằm vào Noriko, ánh mắt như thể chỉ cần thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình, không buồn bận tâm đến sự khó chịu của người khác. Khi cặp mắt như mắt rắn ấy chuyển sang Akiyoshi, bà ta liền tỏ vẻ bất ngờ, thân hình đang hơi nghiêng về phía trước để tưới cây bỗng ưỡn thẳng dậy.

Bà ta nhìn Akiyoshi, gọi. “Ryo?”

Nhưng Akiyoshi còn chẳng buồn nhìn người đàn bà ấy. Có vẻ cũng không để ý có người đang gọi mình. Tốc độ bước đi của anh ta không hề thay đổi, thẳng một mạch tiến về phía trước, Noriko đành lật đật theo sau. Rất nhanh, hai người đi qua trước mặt bà ta. Noriko nhận ra bà ta vẫn nhìn chằm chằm vào Akiyoshi.

“Ồ, nhận lầm người rồi.” Sau khi họ đi qua, Noriko nghe thấy sau lưng vang lên tiếng người đàn bà kia lầm bầm tự nhủ. Akiyoshi cũng hoàn toàn không phản ứng gì với câu nói đó. Thế nhưng, tiếng gọi “Ryo” ấy vẫn luẩn quẩn bên tai Noriko. Không chỉ có vậy, nó còn vang vang trong đầu cô như tiếng vọng.

Ngày thứ hai tới Osaka, Noriko phải ở một mình. Sau bữa sáng, Akiyoshi nói hôm nay anh ta có rất nhiều tư liệu cần thu thập, đến tối mới về, rồi đi ra ngoài luôn.

Ở trong khách sạn mãi cũng không phải cách hay, Noriko quyết định đi loanh quanh ở khu Shinsaibashi mà hôm trước Akiyoshi đã dẫn cô đến. Ở đây cũng có không ít cửa hàng đồ hiệu cao cấp như ở Ginza, nhưng khác biệt là, phòng đánh pachinko, khu vui chơi và cửa hàng đồ hiệu ở đây nằm cạnh nhau. Có lẽ, muốn làm ăn ở Osaka, không thể tỏ ra hình thức được.

Noriko mua vài món đồ, nhưng thời gian vẫn còn rất nhiều. Cô chợt nảy ra ý định quay lại chỗ tối hôm qua. Công viên ấy và cả cửa tiệm cầm đồ kia nữa.

Cô lên tàu điện ở ga Namba. Cô nhớ tên ga tàu điện. Chắc chắn cũng nhớ đường đi từ ga đến nơi đó.

Mua vé tàu xong, cô nhất thời nổi hứng, lại ra cửa hàng tạp hóa mua một chiếc máy ảnh tự động dùng một lần.

Noriko xuống tàu, đi ngược lại trên con đường đá cùng Akiyoshi đi qua tối hôm trước. Cảnh sắc ban ngày và ban đêm khác nhau rất nhiều, có mấy cửa hàng đã mở cửa kinh doanh, người đi bộ trên đường cũng tấp nập. Ánh mắt các chủ hàng và người đi đường đều sáng bừng. Đương nhiên, trong những ánh mắt ấy không thuần túy là tràn trề sức sống, mà tựa như ấp ủ mưu đồ lợi dụng tấn công sơ hở của người khác vậy. Xem ra những điều Akiyoshi nói về nơi này là chính xác.

Cô chậm rãi thả bước trên đường, thỉnh thoảng tùy hứng chụp một kiểu ảnh. Cô muốn ghi lại nơi Akiyoshi đã sinh ra và lớn lên theo cách của riêng mình. Chỉ có điều, cô nghĩ mình không thể nói với anh ta được.

Noriko đi tới trước tiệm cầm đồ kia, nhưng cửa tiệm vẫn đóng chặt, có lẽ đã nghỉ kinh doanh từ lâu. Tối qua cô không chú ý, giờ nhìn lại mới thấy nơi này có một bầu không khí như ở chốn hoang tàn.

Cô cũng thu lại hình ảnh căn nhà cũ ấy vào trong máy.

Rối đến tòa nhà kia. Trong công viên, lũ trẻ con đang đá bóng, Noriko chụp ảnh giữa tiếng ồn ào huyên náo. Cô đưa cả bức tranh tường khiêu dâm kia vào ống ngắm. Kế đó, cô đi vòng ra phía trước cửa tòa nhà. Nơi này hiện giờ trông không có vẻ đang kinh doanh mờ ám nữa, mà giống như những tòa nhà không có mục đích sử dụng sau khi nền kinh tế bong bóng sụp đổ, chỉ khác là nó cũ kỹ hơn.

Cô đi ra đường lớn, bắt một chiếc tắc xi về khách sạn.

Hơn mười một giờ, Akiyoshi trở về. Tâm trạng anh ta xem ra rất tệ, dáng điệu mệt mỏi vô cùng.

“Công việc có kết thúc thuận lợi không ạ?” Cô dè dặt dò hỏi.

Cả người anh ta đổ vật ra giường, thở dài một tiếng nặng nề.

“Kết thúc rồi.” Anh ta nói, “Tất cả đều kết thúc rồi.”

Chà, vậy tốt quá rồi. Noriko muốn nói với anh ta như thế, nhưng không hiểu sao lại chẳng thốt nên lời.

Hai người gần như không nói chuyện gì, mỗi người một giường lăn ra ngủ.

***

Những đêm trằn trọc khó ngủ liên tiếp. Shinozuka Kazunari trở mình. Cuộc nói chuyện với Sasagaki mấy hôm trước vẫn cứ lảng vảng mãi trong đầu. Có thể mình đã lâm vào một tình huống không ra sao rồi, suy nghĩ này dồn lên lồng ngực anh ta.

Tuy viên cảnh sát già không nói rõ, nhưng ông ta ngầm ám chỉ có thể Imaeda đã bị giết. Dựa vào những gì ông ta miêu tả về vụ mất tích và tình trạng trong nhà Imaeda, Kazunari cũng cho rằng suy luận như vậy rất hợp lý. Thế nhưng, tâm trạng anh ta lúc phụ họa với viên cảnh sát lại như đang xem phim truyền hình hay tiểu thuyết vậy. Cho dù trong đầu hiểu rằng những chuyện này đang xảy ra ngay bên cạnh mình, song vẫn thiếu cảm giác chân thực. Vì vậy anh ta đón nhận những lời dặn dò của Sasagaki trước lúc từ biệt, “Anh cũng đừng tưởng mình có thể kê cao gối mà ngủ.” với tâm trạng chẳng liên quan gì đến mình cả.

Nhưng cứ mỗi khi ở một mình, tắt đèn, nằm trên giường nhắm mắt lại, những đợt sóng cảm xúc gần như nôn nóng lại cuồn cuộn ập đến, khiến toàn thân anh ta đẫm mồ hôi lạnh.

Anh ta sớm đã biết Karasawa Yukiho không phải một phụ nữ bình thường, nên mới không tán thành Yasuharu cưới cô ta. Thế nhưng, Kazunari không ngờ được việc mình thuê Imaeda điều tra, lại khiến tính mạng anh ta gặp nguy hiểm.

Rốt cuộc cô ta là người như thế nào? Kazunari trầm ngâm nghĩ ngợi, thân phận thực sự của người phụ nữ này là gì?

Còn cả người đàn ông tên Kirihara Ryoji kia nữa.

Sasagaki không nói rõ anh ta là người thế nào. Ông ta dùng hình ảnh con tôm pháo và cá bống trắng để ví von nói Kirihara và Karasawa Yukiho giống như hai loài động vật này, sống cộng sinh với nhau.

“Nhưng tôi không biết tổ của bọn họ ở đâu. Vì chuyện này, tôi đã điều tra gần hai mươi năm rồi.” Lúc nói câu này gương mặt viên cảnh sát già lộ ra nụ cười tự giễu.

Kazunari nghe mà chẳng hiểu gì cả. Dù mười mấy hai mươi năm trước ở Osaka có xảy ra chuyện gì chăng nữa, thì sao có thể ảnh hưởng đến anh ta được chứ?

Kazunari mở to mắt trong bóng tối, cầm điều khiển điều hòa nhiệt độ để trên tủ đầu giường lên, ấn nút bật. Không lâu sau, cả căn phòng liền mát lạnh.

Lúc này, chuông điện thoại vang lên. Anh ta giật nảy mình, vội bật đèn bàn, thấy kim đồng hồ báo thức chỉ gần một giờ. Nhất thời, anh ta cho rằng trong nhà đã xảy ra chuyện gì. Hiên tại Kazunari đang sống một minh ở Mita, căn nhà hai phòng ngủ này anh ta mua năm ngoái.

Anh ta khẽ hắng giọng, cầm ống nghe lên.

“A lô.”

“Kazunari, xin lỗi vì gọi điện cho cậu lúc này.”

Nghe tiếng đã biết người gọi điện tới là ai. Đồng thời anh ta cũng có linh cảm chẳng lành. Nói là linh cảm, nhưng thực ra lại gần với sự khẳng định hơn.

“Anh Yasuharu… có chuyện gì vậy ạ?”

“Ừm, chuyện lần trước anh nói với cậu ấy. Vừa nãy, cô ấy liên lạc với anh.”

Nguyên nhân Yasuharu hạ thấp giọng xuống, có lẽ không chỉ vì đêm đã khuya. Kazunari càng thêm chắc chắn.

“Mẹ cô ấy…”

“Ừ, đã ra đi rồi, rốt cuộc vẫn không tỉnh lại được.”

“Thật tội quá…” Kazunari nói, nhưng không phải xuất phát từ đáy lòng, mà chỉ là phản ứng tự nhiên.

“Ngày mai cậu không có vấn đề gì chứ?” Yasuharu nói, giọng điệu của anh ta không để cho Kazunari có bất cứ cơ hội phản đối nào.

Mặc dù vậy, Kazunari vẫn xác nhận lại. “Ý anh bảo em đi Osaka?”

“Ngày mai anh thực sự không đi nổi, người của công ty Throttle Meyer sẽ đến. Anh phải gặp họ.”

“Em biết. Dự án thuốc Mibaron chứ gì. Theo kế hoạch, em cũng phải có mặt.”

“Kế hoạch của cậu đã thay đổi rồi. Ngày mai không cần đi làm, cố gắng bắt chuyến tàu Shinkanshen sớm nhất đi Osaka. Cậu hiểu rồi chứ? May mà ngày mai đã là thứ Sáu, có thể anh còn phải tiếp khách, nếu buổi tối không đi được thì sáng sớm ngày kia chắc có thể đi rồi.”

“Chuyện này bên phía chủ tịch…”

“Ngày mai anh sẽ nói. Giờ này mà gọi điện qua, sợ sức khỏe ông già không chịu nổi.”

Nhà của chủ tịch, tức nhà của Shinozuka Sosuke và nhà Yasuharu đều nằm ở khu Setagaya. Hồi lấy vợ, Yasuharu đã dọn ra khỏi nhà bố mẹ.

“Anh đã giới thiệu Karasawa Yukiho với chủ tịch rồi ạ?” Mặc dù cho rằng làm vậy là xen vào chuyện riêng tư của người khác, nhưng Kazunari vẫn hỏi.

“Chưa. Nhưng anh đã nói với ông già là có người anh muốn kết hôn rồi. Với tính khí của ông già anh chắc ông cũng không để tâm cho lắm. Anh thấy ông ấy cũng chẳng rảnh mà xen vào việc hôn nhân của đứa con đã bốn mươi lăm tuổi đầu đâu.”

Shinozuka Sosuke được cho là người độ lượng. Thực tế ông cũng chưa từng hỏi han đến chuyện riêng của mấy anh em Kazunari. Nhưng Kazunari từ lâu đã nhận ra, đây là một dạng biểu hiện cuồng công việc, hoàn toàn không quan tâm gì khác ngoài chuyện kinh doanh.

Kazunari đoán, có lẽ bác ấy nghĩ, chỉ cần người đàn bà đó không làm mất thanh danh của gia tộc Shinozuka, thì đối tượng tái hôn của con trai là ai cũng chẳng quan trọng.

“Ngày mai cậu sẽ đi giúp anh chứ?” Yasuharu xác nhận lại lần cuối.

Thật muốn từ chối. Sau khi nghe Sasagaki nói chuyện, Kazunari càng không muốn dính dáng gì đến Karasawa Yikiho nữa. Thế nhưng, anh ta không tìm được lý do gì để từ chối. Mẹ của đối tượng muốn kết hôn qua đời, hy vọng em họ có thể thay mình giúp đỡ người ta tổ chức tang lễ… lời nhờ vả của Yasuharu xét từ góc độ nào cũng hoàn toàn bình thường.

“Ở đâu Osaka ạ?”

“Buổi sáng chắc cô ấy sẽ ở hội trường nhà tang lễ sắp xếp công việc, cô ấy nói đến chiều sẽ về nhà mẹ. Anh đã nhận được fax địa chỉ và số điện thoại của cả hai nơi ấy rồi. Giờ anh sẽ fax cho cậu. May mà số fax của cậu cũng là số này.”

“Vâng.”

“Vậy là anh dập máy trước đây. Cậu nhận được fax thì gọi điện cho anh nhé.”

“Vâng, em biết rồi.”

“Làm phiền cậu vậy.”

Kazunari leo xuống giường. Chai brandy Remy Martin để trong tủ kính. Anh ta đổ vào cốc một lượng rượu cao chừng một xen ti mét rưỡi rồi đưa luôn lên miệng, để rượu brandy đọng lại trên đầu lưỡi, tỉ mỉ thưởng thức mùi hương, vị rượu cùng cảm giác kích thích, sau đó mới nuốt xuống. Cảm giác như toàn bộ máu trong người đều thức tỉnh, Kazunari biết hệ thần kinh của mình đã nhạy bén trở lại.

Từ lúc Yasuharu bày tỏ tình yêu với Karasawa Yukiho, không biết bao nhiêu lần Kazunari muốn bàn bạc chuyện này với Shigeyuki, bố mình. Anh ta cho rằng, chỉ cần nói cho bố những điểm bất bình thường ở người phụ nữ này thì thông qua bố anh, sớm muộn ông bác cũng sẽ biết chuyện. Nhưng nếu muốn can dự vào hôn sự của Yasuharu, người sẽ nắm quyền lực cao nhất gia tộc Shinozuka trong tương lai, thì thông tin anh ta có được quả thực vẫn còn quá mập mờ, không đủ sức thuyết phục. Nói suông là cô ta có vấn đề thì chỉ khiến bố anh thêm bối rối thôi. Mà có khi ông bố lại còn trách móc anh ta, bảo anh ta hãy lo lấy thân mình trước khi lo chuyện bao đồng của người khác. Huống hồ, năm ngoái bố anh ta mới nhậm chức chủ tịch công ty Hoá học Shinozuka, là công ty con của Dược phẩm Shinozuka, chắc chắn chẳng còn tâm sức đâu mà lo chuyện tái hôn của người cháu.

Khi ngụm brandy thứ hai chảy xuống cổ họng, điện thoại đổ chuông. Kazunari đứng yên tại chỗ, không cầm ống nghe lên. Chiếc máy fax nối liền với điện thoại nhả ra một tờ giấy trắng.

***

Kazunari đến ga Shinosaka vào lúc gần giữa trưa. Ngay phút đầu tiên đặt chân lên sân ga, anh ta lập tức cảm nhận được sự khác biệt về nhiệt độ và độ ẩm. Đã qua trung tuần tháng Chín, nhưng mồ hôi vẫn túa ra nhớp nháp. Kazunari giờ mới nhớ ra, đợt nắng gắt cuối thu ở Osaka xưa nay vẫn rất ghê gớm.

Anh ta xuống bậc thang sân ga, đi qua cửa soát vé. Lối ra nhà ga nằm ngay trước mặt, bến xe tắc xi ở phía đối diện. Anh ta hướng về phía đó, thầm nghĩ cứ đến nhà tang lễ trước rồi tính sau.

Đúng lúc này, có người gọi, “Anh Shinozuka”, là giọng phụ nữ. Anh ta vội dừng bước, đảo mắt nhìn xung quanh. Một cô gái chừng hai bốn hai lăm chạy bước nhỏ đến gần. Cô mặc bộ vest màu lam sẫm, bên trong là áo phông, mái tóc dài buộc thành đuôi ngựa.

“Cảm ơn anh đã đi cả chặng đường dài đến đây, thật vất vả quá.” Vừa dừng trước mặt anh ta, cô liền lịch sự cúi chào, mái tóc đung đưa qua lại hệt như cái đuôi ngựa.

Kazunari từng gặp cô gái này, cô là nhân viên cửa hàng đồ hiệu ở Nam Aoyama của Karasawa Yukiho.

“À, cô là…”

“Tôi họ Hamamoto.” Cô lại cúi đầu lần nữa, đưa danh thiếp ra, bên trên in hàng chữ Hamamoto Natsumi.

“Cô đến đón tôi à?”

“Vâng ạ.”

“Sao cô biết tôi sẽ đến?”

“Chị Yukiho bảo tôi đến đón. Chị ấy nói, chắc là anh sẽ đến trước giờ trưa, nhưng tại kẹt xe nên tôi đến muộn, thật hết sức xin lỗi.”

“Đâu có, không có gì… ờ, cô ấy đang ở đâu?”

“Chị ấy đang ở nhà bàn việc với người của công ty tang lễ.”

“Nhà?”

“Nhà cũ của chị ấy. Chị ấy bảo tôi đưa anh Shinozuka đến đó.”

“Ồ, vậy sao…”

Hamamoto Natsumi đi về phía bến tắc xi, Kazunari theo sau cô.

Anh ta đoán nhất định lúc anh ta ở trên tàu Shinkansen, Yasuharu và Yukiho đã liên lạc với nhau. Có lẽ Yasuharu cũng nói với Yukiho rằng sẽ phái Kazunari đến, có chuyện gì cứ thoải mái yêu cầu.

Hamamoto Natsumi bảo lái xe đến Tennoji. Tối qua, Kazunari nhận được fax của Yasuharu, biết được nhà của bà Karasawa Yaeko ở phường Shinkoin quận Tennoji. Có điều, đó là nơi nào ở Osaka thì anh ta hoàn toàn không rõ.

“Đột nhiên xảy ra chuyện thế này, các cô hẳn là vất vả lắm nhỉ?” Sau khi chiếc tắc xi bắt đầu chạy, anh ta hỏi.

“Vâng ạ.” Cô gái gật đầu.

“Nghe nói có thể sẽ nguy kịch nên tôi đã đến trước từ hôm qua, nhưng không ngờ bà ấy lại đi ngay sau đó.”

“Đi lúc nào vậy?”

“Bệnh viện thông báo khoảng chín giờ tối qua. Lúc đó bà ấy vẫn chưa đi, chỉ là tình hình đột nhiên chuyển biến xấu. Nhưng mà, lúc chúng tôi đến nơi, thì bà đã trút hơi thở cuối cùng…” Hamamoto Natsumi điềm đạm kể lại.

“Cô ấy… tình hình cô Karasawa sao rồi?”

“Chuyện này ạ…” Hamamoto Natsumi nhíu mày, lắc đầu. “Đến mức chúng tôi nhìn còn thấy đau lòng. Giám đốc chúng tôi không phải loại người sẽ khóc rống lên, nhưng chị ấy úp mặt vào giường mẹ rất lâu, bất động như pho tượng ấy. Tôi nghĩ, chắc hẳn chị ấy muốn kìm nén nỗi đau, nhưng chúng tôi thậm chí còn không dám chạm vào vai chị ấy nữa.”

“Tối qua có lẽ cô ấy cũng không ngủ được phải không?”

“Tôi nghĩ chắc không chợp mắt chút nào. Tôi qua đêm ở tầng hai nhà Karasawa, nửa đêm có xuống nhà một lần, thấy trong phòng đèn vẫn sang. Còn loáng thoáng nghe thấy những âm thanh vẳng ra nữa, tôi nghĩ chắc chị ấy đang khóc.”

“Ồ.”

Kazunari thầm nghĩ, dù Karasawa Yukiho có quá khứ thế nào, giấu trong lòng bao nhiêu bí mật, rốt cuộc cô ta cũng không thể không đau lòng trước cái chết của mẹ. Theo những gì Imaeda điều tra được, chắc hẳn sau khi trở thành con gái nuôi của Karasawa Reiko, Yukiho mới có cuộc sống không phải lo ăn lo mặc, cùng cơ hội tiếp nhận một nên giáo dục đa dạng.

Chắc cũng sắp đến nhà nên Hamamoto Natsumi bắt đầu chỉ đường cho lái xe. Nghe ngữ điệu, Kazunari đoán cô gái này chắc cũng là người Osaka. Anh ta đã hiểu tại sao trong bao nhiêu nhân viên, Karasawa Yukiho lại chọn gọi cô đến.

Đi qua ngôi chùa cổ kính, rẽ vào một khu dân cư yên tĩnh, chiếc xe dừng lại. Kazunari định trả tiền xe, nhưng Hamamoto Natsumi một mực từ chối.

“Chị Yukiho dặn, nhất định không được để anh Shinozuka trả tiền,” Cô nhoẻn miệng người, nhưng giọng điệu lại rõ ràng và kiên quyết.

Nhà cũ của Karasawa Yukiho là một căn nhà kiểu Nhật có hàng rào gỗ bao quanh, mang đậm phong thái cổ xưa. Có một cánh cổng gỗ nhỏ. Thời học sinh, hẳn là ngày nào Yukiho cũng đi qua cánh cổng này, có lẽ cô ta vừa đi, vừa nói với mẹ nuôi “Con đi học đây.” Kazunari tưởng tượng ra tình cảnh đó, đó là một bức tranh đẹp đến độ khiến người ta muốn in sâu vào tâm khảm.

Trên cổng có gắn thiết bị đàm thoại. Hamamoto Natsumi ấn nút, một tiếng “a lô” lập tức vẳng lên, là giọng của Yukiho.

“Anh Shinozuka đã đến rồi ạ.”

“Thế hả? Mời anh ấy vào, cửa không khoá đâu.”

“Vâng.” Hamamoto Natsumi trả lời, ngẩng đầu lên nhìn Kazunari. “Mời anh vào.”

Kazunari theo cô đi qua cánh cổng, tiền sảnh có lắp cửa kéo. Anh ta thầm nghĩ, lần gần nhất mình nhìn thấy một căn nhà kiểu truyền thống như thế này là cách đây bao lâu rồi nhỉ? Anh ta không nhớ nổi nữa.

Theo chân Hamamoto Natsumi, Kazunari vào trong nhà, đi dọc hành lang. Hành lang gỗ được mài cho bóng loáng. Ánh sáng ấy toả ra sự lau chùi thủ công tốn không biết bao nhiêu công sức, chứ không phải do sáp nến mà ra. Thứ ánh sáng đó cũng toả ra từ mỗi cây cột trong nhà. Kazunari cảm giác như đã thấy được một phần phẩm cách của Karasawa Reiko. Đồng thời anh ta cũng nghĩ Yukiho đã được nuôi dưỡng nên người bởi một phụ nữ thế này đây.

Bên tai anh ta vang lên tiếng nói chuyện. Hamamoto Natsumi dừng bước, hướng về phía cánh cửa giấy đang khép bên cạnh, ướm hỏi. “Giám đốc, em vào được không ạ?”

“Mời vào.” Bên trong vẳng ra tiếng nói.

Hamamoto Natsumi kéo cửa ra khoảng ba mươi xen ti mét.

“Anh Shinozuka đến rồi ạ.”

“Mời anh ấy vào đi.”

Được Hamamoto Natsumi ra hiệu, Kazunari bước qua bậc cửa. Bên trong tuy là phòng kiểu Nhật, nhưng lại được bày biện theo kiểu Tây. Trên chiếu tatami trải thảm vải bông, bên trên kê bàn ghế mây. Trên ghế dài có một cặp nam nữ đang ngồi, Karasawa Yukiho ngồi đối diện với họ, nhưng cô ta đã đứng lên để đón Kazunari.

“Anh Shinozuka… cảm ơn anh đã đi một quãng đường xa đến đây,” Cô ta cúi đầu chào hỏi. Karasawa Yukiho mặc váy dài màu xám tro, so với lần gặp trước thì đã gầy đi nhiều, có lẽ là tiều tụy vì chuyện lần này. Cô ta hầu như không trang điểm, nhưng gương mặt mộc đầy vẻ mệt mỏi lại có sức hút riêng. Điều này có nghĩa rằng cô ta là người đẹp thực sự.

“Xin chia buồn cùng cô.”

“Vâng.” Dường như cô ta có đáp lời, nhưng âm thanh đó không đến tai Kazunari.

Trên mặt hai người ngồi đối diện đều lộ ra vẻ bối rối. Dường như nhận ra được điều đó, Yukiho bèn giới thiệu với Kazunari. “Hai vị này là người của công ty tang lễ.” Kế đó, lại giới thiệu Kazunari với họ. “Vị này là đối tác kinh doanh.”

“Rất mong anh chị giúp đỡ.” Kazunari nói với họ.

“Anh Shinozuka, anh đến thật đúng lúc. Chúng tôi đang trao đổi, nhưng tôi vẫn băn khoăn không biết nên làm thế nào.” Yukiho ngồi xuống rồi nói.

“Tôi cũng không có kinh nghiệm về chuyện này.”

“Nhưng mà, một người quyết định cứ không yên tâm thế nào đó nên chỉ cần có người ở cạnh là đã vững tâm hơn nhiều rồi.”

“Mong rằng có thể giúp được cô.” Kazunari nói.

Lúc bàn xong các chi tiết với công ty tang lễ thì đã gần hai giờ. Nghe cuộc trao đổi, Kazunari biết công tác chuẩn bị cho lễ thủ linh đã được bắt tay tiến hành. Nghi lễ thủ linh và lễ viếng đều được tổ chức ở nhà tang lễ cách đây chừng mười phút đi xe, linh đường đặt trong một toà nhà bảy tầng.

Hamamoto Natsumi và người của công ty tang lễ đi tới linh đường trước, Karasawa Yukiho nói cô ta còn phải đợi đồ ở Tokyo gửi đến.

“Thứ gì vậy?” Kazunari hỏi.

“Tang phục, tôi nhờ cô bé ở cửa hàng mang đến. Tôi nghĩ chắc cô ấy sắp đến ga Shinosaka rồi.” Cô ta nhìn đồng hồ trên tường, nói.

Lúc đến Osaka, có lẽ Yukiho không đoán được sẽ phải làm tang lễ. Cho dù tình trạng mẹ nuôi vẫn không khá lên nhưng chắc hẳn cô ta cũng không mong muốn phải chuẩn bị sẵn tang phục.

“Không cần thông báo cho các bạn bè thời đi học à?”

“À… tôi nghĩ là không cần đâu, vì giờ gần như đã không còn qua lại gì nữa mà.”

“Còn người ở câu lạc bộ khiêu vũ thì sao?”

Câu hỏi của Kazunari làm Yukiho tròn mắt lên trong khoảnh khắc, tựa như bị chạm vào góc chết của tâm hồn. Nhưng cô ta lập tức khôi phục lại vẻ mặt bình tĩnh, khe khẽ gật đầu.

“Vâng, tôi nghĩ cũng không cần phải thông báo.”

“Tôi hiểu rồi.” Kazunari gạch một gạch xoá dòng “Liên lạc với bạn bè thời đi học”, trong những gạch đầu dòng ghi chú công việc chuẩn bị cho tang lễ mà anh ta đã ghi lúc ngồi trên tàu Shinkansen.

“Ồ, tôi đúng thật là, đến cả tách trà cũng không rót cho anh Shinozuka nữa.” Yukiho vội vàng đứng dậy, “Anh uống cà phê nhé? Hay đồ uống lạnh?”

“Cô không phải bận tâm đâu.”

“Xin lỗi, tôi sơ suất quá. Có cả bia đấy.”

“Tôi uống trà được rồi. Có trà lạnh không?”

“Có trà ô long.” Nói đoạn, Yukiho ra khỏi phòng.

Còn lại một mình, Kazunari liền đứng lên khỏi ghế, đảo mắt nhìn quanh trong phòng. Căn phòng được bày biện theo kiểu Tây, nhưng trong góc phòng lại đặt một chiếc tủ đựng dụng cụ pha trà truyền thống. Có điều cái tủ này cũng tương đối hợp với cả gian phòng.

Trên giá sách bằng gỗ rất vững chãi xếp các loại sách về trà đạo và cắm hoa. Nhưng lẫn trong đám sách đó còn có cả sách tham khảo cho học sinh trung học và giáo trình piano sơ cấp…, chắc là của Yukiho. Kazunari nghĩ, cô ta cũng từng đọc sách trong gian phòng khách này. Đàn piano có thể đặt ở một phòng khác.

Anh ta mở tấm bình phong đối diện cửa phòng ra, một đoạn ban công nhỏ chìa ra ngoài xuất hiện, trong góc chất đống các tạp chí cũ kỹ.

Anh ta đứng trên ban công nhìn ra sân. Sân tuy không rộng lắm, nhưng cây cối và những đèn lồng đá đậm chất tự nhiên đã tạo nên một bầu không khí thanh nhã đặc trưng của vườn Nhật. Nhưng chỗ lẽ ra được phủ bằng thảm cỏ xanh, tiếc là giờ bị cỏ dại chiếm cứ hoàn toàn. Kazunari nghĩ, một người già hơn bảy chục tuổi có lẽ khó có thể duy trì vẻ đẹp cho khu vườn thế này.

Trước mặt anh ta có rất nhiều chậu cảnh bonsai. Hầu hết đều là xương rồng. Đa phần là loại hình cầu.

“Vườn tược chẳng ra sao cả đúng không? Vì không hề được chăm sóc.” Tiếng nói vang lên từ phía sau. Yukiho bưng chiếc khay bên trên có cốc thuỷ tinh đứng ở đó.

“Chỉ cần chăm sóc một chút là sẽ đẹp như trước ngay thôi. Chẳng hạn như cái đèn lồng kia kìa, thật sự rất đẹp.”

“Nhưng đã chẳng còn ai đến mà ngắm nữa rồi.” Yukiho đặt chiếc cốc đựng trà ô long lên bàn.

“Cô định làm gì với căn nhà này?”

“Không biết, tôi còn chưa nghĩ đến chuyện đó.” Yukiho nở nụ cười buồn bã.

“À… cũng phải.”

“Có điều, tôi không muốn bán đi, cũng không muốn dỡ bỏ…” Cô ta đặt tay lên khung cửa giấy, vuốt ve vết sứt sẹo nhỏ trên đó một cách đầy trân trọng. Sau đó cô ta ngẩng đầu lên nhìn Kazunari như sực nhớ ra điều gì đó. “Anh Shinozuka, thật sự cảm ơn anh, tôi còn tưởng anh sẽ không đến nữa cơ.”

“Tại sao?”

“Vì…” Yukiho cụp mí mắt xuống, rồi lại ngước lên, vành mắt hơi ửng đỏ, tựa như sắp rơi lệ. “Anh Shinozuka ghét tôi phải không?”

Kazunari giật mình, cố gắng che đậy cơn chấn động trong lòng.

“Sao tôi lại ghét cô được chứ?”

“Chuyện này thì tôi không biết. Có sẽ anh giận vì tôi ly hôn với Makoto, cũng có thể vì lý do khác. Chỉ là tôi cảm thấy, anh tránh né tôi, ghét tôi.”

“Cô cả nghĩ quá rồi, không có chuyện đó đâu.” Kazunari lắc đầu.

“Thật không? Tôi có thể tin câu nói này của anh không?” Yukiho nhích lại gần một bước. Hai người chỉ cách nhau một khoảng cách rất ngắn.

“Tôi không có lý do gì để ghét cô cả.”

“Tốt quá.”

Yukiho nhắm mắt lại, thở phào một tiếng như thật lòng cảm thấy yên tâm. Mùi hương thơm ngọt trong nháy mắt đã làm tê liệt hệ thần kinh của Kazunari.

Cô ta mở mắt ra. Đôi mắt đã không còn ửng đỏ nữa, tròng mắt đen thẫm khó tả như muốn hút lấy trái tim anh ta.

Anh ta nhìn sang hướng khác, dịch ra xa cô ta một chút. Ở bên cạnh người phụ nữ này sẽ sinh một thứ ảo giác, tựa như bị một thứ lực lượng vô hình níu chặt lấy vậy.

“Mẹ cô,” anh ta nhìn khu vườn, “hẳn là thích xương rồng lắm.”

“Rất không hợp với khu vườn này phải không? Nhưng mà, mẹ tôi quá thích nên đã trồng rất nhiều, còn chia tặng người khác nữa.”

“Vậy những cây xương rồng này về sau giải quyết thế nào?”

“Tôi cũng không biết. Tuy không cần chăm sóc nhiều, nhưng cũng không thể cứ bỏ mặc đó được.”

“Đành phải đem nhờ người khác chăm vậy nhỉ.”

“Đúng đó. Anh Shinozuka, anh có hứng thú với bonsai không?”

“Không đâu, cảm ơn.”

“Tôi cũng nghĩ vậy.” Yukiho nở một nụ cười nhàn nhạt, xoay người hướng mặt ra sân, ngồi xổm xuống. “Lũ trẻ này thật đáng thương, mất chủ nhân rồi.”

Lời vừa dứt, hai vai bắt đầu khẽ run lên, rồi không lâu sau, bắt đầu rung mạnh hơn, toàn thân Yukiho đều đang run bần bật, phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào.

“Không chỉ bọn chúng cô đơn lẻ loi, tôi cũng không còn nơi nào nương tựa nữa rồi…”

Tiếng nghẹn ngào của Yukiho làm trái tim Kazunari rung động mạnh, anh ta đứng sau lưng cô, đặt tay phải lên bờ vai đang rung nhẹ.

Cô đặt bàn tay trắng muốt chồng lên trên. Bàn tay lạnh quá. Anh ta cảm nhận được cơn run của cô dần lắng xuống.

Đột nhiên, một thứ tình cảm mà chính bản thân Kazunari cũng không thể nói rõ trào lên tự đáy lòng anh ta, tựa như có thứ gì đó bị niêm phong ở sâu thẳm nội tâm vừa được giải phóng. Thậm chí giờ anh ta mới biết mình có thứ tình cảm ấy. Tình cảm đó dần dần chuyển thành nỗi thôi thúc. Đôi mắt Kazunari nhìn chằm chằm vào cần cổ trắng như tuyết của Yukiho.

Đúng vào khoảnh khắc phòng tuyến tâm lý của anh ta sắp sụp đổ thì chuông điện thoại vang lên. Kazunari giật mình sực tỉnh, rút bàn tay đặt trên vai Yukiho về.

Cô lặng lẽ đợi vài giây, tựa như có chút chần chừ, rồi nhanh chóng nhổm dậy. Điện thoại đặt trên chiếc bàn thấp.

“A lô, à, Junko, cô đến rồi à?… Ờ, chắc là mệt lắm phải không, cô vất vả quá. Thật ngại, có thể phiền cô mang tang phục đến nơi mà tôi nói không? Cô lên tắc xi, rồi…”

Kazunari lơ đãng nghe giọng nói rành rọt của cô ta.

***

Hội trường tang lễ nằm ở tầng năm. Ra khỏi thang máy là một không gian giống như phòng chụp ảnh, bàn thờ đã được sắp sẵn phía trong cùng. Người ta cũng bắt đầu kê ghế sắt.

Cô gái trẻ tên Hirota Junko đã đến nơi, mang đồ tang của Yukiho và Hamamoto Natsumi từ Tokyo đến. Hamamoto Natsumi đã thay xong trang phục.

“Tôi đi thay đồ.” Yukiho đón lấy bộ trang phục, rồi biến mất trong phòng nghỉ.

Kazunari ngồi trên ghế, đưa mắt quan sát bàn thờ, Yukiho từng dặn dò. “Tiền không thành vấn đề, phải làm cho chu đáo để mẹ tôi khỏi tủi thân.” Bây giờ anh ta không hiểu bàn thờ trước mặt khác bàn thờ bình thường ở điểm gì.

Nhớ lại chuyện xảy ra ở nhà Karasawa, anh ta không khỏi vã mồ hôi lạnh. Nếu lúc đó chuông điện thoại không reo lên, anh ta nhất định sẽ ôm chặt lấy Yukiho từ phía sau. Chính bản thân anh ta cũng không hiểu tại sao mình lại có tình cảm ấy. Rõ ràng anh ta đã năm lần bảy lượt tự răn đe bản thân phải đề cao cảnh giác với người phụ nữ này, thế nhưng trong khoảnh khắc đó, anh ta lại tự gỡ bỏ hết mọi hàng rào tâm lý của mình xuống.

Anh ta cảnh cáo bản thân, nhất định không thể khuất phục trước ma lực của cô ta. Thế nhưng một mặt khác, anh ta lại bắt đầu nghĩ rằng, có lẽ mình đã hiểu lầm về người phụ nữ này. Nước mắt của cô, sự run rẩy của cô ta, thực sự không hề giống như đang giả trá. Hình ảnh Karasawa Yukiho nghẹn ngào khi nhìn thấy đám xương rồng hoàn toàn khác hẳn ấn tượng của Kazunari về cô trước đây.

Bản chất của cô…

Kazanari nghĩ, bản chất của người phụ nữ này phải chăng nằm ở chính hình ảnh cô ta thể hiện lúc đó? Lẽ nào vì mình xưa nay không bao giờ nhìn thấy điều đó, nên mới tạo ra một hình tượng méo mó như thế? Liệu có phải Takamiya Makoto và Yasuharu ngay từ đầu đã nhận được bản chất thật sự của cô?

Đuôi mắt liếc thấy có cái gì đó đang chuyện động. Kazunari đưa mắt về hướng ấy, vừa hay trông thấy Yukiho đã thay độ tang phục kiểu tây chậm chậm tiến lại gần.

Một đoá hồng đen, anh ta thầm nghĩ. Kazunari chưa từng gặp người phụ nữ nào xinh đẹp, rực rỡ như vậy. Bộ tang phục đen dường như càng tôn lên vẻ đẹp quyến rũ của cô.

Karasawa Yukiho nhận ra ánh mắt của Kazunari, khoé miệng hơi nhếch lên, nhưng trong mắt vẫn ngân ngấn lệ, đó là những hạt sương đọng trên cánh hoa màu đen.

Yukiho chậm rãi bước lại gần bàn đón tiếp đặt ở phía sau hội trường. Hamamoto Natsumi và Hirota Junko đang bàn bạc gì đó, cô cũng tham gia thảo luận, đưa ra các chỉ dẫn chi tiết cho hai nhân viên. Kazunari ngây người nhìn cảnh đó.

Không lâu sau, khách viếng lần lượt kéo đến, hầu như là phụ nữ trung niên. Bà Karasawa Reiko dạy trà đạo và cắm hoa tại nhà, những người này chắc là học sinh của bà. Bọn họ đến đứng trước di ảnh đặt trên bàn thờ, chắp tay vào nhau và khóc.

Một người nào đó biết Yukiho, cứ nắm chặt bàn tay cô, rủ rỉ không ngừng về những chuyện đã qua của bà Karasawa Reiko. Cứ mỗi lời nói ra, bà ta lại đau buồn vô hạn, khóc nấc lên. Mặc dù những người đến viếng tương đối phiền phức, Yukiho cũng không đối đáp tuỳ tiện, mà lắng nghe hết sức chăm chú, cho đến khi đối phương bình tĩnh lại mới thôi. Nhìn cảnh đó, thật không biết là ai đang an ủi ai nữa.

Kazunari trao đổi với Hamamoto Natsumi về các công việc trong tang lễ, phát hiện ra mình chẳng có việc gì để làm. Phòng bên cạnh có chuẩn bị sẵn thức ăn và rượu nước, nhưng anh ta không thể ngồi vào trong đó được.

Anh ta đi loanh quanh không mục đích trong hội trường, thấy cạnh cầu thang có máy bán hàng tự động. Tuy rằng không muốn uống cho lắm, nhưng anh ta vẫn cho tay vào túi lấy tiền lẻ.

Đúng lúc anh ta định mua cà phê, chợt nghe thấy tiếng phụ nữ nói chuyện. Là giọng các nhân viên của Yukiho, hình như ở phía sau cửa cầu thang. Có lẽ, lúc này cũng là giờ uống trà của họ.

“Tuy chị ấy thực sự tội nghiệp vì mất mẹ, nhưng cũng may thật.” Hamamoto Natsumi nói.

“Thì thế. Lúc trước đã rơi vào hôn mê, nhưng có lẽ còn sống được rất lâu nữa. Nếu thế, có lẽ sẽ vất vả lắm.” Hirota Junko trả lời.

“Vả lại còn cả cửa hàng thứ ba ở Jiyuugaoka, chỗ đó không thể hoãn khai trương được nữa.”

“Nếu mẹ của giám đốc không mất, chị ấy định thế nào nhỉ?”

“Không biết. Có lẽ chỉ xuất hiện trong ngày khai trương một lúc, sau đó trở về Osaka. Nói thật lòng, tôi sợ nhất là như thế đấy, lúc khách quen đến mà giám đốc không có mặt, thật sự rất khó nói.”

“Đúng là hú vía thật.”

“Chứ còn gì. Vả lại, tôi cảm thấy không chỉ chuyện ở cửa hàng đâu, bà ấy đi sớm một chút cũng tốt. Cậu xem đấy, cho dù không tỉnh lại được thì vẫn phải chăm sóc, thế thì thảm lắm.”

“Ừm, cậu nói phải.”

“Đã bảy mươi mấy tuổi rồi còn gì. Như tôi cũng còn đang nghĩ xem có thể chết nhẹ nhàng hay không đây này.”

“Khiếp! Cậu ghê quá!”

“Đừng nói với ai đấy nhé.”

“Tôi biết rồi, lại còn phải dặn nữa à.” Hai người bật cười khúc khích.

Kazunari cầm cốc giấy đựng cà phê đi khỏi chỗ đó, trở lại hội trường, đặt cốc cà phê lên bàn đón tiếp.

Lời Hamamoto Natsumi nói vẫn còn văng vẳng bên tai anh ta. Chết nhẹ nhàng.

Không phải chứ, anh ta nhủ thầm. Không thể nào có chuyện đó. Tuy lòng nghĩ vậy, nhưng đầu anh ta đã bắt đầu xem xét giả thuyết chẳng lành này.

Anh ta bất giác nhớ lại mấy chuyện. Đầu tiên, bà Karasawa Reiko qua đời ngày sau khi Hamamoto Natsumi được gọi đến Osaka. Vả lại còn nhận được thông báo của bệnh viện vào buổi tối hai người họ ở với nhau.

Có thể nói Yukiho có chứng cứ ngoại phạm. Thế nhưng, cũng có thể nghi ngờ rằng Yukiho gọi Hamamoto Natsumi đến Osaka là để tạo ra chứng cứ ngoại phạm. Cô ta tạo chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo cho mình, và trong lúc đó có người lén lút lẻn vào bệnh viện, làm gì đó với máy thở của bà Karasawa Reiko.

Thế này đúng là tìm xương trong trứng, thậm chí có thể nói là suy đoán lung tung. Nhưng Kazunari không tài nào gạt nổi suy nghĩ này ra khỏi đầu, vì anh ta không quên được cái tên viên cảnh sát Sasagaki đã nói với mình…

Kirihara Ryoji.

Hamamoto Natsumi nói, nửa đêm nghe thấy trong phòng Yukiho có tiếng vọng ra. Cô nói chắc hẳn là Yukiho đang khóc, nhưng có đúng vậy không? Phải chăng là cô ta đang liên lạc với “thủ phạm thực hiện”?

Kazunari cầm cốc cà phê, nhìn Yukiho. Cô ta đang tiếp một cặp vợ chồng đã bước vào tuổi lão niên. Mỗi khi bà vợ mở miệng, cô liền gật đầu như thể đồng cảm lắm.

Sau mười giờ tối, đã không còn bóng dáng của khách viếng nữa. Đại đa số người quen đều chuẩn bị tham gia tang lễ vào ngày mai.

Yukiho bảo hai nhân viên quay về khách sạn.

“Còn giám đốc thì sao ạ?” Hamamoto Natsumi hỏi.

“Đêm nay tôi ở đây, túc trục bên linh cữu là vậy mà.”

Đúng là ngay cạnh hội trường cũng có cả phòng cho gia quyến qua đêm.

“Chị ở một mình có ổn không ạ?”

“Ổn. Hai cô vất vả rồi.”

“Giám đốc vất vả quá.” Nói đoạn, hai người liền ra về.

Chỉ còn hai người họ, Kazunari cảm thấy không khí dường như đặc sệt lại. Anh ta nhìn đồng hồ, chuẩn bị cáo từ.

Nhưng Yukiho đã nhanh hơn một bước. “Anh có muốn uống trà không? Anh ở lại đây thêm một lúc được mà?”

“Ừm, à, được.”

“Mời anh.” Cô ta cất bước đi trước.

Căn phòng kiểu Nhật, cảm giác như phòng trong quán trọ kiểu Nhật. Trên bàn có bình nước nóng, ấm trà và chén uống trà. Yukiho pha trà cho anh ta.

“Ở cùng anh Shinozuka thế này, cảm giác thật khó tin.”

“Đúng là khó tin thật.”

“Làm tôi nhớ lại hồi tập huấn, tập huấn trước khi thi đấu ấy.”

Hồi đại học, để giành được thành tích cao, trước mỗi cuộc thi, câu lạc bộ bọn họ đều tiến hành tập huấn.

“Hồi ấy mọi người hay nói, nếu người của đại học Eimyo nửa đêm tấn công thì phải làm sao. Đương nhiên là chỉ đùa thôi.”

Kazunari nhấp một ngụm trà, khẽ cười.

“Đúng là có mấy kẻ nói sẽ làm thế, có điều chưa từng nghe nói có ai thực hiện. Nhưng mà,” anh ta nhìn Yukiho, “không ai nói sẽ tấn công cô. Vì lúc ấy cô đã là bạn gái của Takamiya rồi.”

Yukiho mỉm cười, cúi mặt xuống.

“Chắc anh ấy đã nói với anh rất nhiều chuyện về tôi rồi nhỉ.”

“Không có, cũng không có gì mà nói…”

“Không sao cả, tôi có thể hiểu được. Tôi nghĩ, tôi cũng có rất nhiều chỗ đáng trách, nên anh ấy mới phải lòng người khác.”

“Cậu ấy nói, tất cả đều là lỗi của cậu ấy.”

“Thật sao?”

“Cậu ấy nói như vậy đấy. Tất nhiên chuyện của hai người thì chỉ hai người là rõ nhất.” Kazunari mân mê chén trà trên tay.

Yukiho thở ra một hơi, “Tôi không biết.”

Kazunari ngẩng đầu lên. “Không biết gì?”

“Yêu thế nào.” Yukiho nhìn chằm chằm vào anh ta. “Tôi không biết phải yêu một người đàn ông như thế nào.”

“Chuyện này cũng không có cách gì nhất định cả, có lẽ thế.” Kazunari nhìn lảng sang chỗ khác, đưa chén trà lên môi nhưng trà gần như không vào miệng.

Hai người chìm vào im lặng, không khí tựa hồ càng thêm nặng nề, Kazunari không sao thở nổi. “Tôi đi trước đây.” Anh ta đứng dậy.

“Thật ngại quá, lại giữ anh lại.” Cô ta nói.

Kazunari đi giày vào, ngoảnh đầu lại đối diện với cô.

“Vậy tôi đi trước nhé, ngày mai lại đến.”

“Phiền anh quá.”

Anh ta đưa tay cầm lấy tay nắm, toan mở cửa. Thế nhưng đúng vào khoảnh khắc đẩy cửa ra, Kazunari chợt cảm thấy sau lưng có người.

Không cần ngoảnh lại, anh ta cũng biết Yukiho đang đứng sau mình. Ngón tay thon thả của cô khẽ chạm vào sống lưng anh ta.

“Thực ra, tôi sợ lắm.” Cô ta nói. “Tôi rất sợ lẻ loi một mình.”

Kazunari tự biết lòng mình đang cuộn lên. Nỗi thôi thúc muốn xoay người lại đối mặt với cô ập tới như cơn sóng. Nhưng anh ta nhận ra, tín hiệu cảnh bảo đã từ đèn vàng chuyển thành đèn đỏ. Lúc này mà nhìn vào đôi mắt của Karasawa Yukiho, nhất định sẽ không thể kháng cự lại được ma lực của cô ta.

Kazunari mở cửa, không ngoảnh đầu lại, “Chúc cô ngủ ngon.”

Câu nói này tựa như thần chú hoá giải ma thuật, cảm giác Yukiho ở sau lưng lập tức biến mất. Kế đó, vang lên giọng nói bình tĩnh như trước nay của cô ta. “Chúc anh ngủ ngon.”

Kazunari bước đi, Sau khi ra khỏi gian phòng ấy, nghe thấy sau lưng vang lên tiếng đóng cửa, anh ta mới quay đầu lại.

Lại có tiếng khoá cửa lách cách vẳng ra.

Kazunari chăm chú nhìn cánh cửa đóng chặt, nhủ thầm.

Cô ta thật sự chỉ có “một mình” thôi sao…

Kazunari bước đi. Tiếng bước chân vang vọng trong hành lang tối.

Nhận báo giá qua email