Cơn gió thoảng ( chương 2)

Quỳnh Giao
Dịch giả Liêu Quốc Nhĩ

Chương 2
Chúng tôi cùng tốt nghiệp tại một trường trung học nam nữ học chung.Ngày bãi trường, trong buổi lễ tốt nghiệp chúng tôi đã cùng nhau hợp ca bản “Xa mái trường”, mà đến nay tôi vẫn còn nhớ:

Tiếng ca sầu gợi tiếng đàn rung

Đâu đây như có tiếng tơ trùng

Nay còn gần gũi, mai xa cách

Xa cách cho lòng thêm nhớ nhung…

Chúng tôi cùng ca, cùng nghẹn ngào, tiếng ca buồn man mác.

Hướng về tương lai, lo lắng nhiều hơn là vui sướng, vì trường chúng tôi theo học không nổi tiếng lắm.Nói khác đi đó là ngôi trường mà tỉ số thi đậu vào đại học không lớn.Sự chia ly làm chúng tôi bàng hoàng.Theo tôi nghĩ, không có một lớp học nào đoàn kết hơn lớp học của chúng tôi, cũng không có lớp học nào mà mọi người yêu thương lẫn nhau hơn lớp chúng tôi.Sau buổi lễ, chúng tôi phân tán ra ngoài sân và hành lang.Buồn bã nhỏ to, không một tiếng cười, không một hy vọng, chỉ có khoảng trống trong lòng với bao nỗi băn khoăn.

Trong lớp, tình bạn giữa tôi và Hoài Băng là đẹp nhất.Ngồi dưới tán cây phượng đối mặt nhau trong yên lặng, mỗi đứa theo đuổi bao nhiêu ý nghĩ vẫn vơ.Ba năm học chung ở đệ nhị cấp, bao nhiêu là vất vả nên ai cũng mong được sớm ra trường.Nhưng đến ngày tốt nghiệp thì lại lo sợ phải xa nhau.Trong lúc chúng tôi đang ngồi trầm mặc, thì Hà Phi Phi đến, những bước chân thoăn thoắt tiến gần, đôi má ửng hồng vì những tia nắng mặt trời.Phi Phi có vẻ vui tươi vô tư lự.Lúc nào cũng như lúc nào, hình như cô bé này không biết buồn là gì.Đứng trước mặt tôi cô nàng lớn tiếng:

– Băng ơi, Thái ơi!Đùng buồn nữa, đứng dậy đi, tao có ý kiến này hay lắm.

– Ý kiến gì đấy?

Tôi lơ là hỏi, vì biết Phi Phi không bao giờ có một ý kiến gì ra hồn hết, ngoại trừ các trò đùa để chọc phá thiên hạ.

– Tao có cách để chúng ta sẽ không phải xa nhau.

– Ồ!Hoài Băng la to: _Ý kiến có vẻ hay đấy nhé!

Gương mặt Phi Phi đỏ hồng lên, nàng hấp tấp:

– Tụi bay đừng nhạo báng, thật đấy!Bây giờ tao nói rồi tụi bay sẽ góp ý sau.Tao đề nghị là từ đây về sau, bất luận là chúng ta ở nơi nào, trường nào, chúng ta vẫn phải liên lạc với nhau, rồi nhân những ngày nghỉ lễ hay nghỉ hè, ta họp mặt nhau lại, đi picnic, tổ chức du ngoạn hay ngồi tán dóc.Những cuộc họp bạn này có thể tổ chức cứ mỗi mười ngày một lần, như thế chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa, phải không nào?

– Hay tuyệt -Phong bước đến, hắn hét to: _Tôi xin nhập bọn ngay!

– Tôi nữa chứ!- Tô Vọng đưa tay _Nào bây giờ chúng ta chồng tay lên nhau nào!

– Đừng bỏ rơi chúng tôi!

Du, Trương và Hà, ba anh chàng hiệp sĩ đặt tay lên những bàn tay của chúng tôi.

– Tôi nữa!

– Chúng tôi nữa!

Anh chàng Lăng Xăng và chị em Vân:

– Còn tôi!

– Còn tôi!

– Cho chúng tôi nhập bọn với!

Trong một thoáng, bóng người từ các ngõ trong trường đổ xô đến, những bàn tay chồng lên nhau cao ngất.

Cứ thế cái vòng thân ái của chúng tôi đã thành hình.Lúc đầu có ba mươi mấy hội viên, hầu như cả lớp đều đến tham dự.Nhưng sau cuộc thi vào Đại học, thì chiếc vòng thưa dần.Người đi vào Nam, kẻ bỏ học, không muốn gặp bạn cũ.Sự liên lạc mất dần.Sau cùng số người còn lại chỉ là mười lăm, mười sáu người.

Khoảng thời gian ấy, tuổi trẻ chưa hề sầu thảm, nhưng cũng đã bắt đầu ưu tư.Chúng tôi bất cần đến thời gian, đến vũ trụ, vui đùa bên nhau.Dù mỗi người, mỗi ngả, nhưng chỉ cần hô lên một tiếng cho biết nơi tụ họp, là không ai bảo ai, mọi người đều đến chỗ hẹn thật đúng giờ.Chúng tôi cùng nhau vui đùa, cùng nhau du ngoạn, nói chuyện tầm phào….Và cùng bắt đầu trò chơi “Cút bắt ái tình”.

“Cút bắt ái tình”, câu nói ấy là do Phi Phi nghĩ ra, mặc dù tôi có cảm tưởng như có một sự bất ổn về văn phạm.Nhưng mặc, vì lời nói nào của Phi Phi cũng thế cả.Trong mười câu là hết tám câu sai văn phạm.Lúc đầu mọi người đều thấy là lạ, nhưng dần dần cũng quen đi.

Trong một nhóm mười lăm, mười sáu thanh niên nam nữ quây quần, một thứ tình cảm kỳ diệu nào đó đã đến.Trò chơi cút bắt ái tình diễn ra.Hôm nay A ân cần với B, ngày mai B lại sốt sắng với C.Ngày mốt C lại không chừng săn đón D, cứ thế lẩn quẩn.Có lần Phi Phi đã nói riêng với tôi rằng:

– Hãy nhìn xem.Thái, chúng ta có khác chi đang diễn kịch.Không biết rồi những năm về sau, màn kịch sẽ kết thúc như thế nào.

Hẳn nhiên là thế, làm sao có ai biết được chuyện ngày sau?

Chúng tôi cũng vậy, không biết hay không muốn biết?Chỉ mong vui vẻ tận hưởng những tháng ngày mơ hương.Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nghi ngờ.Không hiểu lúc Phi Phi nói câu đó, nàng đã linh cảm được điều gì rồi chăng?Nàng có biết vai trò nàng sẽ nhận lấy ở đoạn kết vở kịch hay không?Phi Phi thuở xưa là một đứa ồn ào, vô tư nhất, lúc nào cũng nói cười luôn miệng.Chỉ cần có sự hiện diện của nàng, là thế nào cũng nghe tiếng cười đùa quen thuộc.

– Ha, ha, nham nhở thật, nham nhở đến chết mất được!

“Nham nhở” và “chết mất đi được” là những ngôn từ quen thuộc của Phi Phi, lúc nào cũng nghe nàng nói đến những tiếng ấy, bất luận trong việc gì.Nhìn thấy chú cá lội trong nước.Nàng cũng bảo nham nhở, thấy ông nông phu đang làm ruộng, cũng bảo nham nhở.Một đóa hoa đẹp cũng nham nhở, đến cả lời than, cũng nghe nham nhở.Phi Phi lại bắt chước giọng văn xưa, càng làm cho câu nói trở nên khôi hài.Vì thế Bà Thủy thường hay chọc quê Phi Phi:

– Mày đừng bảo là nham nhở nữa, vì không cần nói cũng thấy mày nham nhở rồi.

Mỗi lần nghe Bà Thủy nói câu ấy là mắt Phi Phi lại trợn trừng, mũi hếch lên, hét:

– Mày nham nhở thật!

Mấy tiếng “nham nhở” đôi khi làm cho chúng tôi cảm thấy mình quá nham nhở thật, nên phải ôm bụng cười lăn.

Phi Phi còn một biệt tài khác là nàng có thể cười say sưa trong lúc chúng tôi lặng yên, và nín bặt ngay khi thấy chúng tôi cười.Mỗi khi cười xong rồi, lại nhìn thấy khuôn mặt làm ra vẻ nghiêm nghị của Phi Phi, chúng tôi lại thấy mình nham nhở và nín cười không được.

Phi Phi làm như ngây thơ cụ, giả vờ không hiểu gì cả:

– Thật nham nhở, có gì đáng đâu mà cười dữ vậy?

Con người của Phi Phi thì như thế đó.Thành thật mà nói, nàng là người bạn dễ mến.Vì có nàng, một bầu không khí vui vẻ bao trùm cả mọi người, con trai con gái người nào cũng thích Phi Phi.Nhưng với bản tính tinh nghịch này, Phi Phi khiến cho nhiều kẻ phải dở khóc dở cười, nhất là với những gã con trai muốn đeo đuổi tán tỉnh.Có một lần, Ngụy thì thầm điều gì đó bên tai nàng.Phi Phi làm tỉnh gật đầu, rồi lại lép nhép câu gì bên tai Ngụy.Suốt ngày hôm ấy, Ngụy có vẻ vui sướng, cười nói luôn miệng, mắt thì cứ liếc về phía Phi Phi.Một lúc, chúng tôi người nào cũng được Phi Phi rỉ tai:

– Tối nay mời tụi mày đến tập họp tại rạp Quốc Tế, Ngụy mời tất cả xem hát.

Chúng tôi, ai ai cũng đều thích trò đùa vô hại, hình như sợ không làm thế xã hội yên tĩnh mất.Do đó, khi anh chàng Ngụy vừa đặt chân đến trước rạp Quốc Tế, thì thấy lù lù một lũ mười lăm mạng đứng chờ.Chàng ta ngỡ ngàng mở to mắt, lắp bắp hỏi:

– Ủa…chuyện gì vậy?

Phi Phi giả vờ không hiểu:

– Anh mời tất cả mọi người xem hát, tôi đã mời đủ cả, anh mua vé chưa, nhanh lên!

– Ai!Mà…mà…

Ngụy tỏ vẻ lúng túng không nói ra lời, anh chàng bứt đầu bứt cổ trước vẻ mặt tỉnh bơ của Phi Phi một cách tội nghiệp.Một lúc anh ta đau khổ nói:

– Tôi có mời các bạn hồi nào đâu?

Phi Phi vênh mặt lên:

– Anh bảo tôi mời tất cả mọi người, thế mà giờ này vẫn chưa mua vé, còn đợi đến giờ nào nữa?

Ngụy lắp bắp:

– Cô…cô có nghe lộn chăng?

Phi Phi chau mày, nàng làm ra vẻ giận dữ:

– Chỉ giỏi tài nói bậy không.Hay là anh muốn cho chúng tôi ăn thịt thỏ?Làm thế xem sao được.Phim sắp chiếu rồi, bây giờ anh cho chúng tôi biết anh có chịu mua vé không nào?

– Thôi được, để tôi mua.

Ngụy vội vàng đáp, anh chàng chạy nhanh đi mua vé.Nghe nói làm văng hết trọn một tháng lương.Còn Phi Phi?Nàng núp vào một bên ôm bụng cười lăn.

Sau khi chuyện xảy ra, Ngụy đã cắn răng nuốt hận:

– Cái con bé chết bằm này, có ngày rồi cũng sẽ bị người ta trêu phá lại cho mà biết.

Nhưng Phi Phi là đứa lanh lợi và thông minh, khó có ai trêu được nàng.Vả lại, nét ngây thơ và dễ thương của nàng dễ gây cho người khác một tình cảm êm đềm, thế ai đành lòng chọc phá cô nàng chứ!Ngoại trừ định mệnh.Chúng tôi cứ thế vui đùa bên nhau.Kha Mộng Nam lúc đó còn là kẻ ngoại cuộc.Chàng chỉ tham dự vào cuộc chơi của chúng tôi sau này.

Xem thêm

Nhận báo giá qua email