Cuối trời hợp tan

Thỉnh thoảng họ nấu ăn ở nhà Michael, thực phẩm mang từ cửa hiệu về, còn có cả xà lách nữa; thỉnh thoảng họ cũng đến nhà Anna, gọi một ít thức ăn trưa và pizza. Anna không giỏi nấu ăn, cả dụng cụ ăn uống thường dùng nhất trong nhà, như loại vá có lỗ hoặc dao hai lưỡi cũng không có, hơn nữa cô cũng không nghĩ phải mua những thứ này. Tuy nó làm Michael thấy hơi bất ngờ, nhưng anh không đánh giá cao khả năng tự chăm sóc của cô. Cô không bao giờ đi tay không đến nhà Michael mà luôn mang một ít rượu nho hoặc hoa tươi. Cô cũng không bao giờ gọi điện trong lúc anh đang làm việc, tuy anh rất mong cô làm thế. Hơn nữa khi xử lý những vấn đề trong mối quan hệ với con gái, Anna luôn tỏ ra chín chắn. Họ không bao giờ tranh cãi, cũng chẳng chiến tranh lạnh, chỉ có lý giải, ủng hộ và tôn trọng lẫn nhau.
Khi giải quyết công việc, Anna không bao giờ làm cho nó rối tung. Cô có thể một mình giết thời gian buổi tối, một mình đến các buổi tiệc, tự thay lốp xe, sửa máy giặt, thậm chí xoay chuyển ăng-ten trong vườn. Theo Michael, cô làm được những việc này quả rất cừ khôi, vì so với Pauline giờ anh còn phải thường giúp cô ấy sửa chữa và bảo trì xe, nhưng Anna lại cho rằng những việc này chỉ là việc nhỏ chẳng đáng nhắc đến.
Điều đặc biệt là, cơ hội gặp mặt vào những ngày thường của họ còn nhiều hơn là cuối tuần. Vì cuối tuần Pagan đến trường học ghi-ta. Theo dòng thời gian, giờ đã đến tháng 8, Michael sớm đã quen những ngày tháng có Anna bên cạnh. Anh dựa dẫm vào Anna và hẹn cô vào mỗi cuối tuần. Họ cùng đi ăn kem, cùng đi bơi. Anna mặc bộ đồ bơi màu đen, dưới mắt Michael, cô gợi cảm vô cùng. Cô có làn da mịn màng và khỏe mạnh, thỉnh thoảng cũng thấy một ít đốm đồi mồi, nhưng sau khi mặc áo vào, chúng đều trở nên không rõ nét.
Pagan luôn cằn nhằn lần biểu diễn này chọn bài không hay, hơn nữa nó còn bực bội cô gái diễn chung có giọng quá khàn. Nhưng thực tế, Pagan có thể tham gia lần biểu diễn này quả thật là niềm vinh dự rất lớn. Một tuần trước đó, nó luyện tập rất chăm chỉ. Nó thường ngồi trên ghế salon của Michael, chúi sâu đầu vào cây ghi-ta, cơ thể biến thành hình chữ C. Nó cũng thường hát bài này theo điệu nhạc “Anh phải lang bạt đến nơi đó…” nhưng do âm điệu quá cao, lần nào cũng dừng ở đoạn này. Điều thú vị là, dường như Michael cũng bị giai điệu bài hát của Pagan ảnh hưởng. Suốt một tuần, bản nhạc đó cứ vang vọng trong đầu anh, dù là lúc xem đơn hàng hoặc trả lời điện thoại. Anh cảm thấy bản nhạc đó luôn vang bên tai, có chút bi thương cũng mang chút khát vọng.
Cả nhà Anton đều đến xem màn biểu diễn đó. Ngoài Michael và Pauline, còn có George, Sally và con họ, JoJo và Samantha, dĩ nhiên còn có Karen, nếu công việc của cô kết thúc sớm. Điều này làm Michael hơi căng thẳng, vì đây là lần đầu tiên người nhà anh thấy anh cùng Anna sánh bước bên nhau với tư cách là người yêu. Nhưng thật lòng anh rất muốn họ thấy, hơn nữa anh mong mọi người hiểu rằng Anna rất quan trọng với anh. Thế nên, khi Anna nói anh hãy để cô lái xe đến đó một mình, anh kiên quyết nói: “Không được! 7 giờ anh đến đón em!”.
Họ đến trường sớm hơn nửa tiếng, anh đưa Anna đến ngồi ở dãy ghế đầu tiên.
Anna luôn miệng kể với Michael về việc học sinh tham gia biểu diễn, trong đó bao gồm những thí sinh độc tấu piano, có một cậu bé quá hồi hộp, còn dọa nếu bố mẹ đến xem nó sẽ không thi nữa. Michael phát hiện hôm nay Anna cố tình mặc một chiếc áo đen rất mốt và mang đôi giày cao gót, trông cô rất tuyệt!
Những người khác lần lượt đến trường, trong đó có những cậu bé, cô bé, bố mẹ và ông bà chúng. Một cô gái mặc trang phục bó sát người đang lén thò đầu ra ngoài ở cánh trái sân khấu, còn có một người phụ nữ mặc đồng phục vội vã chạy vào.
Chính lúc này, Pauline bước đến chào Michael: “Ồ, hóa ra anh ở đây”.
Cô dừng lại trước Michael, theo sau là Karen. Hôm nay cô mặc chiếc váy hoa và áo khoác trắng, tóc vừa mới nhuộm, màu son rất hợp với đôi hoa tai đỏ. Karen trông vẫn như mọi khi, mặc chiếc quần bò bạc màu đã lỗi thời và áo thun. Cô bé đứng sau Pauline, đầy vẻ bất lực. Pauline vẫn thoải mái chào hỏi Michael: “Hôm nay em rất vui vì cuối cùng có thể đến xem buổi biểu diễn này. Một lần nữa lại được nghe giai điệu của những tình khúc bất hủ, hơn nữa… Ồ, chào, Anna! Vừa nãy không nhìn thấy bạn! Karen, hồi trước con có gặp bạn mẹ, cô Anna Grant không? Không, phải là… Mình định gọi điện cho bạn, quả rất cám ơn bạn, Anna. ‘Trường nghệ thuật Maestro’ luôn…”.
Bỗng nhiên cô dừng lại, chuyển dần ánh mắt từ Anna sang Michael. Cô mở to mắt, ngạc nhiên nhìn Michael.
Lẽ nào cô thấy gì sao? Lúc đó họ không hề nắm tay hay có hành động gì quá thân mật. Cũng không ngồi chung như trước, thậm chí vai họ cũng không kề vào nhau. Nhưng trong chớp mắt, Pauline lộ vẻ mặt rất bi thương, môi cô khép lại ngay, sau đó ngoảnh mặt bỏ đi. Cô rất giận, xách tay văng cả ra ngoài khi cô quay người, va vào cánh cửa phía sau. Karen gọi với theo Pauline, sau đó chạy vội theo. Trước khi đi con bé còn nhìn Michael với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Anna đưa mắt nhìn Michael, cô đang định nói gì đó, nhưng bị người phụ nữ mặc đồng phục lúc nãy ngắt ngang, “Chào mừng mọi người đến dự!”. Giọng của cô vọng từ sân khấu xuống, rất vui cũng rất cao, thế nên họ phải ngẩng đầu nhìn về phía đó. Michael chẳng nghe được gì, giờ anh chỉ cảm thấy Pauline đang ngồi ở dãy ghế nào đó phía sau nhìn anh chằm chằm. Anh ngồi bất động, mắt nhìn thẳng phía trước. Anh không dám dựa vào Anna, cũng chẳng dám nắm tay cô, anh thấy cổ mình cứng đờ.
Lúc biểu diễn, bọn trẻ đều mang vớ và giày trắng, các bé trai thì dán râu giả. Tiết mục của Pagan nằm giữa chương trình. Dĩ nhiên, khi biểu diễn, tóc nó vẫn áp lên chiếc ghi- ta, ngón tay nó gảy dây đàn rất điệu nghệ, chẳng hề mắc một lỗi nào. Thật ra giọng hát của cô bé diễn chung với Pagan chẳng khàn chút nào. Nhưng Michael không còn tâm trạng nào để thưởng thức. Anh chỉ muốn quay đầu lại tìm bóng dáng Pauline trong đám đông khán giả.
Nhưng, anh không làm thế.
Rất hiển nhiên, Pauline về thẳng nhà hoặc đi đến nơi khác. Người phụ nữ mặc đồng phục lúc nãy trở lên sân khấu, sau khi vỗ tay chúc mừng màn biểu diễn rất thành công, thông báo họ còn chuẩn bị bánh ngọt cho phụ huynh trong phòng khách. Michael nhân lúc này tìm kiếm bóng dáng Pauline trong đại sảnh, nhưng không thấy, anh cũng chẳng thấy Karen đâu. Lúc đó, nhà Anton chỉ còn lại George và Sally. Vợ chồng chúng ngồi ở gần cửa, vì sợ con trẻ gây rắc rối. Sally ẵm Samantha trên tay, JoJo đã nằm dài trên chân cô ngủ. George thấy Pagan bước đến, liền đứng dậy chúc mừng: “Cừ lắm, cậu nhóc!” rồi vỗ nhẹ lên đầu Pagan.
Pagan hỏi: “Bà đâu ạ?”.
“Bà không ngồi chung với ông sao?”. “Cháu có thấy bà đâu chứ”.
“Ồ, ông đoán, chắc bà đã về trước. Có lẽ Karen lái xe đưa bà về thẳng nhà rồi”, Michael khéo léo chuyển sang đề tài khác, sau đó nói với George: “George, Sally, bố giới thiệu Anna với hai con”.
George vui vẻ chào Anna: “Chào cô, Anna!”.
Nhưng Sally quan sát Anna tỉ mỉ, rồi nhìn Michael, sau đó lễ phép nói: “Rất vui được gặp cô!”.
Anna nhìn George: “Cô nhớ trước đây từng gặp cháu một lần, nhưng hình như đã 30 năm trước rồi, nên cháu không nhớ cô, cô cũng không lấy làm lạ!”.
“Vậy, cô là bạn của gia đình cháu ạ?”, Sally tò mò hỏi. “Phải, từ lâu mọi người đã là bạn của nhau, cô học chung trường với mẹ cháu”.
Michael có cảm giác Sally rất muốn giải mối ngờ vực trong lòng, nhưng cô không hỏi tiếp nữa.
Dĩ nhiên họ không thể bỏ lỡ món bánh ngọt. Khắp nơi đều là tiếng vui cười, khen ngợi và cảm ơn của bố mẹ bọn trẻ. Michael bỗng nhiên thấy đau đầu, anh không biết ngày hôm nay bao giờ mới kết thúc.
Cuối cùng họ về nhà. Nơi đây cách thành phố rất xa, nên thấy được hàng ngàn ánh sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Michael rất mong có thể đưa Anna về nhà mình, nhưng hôm nay là thứ sáu, Pagan đến nhà anh ở, thế nên anh đành đưa cô về nhà.
Hôm nay Pagan nói nhiều đến bất ngờ, giờ chắc chắn nó thấy thư giãn vô cùng. Cả đoạn đường nó đều hỏi Anna: “Bà có phát hiện lúc mới đầu cháu hơi căng thẳng không nhỉ? Còn nữa, bà có biết cháu chậm một nhịp ở đoạn thứ hai không?”.
“Hôm nay cháu biểu hiện rất xuất sắc, tuyệt lắm!”.
Cả đoạn đường Michael đều rất im lặng, anh không hiểu rốt cuộc Pauline có phản ứng thế nào? Chỉ có tên ngốc mới nghĩ rằng sau khi biết chuyện Pauline chẳng nói gì cả.
Giờ đây dường như mọi người đều biết chuyện, hơn nữa ý kiến bất nhất. Wanda Lipska luôn truy hỏi Michael tại sao lại thích một người theo Thanh giáo (một phái trong Giáo hội nước Anh với các hình thức nghi lễ nhà thờ đơn giản); Karen trách Michael ít ra lúc đầu anh nên nói cho Pauline biết một tiếng, để mẹ cô chuẩn bị tâm lý. Rất hiển nhiên, giờ đây Pagan cũng ý thức được chuyện xảy ra, nên khi gặp Anna ở nhà Michael, nó thường rất ít nói và cố gắng tránh mặt; chỉ mình George cho rằng Anna rất được. Nhưng cô em Sherry của Pauline lại rất phẫn nộ, cô cho rằng Anna là người vô liêm sỉ, phóng đãng lẳng lơ, “Mọi người đều biết cướp chồng bạn là chuyện rất xấu”. Sally lại khác, cô đang nghĩ Michael và Anna có mời vợ chồng cô ra dùng bữa không, dĩ nhiên phải là lúc hai con ngủ hết mới được, bằng không cô phải phiền Pauline đến chăm sóc chúng, thế là lộ tẩy. Chỉ có Leo Kazmerow vui vô chừng sau khi biết chuyện, vì Michael cuối cùng có thể kết thúc cuộc sống của một thầy tu.
Không ngờ chuyện của Michael cũng gây ồn ào ở cửa hiệu, nhưng anh chẳng thể nói gì. Mỗi lần khi anh rời khỏi cửa hiệu sớm, đám nhân viên đều nhìn anh cười rất bí ẩn. Họ còn thường tụ năm tụ bảy bàn luận cuối tuần anh sẽ làm gì, thậm chí họ còn cùng thảo luận xem ai mua chiếc quần lót mới cho anh.
Nhưng thật ra mối quan hệ của họ phát triển đến mức độ nào? Anh và Anna chưa một lần nói về điều đó, dĩ nhiên họ cũng không sống chung. Có lẽ họ chỉ là bạn thân, thỉnh thoảng ngồi rất gần, hoặc hôn nhau khi chào tạm biệt. Không biết có phải Anna cũng nghĩ thế không?
Lúc cạo râu, Michael thường tập trước gương: “Anna, quan hệ của chúng ta rất có ý nghĩa với anh. Không đúng, không đúng, ý anh là anh đã bắt đầu… Nói thế không tự nhiên, thật ra em rất quan trọng với anh”. Anh không biết mình có thể nói với cô ba chữ “Anh yêu em” không.
Mỗi lần Anna đến nhà, Michael đều thay khăn trải giường, hơn nữa còn dọn dẹp phòng ngủ gọn gàng sạch sẽ. Tuy sau lần xem tranh, Anna không vào phòng anh nữa, nhưng thật sự anh có thể làm tình với cô không? Người phụ nữ duy nhất từng chung chăn gối với anh là Pauline, nhưng trong vài năm trước khi họ kết thúc hôn nhân hầu như chuyện ấy ngày càng ít đi. Mỗi lần hôn Anna, môi cô rất mềm mại nhưng lúc nào cũng khép kín. Anh luôn đặt tay dưới cánh tay cô đúng ngay chỗ có thể sờ thấy áo lót, nhưng vì Anna luôn giữ cùng một tư thế, nên anh chẳng thể chạm đến ngực cô. Cô cũng không một lần “bật đèn xanh”, vì thế Michael không dám tiến thêm một bước. Thông thường, mọi người đều cho rằng những biểu hiện này thật ra cũng có ý nghĩa, vì vậy Michael cũng chỉ biết chờ đợi.
Đầu tháng 10, bà hàng xóm cũ Brunek gọi điện báo với Michael bà Serge đã qua đời, “Tôi biết anh luôn giữ liên lạc với bà ấy, nên tôi báo với anh. Chúng tôi đều đoán bà ấy qua đời trong lúc đang ngủ, rất bình thản. Con dâu bà phát hiện bà đã tắt thở khi ghé ngang qua nhà trên đường đến siêu thị sáng nay. Lễ xức dầu thánh từ 3 – 5 giờ chiều hôm nay, tang lễ bắt đầu lúc 10 giờ sáng mai!”. “Cám ơn bà! Tôi sẽ đến dự tang lễ!”.
“Nếu Pauline đồng ý, tiện thể hãy đưa cô ấy đi cùng!”. Sau đó Michael gọi cho Pauline, nhưng cô một mực từ chối. Cô viện cớ bận công việc. Bà Brunek cũng chẳng là gì của cô, chỉ là hàng xóm đối diện nhà 7 năm trước khi cô kết hôn. Michael nghĩ, cô từ chối chủ yếu vì chuyện Anna. Từ sau hôm thấy Micheal đi cùng Anna, Pauline hầu như chưa từng nói lời dễ nghe với anh, giọng điệu của cô giống hệt lúc vừa ly hôn, chua ngoa và đầy trách móc. Đối sách của Michael là vờ như chẳng biết gì cả, giọng điệu còn rất bình tĩnh, “Ồ, được. Nhưng anh sẽ thay em bày tỏ lòng thương tiếc với bà ấy!”.
“Dĩ nhiên tự em biết phải làm gì, không cần đến anh!”. “Được thôi, tạm biệt!”.
Sau khi gác máy, anh cũng không biết tại sao mình lại gọi điện cho Anna, mời cô cùng đi dự tang lễ.
Anna hầu như không gặp bà Serge. Thực tế, Anna hầu như chẳng có ấn tượng về cái tên này. “Hình như em có gặp bà ấy một lần trong lễ cưới của anh và Pauline, sau đó thì không gặp nữa, nhưng em vẫn nhớ bà ấy là người rất thân thiện. Hình như hôm đó bà còn tặng vợ chồng anh món quà còn to hơn cả bà?”.
“Một bức tượng thạch cao”. “Gì cơ?”.
“Một tượng bé trai cao 4 feet bưng hai mâm đầy trái cây và bánh ngọt”.
“Ôi, trời ạ!”.
“Anh muốn em ở bên cạnh, một mình về đó quả thật buồn não. Mọi chuyện quá khứ lại hiện ra trước mắt, hơn nữa những người anh quen biết trước đây, giờ cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mai em có tiết dạy ở trường không? Anh sợ lỡ như…”.
“Không sao, sáng mai em không có tiết dạy. Nhưng có thể 1 giờ trưa về đến trường không anh?”.
“Dĩ nhiên rồi!”.
“Vậy em sẽ đi với anh!”.
Sau khi gác máy, Michael tự nói với mình, có lẽ Anna xem anh hơn bạn bình thường một chút, nếu không sao cô lại đồng ý chuyện này? Trong lòng anh chợt thấy có lỗi với bà Serge, vì có vẻ như anh lợi dụng cơ hội này để hẹn hò với Anna.
Michael mặc bộ com lê đen đến dự tang lễ, hơn nữa anh rất vui vì Anna cũng mặc đồ đen. Thời tiết hôm đó rất tuyệt, mát mẻ và thoáng đãng. Lúc vừa đến St. Cassian, tiện đường Michael ghé thăm cửa hiệu cũ. Nhưng khi rẽ vào góc đường, anh ý thức được việc mình đến đây quả là một sai lầm. Trong ký ức của anh, cửa hiệu đã trải qua rất nhiều thay đổi: từ một cửa hàng tạp hóa biến thành một quán rượu; sau đó lại trở thành một tiệm quần áo cũ, khắp nơi đều treo đầy quần áo bạc màu. Nhưng hôm nay khi anh trở lại, thật không ngờ, trên cửa sổ dán rất nhiều giấy. Anh lái xe về trước một chút, sau đó nhìn qua cửa sổ. Tầng hai lâu rồi không có người ở, giờ đã thành kho chứa đồ. Anna cũng không kềm được thốt lên: “Tiếc quá!”.
“Thật may vì mẹ không thấy tình cảnh bây giờ!”.
“Ở đây trông nhỏ hơn trước phải không? Em biết mọi người khi trở về chốn xưa đều nói thế, nhưng chỗ này quả thật trông rất nhỏ. Không ngờ, mọi người có thể mua được những thứ họ cần ở đây”.
“Đúng thế, nhưng trước đây khách cũng chẳng cần gì nhiều, một phần cũng do hàng hóa không được đa dạng”.
Trên đường đến nhà thờ dự tang lễ, Michael luôn nghĩ đến cửa hiệu mở ở vùng ngoại ô, vừa rộng vừa sáng, thỉnh thoảng nhìn hàng hóa: bánh quy Anh, ô liu Tây Ban Nha, mù tạt Pháp, anh thật không dám tin tất cả đều là của mình. Anh thấy mọi thứ trước mắt đều là hư ảo, dù lúc đầu đều là chủ ý của anh. Pauline chỉ hối thúc anh dọn đi thôi.
Michael dừng xe ở phía sau một căn nhà nhỏ, nhưng không xuống xe ngay, mà ngồi đó đặt tay trên bánh lái, Anna cũng nhìn anh vẻ khó hiểu.
“Giáng sinh năm ngoái, theo thông lệ anh tặng quà cho Eustace, một phong bì tiền. Em còn nhớ Eustace không? Anh đoán chắc em không nhớ, anh ấy là một người da đen, lúc trước làm việc trong cửa hiệu của anh. Anh ấy nghỉ việc khi anh bán cửa hiệu, nhưng bọn anh vẫn luôn giữ liên lạc. Khi anh gõ cửa, một chàng trai trẻ ra mở. Cậu chàng tóc quăn, mặc chiếc áo to dài với quần bò. Anh ngờ vực hỏi: ‘Eustace sống ở đây đúng không?’. ‘Ông là ai?’. ‘Tôi là chủ trước đây của anh ấy, đến gửi tặng anh ấy quà Giáng sinh’. ‘Ông ấy không cần phong bì của ông!’.
‘Cho hỏi?’ Không chờ anh nói hết, cậu chàng nói, ‘Mang phong bì của ông rời khỏi đây đi!’. Sau đó anh nghe tiếng Eustace vọng từ trong nhà ra, ‘Ai thế? Jimmy? Ai đến thế, Jimmy?’. Chàng trai trẻ không trả lời, chỉ luôn miệng nói với anh: ‘Ông tưởng mình là ai chứ? Còn lặn lội từ xa đến đây gửi phong bì này?’”.
“Tiếp đó cậu chàng đóng cửa lại, anh chẳng biết cậu ấy nghĩ gì, cả Eustace nữa. Nhưng quả thật anh không có ý làm tổn thương họ. Suốt mấy năm nay, anh luôn làm thế, hơn nữa Eustace cũng luôn lễ phép nói cám ơn anh”.
“Có lẽ, thời gian đã làm thay đổi tất cả!”.
“Quả thật họ thay đổi rồi”. Michael thở dài một tiếng, sau đó mở cửa xe.
Thời gian trôi qua, nhà thờ cũng có những thay đổi. Michael vừa bước vào đã nhận ra ngay điều đó: tuy nhà thờ vẫn tối mờ thế, khắp nơi lan tỏa mùi nến, nhưng trong đó chỉ có số ít người mặc đồ đen đến chia buồn. Những người khác ăn mặc sặc sỡ, còn là kiểu trang phục mà trước đây có nằm mơ họ cũng không dám mặc vào nhà thờ – áo thun, áo pôlô (người chơi cưỡi ngựa và dùng cái chày có cán dài đánh quả bóng vào trong cầu môn), phục sức vải kaki và cả giày thể thao. Wanda Lipska bước qua lối đi giữa các dãy ghế, cô mặc bộ trang phục tựa như đi tham gia một cuộc đua thuyền – áo thể thao hải quân và quần sọc trắng. Leo Kazmerow ngồi ở dãy ghế đầu, mặc chiếc áo gió màu xanh. Khi quay đầu chào, Michael thấy trên ngực áo anh ta may logo của công ty dầu khí. “Michael!”, anh la lên. Sau đó, Leo ngoảnh đầu gọi vợ mình, “Nhìn nè, em yêu, xem ai đây?”. Vừa nhìn thoáng qua, Michael không nhận ra vì cô tròn lên rất nhiều. Tóc cô nhuộm màu nâu, rất hợp với chiếc áo chất liệu bông cô đang mặc, hơn nữa nó lại rất bồng bềnh.
Michael vẫn chưa kịp giới thiệu Anna, nghi thức tang lễ đã bắt đầu. Một vị cha xứ bước lên thánh đường, bắt đầu cầu nguyện với giọng điệu rất nghiêm trang. Sau đó, sáu chàng trai cao gầy đẩy quan tài vào, chắc đấy là cháu của bà Serge.
Anna dựa rất sát vào Michael, đến nỗi anh cảm thấy được hơi ấm của cô. Chẳng biết từ lúc nào, tay cô đặt bên tay anh, Michael chợt nắm chặt lấy tay Anna, sau đó anh lại nghĩ về một đêm vào tuần trước. Khi Anna chuẩn bị rời khỏi, bỗng nhiên anh lấy hết can đảm nói: “Tối nay em ở lại đây nhé!”. Anna chỉ hỏi ngược lại: “Ở lại sao?”, “Ừm, ở lại nhé!”. Có một khoảnh khắc Michael cảm thấy cô sẽ ở lại, vì cô mỉm cười rất tươi với anh, nhưng không ngờ, cô ngả người về trước hôn nhẹ lên má anh, sau đó nói lời chúc ngủ ngon rồi ra về. Anh rất hối hận trước sự đường đột của mình, mong rằng nó không phá hỏng tất cả!
Lúc nghi thức kết thúc, vợ Leo lại đến chào họ. Michael vẫn nắm chặt lấy tay Anna. Dưới mắt những người hàng xóm, giờ anh vẫn chưa được tha thứ, vẫn chưa thể đường hoàng ở bên Anna, thế nên khi bà Brunek nói với anh: “Cho tôi gởi lời hỏi thăm Pauline? Quả là người phụ nữ tội nghiệp! Một mình còn phải nuôi đứa cháu ngoại!”, Michael chỉ nhún vai, hơn nữa anh chẳng muốn biện bạch gì cho mình.
Khoảng 11 giờ, nghi lễ kết thúc. “Giờ anh đưa em về trường có kịp không?”. Michael hỏi khi họ cùng xuống cầu thang, “Chúng ta vẫn còn thời gian đi dùng bữa. Em muốn ăn gì nào?”.
“Thôi, cám ơn anh! Em còn phải về nhà giải quyết một số việc trước khi đến trường!”.
Anh biết mình cũng có rất nhiều việc phải làm. Nhưng vì Anna, anh sẽ cố gắng. Dĩ nhiên, Anna không hề cảm nhận được điều này.
Trên đường đưa cô về, Michael luôn im lặng, thỉnh thoảng Anna liếc nhìn anh một cái, cũng chẳng nói gì.
Họ đến đường Falls, Michael luôn nghĩ đến phản ứng của Anna. Anh bấm đèn xi-nhan, rẽ trái trước sau đó rẽ phải đến lối vào nhà Anna, dừng lại ở đó.
“Cám ơn anh, Michael. Tối mai chúng ta cùng dùng bữa tối chứ?”. Anna chợt đề nghị.
“Anh nghĩ em thích anh rồi”. Bỗng nhiên Michael đổi đề tài.
Tiếp theo là khoảng khắc im lặng đến căng thẳng. Nào ngờ Anna trả lời: “Em thấy hình như mình yêu anh rồi!”.
Thế rồi họ bắt đầu sống chung, thường là ở nhà Anna, vì ở đây thoải mái hơn. Đêm nằm xuống, Anna rất thích dùng cánh tay ôm nhẹ lấy đầu Anna, cho dựa vào vai anh. Mọi chuyện đều rất tự nhiên, hệt như một đôi vợ chồng, anh rất hài lòng với cảm giác này. Lúc ngủ, cô thích nắm tay anh đặt trên bụng mình, dường như bàn tay đó là một phần cơ thể cô, điều này cũng làm anh rất vui. Cô luôn thích mặc áo ngủ trắng, mỗi sáng thức dậy, tâm trạng cả hai đều rất vui vẻ.
Thậm chí họ còn kể cho nhau nghe những bí mật tận sâu đáy lòng. Anna bảo thật ra cô đã hết yêu chồng vài năm trước khi anh qua đời. Michael còn lo lắng nếu kể chuyện Lindy, Anna sẽ trách anh, “Anh thấy quan hệ giữa mình và các con chẳng mấy thân mật, anh còn nhớ lúc anh biết Pauline sinh bé gái đầu lòng, bỗng nhiên anh thấy nhẹ lòng rất nhiều, vì nó sẽ không phải gánh chịu quá nhiều trách nhiệm!”.
Anna luôn im lặng nghe cả câu chuyện, sau đó mới đưa ra lời bình luận. Michael đánh giá rất cao các điểm này của cô. Cô luôn hỏi một số vấn đề, thỉnh thoảng có những câu rất bất ngờ. Chẳng hạn một lần nọ bỗng nhiên cô hỏi anh: “Lindy có thật là mẹ của Pagan không?”.
“Sao?”.
“Có khi nào Lindy nuôi con giùm bạn không?
“Chuyện đó, thật ra bọn anh có thể xác định. Trước khi nó đi học, anh đã điều tra, Lindy quả đúng là mẹ ruột của Pagan, nhưng không biết bố nó là ai!”.
“Chắc chắn là người Tây Ban Nha, nhìn mái tóc và đôi mắt nâu của Pagan là em biết ngay”.
Một lần khác cô hỏi Michael, sao lúc đầu anh không cùng Pauline đi tư vấn hôn nhân. Michael ngạc nhiên nói: “Tại sao? Nếu thế biết đâu lời tụi anh nói đều là sai cả”.
“Có lẽ anh nên nói với họ, hôn nhân của hai người không hạnh phúc!”.
“Anh nghĩ nếu đi tư vấn hôn nhân, em phải có một lý do hợp lý, chẳng hạn ‘cô ấy làm sai điều này’ hoặc ‘anh ta làm sai việc kia’, nếu tính cách bất hòa, rất khó là một lý do”.
“Nhưng lúc hai người gặp nhau, đều cảm thấy tìm được người thích hợp nhất với mình mà?”.
“Em biết đấy, giờ anh cũng chẳng còn nhớ suy nghĩ của mình khi ấy nữa, có lẽ anh thấy mình cần có một cô bạn gái. Và Pauline lại xuất hiện đúng ngay lúc đó”.
Anna nhìn anh hồi lâu. Ở cùng Anna, Michael thấy rất thoải mái, chuyện gì cũng có thể nói, vì cô không có phản ứng quá khích như Pauline, cũng không suy diễn lung tung, chẳng hạn lúc thế này Anna sẽ nói: “Lúc đó em cũng thế! Sao chúng ta không yêu nhau nhỉ?”.
Cuối tuần vì Pagan, Michael đành về nhà mình. Tuy anh biết rõ phải làm thế, nhưng mỗi khi đến cuối tuần anh đều lo lắng bất an. Giờ đây, đối với Pagan, bạn bè quan trọng hơn người nhà, nên dạo này nó thường tụ họp với một số bạn nam, hơn nữa còn hẹn hò với các bạn nữ. Lúc Michael về nhà mình, Anna ở nhà dường như cũng chẳng có gì làm, thế nên hai người thường nấu cháo điện thoại giết chết sự buồn tẻ này. Một lần Michael kể khổ: “Buồn cười thật, giờ anh đã thành ông già trông cửa, nhiệm vụ duy nhất của anh là khi Pagan đưa bạn bè về nhà, anh ra mở cửa”.
“Thế mới thấy anh vẫn còn phong độ chứ!”, Anna vừa đùa vừa dỗ dành anh, khi nghe xong Micheal liền vui lên.
Pagan và Anna quan hệ cũng khá tốt, ít ra khi cuối tuần Anna đến nhà, nó rất thân thiện, nhưng khi không có Anna, nó luôn nói với Michael: “Cháu thật chẳng hiểu sao ông không thể làm lành với bà? Giờ ông lại tái hôn, thật quá tội nghiệp cho bà!”.
“Thật ra, ông bà đâu có kết hôn”.
“Ồ, đấy chính là lý do ông làm thế sao?”.
Thanh niên bây giờ ích kỷ quá. Lúc đầu khi anh đề nghị ly hôn, con cái anh – tuy giờ chúng chẳng còn là trẻ con – đứa nào cũng lồng lộn điên cuồng, nổi cáu lên hệt như đứa trẻ lên ba. George từng nói: “Thế chẳng hợp lẽ thường chút nào, bố không chung thủy! Giờ đây bố hệt như một người khác”.
Michael cũng rất ấm ức: “Quả thật có hai người khác nhau trong bố”.
“Vậy con cũng nên có hai người bố”.
“Ối, Thượng đế ơi! George, giờ con cũng làm bố rồi, điều con lo nhất là gì? Hơn nữa, tình huống lúc đó bố chẳng có lựa chọn nào khác, chính mẹ con đuổi bố đi, con còn nhớ không?”.
“Con chỉ nhớ bao năm nay mẹ luôn đuổi bố đi, nhưng chẳng hề có ý muốn bố đi thật”.
Rất nhiều người đều nghĩ Michael làm sai. Nhưng Anna giống như một con suối trong lành, chỉ khi ở bên cô, anh mới tìm được chút an ủi.
Giáng sinh năm đó nhạt nhẽo vô cùng, thậm chí chẳng có lấy một bông hoa tuyết. Nhưng tháng giêng năm sau, một cơn mưa tuyết lặng lẽ đến trong đêm. Đó là một sáng chủ nhật, Michael thức dậy rất muộn. Khi tỉnh giấc, anh phát hiện trong nhà choáng ngợp mảng ánh sáng trắng lóa mắt. Anh đứng dậy nhìn ra cửa sổ, rất bất ngờ phát hiện chỉ trong một đêm cây cối đã trở thành màu trắng. Xe hơi dưới nhà cũng biến thành lều tuyết của người Et- ki-mô.
Anh đến phòng ngủ của Pagan, gõ cửa, sau đó đưa đầu vào. Phòng buông rèm, nên hơi tối, trong không khí còn tỏa ra mùi ẩm mốc. Pagan co rúm trong chăn, Michael nghe thấy tiếng thở đều đặn của nó, “Này, có bất ngờ đó, bên ngoài tuyết rơi đấy!”.
Pagan bị đánh thức, miệng phát ra tiếng lầu bầu. “Ông đi xúc tuyết trên đường giúp bà cháu nhé”. Pagan chẳng phản ứng gì.
“Dậy mau, thay quần áo, lát nữa còn phải đến nhà Anna đấy! Cháu quên rằng bà mời chúng ta đến ăn bánh quế sao? Lúc ông về cháu phải chuẩn bị xong đấy! 9 giờ 45 phút nhé!”.
“Ừm…”, hình như Pagan vẫn chưa hoàn toàn tỉnh giấc. “Có nghe ông nói gì không?”.
“Ừm…”.
Michael từ bỏ ý định đánh thức nó dậy, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa phòng.
Anh vội đi tắm, cạo râu, ăn mặc chỉnh tề, lại tìm găng tay và giày ống mùa đông năm ngoái không có cơ hội dùng đến, khi anh chuẩn bị xong đã là 9 giờ. Tuyết trên vỉa hè phía sau chung cư đã được quét dọn sạch, nhưng tuyết ở bãi đậu xe vẫn còn đấy. Anh ra sức lắm mới đến được xe, sau đó lau sạch tuyết ở cửa xe rồi mới mở ra. Anh nổ máy, mở máy sưởi và cần gạt nước, rồi dọn sạch tuyết trên nóc xe và kính chắn gió. Anh ngỡ dọn sạch lớp tuyết dày thế sẽ rất lâu, nào ngờ tuyết dưới bánh xe một thoáng là tan ngay. Anh dễ dàng lái xe ra ngoài, hướng về Elmview Acres.
Tuyết trong vườn nhà Pauline khá dày, nếu quét dọn từ vệ đường vào trong sẽ rất khó. Thế nên Michael rất cẩn thận đi đến cửa, sau đó bấm chuông. Pauline ra mở cửa rất nhanh. Hôm nay cô mặc áo trượt tuyết màu đỏ, còn đội mũ có đính gù len (quả cầu nhỏ bằng len dùng để trang trí trên mũ), “Em vừa gọi điện cho anh, nhưng chẳng ai nghe máy!”.
“Thiệt tình, chắc Pagan lại ngủ nữa rồi!”. “Em tưởng phải tự mình xúc tuyết chứ!”.
Những người phụ nữ khác đều làm thế! Thật ra, dù họ giờ không còn là vợ chồng, nhưng thỉnh thoảng Pauline vẫn bằng lòng cho anh đến nhà làm một số việc nặng nhọc. Thật tình, Michael vẫn rất vui, hơn nữa anh cũng rất bằng lòng làm thế! Vì vậy anh có chút tự hào khi bước đến lấy cái xẻng xúc tuyết.
Tuyết rất nhẹ, nhẹ tựa như mây, nên Michael chẳng mấy tốn sức. Anh dọn sạch từ cửa nhà đến vệ đường rất nhanh. Pauline cầm một cây chổi rơm đi sau Michael, quét những chỗ chưa dọn sạch. “Bất ngờ thật đấy! Lúc sáng thức dậy, nhìn ra cửa sổ, em chẳng dám tin vào mắt mình”. Hôm nay trông Pauline có vẻ phấn chấn, giọng của cô nghe rất nhẹ nhàng, trong bầu không khí tươi mát mặt cô đỏ ửng, đôi môi phảng phất nụ cười. Rất hiển nhiên, cơn mưa tuyết này làm cô tạm quên đi nỗi oán hận với Michael. Michael cũng thế, sau khi dọn sạch tuyết, anh quay đầu nhìn Pauline cầm cây chổi rơm nhỏ, cũng bất giác mỉm cười. Cô đeo đôi găng tay màu đỏ và đội chiếc mũ len, chỉ lộ ra một ít tóc phía trên làm Michael bỗng nhiên nhớ đến hình ảnh của cô lúc trẻ.
“Số ống đó thế nào?”, Michael bỗng nhiên hỏi, “Em định để số ống dưới tầng hầm tiếp tục rỉ nước sao?”.
“A, anh nhắc em mới nhớ! Lát nữa em xuống xem ngay”.
“Ít nhất tối nay phải chú ý một chút! Nếu nhiệt độ giảm xuống, nhớ phải mở vòi nước ra!”.
“Michael, vào uống cà phê không? Em vừa pha một ấm đấy”.
“Ồ!” anh vụng về vén tay áo nhìn đồng hồ, “Thôi, cám ơn em! Anh phải về rồi!”. Anh đặt xẻng trở vào chỗ cũ, trước khi về còn sắp xếp lại những dụng cụ để lung tung. “Anh còn phải đón Pagan”.
“Em nghĩ nó mà thấy tuyết chắc chắn sẽ rất vui!”. “Nó không chịu thức dậy”.
“Nó rất giống George hồi nhỏ, anh nhớ không? Nếu không đánh thức, George thậm chí có thể ngủ đến tối hôm sau!”.
“Bọn trẻ ở tuổi dậy thì đều thế!”.
Khi đi đến chỗ để xe bên đường, Michael nghĩ chắc Pauline đã đóng cửa rồi. Anh ngoảnh lại nhìn, nào ngờ Pauline đang đóng cửa bỗng dừng lại, sau đó đứng trước gió nhìn anh một lúc. “Cám ơn anh đến giúp, Michael! Em không biết mình xoay xở thế nào với đống tuyết và mấy đường ống – nếu anh không đến”.
“Không có gì đâu mà!”.
Michael nhìn qua kính chiếu hậu, thấy Pauline vẫy bàn tay đeo găng chào từ biệt anh.
Khi anh về đến nhà đã 9 giờ 50 phút, nhưng Pagan vẫn còn ngủ. “Này, cháu chưa thức à?”. Michael bực bội hỏi, sau đó anh đi đến kéo rèm cửa sổ ra, không khí vẩn đục trong phòng làm anh khó chịu. “Pagan? Có nghe ông gọi không? Anna đang chờ chúng ta đấy!”.
Pagan trở người, lầu bầu ngồi dậy. Một bên mặt còn để lại dấu ấn, mắt cũng híp lại. “Cháu có biết bên ngoài tuyết rơi rồi không?”, Michael hỏi.
“Ơ?”.
“Nhìn ra cửa sổ xem!”.
Pagan quay đầu nhìn ra ngoài nhưng chẳng nói gì cả, sau đó lại đổ phịch người xuống giường.
“Anna làm bánh quế chờ chúng ta đấy, Pagan. Lý ra chúng ta đã xuất phát vào 5 phút trước!”.
“Cháu phải đi sao?”.
“Dĩ nhiên!”, Michael trả lời rất dứt khoát. Sau đó anh trở ra phòng khách gọi điện nói với Anna họ sẽ đến trễ. Nào ngờ máy bận, có lẽ cô ấy đang nói chuyện điện thoại với con gái, vì con gái cô thường gọi điện vào chủ nhật.
Pagan thức dậy thay quần áo. Dường như lúc đó nó mới thấy tuyết, nên phấn khích vô cùng. “Tuyệt quá! Ông nghĩ mai trường có cho nghỉ không?”.
“Ai mà biết chứ? Có lẽ!”.
“Ối, trời ạ! Cháu vẫn chưa có ván trượt tuyết! Chúng ta tiện đường ghé qua chỗ bà lấy nhé”.
“Chúng ta trễ rồi, Pagan, sau khi rời khỏi nhà Anna chúng ta mới lấy nhé!”.
“Cháu phải đến nhà Anna thật sao? Không được trượt tuyết chán chết! Cháu dám cá nhóm Keith đi trượt tuyết từ lâu rồi!”.
“Ông dám cá chúng vẫn còn đang ngủ khò!”, sau khi đóng cửa xe cho Pagan, Michael ngồi vào sau tay lái.
Lúc này, phần lớn tuyết trên các con đường đều được dọn sạch, mặt trời cũng đã ló lên. “Ông thấy bên đó không? Tuyết bắt đầu tan rồi!”.
“Sau khi ăn bánh quế, phải nhớ cám ơn cô Anna đã mời cháu đấy”.
Michael tặng Anna một bộ dụng cụ làm bánh quế xem như quà Giáng sinh, nên hôm nay cô có nhã hứng làm món bánh này mời họ đến thưởng thức. Anh còn tặng cô một máy lọc cà phê, một bếp điện nướng bánh mì và một máy xay sinh tố. Michael còn nói với Anna: “Giờ em có đủ dụng cụ rồi, chẳng cần phải chạy tới chạy lui nữa!”, Anna cười rất vui.
Lúc họ đến nhà Anna đã là 10 giờ 5 phút. Anna đeo tạp dề ra hành lang đón họ, Michael bước xuống xe nói lớn: “Xin lỗi, ông cháu anh đến trễ!”.
“Không cần xin lỗi đâu! Vừa nãy em còn lo không biết hai người có bị tuyết trên đường che lấp không!”.
“Pagan bị con sâu ngủ nướng chụp mũ đấy!”.
“Phải, cứ trách cháu là được rồi!”. Pagan lầu bầu, tiện thể dập mạnh cửa xe, sau đó nói với Anna: “Chủ nhật tự cháu cũng biết dậy. Ông bảo giúp bà xúc tuyết, cháu cũng đâu biết là lúc nào, cứ tưởng là đến nửa đêm!”.
Michael không định nói cho Anna biết việc mình xúc tuyết giúp Pauline. Dĩ nhiên đây cũng chẳng phải bí mật gì, nhưng anh không muốn Anna biết. Thế nên anh liền nhìn lướt qua Anna, muốn đọc xem phản ứng của cô sau khi nghe những lời này, nhưng cô chẳng có biểu hiện gì.
Anna cũng dọn sạch tuyết ở vỉa hè trước cửa, chắc cô dậy rất sớm. Lúc bước lên thềm, Michael chột dạ nói: “Nếu có thể đến sớm, anh cũng giúp em dọn tuyết rồi”.
“Ồ, không cần đâu”, cô để cho Michael hôn lên má mình, “em thấy em vẫn có thể làm tốt những việc này. Cám ơn anh!”.
Qua giọng điệu của Anna, chẳng phát hiện được sự ghen tức nào, nhưng sao khi anh hôn cô, cô chỉ xoay nhẹ mặt một cái?
Anna đã nhóm lửa lò sưởi, khắp nơi lan tỏa mùi si-rô cây thích. “Hai ông cháu cứ ngồi chơi, em đi lấy bánh quế. Hai vị uống cà phê hay nước cam nào? Pagan, cô có chuẩn bị Coca cho cháu đấy!”. Cô không ngừng đi qua đi lại giữa bếp và phòng ăn như chiếc thoi đưa. Pagan vẫn không ngừng bàn luận về cái ván trượt tuyết, “Giờ mọi người đến núi Breakneck cả rồi, chờ đến lúc cháu đến đó, tuyết chẳng còn để mà chơi”.
“Tuyết không tan đâu mà lo, Pagan”.
“Dĩ nhiên là không! Nhưng ông thử nghĩ xem! Keith và Rich đã nô đùa nát chỗ đó rồi, tuyết sẽ bẩn hết”.
Michael suy nghĩ một lúc. Phải, mấy ngày này, Pagan cũng vất vả nhiều, vì đi lại giữa hai nhà. Thực tế, nơi Michael sống không thể gọi là khu nề nếp, vì toàn là những người già và các đôi vợ chồng son, lại sặc mùi thương nghiệp hóa.
“Nghe ông nói này, Pagan, chúng ta ăn xong rồi đi, ông sẽ đưa cháu đến chỗ bà lấy ván trượt tuyết, rồi đưa cháu đến núi Breakneck”.
“Thật sao? Hay quá! Vậy cháu ăn xong rồi!”.
“Nhưng, ông vẫn chưa ăn xong!”, Michael tiện tay lấy một cái bánh quế, “Ông thấy cháu nên ăn thêm một cái nữa kẻo lại đói”.
Điều làm Michael bất ngờ là, Pagan nghe lời anh ngay, có lẽ vì được đi trượt tuyết nên tâm trạng nó đã vui lên, thế nên nó ăn thêm hai cái bánh, rồi uống một ly Coca. Khi Anna hỏi nó thích ván trượt tuyết như thế nào, nó diễn thuyết một bài. “Bà biết không, Rich mua một ván trượt tuyết mới ở Thụy Điển, rất nhỏ. Bà có thể tưởng tượng được tốc độ trượt của bạn ấy! Nhưng đắt tiền lắm, cháu dám cá đấy!”. Anna chỉ mỉm cười nghe nó nói, thỉnh thoảng uống vài ngụm cà phê. Dường như cô rất khéo xã giao với bọn trẻ, luôn hỏi những câu về sở thích của chúng, như âm nhạc và những hoạt động ngoài giờ khác. Còn Pagan tuy đã 14 tuổi, nhưng khi giao tiếp với người khác vẫn tỏ ra rất vụng về. Nó không ngừng khua tay múa chân mô tả các loại ván trượt tuyết khác nhau, có lúc còn đánh đổ cả ly Coca.
Lúc đó Michael thấy Anna đang rất giận anh, bằng không sao cô chỉ nhìn Pagan, chẳng chịu nhìn anh lấy một cái?
Sau bữa sáng, Michael mời Anna cùng đi trượt tuyết ở núi Breakneck, nhưng cô từ chối, “Hôm nay có buổi hòa nhạc của Ed, anh quên rồi sao?”.
Quả thật Michael không nhớ.“Buổi hòa nhạc bắt đầu vào lúc nào?”, anh hỏi.
“1 giờ trưa. Đây là buổi hòa nhạc bằng piano lớn của anh ấy, nên em nghĩ chúng ta có thể cùng đi, đồng ý không? Anh còn phải đưa Pagan núi Breakneck, chắc phải đến trưa. Một hai giờ sau đó lại đón nó về, nên chúng ta tự đi, rồi hẹn gặp sau”.
“Cũng được! Chúng ta hẹn gặp ở đó nhé!”.
Anna thở một hơi thật sâu, đang định nói gì đó, nhưng Michael đã quay đi lấy áo jacket của mình rồi.
Con đường trước nhà Pauline đã khô, nó làm Michael rất hài lòng. Pagan xuống xe lao thẳng vào nhà, để lại Michael ngồi chờ trên đó. Vài phút sau, Pagan chạy ra, đeo găng tay màu đen, mang đôi ủng nhựa rất lớn, nhưng hình như vẫn chưa kịp buộc dây giày. Nó hát ngân nga chạy thẳng đến nhà kho, Pauline lo lắng nói lớn: “Đừng quên mang theo khăn choàng đấy!”.
“Lúc trượt tuyết, cháu không thể đeo chăn choàng!”. Thấy Pagan tất tả chạy vào nhà kho, Pauline bất lực nhún vai nhìn Michael. Một thoáng sau Pagan lấy ván trượt tuyết ra, đó là anh chàng “phi hành gia linh hoạt” trước đây George dùng, tuy hơi cũ, nhưng vẫn rất chắc chắn. Thấy nó ra, Pauline cũng quên mất cái lạnh, chân mang vớ bước xuống thềm, sau đó dõi theo Pagan nói: “Cháu cứ như thế sẽ viêm phổi đấy!”.
“Không chừng bị người khác bất cẩn túm lấy khăn choàng, cháu không muốn chết ngạt đâu!”, giọng điệu của nó rõ ràng là thổi phồng mọi việc!
Pauline lại quay đầu nhìn Michael, anh cũng bó tay, đành cười trừ.
Họ cẩn thật đặt ván trượt tuyết vào cốp xe, sau đó xuất phát. Trên đường đi, Michael hỏi: “Cháu định chơi bao lâu?”.
“Cháu nghĩ, phải trượt đến khi mệt nhoài mới thôi!”. “Nhưng ông phải biết khi nào đến đón cháu, Pagan!”. Pagan nghĩ một lúc: “Sau khi trượt xong, cháu có thể tự về nhà bà! Cháu sẽ cùng các bạn đến nhà Keith chơi một lúc. Vậy chi bằng tuần sau cháu ở nhà bà luôn vậy!”. “Vậy đồ đạc của cháu thế nào?”.
“Những thứ cháu cần đều ở nhà bà, chỗ ông chỉ có mấy bộ quần áo của cháu thôi!”.
“Được rồi!”.
Michael dừng xe dưới chân núi. Con dốc rất dài, nhưng cũng không gọi là nguy hiểm, trải dài về phía Bắc đến ranh giới Elmview Acres. Lúc họ đến nơi, trên đồi đã có rất nhiều người đang trượt tuyết. Nhìn xa xa, mọi người mặc áo đủ màu sắc, một vài tốp nam nữ đang vất vả leo lên, có người còn chân đạp ván trượt tuyết, đĩa nhựa hoặc bìa cát-tông linh hoạt trượt xuống. Cảnh tượng lúc này trông rất giống một tấm thiệp Giáng sinh! Pagan cầm ván trượt tuyết chạy vào trong đám đông. Michael nhìn theo cháu mình một lúc rồi lái xe về.
Giờ đi đâu đây?
Chắc Anna cũng đã chuẩn bị xong, nếu anh muốn, giờ vẫn còn kịp về đón cô, nhưng anh không làm thế. Nếu anh đến, cô cáu kỉnh như trẻ con với anh thì sao? Cô không muốn dựa dẫm anh thì cứ để cô tự nhiên!
Thế rồi Michael quay đầu xe, lái về nhà.
Thỉnh thoảng Anna chỉ nói qua quýt với anh cho xong chuyện, đôi lúc cô lại tỏ ra rất chân thật. Một lần Michael từng hỏi cô: “Hồi trẻ, em nghĩ sao về anh?”. Nào ngờ cô nói: “Vấn đề này có ý nghĩa gì sao? Sự thật, em chẳng nghĩ gì cả!”. Tuy biết mình kiếm chuyện vô cớ, nhưng anh vẫn có chút tổn thương. Anh hiểu rằng việc cô chẳng nghĩ gì về anh cũng là lẽ đương nhiên. Anh chỉ là một người tình cờ gặp mặt, lại là chồng sắp cưới của bạn cô. Nhưng dù thế, Michael vẫn mong cô Anna có ấn tượng tốt về mình, dù là lời nói dối. Có lẽ cô không hề nói dối, chỉ đang lừa dối tình cảm của mình thôi. “Nhưng em luôn có cảm giác đặc biệt với anh!”, Anna thừa nhận.
Michael lái xe vào bãi đậu. Tuyết trên rất nhiều xe vẫn chưa dọn sạch, dù sao cũng là chủ nhật mà, mọi người có lẽ chẳng cần phải ra ngoài. Có một khoảnh khắc, anh tưởng tượng cảnh những đôi vợ chồng trẻ cùng dùng bữa, dựa vào nhau đọc sách xem ti vi trên ghế salon, còn cuộc sống của mình khác gì những người độc thân tội nghiệp? Anh lẻ loi bước xuống xe, về với ngôi nhà trống trải của mình.
Anh vừa mới đi đến cửa đã cảm thấy mùi hôi trong phòng ngủ của Pagan tràn khắp nhà. Bài tập lịch sử của nó vứt bừa bãi trên bàn, vậy mà còn bảo mọi thứ của nó đều ở nhà Pauline! Xem ra anh phải thu dọn những thứ đó trước khi Pagan đi học, rồi đưa đến nhà Pauline. Chết tiệt! Michael nghĩ, để Pagan tự giải quyết chuyện của nó vậy, chẳng hơi đâu mà lo!
Anh ngồi xuống ghế, thẫn thờ nhìn bầu trời ngoài cửa sổ. Anh chợt ý thức được mình chẳng có sở thích gì cả, vì thế những lúc buồn cũng không biết nên làm gì. Vậy trước khi gặp Anna, anh sống như thế nào?
Giờ hãy quên Anna đi vậy!
Bình thường anh mang báo từ cửa hiệu về, hôm nay cửa hiệu không mở cửa, cũng không có báo đọc, nên anh đành mở ti vi xem giết thời gian.
Lúc 3 giờ rưỡi, Michael vẫn còn ngồi ở đó, lúc này chuông điện thoại chợt reo lên. Anh choàng tỉnh, nhưng chỉ nhìn chằm chằm điện thoại, một tiếng hai tiếng… anh vẫn không đến nhấc máy. Hãy mau đến nghe điện thoại của cô ấy! Khi điện thoại ngừng reo, bỗng nhiên anh ngồi dậy vì ý thức được mình đã mắc một sai lầm lớn. Anh đứng dậy định đến bấm số điện thoại nhà cô – lúc nãy có phải em gọi đến không? Anh đang tắm! Anh nghĩ mình nên nói dối như vậy – lúc này điện thoại lại reo. Anh liền nhấc máy ngay: “Alô! Xin chào!”.
“Michael!”.
“Ồ, chào, Anna”.
“Giờ anh đang ở đâu?”. “Anh đang ở nhà!”.
“Ý em là… em tưởng anh sẽ cùng em đi xem hòa nhạc!”.
“Lúc nãy anh có việc phải giải quyết”. “Ồ”.
Hai người im lặng một lúc.
“Vậy, em đến chỗ anh nhé? Anh có phải đi đón Pagan không?”.
“Không, không cần phải đón nó. Nó trượt tuyết xong là về nhà Pauline”.
Michael nói rất ngắn gọn, Anna đành mở miệng hỏi: “Giờ em… đến nhà anh được không?”.
“Nhưng anh vẫn còn bận ít việc, hôm nay không được!”. “Ồ, em biết rồi!”.
“Chúng ta không gặp nhau một ngày, cũng không ảnh hưởng tới hòa bình thế giới mà!”. Michael đùa nói.
“Dĩ nhiên!”, Anna dừng một lúc mới nói câu này. “Thế nhé, chào em!”, nói xong anh gác máy.
Sau đó anh vào phòng ngủ, ngồi bên bàn xem xét sổ sách của mình, rồi dọn ngăn tủ, vứt hết những thư thông báo, giấy và danh thiếp không cần thiết đi.
Sau khi dọn dẹp xong, anh trở vào bếp, tốn rất nhiều thời gian chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho mình. Anh nấu cơm, sau đó còn làm món thịt bò hầm tiêu xanh và một phần salad. Anh luôn chuẩn bị quá nhiều mà chẳng ăn được bao nhiêu. Anh đứng đó, cho xà lách vào thẳng trong tô, múc thịt bò ra đĩa. Sau khi ăn xong, anh dọn dẹp bếp, rồi trở ra phòng khách tiếp tục xem ti vi.
Vừa qua 11 giờ, anh đang xem bản tin buổi tối, bỗng nhiên chuông cửa reo. Anh nhìn qua cái lỗ nhỏ thấy Anna đứng đó, mặt cô cũng chẳng có nhiều biểu cảm. Nhưng khi anh mở cửa thì thấy nước mắt đang lăn tròn trên má cô. Bỗng chốc anh hoảng lên: “Anna?”.
“Em không biết sao anh lại làm thế? Em cũng không biết mình đã làm gì sai để anh giận vậy?”. Anna vừa khóc vừa bước vào nhà, cô mặc một chiếc áo jacket đỏ trước đây Michael chưa từng thấy. “Em tưởng chúng ta sẽ có một ngày cuối tuần vui vẻ, nhưng giờ anh lại không muốn ở bên em!”.
“Không phải thế đâu, Anna. Dĩ nhiên anh muốn ở bên em!”. Anh chợt thấy hơi căng thẳng, “Trời ạ! Anh đã làm gì thế này? Thật ra anh không muốn làm tổn thương em! Anna, đừng khóc, anh xin em đấy!”. Vì trước đây chưa từng thấy Anna khóc, nên giờ anh hơi lúng túng, đành ôm lấy cô, đưa cô vào phòng ngủ. “Anna, nào, ngồi xuống đây! Ôi, trời ạ, anh xin em đừng khóc nữa được không?”.
Anh để cô ngồi trên ghế salon, sau đó quỳ xuống bên cạnh. Anh muốn nắm tay cô, nhưng Anna dùng hai tay bưng mặt. “Xin em, anh xin em đấy!”. Giờ anh chỉ biết mỗi câu này, sau đó ôm chặt lấy cô, “Nghe anh nói, Anna. Anh cũng không biết mình có vấn đề gì. Cả ngày hôm nay anh luôn như thế, trong đầu toàn những suy nghĩ điên cuồng. Anh nghĩ, có lẽ… có lẽ anh không chắc chắn về em! Quan hệ của chúng ta dường như cũng không có gì bảo đảm, chỉ ở bên nhau giết thời gian, hơn nữa lúc có Pagan, chúng ta còn phải xa nhau… anh nghĩ đã đến lúc chúng ta kết hôn rồi”.
Anna phì cười, dường như không xem lời anh nói là thật, nhưng Michael rất nghiêm túc: “Anh không đùa đâu, anh nói thật đấy! Chuyện thế này sẽ không xảy ra nữa! Mọi trở ngại và hiểu lầm, những điều không chắn chắn về nhau cũng sẽ tan biến… Thế nên Anna, xin em hãy lấy anh!”.
Cô đặt tay xuống, sau đó nhìn anh. Mặt cô vẫn còn ướt, mi mắt cũng thế. Cô hít sâu một hơi: “Có lẽ anh nói đúng!”.
“Nghĩa là em đồng ý?”. “Em nghĩ là vậy!”.
“Em sẽ lấy anh?”. “Em nghĩ là vậy!”.
“Ôi, Anna, chắc chắn em sẽ không thất vọng đâu! Sau này anh sẽ chăm sóc em thật tốt!”.
Một lần nữa, anh lại ôm cô vào lòng.
Giờ phút đó Michael thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời! Nhưng không hiểu sao, Michael vẫn cảm thấy có một nỗi buồn không thể lý giải. Có lẽ chuyện xảy ra hôm nay gây tổn thương cho anh chứ không phải Anna, mà cũng có lẽ nó làm tổn thương cho cả hai người!

Nhận báo giá qua email