Chờ một ngày nắng

Cuối hàng lang bên ngoài, hai người đàn ông đang nhìn nhau.
Một lúc sau, Thẩm Quân Kiệt dựa người vào tường thở dài, vỗ ngực và nói: “Anh, diễn kịch với anh giống như đóng phim kinh dị vậy. Thật kích thích! Vẻ mặt nghiêm túc của anh khi nhét điện thoại cho em khiến em tưởng rằng sở cảnh sát gọi đến…”.
Thẩm Quân Tắc lạnh lùng nhìn anh ta, lấy lại chiếc điện thoại trên tay anh ta.
“Hi hi, nếu lúc nãy em không xuất hiện, anh mà nhấc máy chẳng phải là lộ sao?”. Thẩm Quân Kiệt cười nói.
“Chú nghĩ anh sẽ phạm sai lầm ngu ngốc như thế sao?”. Thẩm Quân Tắc cau mày, “Tiêu Tinh gọi điện, mười giây không nhấc máy thì sẽ tự động chuyển sang điện thoại của chú. Anh đã cài đặt rồi”.
“Khụ khụ…”. Thẩm Quân Kiệt ho hai tiếng, “Ngay cả cái này mà anh cũng cài đặt trước, anh đúng là quá xấu xa!”. Thấy sắc mặt của anh trai không được tốt lắm, Thẩm Quân Kiệt vội vàng nở nụ cười rạng rỡ, “Có điều, lần này chúng ta cũng coi như là đại nạn không chết, ắt có hậu phúc!”.
Vừa nói dứt lời, điện thoại của Thẩm Quân Tắc lại đổ chuông, màn hình hiện số điện thoại của ông nội.
Nụ cười của Thẩm Quân Kiệt sững lại trên khuôn mặt, chỉ tay vào điện thoại: “Hậu phúc… đến rồi…”.
Thẩm Quân Tắc lườm anh ta, nhấc máy, bình tĩnh nói: “Ông ạ, cháu và Kiệt ăn cơm ở ngoài. Dạ… được ạ, cháu lập tức về ngay”.
Sau khi đặt điện thoại xuống, sắc mặt của Thẩm Quân Tắc trở nên vô cùng nghiêm túc, dường như một cuộc chiến lớn đang ở trước mắt.
Thẩm Quân Kiệt không kìm được tò mò hỏi: “Ông nói thế nào?”.

“Nhà xảy ra chút chuyện”, Thẩm Quân Tắc cau mày, “Tóm lại, Tiêu Tinh giao cho chú. Chú bày tỏ thái độ phản đối cuộc hôn nhân này với cô ta là được. Đừng nói linh tinh, càng nói càng sai, biết rồi chứ?”.
“Ồ…”. Thẩm Quân Kiệt ngây người nhìn anh trai.
Thẩm Quân Tắc khẽ vỗ vai em trai, quay người vội vàng đi xuống dưới. Nhưng Thẩm Quân Kiệt vẫn nhìn thẳng vào tường, thực ra anh ta bị hai từ “hôn nhân” làm cho choáng váng đến không nói được lời nào.
Lúc xui xẻo uống nước lạnh cũng giắt răng, cuối cùng Thẩm Quân Tắc đã hiểu tính triết lý ẩn chứa trong câu nói này.

Chương 10
Vừa về đến nhà đã thấy ông nội ngồi giữa ghế sofa, chiếc ba toong trên tay vẫn gõ cạch cạch xuống sàn nhà.
Ngồi bên cạnh ông là một người phụ nữ với thân hình rất đẹp, mái tóc đen nhánh kẹp chiếc kẹp tóc rất đẹp phía sau, trên cổ đeo sợi dây chuyền phát sáng lấp lánh, tay cầm tách cà phê nóng, từ từ khuấy nhẹ, dáng vẻ ung dung thư thả, rất giống với khí thế của nữ hoàng.
Âm thanh phát ra từ chiếc gậy ba toong của ông nội cùng với âm thanh khuấy cà phê tạo thành sự hòa tấu hoàn mỹ, từng chút từng chút giày vò thần kinh của Thẩm Quân Tắc.
Sao bà ấy lại đến?
Đột nhiên Thẩm Quân Tắc thấy toàn thân bốc hơi lạnh, dường như người phụ nữ trước mặt hóa thân thành chiếc điều hòa thiên nhiên.
Người phụ nữ này trẻ trung xinh đẹp, cao ngạo phóng khoáng. Mười năm trước, sau khi kết hôn với bố anh rất ít khi về nhà họ Thẩm. Hồi Thẩm Quân Tắc còn nhỏ, bà ấy cũng không chăm sóc anh, nói cái gì mà “Bố mẹ can thiệp quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến con cái”. “Con người nên trưởng thành một cách tự nhiên”. Vì thế ngay từ nhỏ Thẩm Quân Tắc đã trưởng thành một cách “thuần tự nhiên”. Bị bố đánh, bị mẹ mắng, trải nghiệm ấy anh vẫn chưa được nếm trải.
Còn về bố, mỗi lần nhớ đến bố, Thẩm Quân Tắc lại thấy đau đầu. Bây giờ ông đang đi khắp nơi thăm thú du ngoạn, chụp cảnh đẹp bốn phương, làm người yêu thích nhiếp ảnh, phóng khoáng tới mức sắp hóa thành tiên, gần như hoàn toàn không nhớ trên đời này vẫn còn một thằng con trai…
Lúc này, nhìn người mẹ đã lâu không gặp đang mỉm cười, vẻ mặt của Thẩm Quân Tắc càng lúc càng sa sầm.
Mỗi lần bà về đều làm dậy lên một trận mưa bão. Lần trước về là chị Vu Giai kết hôn. Lẽ nào lần này là… Đột nhiên Thẩm Quân Tắc không dám nghĩ tiếp nữa.
Đúng như dự đoán, người phụ nữ ngồi trên sofa nhìn Thẩm Quân Tắc, khuôn mặt nở nụ cười sâu xa, chậm rãi nói:
“Nghe nói con sắp kết hôn?”.
Thẩm Quân Tắc cau mày:
“Mẹ nghe nói ở đâu thế? Sao con chưa nghe nói?”.
Ông nội nhìn anh, khẽ ho một tiếng. Người phụ nữ tiếp tục bình tĩnh nói:
“Lần này mẹ về nước, vốn là định tham gia kỷ niệm một trăm năm ngày thành lập trường. Kết quả nhìn thấy cái này, đành phải bay ngay về New York”.
Nói rồi bà mỉm cười chỉ vào cuốn tạp chí trên bàn. Ánh mắt của Thẩm Quân Tắc dõi theo ngón tay của bà. Dòng chữ trên tiêu đề cuốn tạp chí bỗng chốc khiến anh có suy nghĩ kích động muốn đâm mù đôi mắt của mình. Thẩm Quân Tắc – người kế thừa của Thẩm Thị và thiên kim Tiêu Tinh nhà họ Tiêu “kết hôn chớp nhoáng”! Thẩm Quân Tắc, Tiêu Tinh, tên hai người được phóng to. Bốn chữ “kết hôn chớp nhoáng” còn được phóng to, tô đỏ. Phía dưới còn có hàng chữ nhỏ màu đen: Theo một nguồn tin thân cận tiết lộ, hiện nay Thẩm Quân Tắc – người kế thừa doanh nghiệp Thẩm Thị đã chiếm được trái tim của thiên kim Tiêu Tinh nhà họ Tiêu. Tiêu Tinh ra nước ngoài chưa đầy hai tuần đã tuyên bố nguyện cùng Thẩm Quân Tắc gắn bó bên nhau. Hai người đang yêu nhau say đắm, thậm chí Thẩm Quân Tắc còn thay đổi dáng vẻ lạnh lùng trước đây, công khai hôn Tiêu Tinh trước mặt mọi người… Phóng viên của tạp chí lá cải này đúng là yêu nghề, phía dưới lại còn đăng tấm ảnh hai người bất ngờ hôn nhau trong đám cưới của Tạ Ý. Anh vẫn còn đang bực bội vì chuyện “đính hôn” mơ hồ, vậy mà tạp chí bên kia lại nói họ đã “kết hôn chớp nhoáng”? Vì muốn thu hút độc giả, những tờ tạp chí lá cải này có thể biến một hạt vừng thành một quả bóng! Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, ném tờ tạp chí xuống bàn, ngẩng đầu nhìn người mẹ đang mỉm cười, “Mẹ, không có chuyện này đâu, con không hề thích cô ta…”.
“Nhưng nó thích cháu!”.
Cuối cùng ông nội lên tiếng, giọng nói vô cùng tức giận, “Đây chính là điều mà Tạ Ý đã nói với ta. Tiêu Tinh vì cháu mà đến tận New York! Hai năm, cách nhau xa như vậy, chỉ liên lạc với cháu qua mạng, nó vẫn có thể hết lòng hết dạ với cháu như thế! Một đứa con gái đi một quãng đường xa như thế chẳng dễ dàng gì, cháu còn có mặt mũi để nói là không thích nó?”.
“Cạch” một tiếng, chiếc ba toong của ông nội gõ xuống sàn nhà. Khả năng chấn động của nó giống như gõ vào đầu Thẩm Quân Tắc. “Không thích nó, vì sao lúc đầu cháu còn về nước tìm nó, lại còn xác định tình cảm yêu đương với nó? Không thích nó, mấy hôm trước cháu còn đưa nó đến gặp ta, nói nó là bạn gái của cháu? Không thích nó, cháu lừa con bé ngây thơ trong sáng ra nước ngoài làm gì? Cháu nói xem, một đứa con gái tốt như thế, cháu còn mặt mũi nói là không thích sao?”.
“…”.
Bị mấy câu nói khí thế phi phàm của ông làm cho há miệng mắc quai, đột nhiên Thẩm Quân Tắc có cảm giác thất bại, muốn khóc mà không có nước mắt. Cảnh tượng này giống như trước mắt anh là một huyệt mộ đã đào sẵn, còn phía sau anh là đám người nhà đẩy anh xuống đó. Cái mộ này rất vừa với anh, bởi vì… nó được đào cho anh. Mẹ Quân Tắc thấy con trai mím chặt môi không nói gì, không kìm được mỉm cười giảng hòa:
“Bố đừng tức giận, con hiểu tính cách của Quân Tắc. Dĩ nhiên không phải là nó không thích Tiêu Tinh, nếu không cũng không vì sự xuất hiện của Tiêu Tinh mà thay đổi tính tình như thế”.
Thay đổi tính tình… Thẩm Quân Tắc rất muốn nhai nát bốn từ ấy. Mẹ ngoảnh đầu nhìn Thẩm Quân Tắc, nghiêm túc nói:
“Con nói thật cho mẹ nghe, con không muốn kết hôn với Tiêu Tinh, có phải vì thất bại trong cuộc hôn nhân của mẹ và bố con khiến con mất đi niềm tin với hôn nhân?”.
“…”.
Đây là cái gì với cái gì đây? “Quân Tắc, không phải là mẹ nói con nhưng nguyên tắc của con cũng nhiều quá cơ. Hồi nhỏ ăn cá bị hóc xương, sau đó con không bao giờ ăn cá nữa. Nhưng có rất nhiều chuyện không tuyệt đối như thế. Con không thể vì bố mẹ ly hôn mà sống độc thân suốt đời chứ? Tiêu Tinh là cô gái ngoan, gặp được rồi thì nên biết trân trọng, còn chưa kết hôn, sao con biết là cuộc hôn nhân giữa con với nó sẽ thất bại?”…. Điều này còn cần phải nghĩ? Tuyệt đối sẽ thất bại! Thẩm Quân Tắc đau đầu day huyệt Thái Dương, nói với mẹ:
“Mẹ, cũng không phải nguyên nhân này”.
Thất bại đến đỉnh điểm, anh trở nên bình tĩnh hơn. Bây giờ nhảy hay không nhảy chỉ ở trong thoáng chốc. Nhảy xuống chưa chắc đã chết, không nhảy… chắc chắn sẽ chết. Dù sao thì cũng đã đến nước này rồi, nếu công khai sự thật, người nhà tuyệt đối có thể dùng nước bọt nhấn chìm anh, còn phía Tiêu Tinh thì càng có thể trực tiếp dùng vũ lực để giải quyết anh. Điều phiền phức hơn là những thông tin lá cải không biết chừng còn có thể biến quả bóng thành quả địa cầu, nói Tiêu Tinh là cô gái si tình vượt ngàn trùng xa xôi để theo đuổi anh, còn anh thì trở thành tên cặn bã vô tình vứt bỏ người khác. Đối diện với sự công kích từ ba phía, anh không có tự tin “giấu trời vượt biển” nữa. Lúc đầu vì nhìn thấy Tiêu Tinh đang nguyền rủa mình mà không biểu lộ thân phận trước mặt cô, nhanh trí lừa cô ra khách sạn. Nói ra thì chẳng qua đây cũng chỉ là một lời nói dối nho nhỏ. Không ngờ sau này bất ngờ xảy ra bao nhiêu chuyện, quả cầu tuyết càng lăn càng to, cuối cùng biến thành núi tuyết. Bây giờ cuối cùng đã sụp đổ. Tiêu Tinh đúng là khắc tinh trong cuộc đời anh. Thẩm Quân Tắc nắm chặt tay, hứa với mẹ và ông nội:
“Con sẽ lấy cô ấy, nhưng… không phải bây giờ”.
Ông nội cau mày, lườm anh nói:
“Không phải bây giờ? Thế thì cháu còn định đợi đến lúc nào? Tiêu Tinh rất được yêu quý, đừng tưởng rằng nó một lòng với cháu mà cháu có thể để mặc không quan tâm đến nó! Cái anh chàng da đen tên là Jack gì đó, hôm ấy, ta còn nhìn thấy cậu ta tỏ tình với Tiêu Tinh”.
Chuyện này cũng bị ông nội nhìn thấy, không phải là ông làm trinh sát, cố tình bám theo đấy chứ? Thẩm Quân Tắc bình tĩnh nói:
“Giữa cháu và cô ấy vẫn còn rất nhiều vấn đề cần giải quyết. Ông quên rồi sao? Cô ấy vẫn chưa biết thân phận của cháu”.
“À, thì ra là vấn đề này”.
Lúc ấy ông mới hiểu ra, “Thế thì cháu giải quyết nhanh lên, nếu còn chần chừ, không biết chừng còn xảy ra biến cố gì”.
Nói rồi ông còn liếc nhìn tờ tạp chí lá cải kia. Mẹ cũng ngả người vào sofa, cười nói:
“Mọi người chờ tin tốt lành của con. Mấy hôm nữa bố con cũng về tham gia hôn lễ của con”.
“… Biết rồi ạ”.
Thẩm Quân Tắc bình tĩnh bước ra khỏi phòng khách, cuối cùng dựa người vào tường thở dài. Bố, mẹ, ông nội, ba ngọn núi đè lên đỉnh đầu. Tiêu Tinh, một ngọn núi tuyết đặt sau lưng. Hôn nhân, nấm mồ bày trước mắt. Sao anh lại bi thảm đến mức này, chẳng phải là xem buổi biểu diễn của Phương Dao tính nhầm thời gian một ngày sao? Đang lúc cố gắng kìm nén tức giận, chuông điện thoại lại một lần nữa vang lên. Màn hình điện thoại hiện tên Phương Dao. Thẩm Quân Tắc bực tức nhấc máy, giọng nói không mấy vui vẻ:
“Tìm mình có chuyện gì?”.
Giọng nói của người phụ nữ ở đầu dây bên kia mang vẻ khàn khàn quen thuộc, “Ha ha, dĩ nhiên là chúc mừng rồi. Nghe nói cuối cùng cậu đã bước vào nấm mồ của hôn nhân. Là bạn thân của cậu, đột nhiên mình thấy tâm trạng vô cùng thoải mái…”.
“Đủ rồi đấy”.
Thẩm Quân Tắc cau mày, lạnh lùng ngắt lời cô, “Không có chuyện gì gọi điện mỉa mai đấy à, cậu đúng là tẻ nhạt”.
“Ô, nghe có vẻ vẫn còn tức giận lắm, chẳng phải là cậu yêu Tiêu Tinh đến mức ‘thay đổi tính tình’ sao. Sao thế? Khủng hoảng tiền hôn nhân?”.
“… Không thèm nói với cậu”.
“Ha ha, nếu thiếu phù dâu thì tìm mình nhé. Chuyện trang trí phòng cưới là mình giỏi nhất đấy, đêm tân hôn, nhớ phải đặt vài quả hạnh đào, nghe nói như thế dễ dàng sinh con trai đấy…”.
Nghe tiếng cười như tiếng ma nữ bên tai, Thẩm Quân Tắc tức giận dập máy. Hít vào rồi lại thở ra để điều chỉnh tâm trạng, Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, nhắn tin cho em trai:
“A Kiệt, bắt đầu từ bây giờ, cho dù Tiêu Tinh có hành động gì bất ngờ chú cũng phải nhẫn nhịn. Cô ta muốn từ chối kết hôn, chú hãy nghĩ cách níu kéo cô ta”.
“Hả? không phải là phản đối hôn sự sao? Lúc nãy cô ta hỏi em chuyện kết hôn, suýt chút nữa thì em từ chối rồi!”.
“Anh thay đổi ý định rồi”.
“Hả? Anh muốn kết hôn với cô ta? Thế thì Tiêu Tinh sẽ là chị dâu tương lai của em. Em đắc tội với cô ta như thế, hai người kết hôn rồi thì em coi như xong!”.
“Yên tâm, nếu có hy sinh thì cũng là anh hy sinh trước, không đến lượt chú đâu”.
“Thế cũng phải, hi hi, em thay anh cầm cự vài hôm. Bà chị dâu tương lai này đang dùng mọi cách để dọa em. Em nói cho anh biết, trên đầu em như được lắp dòng điện, chốc chốc lại giật một cái, cảm giác mất hết cả hồn”.
“… Vất vả rồi”.
Thẩm Quân Tắc cất điện thoại đi, nhếch mép gượng cười. Tuy kết hôn với Tiêu Tinh rất khủng khiếp nhưng thường xuyên đối phó với những người phụ nữ phải xem mặt thì càng khủng khiếp hơn. Huống hồ cục diện như bây giờ, đối phó với một mình Tiêu Tinh rõ ràng là dễ dàng hơn rất nhiều so với đối phó với bố, mẹ, ông nội và nhạc phụ nhạc mẫu tương lai. Chết trong tay một người phụ nữ còn hơn là chết dưới tay của vô số người. Trước khi núi tuyết và từng ngọn núi trên đỉnh đầu đè chết anh, kéo Tiêu Tinh cùng nhảy xuống mộ. Điều này trở thành sự lựa chọn tốt nhất đối với anh. Nhưng rõ ràng lúc đầu là vì tránh Tiêu Tinh nên mới đào cái hố này. Nhận được tin nhắn của anh, Thẩm Quân Kiệt vội vàng thay đổi sách lược. Tiêu Tinh ngồi đối diện đang nhiệt tình gắp thức ăn cho anh ta, vừa gắp vừa kể cho anh ta nghe về việc mình đã quen Jesen như thế nào. Những câu chuyện trong game online được miêu tả rất sinh động, giống như vừa mới xảy ra hôm qua vậy. Nhìn khuôn mặt của cô, Thẩm Quân Kiệt chỉ thấy da đầu tê tê. Nếu cô biết Jesen ấy chính là Thẩm Quân Tắc mà mình sắp kết hôn, chắc chắn cô sẽ dùng thủ pháp nhanh gọn như khi bóc tôm để phanh thây xé xác anh ta. Thẩm Quân Kiệt liếc nhìn Tiêu Tinh, không kìm được thầm cầu nguyện cho anh trai. “Tôi và Jesen đến với nhau không dễ dàng gì. Hai năm yêu nhau qua mạng, bây giờ cuối cùng hết khổ nạn rồi, anh đành lòng chia cắt chúng tôi sao?”.
Tiêu Tinh cười tít mắt nhìn anh ta, tay cầm con dao từ từ gọt vỏ táo, dường như anh ta dám nói một tiếng không thì cô sẽ dùng con dao ấy để “gọt” đầu anh ta. “Ặc…”.
Thẩm Quân Kiệt mỉm cười ngượng ngùng, “Chia cắt hai người? Dĩ nhiên là tôi sẽ không làm chuyện thất đức ấy, khụ khụ”.
Tiêu Tinh mãn nguyện gật đầu, “Thế thì sau khi về nhà anh hãy nói với người nhà là anh không muốn kết hôn với tôi. Về phía bố mẹ tôi, tôi sẽ có cách giải thích rõ ràng”.
“Chuyện này e là không được”.
Thẩm Quân Kiệt nghiêm túc nói, “Tôi thật sự không ghét cô một chút nào”.
Trước tiên phải làm thân với bà chị dâu tương lai này, tránh nói tuyệt tình sẽ bị truy sát. Thẩm Quân Kiệt lau mồ hôi trong lòng bàn tay, tiếp tục nghiêm túc nói, “Quan trọng là ở chỗ kết hôn hay không kết hôn không phải tôi nói là xong”.
“Không phải anh nói là xong?”.
Tiêu Tinh ngạc nhiên nhìn anh ta, “Bây giờ là thời đại tự do hôn nhân, lẽ nào người nhà anh vẫn có thể ép anh?”.
“Thực ra…”.
Thẩm Quân Kiệt tỏ vẻ buồn rầu, “cô đoán đúng rồi”.
Tiêu Tinh lườm anh ta, không còn gì để nói, chỉ muốn dùng ánh mắt của mình để khoét hai lỗ trên trán anh ta. Thẩm Quân Kiệt tiếp tục nghiêm túc nói:
“Nhà tôi theo chế độ quân chủ chuyên chế. Quan niệm của ông nội tôi vô cùng bảo thủ. Chuyện hôn sự của mỗi người trong nhà họ Thẩm đều do ông sắp xếp, phản đối cũng vô ích, trừ phi tôi cắt đứt quan hệ với nhà họ Thẩm. Haizz, nghĩ đến lúc đầu chị họ tôi vì phản đối hôn sự mà bỏ trốn, sau khi bị ông bắt về, chị ấy bị nhốt trong phòng tối nửa tháng, suýt nữa thì mất mạng…”.
Không phải anh ta cố tình đẩy chị họ xuống nước, phim cổ trang đều diễn như vậy, anh ta chỉ lấy ra dùng tạm mà thôi. Thẩm Quân Kiệt tiếp tục phát huy tài năng diễn xuất của mình, nghiêm túc nhìn Tiêu Tinh và nói:
“Vì thế, chuyện kết hôn cô tìm tôi cũng vô ích. Bố mẹ cô tán thành, nhà tôi cũng tán thành. Chắc chắn là không thể từ chối được. Cô hãy chấp nhận số phận đi”.
Tiêu Tinh cau mày:
“Đùa cái kiểu gì thế! Lẽ nào anh để mặc cho người khác làm chủ cuộc sống của mình sao? Anh ngốc à? Hai chúng ta không có nền móng tình cảm, kết hôn tuyệt đối là bi kịch!”.
“Vấn đề này cô không cần lo lắng, bây giờ không có nền móng tình cảm không có nghĩa kết hôn chắc chắn sẽ là bi kịch”.
Thẩm Quân Kiệt cười tít mắt, “Tình cảm mà, cần phải… bồi đắp”.
“Thẩm Quân Tắc!”.
Tiêu Tinh nghiến răng nghiến lợi nói, “Anh không thể nghiêm túc suy nghĩ chuyện này sao?”.
Thẩm Quân Kiệt nhún vai, cười tít mắt:
“Tôi đã… suy nghĩ nát óc rồi”.
Tiêu Tinh tức giận lườm anh ta, thấy anh ta nhe nhởn không chút nghiêm túc, không kìm được than thở một tiếng, nằm bò ra bàn:
“Chúa ơi… hãy mang con đi…”.
Chiều hôm ấy, vừa về khách sạn là Tiêu Tinh buồn bực bật laptop online. Trong lòng cô bùng cháy ngọn lửa tức giận, cần phải tìm người chia sẻ, nếu không lục phủ ngũ tạng của cô sẽ bị đốt cháy! Hay quá, Kỳ Quyên đang online. Tiêu Tinh vội vàng nhắn tin. “Tiểu Quyên à…”.
“Thế nào rồi? Diệt tên Thẩm Quân Tắc chưa?”.
Tiêu Tinh buồn rầu nói:
“Tao sắp bị hắn diệt rồi”.
“Khụ, tuy tao không muốn đả kích mày nhưng thật sự tao muốn nói là tao đã sớm đoán được kết cục này rồi”.
Kỳ Quyên lạnh lùng nói. “… Mày không biết, hắn ta giống như đất sét ấy, mặt dày mày dạn, tao chưa bao giờ gặp người nào không biết xấu hổ đến mức ấy! Tao đã nói rõ ràng như vậy rồi, thế mà hắn còn nhăn nhở nói với tao là chuyện kết hôn không phải là chuyện hắn có thể quyết định. Nói thật lúc ấy tao rất muốn đập đĩa tôm vào đầu hắn. Hắn đúng là đồ lưu manh!”.
Tiêu Tinh tức giận gõ xong hàng chữ ấy, nhấn nút gửi, phía sau còn gửi biểu tượng giận dữ. “Được rồi, mày đừng có loạn lên. Hắn không chịu từ hôn thì mày hãy làm cho hắn tức điên lên”.
“Ví dụ?”.
“Đàn ông mà, trừ phi có khuynh hướng tự ngược đãi mình, nếu không sẽ ghét những con hổ cái hung dữ. Mày hãy tỏ ra là một người ghê gớm, đanh đá, xem hắn còn dám lấy mày không?”.
Tiêu Tinh nhếch mép cười tít mắt, gõ hàng chữ:
“Ha ha, một người vốn tính dịu dàng như tao có thể diễn được vai đanh đá không?”.
Kỳ Quyên im lặng một lúc, “Tao rất tin vào thực lực của mày!”.
Tiêu Tinh mỉm cười đóng cửa sổ chat, trong lòng cũng có đối sách. Đang định vào phòng tắm tắm một cái thì đột nhiên nhận được tin nhắn của Thẩm Quân Tắc. “Tiêu Tinh, nhắn cho tôi tài khoản MSN của cô”.
Vừa nhìn thấy cái tên này, tâm trạng của Tiêu Tinh đã rơi xuống vực sâu thăm thẳm, tức giận nhắn lại:
“Tôi không dùng MSN, tôi chỉ dùng QQ!”.
“Bao nhiêu”.
Lần này chỉ có hai chữ đơn giản. Tiêu Tinh nghĩ một lúc, cuối cùng nhắn số cho anh ta. Chẳng mấy chốc góc phải hiện lên thông tin kết bạn, chỉ viết ba chữ. “Thẩm Quân Tắc”.
Rất mơ hồ, Tiêu Tinh bỗng thấy Thẩm Quân Tắc đang nói chuyện với mình lúc này nói năng gãy gọn, dứt khoát, dường như trong nháy mắt biến thành một người khác. Tiêu Tinh chấp nhận yêu cầu kết bạn của Thẩm Quân Tắc, tiện tay kiểm tra tư liệu, phát hiện người này dùng hình chim cánh cụt của hệ thống, trong phần thông tin cá nhân không có thông tin gì, không gian càng trống trơn, những trò chơi như nông trại gì gì đó chưa hề kích hoạt, nhìn đẳng cấp của anh ta… một ngôi sao nhỏ cô đơn. Được lắm, lại là tài khoản mới đăng ký chưa lâu. Tiêu Tinh còn tưởng với tính cách vô lại của anh ta, chắc chắn là thường xuyên lên mạng bỡn cợt các cô gái, phương thức liên lạc cần thiết như QQ chắc chắn sẽ rất đặc biệt. Có lẽ đây chỉ là nick khác của anh ta? Tiêu Tinh đang nghi ngờ thì góc phải hiện lên tin nhắn. “On?”.
“Tôi rất muốn nói là không”.
Tiêu Tinh gửi biểu tượng giận dữ, “Tìm tôi có chuyện gì sao?”.
“Hiện nay cô vẫn chưa thực sự thích ai, đúng không?”.
“Tôi rất thích Jesen, anh không biết sao?”.
“Hai người chỉ đang diễn kịch, chẳng phải sao?”.
Tiêu Tinh thấy sống lưng lạnh buốt, cảm giác kỳ lạ ấy lại một lần nữa xuất hiện. Cô có cảm giác người đang nói chuyện với mình có vẻ rất bình tĩnh, thậm chí có cảm giác kỳ quặc khi thấy tất cả mọi chiêu thức của mình đều bị đối phương biết rất rõ. “Thẩm Quân Tắc, rốt cuộc anh muốn nói gì?”.
Thẩm Quân Tắc có chút bực tức. “Hôn sự của chúng ta đã bị truyền ra ngoài, không phải là chuyện một lời giải thích đơn giản có thể ứng phó được. Bây giờ có hai sự lựa chọn. Thứ nhất, chúng ta cùng đối đầu với gia đình, phản đối chuyện này, cho dù bên ngoài có làm ầm lên đến long trời lở đất như thế nào”.
“Thứ hai tạm thời thỏa hiệp, giả vờ kết hôn để bố mẹ hai bên an lòng. Tôi đảm bảo sau khi kết hôn cô có thể tiếp tục làm những việc mình thích. Tôi tuyệt đối sẽ không can thiệp vào cuộc sống của cô”.
“Còn có điều kiện nào nữa cô có thể nói ra, tôi sẽ cố gắng đáp ứng”.
Nhìn những điều kiện đàm phán mà anh ta liệt kê, Tiêu Tinh im lặng một lúc, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, gõ một đoạn rất dài. “Anh tưởng kết hôn là trò chơi? Anh tưởng tôi là diễn viên, chỉ cần anh trả lương thì sẽ ngoan ngoãn diễn kịch với anh? Nói cho anh biết Thẩm Quân Tắc, Tiêu Tinh tôi không phải là người dễ ức hiếp như thế đâu? Anh đừng có lôi cái kiểu đàm phán ấy ra để dọa tôi, tôi không thèm! Còn nữa, đừng tưởng rằng anh vờ ra vẻ nghiêm túc là có thể thay đổi được bản chất lưu manh của mình!”.
“…”.
Bên kia đánh một dãy dấu ba chấm, tỏ ý không còn gì để nói. Tiêu Tinh gõ thêm một câu:
“Nếu còn nói những lời nhảm nhí ấy thì tôi sẽ cho anh vào danh sách đen, anh có tin không?”.
Quả nhiên đối phương im lặng. Tiêu Tinh tiện tay lấy bình nước uống trên bàn, mở nắp, từ từ uống để bớt giận, chờ mãi mà không thấy đối phương trả lời. Cuối cùng Tiêu Tinh thở phào, nhìn cửa sổ chat rồi nở nụ cười chiến thắng. Thực ra đóng giả làm người đanh đá rất đơn giản. Xem ra chiêu này rất hiệu quả với anh ta, sau này có thể tiếp tục phát huy. Trong thư phòng của nhà họ Thẩm, Thẩm Quân Tắc đang cau mày nhìn máy tính, còn cậu em trai ngồi cạnh thì ôm bụng cười ngặt nghẽo. “Ha ha ha, anh cũng có ngày hôm nay! Xem ra chuyện dỗ dành phụ nữ anh không có một chút năng khiếu nào. Chị dâu tương lai của em quả là cá tính, đúng là con hổ cái hung dữ! Anh đoán xem, chị ấy đã cho anh vào danh sách đen chưa?”.
“Im đi”.
Thẩm Quân Tắc hầm hầm nhìn anh ta, sau đó ngoảnh đầu lại, nhìn hàng chữ phóng to và một dãy dấu chấm than mà Tiêu Tinh đã gửi qua cửa sổ chat, đột nhiên thấy… đầu đau như búa bổ.
Khắc tinh chính là người sinh ra để đối đầu với mình. Đối diện với Tiêu Tinh đang nổi nóng, anh thật không biết phải đối phó như thế nào. Có hai loại người anh không muốn đối phó nhất: Một là những người phụ nữ hay khóc lóc. Hai là những người phụ nữ đanh đá.
Rõ ràng là lúc này Tiêu Tinh đang ở trong trạng thái điên cuồng không dễ đối phó. Dấu chấm than phía sau những câu nói rùng rợn khiến Thẩm Quân Tắc thấy da đầu tê buốt. Anh suy nghĩ một lúc, cuối cùng đưa ra một lựa chọn sáng suốt: Đóng cửa sổ chat, giữ im lặng.
Tiêu Tinh mới uống được nửa chai nước thì góc phải lại hiện lên tin nhắn, vừa nhìn avatar đầu lâu xương cốt là biết ngay Kỳ Quyên gửi.
“Quên không nói với mày, ba ngày nữa tao sẽ đi New York một chuyến, nhân tiện đến thăm mày”.Giọng nói rất nhẹ nhàng, cứ như là cô ấy băng qua nửa vòng trái đất chạy sang New York đơn giản như sang thăm hàng xóm vậy.
Tiêu Tinh “phụt” một cái, nước bắn tung tóe lên màn hình. Cô phải vỗ ngực ra sức ho mấy tiếng mới thở được.
Lấy tờ giấy ăn lau màn hình dính đầy nước, Tiêu Tinh gõ một hàng chữ trong cửa sổ chat:”Lúc này mày đến New York đúng là quá tốt, hai chúng ta phối hợp diễn kịch, giải quyết chuyện của Thẩm Quân Tắc”.
“Điều đó còn phải nói, dĩ nhiên chị mày sẽ nâng đỡ cho mày, giải quyết hắn dễ như trở bàn tay”.
“Thế thì tao cảm ơn mày trước”. Đột nhiên Tiêu Tinh nghĩ đến trọng điểm, vội hỏi, “Đúng rồi, lần này mày đến New York làm gì? Chẳng phải là mày vẫn đang thực tập ở văn phòng luật sư sao?”.
“À, tao thực tập xong rồi, thời gian trước đã thông qua kỳ sát hạch, sau này sẽ ở lại làm việc ở Thời Đại. Đúng lúc lần này có cơ hội ra nước ngoài học tập nên cử tao đi”.Kỳ Quyên ngừng lại một lát rồi nói, “Vốn dĩ cơ hội lần này là của anh mày, có điều anh Tiêu Phàm rất hào phóng, đã nhường nó cho người mới là tao”.
Tiêu Tinh cười, phấn khích nói:”Hi hi, tao biết mà, anh tao vốn rất hào phóng! Sau này mày cứ đi theo anh ấy, chắc chắn sẽ công thành danh toại!”.
“Anh mày giỏi chứ có phải mày giỏi đâu, mày đắc ý cái gì chứ…”.
“Thì đều là họ Tiêu mà, có gì khác đâu?”.
“…”. Tiêu Tinh ở bên này vẫn đang đắc ý. Trong khi Kỳ Quyên ở bên kia không kìm được cười khẩy: Đều là họ Tiêu mà sao lại khác biệt nhiều đến thế.

Xem thêm

Nhận báo giá qua email