Dòng nước thiên thần

Dòng nước thiên thần
Linda Howard
Dịch giả: Halucky và Phamjnn

Sẽ có những bữa tiệc và các bữa ăn tối, các cuộc tranh cử bất tận diễn ra cùng các nghi thức ngoại giao. Anh sẵn sàng làm tất cả để xây dựng Double C thành một đế chế, có thể mở đường để một trong những người con của anh trở thành thống đốc, anh hình dung ra cách Olivia ở bên cạnh anh trong các bữa tiệc ngoại giao bất tận, sự nhẹ nhàng, tao nhã của cô sẽ đánh bóng hoàn hảo cho mọi việc.
Giờ thì khi anh tưởng tượng ra hình ảnh đó anh lại không hình dung được mặt người phụ nữ. Dù anh có cố gắng đến thế nào, anh cũng không thể tưởng tượng được ra Dee. Anh không thể hình dung được cô lại có thể thoải mái khi là phu nhân của một chính trị gia; nhiều khả năng là cô sẽ xiên anh bằng lưỡi kiếm của chính cô mất. Không, cô chẳng thể phù hợp với cuộc sống mà anh đã lên kế hoạch cho bản thân, thậm chí giả sử như cô có sẵn sàng thử, điều mà cô sẽ không chấp nhận. Cô đã nói rất rõ rằng cô thích cuộc sống như thế này, cảm ơn, không cần bất cứ ai phải chỉ bảo cô phải làm gì. Đôi khi – quỷ thật, phần lớn thời gian – anh muốn tóm lấy cô và lắc cho bật những suy nghĩ đó khỏi cô, nhưng đồng thời anh cũng miễn cưỡng phải thừa nhận sự tôn trọng mà cô xứng đáng có được. Phải là một người phụ nữ mạnh mẽ, đầy nghị lực mới có thể làm được những điều cô đã làm, và cô không thích chịu sự kìm kẹp của bất kỳ người đàn ông nào.
Vậy thì nó sẽ dẫn anh tới đâu đây? Ngay nơi anh đang ở, anh nghĩ, và anh không thích ý tưởng đó. Anh đã học được cách không bao giờ nên giả định những thứ Dee có dính líu đến. Chỉ bởi anh đã làm tình với cô hai lần không có nghĩa cô sẽ coi anh là người tình của mình, rằng cô sẽ không chống lại anh sau này. Và thậm chí nếu cô có không bắt đầu một cuộc tranh cãi, cô vẫn sẽ chống đối với từng chút bướng bỉnh của mình mỗi khi anh định chen chân vào cuộc sống của cô.
Nhưng giờ thì cô đang ngủ trong vòng tay anh, và anh đang kiệt sức nhưng lại hài lòng đến tận xương tủy. Anh ôm cô lại gần hơn, cảm thấy thật trọn vẹn bởi sự ấm áp của cô, cơ thể khỏa thân khêu gợi của cô đang ép sát vào anh, và anh chìm vào giấc ngủ.
Mặt trời đang chiếu sáng khi Dee tỉnh giấc. Trong một lúc, cô hoàn toàn mất phương hướng, không có bất kỳ khái niệm nào về thời gian hoặc không gian. Cô chưa bao giờ ngủ ngày, nhưng từ góc độ của mặt trời đang soi rọi cô biết giờ không phải là bình minh. Cô chếnh choáng cố lấy lại nhận thức, đủ để nhận ra cô không ở trên giường một mình. Và nó khiến cô sửng sốt, vì cô chưa bao giờ chia sẻ giường với bất kỳ ai, nhưng rồi thực tế đánh vào cô. Cô đang nằm trên giường với Lucas, và cả hai đều đang khỏa thân.
Cô không cảm thấy xấu hổ; bản tính tự nhiên của cô quá mạnh mẽ để khiến cô không nhận thức được sự thuần khiết của hành động. Nhưng cô cảm thấy một nhu cầu mãnh liệt cần phải di chuyển, để lấy lại tự chủ sau sự thiếu suy nghĩ của cơ thể mình. Đó là khi anh giành quyền kiểm soát khi anh đẩy phần dày dặn của mình vào sâu trong cô. Cô đã chiến đấu chống lại sự chế ngự đầy bản năng của nó thậm chí ngay cả khi da thịt phản bội của cô bắt đầu run rẩy bởi niềm đam mê lan tỏa quanh anh.

***

Như những gì phụ nữ đã làm hàng ngàn năm qua, cô đếm từng ngày cho đến tháng tiếp theo của mình. Còn khoảng hơn hai tuần nữa cho đến khi cô biết, hai tuần sống trong sự chờ đợi lo âu, bởi cuộc sống của cô sẽ thay đổi nếu cô có một đứa con.
Lucas kéo cô lại gần hơn và uể oải khum lấy ngực cô, bàn tay to lớn của anh đầy sở hữu. Cô không nhận ra anh đã tỉnh lại cho đến khi anh làm vậy, cô nhanh chóng nhìn lên nhưng ngay lập tức hạ mắt xuống tránh cái nhìn dữ dội đầy vẻ chiến thắng đang lấp lánh trong mắt anh.
“Em đang nghĩ gì vậy?” anh hỏi, giọng trầm khàn lười biếng của anh khiến tóc cô rung rinh.
“Là chuyện chúng ta không thể làm điều này nữa.” Cô ngước nhìn anh lần nữa, biểu hiện của cô có chút gì đó ma mị.
Ánh nhìn đó trên gương mặt cô khiến anh bỗng chốc thấy giận dữ. “Tại sao lại không, em yêu? Em thích nó, phải không nào?” Anh vuốt mái tóc khỏi mặt cô.
“Anh biết là tôi có thích,” cô nói đều đều. “Nhưng giờ tôi có thể mang thai.”
Anh ngừng lại, cái cau mày nhẹ khiến lông mày anh nhíu lại. Một đứa con. Trong suốt quãng thời gian đắm chìm trong khoái cảm, anh đã không có chút ý tưởng nào về hậu quả.
“Khi nào em biết?”
“Khoảng hơn hai tuần nữa.”
Anh vuốt ve ngực cô, bị mê hoặc bởi kết cấu mềm mượt của nó. Cô giờ là của anh, chết tiệt, và anh sẽ không để cô đi được.
“Có nhiều cách để tránh thai cho em.”
“Tôi biết,” cô nói. “Tất cả những gì tôi phải làm là tránh xa anh ra.”
Anh mỉm cười và hôn cô, miệng anh áp lên miệng cô dữ dội. “Khác hơn thế. Tôi sẽ đưa em một miếng bọt biển.”
Cô ngay lập tức thấy tò mò. “Ý anh là sao? Làm cách nào một miếng bọt biển có thể giữ tôi khỏi có một em bé?”
“Tôi không biết nó hoạt động thế nào, tôi chỉ biết nó được việc. Chỉ là một miếng bọt biển nhỏ thôi, và em ngâm nó vào giấm rồi đặt nó vào bên trong em.”
Má cô đỏ lên, cô giật người ra, tránh xa khỏi bàn tay đang mơn trớn của anh. Anh cười và túm lấy cô khi cô vật lộn để rời khỏi giường. Cô không chiến đấu một cách nghiêm túc nhất, chỉ đang giận dỗi và xấu hổ bởi nhận thức, và anh cười toe toét khi khuất phục được cô.
“Anh học được mấy cái kiểu đó thế nào vậy?” cô ngắt ngang, lườm anh. “Từ gái điếm phải không?”
“Tôi cho là mấy cô gái điếm biết về chuyện đó, nhưng những người phụ nữ khác cũng biết vậy mà.” Anh không trả lời câu hỏi của cô về việc tại sao anh lại biết về nó. Anh có vài mối tình hoang dại ở New Orleans và ở vài nơi khác, nhưng cô không cần biết về họ.
Dee ngoảnh mặt khỏi anh vì cô biết rõ anh đã học được một điều như thế từ phụ nữ khác. Một phần trong cô thấy nhẹ nhõm vì đã có một giải pháp, nhưng phần khác, như một đứa trẻ, muốn rút lui khỏi những việc đã xảy ra trước buổi chiều hôm nay, khi cô đã không biết rằng cơ thể mình có thể đáp trả cơ thể anh, trước khi cô cảm thấy chiều dài cứng rắn của anh lao vào cô. Mọi thứ đã thay đổi, cô không thể thay đổi để chúng quay lại được nữa.
Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là cô có thực sự muốn thay đổi không. Cô cảm thấy như thể cô đang chạy trên một vách đá trong đêm tối. Nó thật đáng sợ khi đưa cô đến những nơi cô chưa từng biết đến. Nếu cô thực sự ước mọi thứ như trước cô sẽ phải đẩy Lucas ra khỏi cuộc sống của mình, ước rằng anh chưa bao giờ cưỡi ngựa tới trước cửa nhà cô, và cô không thể làm vậy được. Cùng với sự giận dữ của anh, cách anh kiên trì theo đuổi mọi thứ theo cách của mình, anh khiến cô cảm nhận được nhiều hơn những gì cô có thể tưởng tượng.
Cô rất sợ rằng mình đã yêu anh mất rồi.

Chương 9
Olivia buộc bản thân phải tham dự buổi khiêu vũ tối đó. Lucas vắng mặt, và cô biết mọi người đang thì thầm về nó, nhưng sự vắng mặt của anh chỉ khiến cô thấy thêm nhẹ nhõm. Bởi cuộc trò chuyện kỳ lạ của họ về Dee, Olivia ngờ rằng anh đã tới chỗ trang trại. Cô day day trán bằng mấy ngón tay, bởi nếu Dee có bao giờ kết hôn thì đó sẽ phải là một người đàn ông như Lucas, một người mạnh mẽ như cô ấy.
Dee sẽ hoàn toàn áp đảo phần lớn những người đàn ông, cô ấy sẽ không bao giờ có thể hạnh phúc với ai đó không tương đồng về sự mạnh mẽ. Olivia tự hỏi có phải cô vừa mới ném đi cơ hội cuối cùng để có thể kết hôn của mình hay không, nhưng ít nhất cô sẽ không phải đối mặt với quyết định nên-hay-không đồng ý lời cầu hôn của Lucas. Giờ thì trông như thể anh sẽ không làm vậy nữa, và cô lấy làm mừng.
Nhưng Lucas không phải mối quan tâm thực sự của cô. Tất cả những gì cô đang nghĩ tới là những điều đã xảy ra trong rừng. Cô không biết làm sao cô có thể sống sót qua nổi ngày hôm nay. Thần kinh của cô đang bị bào mòn và cô nghĩ mình sẽ hét lên mất nếu phải mỉm cười với thêm bất kỳ ai nữa. Cô không thể nhìn vào mặt mẹ mình. Honora đã nuôi dạy cô trở thành một phụ nữ đàng hoàng, tử tế, nhưng ngay lần gặp đầu tiên, cô đã để một người đàn ông lạ mặt dẫn mình vào rừng và tự do đặt tay lên người cô. Không chỉ là những nụ hôn; cô đã từng nghĩ hôn thôi cũng là điều quá táo bạo rồi, nhưng giờ cô biết những cái hôn đầy tôn trọng trước đây cô từng trải qua cũng chỉ như nụ hôn trong sáng của một người anh trai. Cô đã không chỉ chấp nhận lưỡi Luis trong miệng mình, cô còn chào đón nó, thực sự thưởng thức. Không lấy gì làm lạ khi anh nghĩ anh có thể chạm vào ngực cô! Anh hẳn đã nghĩ cô là loại vô đạo đức như mấy cô gái trong quán rượu, bởi cô chắc chắn đã không hành động như một quý cô đàng hoàng chút nào.
Cô chỉ có thể tham dự vào những cuộc trò chuyện quanh mình, cô càng trở nên yên lặng hơn so với bình thường, khuôn mặt cô nhợt nhạt thiếu sức sống. Mọi người đều đang tận hưởng quãng thời gian tốt đẹp nên chẳng ai để ý, ngoại trừ Luis, đang đứng bên rìa của đám đông quan sát cô.
Cô gần như thấy mất bình tĩnh khi Kyle Bellamy đến gần và mời cô nhảy, Olivia đã đặt tay cô vào tay gã trước khi cô nhận ra mình đang làm gì.
Tay gã đặt trên eo cô và kéo cô lại sát gần hơn cô nghĩ; sau buổi chiều nay cô đã nhận thức được sâu sắc hơn về cơ thể một người đàn ông. Cô tự hỏi trong nỗi kinh hoàng đột ngột rằng Luis hẳn đã huênh hoang về chiến công của mình cho ông chủ của anh. Đó liệu có phải lý do Kyle cho rằng gã có thể ôm cô sát như vậy không?
Cô cứng người trong vòng tay gã. “Anh Blellamy, xin vui lòng.”
“Tôi sẽ làm hài lòng em bất kỳ điều gì miễn là tôi có thể.”
Cô không thể quyết định lời nhận xét đó là một lời gợi ý hay chỉ đơn thuần là một lời tán tỉnh, và ngay lúc đó cô thấy mình không quan tâm.
“Anh đang giữ tôi quá gần.”
Gã ngay lập tức nới lỏng vòng tay và để cô lùi lại.
“Tôi xin lỗi,” gã thì thầm, nhưng nụ cười của gã khiến cô nghi ngờ rằng gã có bất kỳ sự hối lỗi nào.
Kyle nhảy tốt, động tác của gã mạnh mẽ và chắc chắn. Trong bất kỳ trường hợp nào khác, cô có thể gạt bỏ nỗi lo lắng của bản thân và tận hưởng điệu vũ, nhưng tối nay thì không. Cô chỉ có thể cầu nguyện rằng nó sớm kết thúc.
“Em có muốn ra ngoài với tôi không?” gã hỏi. “Quả là một đêm dễ chịu, và không khí trong này thật ngột ngạt. Tôi thú nhận là tôi muốn có cơ hội nói chuyện với em, để có thể tìm hiểu thêm về em.”
“Cảm ơn anh đã mời, anh Bellamy, nhưng tôi đã vô cùng mệt mỏi suốt từ chiều đến giờ và tôi muốn ngồi lại đây.”
“Vậy thì, tôi có thể ngồi cùng em không?”
Cô không biết phải nói sao nữa. Cô không thể cứ thế thô lỗ với gã, nhưng cô không muốn có sự bầu bạn nào của gã cả.
“Tôi định sẽ quay về nhà sớm,” cô nói, tuyệt vọng ứng biến.
“Vậy thì, tôi có thể ngồi với em cho đến lúc đó chứ?”
Chúa ơi, gã mới kiên trì làm sao! Cô liệu còn có thể nói gì khác ngoài đồng ý chứ?
Khi họ ngồi xuống gã để chân mình áp nhẹ vào chân cô, và Olivia hơi dịch người sang bên để phá vỡ sự tiếp xúc.
“Tôi muốn ghé thăm em vào ngày mai,” gã nói với cô.
Mặc cảm tội lỗi khiến cô cảm thấy chắc chắn rằng Luis đã nói với gã, và gã rõ ràng đang tận hưởng quyền tự do tương tự! Cô có thể nghĩ ra một lý do và cô vội vàng sử dụng nó.
“Tôi không nghĩ điều đó thích hợp, anh Bellamy. Tôi có một lời hẹn ước chưa chính thức với anh Cochran rồi. Tôi chắc là anh hiểu.”
“Nếu nó chưa chính thức, vậy thì tôi cho rằng em vẫn là một người phụ nữ tự do,” Kyle nói mạnh dạn. “Và tôi cũng không thấy Cochran ở đây hôm nay.”
“Không. Anh ấy – anh ấy có vài công việc kinh doanh ở nơi khác.”
“Một người đàn ông rời xa một người phụ nữ đáng yêu như em không xứng đáng với em”
Luis quan sát từ bên kia căn phòng và có thể dễ dàng hình dung ra cuộc trò chuyện mà anh không thể nghe thấy. Anh không thích cách Bellamy đang nghiêng người quá gần Olivia, và từ biểu hiện lạnh lùng trên gương mặt cô, cô chẳng hề quan tâm đến nó, nhưng lại không biết làm cách nào để ngăn ông ta lại.
Olivia liếc nhìn về hướng của anh và đông cứng. Cô không thể ngừng nhìn về phía anh, và mỗi khi cô làm vậy cô lại thấy anh đang nhìn mình. Mặc cảm tội lỗi của cô tăng lên, bởi vì cô hình dung ra đôi mắt đen của anh chứa đầy sự khinh miệt. Sau tất cả, anh có thể nghĩ gì khác sau cách cô đã xử sự chứ?
Điều Luis đã nghĩ là anh lẽ ra nên biết cô sẽ bị cảm giác tội lỗi đè nặng lên mình, anh đau nhói bởi mong muốn được an ủi cô. Người yêu khốn khổ, cô thực sự không biết chút nào về sự hấp dẫn thể xác. Olivia đã được nuôi dậy theo cách thông thường và tự bản thân cô cũng quá ra dáng một quý cô để có thể hiểu được cuộc sống theo bất kỳ cách nào khác. Cô thậm chí còn không biết làm sao để tự mình thoát khỏi sự chú ý không mong đợi từ Bellamy.
Luis nhìn quanh, và ánh mắt anh dừng lại ở hai người của trang trại Bar B. Những người đàn ông mà anh biết là những người nóng tính. Họ gần như luôn tranh cãi với nhau không chuyện này thì chuyện khác, và tối nay cũng không phải ngoại lệ. Và đối tượng tranh cãi tối nay của họ là cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp đang đỏ mặt bởi niềm vui khi nhận được nhiều sự chú ý của cánh mày râu.
Luis tới chỗ đám người. Cả hai người đàn ông đều đang cầm đồ uống trên tay, chắc là rượu pân, nhưng anh biết cả hai đều được chế thêm chút whisky. Trong đám đông đang chen lấn xô đẩy để đến gần hơn thì một bàn tay cũng đủ để huých phải khiến ly rượu của một người bị sánh ra ngoài và đổ lên chiếc váy của cô gái trong trang trại.
Anh nhanh chóng di chuyển quay trở lại, hòa mình vào dám đông, lắng nghe âm thanh ngày càng tăng của cuộc ẩu đả anh bỏ lại phía sau. Người đàn ông đánh đổ rượu ra một cú đấm và cáo buộc người kia cố tình đẩy cánh tay anh ta. Sự bất đồng nổ ra và cuộc ẩu đả ngày càng tăng trước khi anh quay trở lại chỗ cũ phía bên kia khán phòng.
Kyle cau có khi trông thấy cuộc chiến giữa hai người làm công của mình. Ông ta nói gì đó với Olivia và rời đi, nhanh chóng băng qua căn phòng. Nó sẽ khiến ông ta không thể đứng ngoài cuộc chiến ồn ào của hai người làm của mình được bởi Luis biết Bellamy luôn tự hào bởi sự đáng kính của mình.
Luis nhìn biểu hiện dằn vặt của Olivia và thầm trách bản thân. Anh gần như đã đẩy cô đi quá xa lúc chiều, và giờ cô đang nhớ về cách hành xử đáng xấu hổ của mình hơn là sự phấn khích với nụ hôn của anh. Anh sẽ phải sử dụng toàn bộ sự quyến rũ của bản thân để sửa chữa thiệt hại.
Anh bước ngang qua đám đông về phía cô. Cô trông thấy anh trước khi anh có thể đến được gần cô và ngay lập tức quay đi, rút lui khỏi anh.
Cô sợ anh! Luis như bị sét đánh với nhận thức đó. Không một người phụ nữ nào từng sợ anh, vậy tại sao người phụ nữ đặc biệt này lại đang cố chạy trốn khỏi anh, người phụ nữ mà anh muốn hơn bất kỳ ai anh từng muốn trước đây?
Cô hành động như thể đang tức giận với anh. Anh là một người đàn ông đầy bản năng và tính chiếm hữu, và anh dự kiến sẽ khẳng định Olivia là của mình mà không cần xét xem lý do là gì và tại sao lại vậy. Anh rảo bước nhanh hơn để bắt lấy cô trước khi cô có thể an toàn tiến tới chỗ mẹ mình, dừng cô lại bằng cách đơn giản là giẫm chân lên váy cô. Cô giật mình dừng lại, ném cho anh cái nhìn van xin qua vai, nhưng cô phải lựa chọn hoặc là dừng lại hoặc bước tiếp và bị rách váy.
“Nhảy với tôi đi,” anh nói, chỉ để mình cô nghe được. “Làm ơn.”
“Không!”
Lần này lời từ chối nhuốm màu kinh hoàng. Lại thêm một cách xử sự sai lầm! Sao anh có thể mời cô đi cùng mình thêm lần nữa chứ, sau những gì đã xảy ra chiều hôm đó? Nhưng đó có thể là lý do cho lời mời của anh, cô cay đắng nghĩ. Anh định sẽ lại có được cô dễ dàng như vậy sao.
Luis đặt bàn tay mạnh mẽ của mình lên cánh tay cô “Ra ngoài đi, Olivia. Ngay bây giờ.”
Cô không khó để nghe thấy giọng điệu mạnh mẽ, đầy tính mệnh lệnh của anh, và nó khiến cô im lặng.
Điếng người, cô để anh dẫn mình ra khỏi hội trường, nơi họ tổ chức buổi khiêu vũ thường niên, và đi xuống cầu thang.
Không khí mát mẻ tràn qua khuôn mặt đang nóng rực của cô khi anh dẫn cô xuống phố và khuất sau bóng một cái cây khổng lồ.
Cô vẫn có thể nghe thấy tiếng nhạc và tiếng cười đùa, tạp âm của những cuộc trò chuyện huyên náo của hàng đống người, nhưng tất cả đều tĩnh lặng và lùi xa lúc này, bị bao phủ bởi âm thanh của màn đêm.
“Anh muốn gì?” cô thì thầm gần như sợ hãi. Cô cố gắng giằng tay ra, nhưng anh đang siết chặt.
“Tôi muốn em ngừng trông như thể đang chờ đợi để bị ném đá đến chết,” anh bắn trả một cách giận dữ.
Xương sống Olivia run lên trước tông giọng của anh. Cô không phải kiểu người nóng tính, nhưng thế không có nghĩa là cô sẽ không đứng lên vì bản thân nếu cảm thấy bị tấn công một cách bất công.
“Tôi trông thế nào là việc của tôi,” cô vặn lại, xấu hổ khi nhận ra lời đáp trả của mình trẻ con đến thế nào. Cô đang ở thế bất lợi, và không có nhiều kinh nghiệm với việc tranh cãi.
Rõ ràng anh cũng nhận ra điều đó, tay anh nới lỏng, một nụ cười nhẹ trêu chọc nơi khóe môi anh. “Nhớ nhắc tôi một ngày nào đó nên dạy cho em cách đối đáp nhé,” anh nói. “Điều em nên nói lẽ ra phải là thứ khiến tôi cũng cảm thấy tội lỗi mới phải.”
Cô cắn môi, ngay lập tức nhớ đến sự thiếu đoan trang của mình. “Sao tôi phải làm thế?” cô líu ríu nói. “Những gì đã xảy ra là lỗi của tôi. Tôi không bao giờ nên ra ngoài với anh.”
“À, em yêu.” Anh bật cười khẽ, nắm lấy tay cô đưa nó lên miệng mình. Anh nhẹ nhàng liếm một đốt ngón tay cô và cô run lên. “Không nên nhận mọi tội lỗi về mình khi mà tôi có đôi vai rộng hơn nhiều. Ít nhất thì tôi cũng biết mình đang làm gì.”
“Tôi không phải trẻ con, anh Fronteras.” Cô cảm thấy kích động khi rõ ràng anh đang nghĩ cô thật ngu ngốc mới không nhận thức được sự không thích hợp khi ra ngoài một mình với anh. “Dĩ nhiên tôi biết mình đang làm gì.”
Anh vẫn trông có vẻ rất thích thú. “Thật sao? Tôi không nghĩ thế. Nếu em có bất kỳ chút kinh nghiệm nào, em sẽ không quá thiếu thoải mái thế này. Đã từng có ai khác hôn em chưa?”
Cô siết chặt tay lại. “Dĩ nhiên,” cô nói đầy phẫn nộ.
“Thật sao? Như thế nào?” Giọng anh nghe đầy hoài nghi. “Môi mím chặt và em sẽ chẳng cảm thấy chút vị gì?”
Đột nhiên cô nhận ra sự vô lý trong hành động của mình lúc này, cố gắng thuyết phục anh về những kinh nghiệm cô không có khi mà cô lại phải lo lắng anh nghĩ về cô chính xác là gì. Cô đưa tay lên miệng để ngăn tiếng cười bật ra, Luis cũng cười toe toét.
“Tốt hơn rồi đấy,” anh nói. Anh nhẹ nhàng vuốt ve má cô. “Chuyện xảy ra hôm nay là chuyện xảy ra giữa hai người bị thu hút bởi nhau. Nó không có gì đáng xấu hổ cả, mặc dù chắc chắn nó nên luôn được thực hiện một cách riêng tư. Em có nghĩ những người bạn của mình không cảm thấy gì khi một người đàn ông chạm vào ngực mình không? Tôi đảm bảo với em hầu hết trong số họ đều có cảm nhận ấy.”
“Hầu hết bạn bè tôi kết hôn rồi,” cô chỉ ra. “Tôi cho rằng những người đã kết hôn thì – thì có nhiều sự tự do với nhau hơn,” cô kết thúc một cách cẩn thận. Cô có thể thấy má mình đang nóng lên trước sự thẳng thừng của anh.
“Vài người thì hơn những người khác,” Luis dài giọng, nghĩ về những linh hồn tội nghiệp làm nhàu lớp vải áo ngủ của họ và hoàn thành mọi việc mà mất chưa đến năm phút. Những người đàn ông tội nghiệp? Những quý cô tội nghiệp! “Nhưng em có thể cược rằng họ làm tình ít nhất một chút trước khi họ kết hôn.”
“Tôi không nghĩ thế,” cô nói, cảm thấy lúng túng trước ý tưởng đó.
Một vài anh chàng cao bồi rời khỏi phòng khiêu vũ ngay lúc đó, tiếng cười đùa của họ trôi nổi trong không khí đêm tĩnh mịch. Luis choàng tay quanh eo cô và kéo cô về phía bên kia thân cây, ra khỏi tầm nhìn. Cô cảm thấy vỏ cây xù xì áp vào lưng mình và thầm tạ ơn sự chống đỡ vững chắc đó.
“Dĩ nhiên là họ có. Sau tất cả thì nó vô cùng thú vị.”
Cô cảm thấy ngày càng khó khăn để giữ vững quan điểm trong tâm trí. “Thú vị hay không, anh Fronteras…”
“Luis.”
“… tôi không bao giờ nên cho phép anh tự do như hôm nay, và tôi rất xấu hổ về bản thân mình bởi những hành vi đó.”
“Đạo mạo quá em yêu,” anh dịu dàng nói.
“Tôi không phải em yêu của anh! Làm ơn đừng gọi tôi như thế.”
“Nhưng em đúng là như vậy. Em chỉ chưa thừa nhận nó thôi.”
Cô hít sâu một hơi, cố gắng khiến bản thân dịu lại và sắp xếp lại những suy nghĩ. “Mối quan hệ của chúng ta quá xã giao đối với tôi để cho phép cách hành xử như thế, và tôi sẽ không cho phép điều đó xảy ra lần nữa –”
Anh đặt hai tay lên thân cây, giam giữ cô trong vòng tay.
“Đừng,” anh lặng lẽ nói, ngắt lời cô. “Đừng bao giờ tuyên bố bất kỳ điều gì mà sau đó em sẽ phải cảm thấy buộc phải sống theo nó.”
“Nhưng tôi phải thế,” cô lặng lẽ trả lời.
Luis hít sâu một hơi. Anh không thể để cô đẩy mình đi. Không chỉ là nhu cầu muốn bảo vệ cô khuấy động anh, hoặc ham muốn, đó là sự cần thiết phải khẳng định cô là của anh. Anh không thể chỉ quyến rũ cô; Olivia sẽ thấy bản thân bị ‘hủy hoại’ và cô sẽ không bao giờ kết hôn, chỉ để giữ bí mật nhơ nhớp của mình. Cô dịu dàng, chân thiện và xứng đáng hơn thế.
Anh cảm thấy như dần dần cũng đang bắt đầu hiểu được tâm trí của chính mình, nhưng đột nhiên anh biết mình muốn gì. Anh muốn Olivia, và anh sẽ làm bất cứ điều gì để có được cô.
Anh cúi gần hơn. “Không, không cần như thế. Ý định của tôi rất nghiêm túc. Không có gì phải kháng cự cả, trừ khi em cực kỳ ghét tôi và chỉ muốn tôi biến đi, mà tôi không nghĩ trường hợp này là như vậy. Thậm chí nếu như thế, tôi vẫn không đi,” anh kết thúc với một quyết tâm sắt đá.
Hơi thở của cô nén lại. Cô nghiêng đầu vào thân cây, nhìn lên gương mặt anh được soi chiếu một phần bởi ánh trăng đổ xuống qua những tán lá đang khẽ rung rinh. Cô choáng váng đến nỗi không thể tập hợp được suy nghĩ của chính mình.
Điều đó gần như không thể hiểu được. Anh muốn cưới cô sao? Đó chắc chắn là những gì anh nghĩ khi đề cập đến “ý định nghiêm túc”. Vậy làm cách nào anh có thể? Anh là một người làm công, chính anh cũng tự nhận thế. Anh không có nhà. Mặc dù cô mơ ước được đi đây đó, nhưng luôn có một hình ảnh mái nhà trong tâm trí cô, là nơi để cô trở về. “Nhà” không phải là nhà của cha mẹ cô trong những giấc mơ, mà là ngôi nhà ấm áp, đầy chào đón cô tự dựng lên với người đàn ông cô yêu. Họ sẽ có những đứa con, vậy nên chắc chắn họ phải có nhà. Sao cô có thể thậm chí nghĩ đến việc kết hôn với một người đàn ông không thể có được điều đó chứ?
“Không có gì để nói sao?” anh hỏi với một nụ cười gượng gạo. “Em chưa yêu tôi, Olivia Millican, nhưng em sẽ yêu. Tôi sẽ không từ bỏ cho đến khi em yêu tôi.”
Và rồi anh cúi xuống bắt lấy miệng cô, hơi thở của cô ngưng lại lần nữa, với những nụ hôn đầy hồi hộp của anh chiều hôm đó, thì giờ nó còn ly kỳ hơn những gì cô mong đợi lúc này. Cô có một suy nghĩ thoáng qua là cô nên kháng cự, nhưng cô lờ nó đi. Cô không muốn kháng cự, cô không muốn suy nghĩ về những gì mình nên và không nên làm; cô muốn tận hưởng, nắm bắt lấy khoảnh khắc của niềm đam mê thuần khiết.
Cô nhận ra rằng mọi chuyện lại diễn ra như trước, thật khó để giữ cho đôi chân đứng vững khi mà nó lại muốn khuỵu xuống lần nữa. Bàn tay mạnh mẽ của anh tìm kiếm ngực cô, thiêu đốt cô bằng sức nóng của anh, và cô không thể tìm thấy cách nào để từ chối anh được. Thay vào đó tay cô đang vuốt ve những cơ bắp trên lưng anh, nhào nặn những vùng da thịt rắn chắc với sự vui mừng khi cô nhận ra sự khác biệt thể chất giữa cơ thể anh và cơ thể cô. Cô tìm thấy mái tóc đen dày và mượt của anh khi cô lướt những ngón tay dọc theo gáy anh. Anh hơi rùng mình, tim cô nhảy vọt khi nhận ra những cái vuốt ve của cô đang kích thích anh.
Một tiếng rên trầm phát ra từ cổ họng anh, anh lùi ra khỏi cô, hơi thở của anh hổn hển nặng nề. “Quay trở vào trong thôi,” anh nói, “hoặc chúng ta sẽ làm nhiều hơn chỉ là hôn, và đây không phải nơi dành để làm vậy. Mai là chủ nhật, tôi không phải làm việc. Em sẽ đi cưỡi ngựa cùng tôi chứ?”
Cô không thể nghĩ được. Cô sẽ nói sao với cha mẹ mình đây? Họ sẽ không chấp nhận cô đi cưỡi ngựa cùng bất kỳ ai họ không biết, với một người làm công người Mexico thì lại càng không.
Anh có vẻ nhận ra tất cả những điều đó mà không cần cô nói một lời, và anh mỉm cười cay đắng.
“Tất nhiên là không rồi,” anh nói, tự trả lời cho câu hỏi của mình. “Tôi hiểu. Tôi lẽ ra nên suy nghĩ trước khi hỏi em một câu như vậy.”
“Luis,” cô ngập ngừng nói,” không phải –” Nhưng rõ ràng là cô đã không thể kết thúc những gì mình định nói.
“Phải đấy. Nhưng khi em yêu tôi, nó sẽ không quan trọng nữa.” Anh lại hôn cô, thật lâu, sau đó nắm lấy vai cô và quay cô về phía hội trường, hướng về phía tiếng nhạc và ánh sáng cùng tiếng cười đùa. “Đi đi, quay lại đó, trước khi bộ váy xinh đẹp của em bị tốc lên. Nhưng nếu em quyết định cưỡi ngựa ngày mai, thì cứ đi lên hướng bắc. Tôi sẽ cưỡi ngựa một mình ở đó trong khoảng hai giờ.”
Anh đẩy nhẹ cô, cô tự động bước trở lại khán phòng. Cô bước vào trong và bị nhấn chìm trong không khí ấm áp cùng tiếng ồn. Cô vẫn còn bàng hoàng và không thể tập trung được, nhưng gánh nặng tội lỗi đã giảm đi. Cô không biết phải nghĩ gì nữa. Như thể những chuyện xảy ra trong vài giờ qua đã được sắp đặt lại, và cô không biết mình sẽ đi về đâu.
Thật kỳ lạ khi cô lại thấy tuyệt vọng khi nghĩ về lời cầu hôn của Lucas, người có thể cho cô tất cả sự sung túc, nhưng khi nghĩ về việc kết hôn với Luis, người có thể cho cô không gì ngoài những chuyến phiêu lưu, khiến cô thấy toàn thân ớn lạnh bởi háo hức, thậm chí là sợ hãi, nhưng không bao giờ là tuyệt vọng. Luis đã đúng khi nói rằng cô không yêu anh, bởi cô chỉ vừa mới biết anh và quá thận trọng để có thể vội vã lao và bất cứ điều gì – phải vậy không? Tuy nhiên, cô đã không từ chối anh, không thẳng thừng gạt anh ra như đáng lẽ cô nên làm vậy. Thay vì thế lại để anh hôn cô và vuốt ve cô, sau khi đã thề với bản thân rằng chuyện này sẽ không xảy ra lần nữa. Và cô không thể gạt lời cầu hôn của anh ra khỏi tâm trí mình.
Anh không thực sự đã cầu hôn; anh mới chỉ nói rằng ý định của anh là nghiêm túc, một cụm từ thật đáng tò mò khi được thốt ra từ một người làm công.
Cô trông thấy Kyle Bellamy đang hướng về phía mình, và cô nhanh chóng chạy đến chỗ Honora, người đang trông đầy tự hào khi mọi thứ diễn ra tốt đến đến thế nào trong suốt cả năm “của bà.”
“Con về nhà đây, mẹ ơi,” cô nói khẽ.
Ngay lập tức Honora chớp mắt và cau mày, chuyển sự chú ý của bà từ điệu vũ đến cô con gái duy nhất. Olivia có thể gần như cảm thấy sự quan tâm của mẹ đổ cả vào mình.
“Con thấy ốm sao, con yêu?”
“Con thấy đau đầu, và tiếng ồn khiến nó tồi tệ hơn nữa.” Đó gần như là một lời cáo lỗi xưa-như-trái-đất, nhưng Olivia không quen với việc nói dối mẹ và không thể nghĩ ra bất cứ điều gì hơn được.
“Mẹ sẽ bảo cha đưa con về.”
Nhưng ngay trước khi quay đi tìm Wilson, Honora đã kịp liếc nhìn con gái bà đầy cảm thông khiến Olivia phải thở dài, biết mẹ cô đã suy nghĩ giống hệt như tất cả mọi người khác. Chuyện sẽ lan khắp thị trấn ngày mai rằng cô và Lucas cãi nhau, hoặc thứ gì đó có thể giải thích cho lý do tại sao anh không ở đó để khiêu vũ và cô bỏ về sớm với một cái đầu đau nhức.
Cô sẽ phải nói với cha mẹ rằng cô đã nhầm lẫn về ý định của Lucas, rằng sau tất cả thì anh chỉ là một người bạn tốt. Họ sẽ thất vọng, nhưng cô không thể để họ tiếp tục trông đợi Lucas như một chàng rể tương lai được. Dù vậy không phải là đêm nay. Cô có quá nhiều điều trong tâm trí rồi
Wilson làm đúng bổn phận đưa cô về nhà, và Olivia đi thẳng lên phòng ngủ. Cô nằm trong bóng tối nghĩ về tất cả những gì đã xảy ra hôm đó. Cô nhớ lại cách miệng Luis đã khép lại trên ngực cô thật dịu dàng, và cô đỏ mặt, ấn hai bàn tay lên gò má đột nhiên nóng bừng. Cô lẽ ra không bao giờ nên để anh – Nhưng cô đã để anh làm vậy.
Cô không nên đi cưỡi ngựa vào ngày mai, cô nghĩ. Bất kể làm gì, cô không nên tới bất cứ đâu gần con đường phía bắc. Cô tự nhủ và biết cô sẽ không nghe theo lời khuyên của chính mình.
Chương 10
Thị trấn vẫn thật yên tĩnh sau ngày dã ngoại và khiêu vũ trước đó khi Lucas cưỡi ngựa tới chiều hôm sau. Nhà thờ đã đóng cửa, mọi người đều về nhà để nghỉ ngơi sau buổi vui chơi. Hôm nay là Chủ nhật, vài người đàn ông dùng nó biện bạch cho việc họ dừng lại ở quán rượu để uống nước, nơi thường bị chiếm đóng bởi vài tay chăn bò không có việc gì phải làm trong ngày.
Hai cô gái ở quán rượu đang ngồi nói chuyện cùng những vị khách, như thể khuyến khích họ uống nhiều hơn. Tillie nhìn lên, nở nụ cười chậm rãi với Lucas, và anh hơi gật đầu. Cô ta nhướn mày, thì thầm vài lời với anh chàng cao bồi ngồi cạnh như thể cáo lui.
Khi cô ta tới đủ gần, Lucas nói nhỏ. “Lên lầu đi.”
Tillie trông có vẻ thích thú. “Anh vẫn gặp rắc rối với phụ nữ à?’
“Lên lầu,” anh lặp lại, không muốn nói bất kỳ điều gì khi họ có thể bị nghe lỏm.
Cô ta bước lên trước, dẫn anh qua cầu thang hẹp. Lucas cảm thấy những cái nhìn soi mói dán vào lưng mình đang cười nhăn nhở. Giá mà họ biết lý do anh ở đây!
Phòng Tillie nhỏ, hầu hết không gian bị chiếm trọn bởi chiếc giường đôi, dù vậy vẫn có một bồn rửa và tủ quần áo nằm sát trong góc. Nó sạch sẽ và thơm tho đáng ngạc nhiên.
Cô ta ngồi xuống giường, bắt chéo chân một cách thanh lịch.
“Anh có muốn bất kỳ thứ gì đặc biệt không?” Cô ta hỏi bằng chất giọng chậm rãi, ấm áp, dù vậy Lucas không thể không nghĩ cái sự “đặc biệt” của cô ta gần như đủ để giết chết một người đàn ông.
“Một đặc ân,” anh trả lời.
Cô ta cười lớn. “Tôi biết ngay là may mắn của mình không đi đúng đường hôm nay mà. Được rồi, có lẽ để lúc khác vậy. Tôi giúp được gì cho anh?”
“Cô có bất kỳ miếng bọt biển nào để tránh thai cho phụ nữ không?”
Đôi mắt nâu lớn của cô ta mở to chiếu đến anh, và anh cười toe toét nhìn lại, thấy thoải mái với lời đề nghị. Tillie không hỏi và cũng sẽ không ngồi lê đôi mách, những lời cợt nhả của cô ta đều không có ác ý.
Cô ta đứng dậy, bước tới bên tủ quần áo. “Vậy là người phụ nữ của anh rắc rối hơn nhỉ. Anh khiến tôi ấn tượng là không giống kiểu đàn ông sẽ để mọi thứ vượt ngoài tầm kiểm soát, nên tôi cũng chẳng lấy làm lạ.” Cô ta ngân nga khe khẽ khi mở cánh tủ và lấy ra một chiếc hộp sứ làm thủ công. “Anh cần bao nhiêu cái?”
Đến lượt anh muốn bật cười. “Tôi không biết. Thế tôi cần bao nhiêu? Một cái không đủ à?”
Cô ta cười khúc khích, âm thanh sống động nghe như tiếng nhạc. “Đây, lấy ba cái đi. Anh biết đấy – chỉ đề phòng thôi mà.”
Anh khịt mũi khi cầm lấy ba miếng xốp nhỏ trong tay, nụ cười vẫn chờn vờn quanh khóe miệng.
“Chỉ cần ngâm một cái vào giấm,” cô ta hướng dẫn. “Tôi cho là anh biết phải làm gì với nó, bởi vì cược là người phụ nữ may mắn của anh chẳng biết cái gì hết.”
Lucas lắc đầu thích thú với suy nghĩ về cuộc chiến mình sẽ nhận được để bắt Dee sử dụng thứ này. Và rồi, một lần nữa, anh đã luôn bất ngờ bởi các trận chiến cô chọn để chống lại anh và những trận chiến cô quyết định bỏ qua, nên có thể lần này cô sẽ không nói gì hết.
Đôi mắt đen của Tillie đột nhiên nghiêm trọng. “Anh quan tâm đến người phụ nữ đó, Lucas Cochran,” cô ta nói nghiêm khắc. “Sẽ chẳng khó khăn để cả thị trấn lần ra chuyện của hai người, không phải sau rắc rối cô ấy nhận được từ vài người đàn ông quanh đây.”
Đầu Lucas giật lên, mắt anh nheo lại nguy hiểm. Tillie giơ một tay lên giảng hòa. “Tôi sẽ không nói một lời nào,” cô nói.
“Sao cô biết?” Giọng anh nhẹ nhàng đầy chết chóc. “Có bất kỳ ai thấy chúng tôi không?”
“Thư giãn đi, không ai biết trừ tôi cả. Tôi chỉ đoán ra người đã không tới buổi dã ngoại, và những lời bàn tán quanh đây về việc anh đã bỏ đi sớm. Cô ấy có tới thị trấn sáng hôm qua, đến cửa hàng tạp hóa, nhưng nó lại đóng cửa. Tôi ngồi ngoài hiên nên trông thấy cô ấy. Cô ấy vẫy tay với tôi. Tôi đã gặp cô ấy trước đây, cô ấy chưa bao giờ coi thường tôi. Cô ấy là một phụ nữ thẳng thắn, và can đảm hơn cả hai người đàn ông cộng lại.”
“Cô ấy rất can đảm,” Lucas xác nhận.
“Có rất nhiều lời xì xào về anh và con gái chủ nhà băng,” Tillie nói. Cô nhìn anh từ đầu đến chân và lắc đầu. “Tôi không thể hình dung nổi. Anh cần ai đó hơn thế, một người phụ nữ có thể đứng cạnh anh mà không hề chớp mắt.”
Lucas mỉm cười. “Tillie,” anh nói. “Cô biết nhiều đến chết tiệt về mọi người đấy.”
“Tôi có rất nhiều thời gian để nghiên cứu họ mà.”
Anh nhét mấy miếng xốp nhỏ vào túi. “Tôi nợ cô bao nhiêu?”
“Chúng ta đang ở nhà. Lần tới tôi đặt vài thứ từ New Orleans, tôi sẽ cho anh biết nên anh có thể đặt nó.”
Anh cúi xuống và hôn lên cái miệng tinh tế, uể oải kia bởi cô ta xinh đến chết tiệt. Khi anh đứng thẳng lại, cô ta chớp mắt và nói, “Ố, ồ… Tôi chưa từng được hôn thế kể từ thời Charles Dupre – thôi khỏi bận tâm. Anh chắc mấy miếng xốp là tất cả những gì mình muốn chứ?”
Anh khum lấy cằm cô ta và hôn lần nữa. “Tôi chắc,” anh nói. “Tôi cần tiết kiệm sức lực.”
Cô ta bật ra một tràng cười lớn đầy sức sống. “Tôi đoán là vậy. Chuyện này sẽ tiêu diệt danh tiếng của tôi mất thôi, chúng ta ở đây cười như lũ điên rồi anh trở xuống lầu khi chưa đầy năm phút.”
Anh cười toe toét với cô ta trong lúc mở cửa. “Không, là danh tiếng của tôi sẽ bị hủy hoại khi mà tôi không thể kéo dài quá năm phút.”
Cô ta chớp chớp hàng mi với anh khi cô ta bước qua. “Nếu tôi từng chạm được tay lên anh, anh sẽ không bị thế đâu.”
Lucas ở trong một tâm trạng cực kỳ tốt khi cưỡi ngựa quay về Double C. Miếng bọt biển trong túi gây ra một sự cám dỗ lớn khiến anh muốn quay ngựa tới thăm Dee, rồi anh kiềm chế lại. Cô đang quá đau để làm tình thêm lần nữa, anh có thể kiểm soát được sự nhức nhối của mình.
Sấm sét ầm ầm phía xa, khẳng định lại quyết tâm rằng anh cần về nhà. Anh nhìn lên nhưng chỉ thấy bầu trời xanh thẳm. Những đám mây bão vẫn ở tít phía xa đường chân trời, anh nghĩ. Họ cần một cơn mưa lớn, bởi những lớp tuyết trên núi không dày như mong đợi, nhưng anh chắc chắn hy vọng mình có thể về tới trang trại trước khi cơn bão ập tới.

***

Cùng lúc đó, Luis cũng đang ngước nhìn những cơn sấm sét. Olivia giữ sự chú ý của mình trên nền đất trước mặt khi con ngựa của cô tiến những bước thận trọng qua mặt đất gồ ghề.
“Tôi hy vọng trời mưa cho đỡ bụi.” Cô lên tiếng.
Anh hy vọng trời mưa vì những lý do cơ bản hơn. Đã quá lâu kể từ khi họ có nổi một trận mưa cho ra hồn kể từ cơn mưa xuân ngắn ngủi, những hồ nước đang dần cạn đi, đặt biệt là giờ mới chỉ tháng năm. Nhưng cũng nhiều như anh mong mưa, anh hy vọng nó ngưng lại vài giờ nữa. Anh không muốn khoảng thời gian của mình với Olivia bị rút ngắn.
Cô rõ ràng đã lo lắng khi anh cưỡi ngựa bên cạnh mình, nên anh hạn chế nói chuyện, tận hưởng sự yên tĩnh trong khi có cô bầu bạn. Cô dần thả lỏng, giờ sự căng thẳng đã biến mất khỏi gương mặt cô. Nhiều như anh muốn ôm lấy cô lần nữa, anh muốn cô thấy thoải mái với anh hơn. Đây là thời gian để cô hiểu anh rõ hơn. Bên cạnh đó, có vài điều anh cũng muốn biết về cô.
“Có một mối quan hệ giữa em và Lucas Cochran phải không?” anh khẽ hỏi, quan sát gương mặt cô.
“Không,” cô trả lời. “Anh ấy không bao giờ nói về hôn nhân, và cả tôi cũng không, chỉ là mọi người đều giả định rằng chúng tôi sẽ kết hôn thôi.”
“Em không muốn anh ta sao? Anh ta là một người đàn ông mạnh mẽ và từ những gì tôi nghe được anh ta sẽ còn tiến xa hơn so với bây giờ.”
“Tôi thích Lucas, nhưng anh ấy chỉ là bạn thôi.” Nói được ra điều đó mới tuyệt làm sao! Từ những hành động của anh hôm trước, cô chắc chắn anh đã bị Dee thu hút. “Nếu anh ấy có cầu hôn, tôi không biết mình sẽ nói sao nữa.”
“Bởi vì anh ta giàu à?”
“Không. Tôi biết mình lớn lên trong nhung lụa, nhưng tôi không nghĩ đó là những gì tôi mong đợi. Tuy vậy tôi đã hai mươi lăm rồi, tôi sợ là nếu tôi không sớm kết hôn, tôi sẽ không bao giờ kết hôn nữa, và rồi tôi sẽ không bao giờ có nổi một gia đình cho riêng mình.”
“Tôi ba mươi hai,” anh nói. “Tôi cũng bắt đầu nghĩ rằng tôi muốn một gia đình cho riêng mình.”
Cô nhìn nhanh về phía anh và đỏ mặt.
“Sao em vẫn chưa kết hôn?” Anh lặng lẽ dỗ dành con ngựa của mình khi nó né khỏi một bông hoa mới nở trước mắt. “Tôi biết em hẳn phải nhận được nhiều lời cầu hôn rồi.”
“Không. Chưa có ai từng cầu hôn tôi. Bằng cách nào đó tôi chưa từng yêu ai, rõ ràng là cũng chưa có ai từng yêu tôi.”
“Tôi nghiêm túc với những gì đã nói đấy. Về ý định của tôi ấy.”
“Tôi biết,” cô thì thầm, thở dài. “Sao anh lại cứ lang thang thế?”
“Dường như đó luôn là điều tự nhiên nhất để làm.” Anh nhìn lên bầu trời lần nữa, nó vẫn trong xanh. Anh tự hỏi liệu có thể giải thích cho cô hiểu. “Tôi luôn sử dụng súng thành thạo. Tôi chưa bao giờ giấu giếm chuyện đó, nhưng khi một người đàn ông cực nhanh với một khẩu súng lục thường khiến hầu hết những người xung quanh thấy khó chịu. Rồi sớm hay muộn ai đó sẽ nghĩ anh ta mới là người nhanh hơn và muốn chứng minh điều đó. Chẳng có thị trấn nào lại muốn một cuộc đấu súng diễn ra ở chỗ họ cả, bởi vì nó sẽ thu hút những tay súng khác. Một thời gian tôi làm việc cho anh em nhà Sarratt ở gần New Mexico, tôi có thể ở lại nơi đó, nhưng rồi Celia qua đời, cô ấy là lý do tôi ở lại. Sau đó, di chuyển dường như là điều tự nhiên nhất để làm. Nó có sức quyến rũ của riêng nó, để tìm xem băng qua một dãy núi sẽ là điều gì, rồi phía sau, phía sau nữa. Luôn luôn có một nơi mới mẻ và những gương mặt mới, đôi khi chẳng có gì ngoài một thế giới trống trải rộng lớn với tôi ở chính giữa, chỉ có tôi, con ngựa cùng bầu trời. Tôi đã từng đi hàng tuần mà không gặp một người nào. Thi thoảng, khi ở trong một thị trấn, tôi thấy nhớ điều đó.”
“Nhưng anh đang làm việc cho ông Bellamy. Có phải anh định ở lại không?”
“Tôi làm công để được nghỉ ngơi sau quãng thời gian rong ruổi, cũng để kiếm ít tiền. Tôi đã ở đây được gần hai tháng, tôi hài lòng với nó. Tôi thích thị trấn. Nó khá yên tĩnh và thanh bình.”
Cô nhận ra anh không trả lời câu hỏi của cô nhưng thấy mình chẳng có quyền gì để tò mò về tương lai của anh. Điều gì sẽ thúc đẩy anh tính tới việc định cư đây? Cô tự hỏi. Kết hôn ư? Anh không nói thế, và cô sẽ là đồ ngốc khi cho rằng đó là ý định của anh, có lẽ gần như là ngu ngốc khi cô cân nhắc tới việc kết hôn với anh.
Nhưng anh cuốn hút cô theo cách không ai từng có thể. Cô liếc nhìn gương mặt tối, rắn rỏi của anh, ngưỡng mộ quai hàm vuông vức. Có một bầu không khí nguy hiểm xung quanh anh, nhưng cô không hề cảm thấy bị đe dọa. Thay vào đó, khi ánh mắt tối màu chạm mắt cô, cô cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ và… an toàn, như thể anh sẽ mãi mãi đứng giữa cô và bất kỳ điều gì có thể làm hại cô.
Sấm sét nổi lên lần nữa, gần hơn lúc trước. Anh có vẻ nuối tiếc.
“Chúng ta nên về thôi.”
Theo lẽ thường cô nên đồng ý với anh, nhưng cô cảm thấy như muốn nguyền rủa thời tiết. Tại sao trời không lùi cơn mưa lại vài giờ nữa? Cơn bão thậm chí có thể không tới chỗ họ, nhưng họ không thể đặt cược vào điều đó được.
Mỉm cười trước sự thất vọng trên gương mặt cô, Luis ghìm cương ngựa gần hơn với cô và cúi xuống hôn thật lâu. Đôi môi cô hé mở cho anh không chút do dự, quá ngọt ngào khiến anh khó lòng dứt ra được. Anh sẽ không làm vậy nếu con ngựa của anh không tránh một mô đất và dịch ra xa khỏi con ngựa của cô.
Một nụ hôn là đủ rồi, anh nghĩ, hoặc họ sẽ bị cơn bão bắt kịp. Họ ghìm cương ngựa và quay lại.
“Tôi không biết khi nào mới quay lại thị trấn,” anh nói sau một lúc, “nhưng tôi sẽ gặp em khi tôi quay lại.”
Cô suýt nữa đã hỏi anh làm thế nào để liên lạc với cô nhưng kịp giữ im lặng khi nhận ra hỏi kiểu đó xúc phạm đến thế nào, nó ngụ ý rằng anh không đủ bình thường để đến nhà cô và xin gặp cô. Nhưng họ vẫn gặp nhau theo kiểu lén lút thế này, không để bất cứ ai trông thấy là bởi cả hai đều biết cha mẹ cô sẽ phản đối không phải sao?
Cô nên nói với họ, cô ngẫm nghĩ, và để họ biết rằng cô… thế nàonhỉ? Đang cân nhắc đến việc kết hôn với Luis? Mà không biết họ sẽ sống ở đâu và sống bằng gì? Honora sẽ phát bệnh vì lo lắng mất. Cha mẹ cô bao dung hơn là độc tài, vậy nên cô không sợ họ sẽ cấm đoán việc cô gặp gỡ Luis; cô đã hai mươi lăm tuổi rồi, không phải cô nhóc mười bảy tuổi bị nhốt trong phòng nữa. Nhưng sự việc sẽ khiến họ buồn, mà cô đâu muốn thế.
Vậy nên hoặc cô khiến họ buồn hoặc tiếp tục lén lút như thể cô làm gì đó sai trái, và chẳng đâu là lựa chọn hấp dẫn với cô. Giải pháp duy nhất là tránh xa Luis hoàn toàn, điều cô gạt bỏ ngay vì không thể chấp nhận được ý nghĩ đó. Trong một ngày ngắn ngủi, anh đã phá vỡ tấm màn xám bao phủ cô từ quá lâu, cô cảm thấy mình như được sống lại, tim cô đập rộn ràng với niềm phấn khích bất cứ khi nào cô ở bên anh.
Cô đã luôn sống theo đúng chuẩn mực của một người phụ nữ. Đây là lần đầu tiên cô bước ra ngoài ranh giới đó, cô thấy mọi thứ thật sống động. Nếu cô đã chấp nhận nó, thì cô đơn giản chỉ cần đối phó với nó, để cô thấy việc cần đến sự bầu bạn của anh cũng hấp dẫn như việc cô bị thu hút bởi anh vậy.

***

Dee nhìn lên khi nghe thấy tiếng lộp bộp rơi trên mái thiếc, âm thanh nhanh chóng tăng lên thành tiếng ầm ầm lớn, át đi mọi âm thanh khác. Cơn mưa khiến thời tiết lạnh hơn, nhưng cô không muốn đốt lửa, nên cô lôi tấm chăn ra khỏi giường, ngồi xuống chiếc ghế lớn, quấn nó quanh mình. Sự ấm áp của tấm chăn khiến cô thấy được an ủi.
Cô định đọc sách, nhưng cuốn sách không còn khiến cô hứng thú. Cô ngả đầu ra sau nhắm mắt, để tiếng mưa ru cô vào giấc ngủ.
Lucas không quay lại hôm nay. Cô bồn chồn suốt cả ngày dài, mong anh cưỡi ngựa tới với cái nhìn mãnh liệt trong đôi mắt xanh mà giờ cô biết đó chính là ham muốn. Anh đủ kiêu ngạo để hy vọng cô nằm xuống cùng anh bất cứ khi nào anh muốn cô, nhưng cô không thể thu thập đủ lý trí để nghĩ về chuyện đó.
Cô yêu anh. Kể từ lúc cô miễn cưỡng thừa nhận với chính mình nguồn gốc cơn kích động của cô bất cứ khi nào cô ở gần anh, cô đã phân tích tình huống từ mọi góc độ và chấp nhận rằng chẳng có giải pháp nào là dễ dàng cả. Bởi yêu anh cô đã khiến bản thân bị tổn thương, và cuối cùng cô sẽ bị hủy hoại. Anh không yêu cô, đó là điều duy nhất có thể khiến anh cũng dễ tổn thương không kém và giữ mối quan hệ của họ cân bằng. Yêu anh không khiến cô mù quáng mà lờ đi sự thật: Lucas là một người đàn ông mạnh mẽ, một người nhẫn tâm trong mỗi quyết định của mình. Anh muốn cô về thể xác, thậm chí anh còn chăm sóc cô ở một mức độ nào đó, nhưng đó không phải điều gì giống với tình yêu.
Sẽ tốt hơn cho cô nếu cô dừng mối quan hệ này lại, nhưng cô không biết mình có thể làm nổi không. Lucas sẽ không từ bỏ mà không chiến đấu, và cô nghi ngờ khả năng bản thân có thể chống lại anh. Cô muốn anh vô cùng, với sự mãnh liệt nguyên sơ khiến cô sợ hãi, biết rằng cô đã muốn nó vượt xa khỏi tầm kiểm soát của bản thân mình.
Luôn có khả năng tình cảm của cô sẽ phai dần theo thời gian, khi cô đã dần hiểu anh hơn, nhưng cô không nghĩ thế. Tính cách của anh sẽ luôn là một thử thách đối với cô, cả sự phẫn nộ cũng như sự hăng say, nhưng không bao giờ là nhàm chán. Cô đã luôn tránh xa được khỏi thứ gọi là tình yêu bởi cô chưa bao giờ gặp được một người đàn ông có ý chí mạnh mẽ như mình cho đến khi gặp Lucas. Anh đã chiến đấu, cười đùa và làm tình với cô, cô sẽ ngày càng yêu anh hơn và hơn nữa.
Mặc cho sự bảo đảm của anh rằng có nhiều cách để tránh thai, cô biết mình vẫn sẽ gặp nguy hiểm mỗi khi làm tình với anh. Mang thai một đứa con hoang, bất kể cô được yêu mến thế nào, cũng sẽ hủy hoại danh tiếng của cô trong thị trấn. Cô giữ được sự tôn trọng cho đến giờ bởi cô biết mình phải lao động vất vả đến thế nào để có được nó. Vài người có thể không ưa cô, mà có lẽ hầu hết họ nghĩ cô là đồ quái đản, nhưng không ai nói rằng cô không được tôn trọng.
Vậy nên cô phải cân nhắc khả năng mình sẽ mang thai, cô đau đớn ở tận nơi cô chưa từng đau đớn trước đây. Cô bản chất là một người phụ nữ đời thường, nghĩ về những đứa con của anh khiến cô đau nhói và khiến cô nhận ra còn những điều khác cô cần trong cuộc đời mình, điều gì đó còn hơn cả một phần trong cô khiến cô điếng người tự hỏi sao cô có thể không nhận ra sự thật về mình sớm hơn. Cô muốn những đứa trẻ, muốn cảm nhận chúng lớn lên bên trong mình, muốn những cái miệng bé xinh tham lam trên bầu ngực cô, muốn thấy chúng lớn lên khỏe mạnh,việc có những đứa trẻ của riêng mình mang đến cho cô một cơn chấn động. Cô muốn có những đứa con của Lucas.
Có lẽ nếu cô mang thai, anh có thể sẽ muốn cô kết hôn với anh.
Cô né tránh suy nghĩ đó ngay khi nó ập tới. Cô không muốn kết hôn, thậm chí cả với Lucas. Một phụ nữ trở thành tài sản của một người đàn ông ngay khi cô ấy trở thành vợ anh ta. Dee không sợ Lucas sẽ ngược đãi mình, nhưng cô không thể chịu nổi suy nghĩ về việc mất đi sự độc lập, buộc phải báo cáo công việc của bản thân với ai đó, rằng cô phải làm việc chăm chỉ để được thừa nhận. Mảnh đất của cô sẽ trở thành của anh ta mà anh ta không phải trả một xu nào cho nó.
Nghĩ về chuyện đó, cô quyết định rằng anh nhất định sẽ muốn kết hôn với cô nếu cô mang thai, vì Lucas sẽ muốn con của anh, sẽ làm bất kỳ điều gì cần thiết để khiến đứa trẻ mang tên anh. Cô cũng cho rằng anh có khả năng kết hôn với cô để có được Angel Creek. Cô không thể chịu nổi cả hai suy nghĩ đó, bởi cô muốn được yêu bởi chính bản thân cô, muốn chính cô, không phải vì một đứa con bên trong cô hay mảnh đất cô sở hữu.
Cô ngồi đó, được ủ trong tấm chăn khi cơn mưa đã ngớt một thời gian dài, và thật lâu sau khi mặt trời lặn, đôi mắt cô choàng mở, trông ảm đạm khi cô cân nhắc đến những lựa chọn khác cô có thể làm. Tất cả trong số đó sẽ chỉ mang lại cho cô sự đau đớn, bởi vì yêu anh cô sẽ chấp nhận nỗi đau đó để có được bất cứ khoảnh khắc nào bên anh cho đến khi mọi thứ kết thúc.

Xem thêm

Nhận báo giá qua email