Hãy nhắm mắt khi anh đến

Chương 13

gày mùa đông ánh nắng dịu dàng, vùng rừng núi vô cùng yên tĩnh. Ngôi biệt thự rộng lớn vắng lặng như tờ. Đúng mười giờ sáng, Bạc Cận Ngôn mở mắt, xuống giường như thường lệ. Anh mặc áo ngủ màu trắng dài tay mềm mại, càng làm nổi bật thân hình cao gầy. Anh vốn không thích đi giày dép trong nhà mà thích để chân trần. Hai bàn chân anh tương đối lớn, trắng trẻo và cân đối.

Mười phút sau khi tỉnh giấc luôn là thời gian “mộng du” của Bạc Cận Ngôn. Anh đứng trước gương, uể oải ngậm bàn chải đánh răng. Trong đầu anh chợt hiện lên những con số viết bằng máu do Tôn Dũng để lại, anh lại vô thức sắp xếp những con số đó. Bạc Cận Ngôn suy tư một lúc, vẫn không tìm ra manh mối. Khi cúi đầu, anh mới phát hiện mình đã đánh răng ba lần, đến mức răng lợi tê tê.

Cà phê, mấy lát bánh mì, mứt hoa quả, bữa sáng đơn điệu lặp đi lặp lại, nhưng đây là món ăn sáng duy nhất Bạc Cận Ngôn kiên nhẫn chuẩn bị. Ngồi xuống bàn ăn, cắn miếng bánh mì mềm oặt, anh bất giác nhớ đến bát sủi cảo nhân cá thơm lừng ăn cùng Giản Dao. Có lẽ anh nên học nấu món mới này. Con người luôn mất thời gian vì miếng cơm.

Sau khi ăn no, Bạc Cận Ngôn thay bộ com lê, thong thả đi vào phòng làm việc. Xem hết tập hồ sơ vụ án bên Mỹ mới fax sang, tâm trạng anh trở nên vui vẻ. Vì vậy, khi nhận được điện thoại của Phó Tử Ngộ, giọng nói của anh đặc biệt du dương: “Hi, Tử Ngộ!”

Phó Tử Ngộ là người dễ bị ảnh hưởng bởi tâm trạng của đối phương, đặc biệt khi đối phương là bạn bè thân thiết. Anh cười, nói: “Nghe nói vụ án “Cỗ máy giết người” đã phá được rồi?”

“Tất nhiên.” Bạc Cận Ngôn trả lời nhẹ như gió thoảng, mây bay. “Vụ án này đơn giản như trong sách giáo khoa tâm lý tội phạm. Điểm duy nhất là tên tội phạm tương đối thú vị.”

Phó Tử Ngộ im lặng giây lát, không kìm được lên tiếng khen ngợi: “Cậu phá án nhanh thật đấy.” Anh nhớ khi ở nước ngoài, giới học thuật và giới cảnh sát đều thừa nhận Bạc Cận Ngôn là…

“Cậu toàn nói những lời thừa thãi, tôi là chuyên gia tâm lý tội phạm phá án nhanh nhất và chuẩn xác nhất.” Bạc Cận Ngôn điềm nhiên kết luận.

Phó Tử Ngộ nói: “… Được thôi, tôi tin cậu làm gì cũng nhanh nhất. Còn một việc, đã đến lúc thanh toán tiền lương cho Giản Dao. Dựa vào tiêu chuẩn mức lương trợ lý sơ cấp của cậu lúc ở Mỹ?”

“Ừ, cậu tự quyết định đi.”

Phó Tử Ngộ lại nói: “Phải kiếm ngay một trợ lý mới cho cậu. Tôi định đến trường đại học tìm người, nếu là nghiên cứu sinh xuất sắc của ngành tâm lý tội phạm thì càng tốt…”

Ở đầu kia điện thoại, Bạc Cận Ngôn rời mắt khỏi đống ảnh hung án đầy trên mặt bàn.

“Khoan đã.” Anh ngắt lời Phó Tử Ngộ. “Tại sao cậu muốn thay Giản Dao?”

Phó Tử Ngộ ngây ra. “Tôi muốn thay cô ấy? Bạc Boss, khả năng lý giải của cậu có vấn đề hay của tôi có vấn đề? Giản Dao không học chuyên ngành tâm lý tội phạm. Lúc đó cậu chọn cô ấy làm trợ lý chẳng qua là vì xảy ra sự việc khẩn cấp. Hơn nữa, cô ấy sắp tốt nghiệp đại học, cũng đã tìm được công việc ở thành phố B. Cậu còn tính để cô ấy làm trợ lý của cậu hay sao?”

Bạc Cận Ngôn trầm mặc trong giây lát, cất giọng khinh bỉ: “Hiển nhiên là năng lực lý giải của cậu có vấn đề. Bây giờ cô ấy đã có kinh nghiệm giải quyết vụ án giết người hàng loạt. Cậu có thể tìm được nghiên cứu sinh có kinh nghiệm về phương diện này ở trong nước hay không? Hơn nữa, cô ấy còn biết câu cá, tôi dùng cô ấy rất thuận tay, không muốn thay người khác, về công việc của cô ấy ở thành phố B… cậu hãy bảo cô ấy hủy hợp đồng. Loại công việc bình thường nhàm chán đó sao có thể so sánh với chức vụ trợ lý của tôi? Cô ấy đương nhiên sẽ có phán đoán và lựa chọn chính xác.”

***

Buổi chiều, ánh mặt trời nhàn nhạt bên trong quán ăn nhỏ rất ấm áp.

Giản Dao và Lý Huân Nhiên ngồi bên chiếc bàn cạnh cửa sổ, ngắm đường phố đông đúc, náo nhiệt. Hôm nay đã là hai mươi tám Tết, cuối cùng Lý Huân Nhiên cũng kết thúc công việc bận rộn, có thời gian rảnh rỗi mời Giản Dao một bữa cơm.

Giản Dao lắc ly cà phê trong tay, hỏi: “Vụ án Tôn Dũng đã hoàn toàn kết thúc rồi hả anh?”

Lý Huân Nhiên nghiêng đầu, châm một điếu thuốc. “Ừ, thằng đó chết nhẹ nhàng quá. Gần mười mạng người chứ có ít đâu, xử bắn một trăm lần cũng không đủ.”

Hai người trầm mặc trong giây lát, Giản Dao hỏi tiếp: “Chuyên gia giải mã số của tỉnh vẫn chưa giải được mấy con số viết bằng máu đó à?”

Lý Huân Nhiên đáp: “Chưa có phát hiện mới nhưng bên trên quyết định không điều tra nữa. Bọn anh cho rằng Tôn Dũng có vấn đề về mặt tâm lý và tinh thần, những con số đó nhiều khả năng do hắn viết bừa sau khi rơi vào trạng thái hoang tưởng.”

Giản Dao gật đầu. Cô cho rằng cách giải thích này tương đối hợp lý.

Trò chuyện một lúc, Lý Huân Nhiên hỏi: “Bao giờ em quay lại trường học?”

“Qua rằm tháng Giêng.” Giản Dao đáp. “Em sẽ đi thực tập.”

Lý Huân Nhiên mỉm cười. “Chúng ta gọi chai rượu nhé! Em từng làm trợ lý của Bạc Cận Ngôn trong việc điều tra vụ án nghiêm trọng, cũng coi như một trải nghiệm khó quên trong cuộc đời. Chú Giản ở trên trời linh thiêng chắc chắn sẽ rất tự hào về em.”

Giản Dao im lặng vài giây, gật đầu, cười. “Vâng.”

Ăn cơm xong, Giản Dao tới ngôi biệt thự.

Vì bận giải quyết vụ án, cô vẫn chưa hoàn thành công việc dịch thuật. Vừa vào nhà, cô liền nhìn thấy cả căn phòng tràn ngập ánh nắng, toát lên vẻ đẹp cổ điển. Đây là lần đầu tiên cô chứng kiến cảnh tượng này.

Giản Dao đi lên tầng hai, vào phòng làm việc. Bạc Cận Ngôn đang ngồi trên sofa, chăm chú xem tập tài liệu rất dày. Nghe thấy tiếng động, anh chỉ nhướng mày, nhìn cô rồi lại tiếp tục đọc tài liệu.

Giản Dao hơi ngây người. Cô đã quen với thái độ lãnh đạm và ngạo mạn của người đàn ông này. Bộ dạng trầm tư của anh bây giờ thật ra rất nổi bật và thu hút. Mái tóc ngắn đen như mực, gương mặt tuấn tú trắng như ngọc, hai hàng lông mày thanh tú như tranh vẽ, dưới sống mũi cao là bờ môi mỏng hơi mím lại, trông vẫn cao ngạo.

Người đàn ông này lúc ngậm miệng đẹp trai hơn lúc nói chuyện.

Giản Dao ngoảnh đầu, quan sát tấm bảng trắng treo trên tường. Bên trên là một loạt con số:

145, 297, 289, 121

17, 324, 1

250, 0, 484

365, 729, 16

421, 27, 841

29, 1

136, 729,16.

Đây là những dãy số được phát giác ở nhà Tôn Dũng, đều ở chỗ kín đáo như gầm giường, nền nhà, song cửa sổ, trần nhà… Kết quả giám định cho thấy đó toàn là mẫu vân tay của Tôn Dũng. Giản Dao xem xét một lúc rồi đi đến phía trước Bạc Cận Ngôn, ngồi xuống. “Công việc dịch thuật hôm nay là hoàn thành, anh xem còn có việc gì cần tôi làm không?”

Bạc Cận Ngôn nhướng mắt nhìn cô. “Không.”

“Anh có cần cá nữa không? Gần đây tôi rảnh rỗi, có thể câu giúp anh.”

“Không vội.”

Giản Dao hơi ngạc nhiên khi nghe câu trả lời này. Cô đoán trong tủ lạnh nhà anh vẫn còn đồ dự trữ. Thấy trước mặt Bạc Cận Ngôn bày đầy tài liệu và ảnh, Giản Dao nghĩ anh đang bận rộn nên đứng dậy, nói: “Nếu không có việc gì thì tôi về trước đây. Sau này, nếu cần gì anh có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.”

Bạc Cận Ngôn đặt tập tài liệu xuống, nhìn thẳng vào Giản Dao. Đôi mắt đen của anh ánh lên vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị. Giản Dao cảm thấy hơi căng thẳng. Đúng lúc này, Bạc Cận Ngôn cất giọng trầm ấm, điềm nhiên như không: “Em có thể tiếp tục làm việc ở chỗ tôi.”

Giản Dao ngẩn người, đứng bất động.

Bạc Cận Ngôn rút từ dưới bàn một tập văn bản, đưa đến trước mặt Giản Dao. “Đây là hợp đồng công việc trợ lý mà Phó Tử Ngộ soạn cho em.” Sau đó, anh tiếp tục cúi đầu xem tài liệu.

Giản Dao rất bất ngờ, cô xem qua tập hợp đồng, thời hạn tuyển dụng là ba năm, nội dung công việc không khác trước đó, chỉ thêm một điều khoản; “Chăm lo vấn đề ăn uống của Bạc Cận Ngôn tiên sinh”, có lẽ ý của anh là khoản câu cá. Ngoài ra, mức lương cao đến đáng ngạc nhiên.

Nhìn từng hàng chữ ngay ngắn trên hợp đồng, Giản Dao không thể kìm nén sự xúc động vô hạn. Cô khẽ mỉm cười, khóe mắt cong lên, đôi mắt trong veo sáng lấp lánh.

Bạc Cận Ngôn liếc nhìn Giản Dao rồi chậm rãi cầm tách cà phê trước mặt lên, nhấp một ngụm. “Khi nào ký xong, em hãy fax cho Phó Tử Ngộ. Cậu ta sẽ giải quyết những việc tiếp theo.”

Giản Dao buông tập hợp đồng, ngẩng đầu nhìn Bạc Cận Ngôn. Giọng nói của cô bộc lộ sự cảm kích và cảm động: “Cảm ơn anh, Bạc Cận Ngôn. Đề nghị của anh là sự khẳng định rất lớn đối với tôi, tôi thật sự chưa từng nghĩ tới. Tuy nhiên, tôi đã ký hợp đồng với một công ty ở thành phố B, hẹn với họ qua Tết tôi sẽ tới đó thực tập. Vì vậy tôi không thể tiếp nhận công việc trợ lý này được.”

Bạc Cận Ngôn đặt tách cà phê xuống bàn. Giản Dao mỉm cười với anh. Bạc Cận Ngôn hơi nhíu mày. “Phó Tử Ngộ nói phụ nữ thường bị ảnh hưởng bởi những nhân tố không quan trọng. Xem ra cậu ta nói không sai. Em có thể hủy bỏ hợp đồng, tôi sẽ bồi thường tất cả cho bên đó.”

Giản Dao ngẩn người.

Tuy khoảng thời gian làm việc với Bạc Cận Ngôn rất quý báu nhưng từ trước đến nay, cô chưa từng nghĩ sẽ theo nghể điều tra phá án bởi công việc này luôn phải tiếp xúc với hiện thực tàn khốc và bấp bênh, cô vẫn muốn hướng đến cuộc sống tích cực, ổn định và yên bình hơn. “Tôi không định hủy bỏ hợp đồng. Công ty đó rất coi trọng tôi, tôi không thể thất tín ở công việc đầu tiên trong cuộc đời. Hơn nữa, đó cũng là nghề nghiệp. Giản Dao cất giọng áy náy: “Tôi xin lỗi không thể tiếp tục làm trợ lý của anh, nhưng tôi thật sự cảm ơn lời đề nghị của anh”.

Buổi tối hôm đó, Phó Tử Ngộ gọi điện cho Bạc Cận Ngôn: “Chiều nay tôi chưa nhận được hợp đồng công việc của Giản Dao, cậu quên đưa cho cô ấy à?”

Bạc Cận Ngôn hỏi lại: “Thế à? Sao tôi có thể nhớ mấy chuyện cỏn con đó được?”

Phó Tử Ngộ nói: “Nhưng chẳng phải cô ấy sắp quay về trường học sao?”

Bạc Cận Ngôn đáp: “Chắc thế.”

Phó Tử Ngộ nổi giận trước thái độ không liên quan đến bản thân của Bạc Cận Ngôn: “Bạc Cận Ngôn! Chiều nay chính cậu nói, tuy sự lựa chọn của Giản Dao là dễ hiểu nhưng cậu thích làm việc gì cũng phải rõ ràng, hại tôi phải thảo ngay hợp đồng…”

Phó Tử Ngộ đột nhiên im bặt. Anh chợt hiểu ra vấn đề, giọng nói đúng kiểu “cười trên nỗi đau của người khác”: “Không phải… tiểu thư Giản Dao thẳng thừng từ chối đề nghị làm việc của cậu đấy chứ?”

Đầu bên kia vang lên một tiếng “cạch”, Bạc Cận Ngôn đã cúp máy.

Chương 14

Không khí ở những thành phố nhỏ phương Nam như thành phố Đồng dịp giáp Tết đều rất rộn ràng và gấp gáp. Nhà nhà bận rộn chuẩn bị đồ Tết, chuẩn bị bữa cơm tất niên thịnh soạn. Phần lớn người đi làm ăn xa tìm mọi cách để trở về. Năm nào cũng bận rộn như thế. Nhưng dường như khi bận rộn đón Tết, trong lòng mỗi người lại có những hoài niệm. Những hoài niệm về gia đình luôn khiến con người cảm thấy được an ủi và thỏa mãn.

Mẹ của Giản Dao là người phụ nữ chăm lo cho gia đình điển hình. Dưới sự sắp xếp của bà, hai chị em Giản Dao cắm đầu làm việc mấy ngày, cuối cùng cả nhà cũng đón chào năm mới. Ngày Ba mươi Tết, từ sáng sớm, trong toàn thành phố đã không ngừng vang lên tiếng pháo nổ. Buổi trưa, cả gia đình Giản Dao ăn bữa cơm tất niên rồi cùng nhau đến nhà bà ngoại cô. Mẹ Giản Dao có đông anh chị em. Người lớn tụ tập trò chuyện, uống rượu, trẻ con chạy đi chạy lại, hò hét, nô đùa. Giản Dao và Giản Huyên đương nhiên chỉ chơi với lũ trẻ một lúc. Ăn tối xong, hai chị em nằm trên giường trong phòng bà ngọai, chiếm một đầu giường, đọc tin nhắn.

Tin nhắn chúc mừng năm mới nhanh chóng lấp đầy hộp thư của Giản Dao. Cô xem qua từng tin một rồi gửi cho tất cả. Phó Tử Ngộ cũng nhắn tin cho cô, anh viết: “Tiểu thư Giản Dao uy vũ, xin cho phép tôi biểu đạt niềm hân hoan của mình và gửi đến em lời chúc phúc trong ngày lễ trọng đại này. Chúc em ngày càng xinh đẹp, luôn luôn vui vẻ.”

Cách sử dụng tính từ của anh thật khác người.

Giản Dao mỉm cười. Cô không để bụng, nghiêm túc gửi tin nhắn chúc mừng cho Phó Tử Ngộ. Ngẫm nghĩ thế nào, cô lại tìm số điện thoại của Bạc Cận Ngôn, bấm nội dung đơn giản nhất: “Chúc mừng năm mới” rồi gửi đi.

Lúc này trời đã tối mờ mờ. Bên ngoài cửa sổ ánh lửa chớp lòa, tiếng pháo râm ran. Thỉnh thoảng còn có pháo hoa nở rộ trên bầu trời, cảnh tượng rất ấm áp. Giản Dao đột nhiên nghĩ, không biết Bạc Cận Ngôn trải qua đêm Giao thừa như thế nào? Anh một mình ngồi ăn cá, dưới chân có con rùa như ngày thường? Hay là Phó Tử Ngộ từ thành phố B quay về đây đón Tết cùng anh? Nhưng Phó Tử Ngộ cũng phải ở bên người thân…

Giản Dao đang chìm trong suy tư thì điện thoại di động bất chợt đổ chuông. Là Bạc Cận Ngôn gọi tới. Sau khi Giản Dao từ chối lời đề nghị làm việc, hai người không liên lạc với nhau, cũng chẳng có chuyện gì để liên lạc. Giản Dao bắt máy: “A lô! Chúc mừng năm mới!”

Giọng nói vốn trầm ấm của Bạc Cận Ngôn hơi khàn khàn nhưng vẫn cao ngạo như thường lệ: “Em đang làm gì?”

Giản Dao nhíu mày. “Tôi chẳng làm gì cả.”

Bạc Cận Ngôn nói tiếp: “Vậy em hãy tới đây đi. Nhà tôi có rất nhiều pháo hoa không dùng đến, em hãy mang hết đi.”

Giản Dao cảm thấy kỳ lạ, tại sao Bạc Cận Ngôn lại có pháo hoa? Chắc chắn không phải anh tự mua mà là người khác tặng. Phó Tử Ngộ hay người của cục cành sát tặng anh?

Giản Dao mỉm cười, trả lời: “Không cần đâu, cảm ơn anh. Anh có thể tự đốt.”

Bạc Cận Ngôn cất giọng lãnh đạm: “Thật ngại quá, tôi không có hứng thú với hoạt động đốt mấy thứ có hình thù kỳ quái lại khó ngửi, nhất là tạo ra thể khí lại càng khó ngửi.”

Giản Dao nói: “… Được, tôi và Giản Huyên sẽ đi lấy ngay. Cảm ơn anh.”

Trước khi nhận được tin nhắn của Giản Dao, Bạc Cận Ngôn một mình ngồi trước lò sưởi ấm áp đọc sách, người cuộn trong tấm chăn dày. Ti vi treo trên tường bên cạnh đang phát chương trình chào đón năm mới nhưng không có ai xem.

Sau khi cúp điện thoại, Bạc Cận Ngôn ném tấm chăn sang một bên, đứng dậy, đi lên phòng chứa đồ trên tầng hai, miệng khe khẽ huýt sáo. Mấy ngày qua, anh nhận được rất nhiều pháo hoa từ Phó Tử Ngộ, cục cảnh sát thành phố Đồng và chủ nhiệm một văn phòng thuộc Bộ Cảnh sát… Pháo hoa chất đầy trong hai cái thùng lớn, Bạc Cận Ngôn ném cả hai thùng ra ngoài cửa. Sau đó, anh mở toang cửa ra vào. Làm xong những việc này, Bạc Cận Ngôn quay về sofa, trùm tấm chăn lên người, tiếp tục đọc sách.

Giản Dao và Giản Huyên mượn xe của chú, tự lái đến nhà Bạc Cận Ngôn. Còn chưa tới ngôi biệt thự, bọn họ đã bắt gặp vô số thanh niên đang đốt pháo hoa bên bờ sông dưới chân núi. Cả bờ sông chói lòa ánh lửa.

Đi đến cửa nhà Bạc Cận Ngôn, nhìn thấy hai thùng pháo hoa rất lớn trên mặt đất, hai chị em Giản Dao đều sững sờ. Giản Dao dõi mắt về phía Bạc Cận Ngôn nhưng anh không để ý đến cô.

Giản Dao đành lên tiếng trước: “Nhiều như vậy, chúng tôi không mang nổi. Chúng tôi chỉ lấy một ít thôi.”

Bạc Cận Ngôn nói: “Em không cầm thì bỏ đi, để lại cho tôi làm gì?”

Giản Huyên phì cười, lập tức phản đối: “Không được làm vậy quá lẵng phí, cũng không an toàn. Chi bằng em chơi hết.” Nói xong, cô nhìn Giản Dao bằng ánh mắt nôn nóng.

Giản Dao hỏi Bạc Cận Ngôn một câu mang tính thăm dò: “Anh có thể giúp chúng tôi chuyển chúng ra ngoài không?”

Đêm Giao thừa nên càng về khuya, càng đông người ra ngoài đốt pháo hoa. Bờ sông tối đen như dải lụa sáng lấp lánh.

Hai chị em Giản Dao bê một thùng pháo hoa đi trước, Bạc Cận Ngôn ôm một thùng theo sau. Giản Dao hơi bất ngờ trước việc anh chịu động đậy chân tay nhưng cô nhanh chóng có đáp án, trước đây anh cũng ra bờ suối xách xô cá cô câu được. Hai chị em Giản Dao lấy một quả pháo to nhất, đặt xuống bãi đất trống trước mặt. Sau khi châm lửa, họ lập tức chạy về chỗ cũ. Lúc này, Giản Dao mới phát hiện Bạc Cận Ngôn đã đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt đen láy.

Pháo hoa của bọn họ đẹp nhất ở khu vực đó, nở rộ như bông hoa lửa, thỉnh thoảng còn hiện ra hình mặt cười rất rõ ràng và đáng yêu. Nhiều người ở bờ sông ngẩng đầu ngắm nhìn, đám trẻ con hò reo vang dội. Giản Huyên vui mừng, chắp tay trước ngực, luôn miệng xuýt xoa: “Đẹp quá! Thích thật đấy!”

Giản Dao cũng cười tủm tỉm. Cô đang định lên tiếng thì chợt nhìn thấy Bạc Cận Ngôn chau mày liếc Giản Huyên như muốn nói điều gì đó. Nhớ đến “định nghĩa” về việc đốt pháo hoa của anh trước đó, Giản Dao lập tức nghiêm giọng: “Anh đừng nói gì cả.”

Người đàn ông này hễ lên tiếng là phá tan bầu không khí. Bạc Cận Ngôn quay đầu nhìn cô, quả nhiên anh im lặng.

Trên bờ đê có rất đông thanh niên, mọi người nhanh chóng tụ tập thành đám, chơi đùa vui vẻ, tất nhiên trong đó không có Bạc Cận Ngôn.

Một người đàn ông trẻ tuổi đề nghị xếp pháo hoa thành hàng, mọi người đều cảm thầy ý kiến này không tồi, liền xếp pháo hoa thành một dãy dài để mấy người đồng thời châm lửa. Trong lúc phân công nhiệm vụ, người đàn ông thấy Bạc Cận Ngôn đứng cô độc một mình, liền nói với Giản Dao: “Bạn cô trông chất thật đấy.” Một bé gái tầm năm, sáu tuổi đứng cạnh anh ta, cất giọng lanh lảnh. “Chị ơi, sao anh kia không đốt pháo? Có phải anh ấy sợ pháo như em không?”

Tất cả mọi người đều phì cười, Giản Dao cũng cười. Cô ngoảnh mặt nhìn Bạc Cận Ngôn, trong đầu vụt qua ý nghĩ, cô lập tức cất cao giọng: “Bạc Cận Ngôn, anh có thể lại đây giúp tôi đốt mấy quả pháo hoa không?”

Năm người đồng thời châm lửa hai mươi quả pháo hoa rất lớn. Việc đốt pháo hoa chú trọng ở động tác chính xác và nhanh nhẹn. Giản Dao và những người khác tay cầm bật lửa hoặc que hương, ngồi xổm trước hộp pháo, bộ dạng rất căng thẳng. Sau khi châm ngòi, bọn họ sẽ lập tức chạy mất.

Bạc Cận Ngôn mặc áo khoác gió ngồi trước mấy quả pháo hoa, một tay anh đặt ngay ngắn trên đầu gối, bàn tay còn lại cầm cái bật lửa, ngọn lửa nhảy nhót trên ngón tay anh. Anh cúi thấp đầu, thong thả châm ngòi từng quả pháo.

“Anh nhanh lên một chút!” Giản Dao vừa đốt pháo vừa thúc giục Bạc Cận Ngôn.

Anh nhướng mắt nhìn cô, nơi khóe mắt ẩn hiện ý cười nhàn nhạt: “Trò này cũng có thể khiến em căng thẳng sao?”

Giản Dao lập tức ngậm miệng.

Cả đống pháo hoa được châm lửa. Đám con trai kêu lên một tiếng, co giò chạy mất. Giản Huyên vừa cười vừa chạy ra xa. Bạc Cận Ngôn cũng châm ngòi xong, Giản Dao kéo tay anh, anh mới thong thả đứng dậy. Thấy các sợi dây dần tóe lửa, Giản Dao mặc kệ Bạc Cận Ngôn, một mình bỏ chạy.

Chạy vài bước, Giản Dao liền nghe thấy tiếng “bụp bụp” cực lớn, sau đó quả pháo bay vút lên bầu trời. Cô quay đầu, pháo hoa như vô vàn ngôi sao đang rọi xuống, như đóa hoa lửa nở rộ, đẹp vô cùng. Mọi người đều tránh ra xa, chỉ duy nhất Bạc Cận Ngôn với thân hình cao lớn vẫn ở đó, anh sải những bước dài từ trong ánh sáng nhiều màu sắc, đi ra ngoài.

“Đẹp trai quá!” Bên cạnh có cô gái cảm thán.

Bạc Cận Ngôn không để ý đến một ai, ném cái bật lửa cho Giản Dao. “Tôi xong rồi.”

Giản Dao chăm chú nhìn pháo hoa rực sáng trên bầu trời, lơ đễnh đáp: “Được, anh vất vả nhiều. Cảm ơn anh.”

Một lúc sau, pháo hoa cháy gần hết, Giản Dao đột nhiên nhớ đến Bạc Cận Ngôn, quay đầu ngó nghiêng tìm anh. Bạc Cận Ngôn ở cách cô không xa, ngồi xổm trước mặt bé gái. Giản Dao tiến lại gần, nghe thấy anh nói với bé gái: “Cháu bé, cháu cho rằng tôi sợ hỗn hợp lưu huỳnh, bột than củi và kali nitrat hay sao? Thực tế, tôi đã từng tập dỡ trái bom có lượng thuốc nổ gấp một trăm lần thứ này…”

Giản Dao lập tức kéo Bạc Cận Ngôn đứng dậy, đồng thời nói với phụ huynh bé gái: “Xin lỗi, mọi người đừng bận tâm đến anh ấy…”

Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, chị em Giản Dao đã đốt hết hai thùng pháo hoa, đám đông ở bờ sông cũng dần tản đi. Lúc này, mẹ Giản Dao gọi điện thoại, dặn hai chị em ban đêm đừng ở bên ngoài quá lâu.

Giản Dao cúp điện thoại, quay sang nói với Bạc Cận Ngôn: “Chúng tôi về trước đây, hôm nay rất cảm ơn hai thùng pháo hoa của anh.”

Giản Huyên cũng nói: “Cảm ơn anh.”

Bạc Cận Ngôn đáp: “Khỏi cần cảm ơn, tạm biệt.” Dứt lời, anh liền quay người đi về nhà.

Nhìn thân hình cao lớn của anh nhanh chóng biến mất trong đêm tối, Giản Huyên cảm thán: “Chị, anh ấy một thân một mình đón Giao thừa, đáng thương thật đấy!”

Giản Dao dõi mắt về phương hướng có Bạc Cận Ngôn, mỉm cười đáp: “Tin chị đi, chắc anh ấy không cảm thấy mình đáng thương đâu. Ngược lại, anh ấy cho rằng buổi tối hôm nay quá ồn ào và vô vị ấy chứ.”

Mấy ngày Tết trôi qua rất nhanh. Giản Dao đi chúc Tết người thân và bạn bè, tụ họp với bạn học cũ. Cô không gặp Bạc Cận Ngôn một lần nào.

Đến rằm tháng Giêng, cũng chỉ vài ngày nữa Giản Dao sẽ phải quay về trường học.

Buổi chiều, trong nhà Giản Dao xuất hiện một vị khách bất ngờ, đó là lão Tiếu và cậu con trai may mắn sống sót của ông ấy.

Bọn họ đến để cảm ơn Giản Dao.

Lão Tiếu mang theo một túi quà quê đặc sản rất lớn, Giản Dao không nhận nhưng họ cứ khăng khăng để lại. Mẹ Giản Dao nhiệt tình mời hai bố con lão Tiếu cùng ăn tối và xem chương trình văn nghệ Tết Nguyên tiêu.

Mẹ Giản Dao bận rộn trong bếp, Giản Huyên dẫn con trai lão Tiếu về phòng chơi game. Ông Tạ, bố dượng Giản Dao, lão Tiếu và Giản Dao ở phòng khách uống trà, trò chuyện. Nhắc đến tai họa xảy ra trước đó, lão Tiếu vẫn chưa hết sợ hãi: “May nhờ có Phó giáo sư Bạc. Tôi nghe mọi người nói Phó giáo sư Bạc nói vanh vách về tên súc sinh đáng chết cứ như thầy bói.”

Nói đến đây, lão Tiếu kể chuyện đi thăm Bạc Cận Ngôn ngày trước. Hóa ra ông cũng xách túi quà quê đặc sản tương tự, mang đến ngôi biệt thự đế tặng Bạc Cận Ngôn.

Kết quả anh không mở cửa cho bố con ông, chỉ nói vọng ra ngoài: “Cảm ơn, nhưng tôi không cần, tạm biệt.” Ông kiên trì gõ cửa, anh buông một câu: “Xin đừng làm phiền.”

Lão Tiếu thở dài. “Thật ra chúng tôi chỉ muốn cảm ơn cậu ấy. Cậu ấy cứu con trai tôi, ân tình lớn như vậy, tôi không biết làm thế nào để báo đáp.”

Ông Tạ kính lão Tiếu một ly. “Anh cũng đừng để trong lòng. Phàm là chuyên gia cao thủ đều có tính cách kỳ quặc. Anh thể hiện tấm lòng của mình là được rồi.”

Giản Dao gật đầu tán thành.

Lúc này, mẹ Giản Dao thò đầu ra khỏi phòng bếp, nói vọng ra: “Giản Dao, con nói Phó giáo sư Bạc một mình sống ở trên núi đúng không? Hay là mời cậu ấy đến nhà mình ăn cơm và đón Tết Nguyên tiêu?”

Nghe bà nói vậy, lão Tiếu nhìn Giản Dao bằng ánh mắt mong chờ. Giản Dao đành lên tiếng: “Con sẽ thử xem sao. Mẹ làm thêm món cá nữa đi ạ!”

Giản Dao gọi điện thoại, người bắt máy lại là Phó Tử Ngộ. Không biết anh đến thành phố Đồng từ bao giờ.

“Cậu ấy giam mình trong phòng, không rõ đang làm trò gì, điện thoại di động cũng không cầm theo… Tới nhà em ăn cơm? Giản Dao, em đúng là rất tuyệt. Được, lát nữa bọn tôi sẽ đến. Em yên tâm đi, kiểu gì tôi cũng sẽ lôi được cậu ấy ra ngoài.”

Tầm chạng vạng, Phó Tử Ngộ và Bạc Cận Ngôn xuất hiện ở cửa nhà Giản Dao. Phó Tử Ngộ cầm chai rượu vang và mấy hộp bánh. Bạc Cận Ngôn đi sau, anh vẫn diện com lê và giày da chỉnh tề như mọi khi, gương mặt thanh tú toát lên vẻ lãnh đạm. Anh liếc nhìn Giản Dao qua đám đông rồi sải bước dài đi vào nhà.

Gặp Phó giáo sư Bạc trong truyền thuyết, ông Tạ và mẹ Giản Dao có vẻ kinh ngạc. Có lẽ bọn họ không ngờ anh còn trẻ như vậy.

Mọi người ngồi vào bàn ăn. Phó Tử Ngộ khéo léo trong giao tiếp, chào hỏi thân thiết: “Cô chú, lão Tiếu, Tiêu Tiêu.” Mọi người đều cười vui vẻ. Trong khi đó, Bạc Cận Ngôn tỏ ra rất bình thản, chỉ gật đầu, nói: “Xin chào!” rồi lặng lẽ ngồi xuống ghế.

Là chủ nhà, ông Tạ lên tiếng trước tiên. Thật ra ông cũng chỉ muốn khách sáo hàn huyên vài câu để không khí thoải mái hơn. Ông nói với Bạc Cận Ngôn: “Nghe nói bên Mỹ xét duyệt chức danh phó giáo sư rất khó. Tiếu Bạc còn trẻ như vậy đã là phó giáo sư, thật không đơn giản chút nào.”

Bạc Cận Ngôn ngẩng đầu, thản nhiên trả lời: “Thật ra với thành tựu của tôi trong công việc, hoàn toàn có thể được phong làm giáo sư. Chỉ vì tuổi tác không đủ nên bọn họ từ chối.”

Ông Tạ càng ngạc nhiên: “… Vậy à? Cậu còn lợi hại hơn sự tưởng tượng của chúng tôi.”

Bạc Cận Ngôn mỉm cười. “Cảm ơn.”

Phó Tử Ngộ quay sang Giản Dao, vẻ mặt như muốn nói: “Tôi biết ngay mà.” Giản Dao cười tủm tỉm, không lên tiếng.

Một lúc sau, lão Tiếu đỏ mặt, kéo con trai, cầm ly rượu, đứng dậy: “Phó giáo sư Bạc, chúng tôi sẽ không quên ơn cứu mạng của cậu. Cha con chúng tôi xin uống cạn ly rượu này, còn cậu tùy ý.”

Bạc Cận Ngôn đáp: “Tôi chỉ làm đúng bổn phận của mình, không tồn tại thứ tình cảm cá nhân như “ơn cứu mạng” mà chú nói. Vì vậy chú không cần cảm ơn tôi.”

Giản Dao lập tức cầm ly rượu đặt trước mặt Bạc Cận Ngôn, nhét vào tay anh. Phó Tử Ngộ ở bên cạnh pha trò: “Cận Ngôn là người khiêm tốn. Cậu ấy nói thế chính là không muốn chú để chuyện đó trong lòng…”

Phó Tử Ngộ rõ ràng là cao thủ điều hòa bầu không khí trong các cuộc gặp gỡ. Anh nhanh chóng dẫn dắt câu chuyện sang hướng khác, ví dụ công việc của Giản Dao.

“Kỳ sau không có tiết học. Quay về trường là em đi thực tập ngay, cũng chẳng khác gì đi làm.” Giản Dao cười, nói. Bởi vì trong lòng đầy chờ mong nên gương mặt cô vô cùng rạng ngời.

Con gái sắp bước ra ngoài xã hội, người làm mẹ khó tránh khỏi lo lắng. Bà Giản cất giọng hiền từ với Giản Dao: “Con sống ở bên ngoài, mẹ cũng không thể chăm sóc con. Con lại sắp thuê nhà ở thành phố B, mọi sự nên cẩn thận.”

Phó Tử Ngộ đã uống không ít rượu, gương mặt đỏ bừng. Anh cười hì hì, nói: “Em định thuê nhà đấy à? Chuyện này dễ giải quyết thôi.” Anh quay sang mẹ Giản Dao: “Cô ơi, gần đây cháu cũng giúp Bạc Cận Ngôn tìm nhà ở thành phố B. Cháu đã đi xem mấy căn, không gian cũng không tồi, lại ở gần cục cảnh sát, nơi đó an ninh rất tốt. Để cháu tìm giúp Giản Dao.”

Giản Dao ngẩn người, nhìn Bạc Cận Ngôn. Anh cũng tới thành phố B?

Dường như nhận ra sự nghi hoặc của cô, Bạc Cận Ngôn từ tốn lên tiếng: “Tôi đi làm.”

Giản Dao nghĩ cũng phải, anh là chuyên gia do Bộ Cảnh sát đặc biệt mời về, không thể ở thành phố Đồng mãi.

Trong lúc hai người trò chuyện, Phó Tử Ngộ đã hoàn toàn chinh phục bà Giản và ông Tạ. Bà Giản vui vẻ lên tiếng: “Phó Tử Ngộ, cảm ơn cậu đã chăm sóc Giản Dao nhà chúng tôi.”

Phó Tử Ngộ xua tay. “Cô chú đừng khách sáo. Vừa khéo là công ty cô ấy thực tập cách cục cảnh sát không xa. Việc thuê nhà cứ giao cả cho cháu.”

Giản Dao không tán thành: “Mẹ, không cần làm phiền anh ấy…”

“Để cậu ta tìm.” Bạc Cận Ngôn cắt ngang lời cô. “Cậu ta thích lo những chuyện kiểu này.”

Giản Dao đáp: “… Vâng”

Cả chủ và khách cùng ăn bữa cơm tối trong không khí vui vẻ. Hơn chín giờ tối, Phó Tử Ngộ và Bạc Cận Ngôn mới ra về. Bố con lão Tiếu cũng cáo từ trong tình trạng no say.

Giản Dao ở dưới bếp giúp mẹ rửa bát đĩa. Bắt gặp ý cười nhàn nhạt trên gương mặt hiền hậu của mẹ, cô hiếu kỳ lên tiếng: “Mẹ, hình như mẹ đang rất vui.”

Bà Giản liếc nhìn cô. “Dao Dao, mẹ thấy… cậu thanh niên tên Phó Tử Ngộ không tồi.”

Giản Dao ngẩn người, thảo nào thái độ của mẹ cô hôm nay lại bất thường như vậy, còn nhờ Phó Tử Ngộ “chăm sóc” cô nữa chứ. Cô cười cười, nói: “Mẹ, mẹ nghĩ đi đâu. Con và anh ấy chỉ là bạn bè bình thường.”

“Mẹ biết. Bây giờ con chuẩn bị tốt nghiệp đại học. Nếu gặp đối tượng thích hợp thì có thể phát triển tình cảm.”

“Vâng ạ!”

Bà Giản vừa bận rộn dọn dẹp vừa nói: “Phó Tử Ngộ là bác sĩ, từng đi du học. Tính cách cậu ấy cũng rất vui vẻ, cởi mở, mẹ thấy rất hợp với con. Thời buổi bây giờ không dễ kiếm một chàng trai tốt như vậy…”

Bà Giản đang nói chuyện, Giản Dao đột nhiên nhớ ra một vấn đề, liền cắt ngang lời mẹ: “Mẹ thấy Bạc Cận Ngôn thế nào? Con không có ý gì khác, chỉ là anh ấy và Phó Tử Ngộ cùng đến nhà mình, nhưng sao mẹ chẳng nhắc đến Bạc Cận Ngôn gì cả.”

Bà Giản ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Thật ra cậu ta cũng không tồi.” Bà nhướng mắt nhìn Giản Dao. “Có điều… cậu ta là chuyên gia phá án hình sự, hơn nữa vừa rồi nghe mọi người nói, còn là loại tội phạm biến thái tàn bạo nhất. Công việc của cậu ta rất nguy hiểm. Thật ra, vừa rồi con làm trợ lý cho cậu ta, mẹ đã rất lo lắng. Nhưng vì bọn trẻ, mẹ mới đồng ý để con làm việc đó… Tuy nhiên, về chuyện đại sự của con, mẹ thật sự không muốn con tìm người làm nghề này.”

Giản Dao nắm chặt tay mẹ, không lên tiếng.

Buổi đêm, trăng thanh gió mát, bước chân Phó Tử Ngộ nhẹ bẫng, anh loạng choạng đi đằng trước, Bạc Cận Ngôn bỏ hai tay vào túi quần, nhàn nhã đi sau. Hai người đi dọc theo bờ sông về ngôi biệt thự. Đến nơi có đèn Tử Ngộ đột nhiên quay đầu. Mặt anh đỏ bừng, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Bạc Cận Ngôn. “Cậu thử nói xem có phải mẹ Giản Dao nhìn trúng tôi, muốn tôi làm con rể bà ấy hay không? Tôi thấy bà ấy cười với tôi từ đầu đến cuối.”

Bạc Cận Ngôn dừng bước, nhướng mắt nhìn bạn.

Phó Tử Ngộ thở dài, lắc đầu: “Đáng tiếc, mẫu người con gái trong sáng, dễ thương như Giản Dao không phải khẩu vị của tôi. Tôi thích những cô gái trưởng thành nóng bỏng…”

“Không thể nào.” Bạc Cận Ngôn để lộ ánh mắt ngạo mạn. “Điều này không logic, chắc là ảo giác của cậu thôi”

Mặc dù Bạc Cận Ngôn nói ngắn gọn, đầu óc Phó Tử Ngộ còn đang lơ mơ nhưng hai người là bạn bè lâu năm, Phó Tử Ngộ lập tức lý giải nhận định của bạn. Đúng vậy, hai người đồng thời xuất hiện, ngoại hình Bạc Cận Ngôn ăn đứt anh, mức lương cũng cao hơn anh, sao mẹ Giản Dao có thể nhìn trúng anh mà không phải Bạc Cận Ngôn? Điều này quả thực không logic, nhất định là ảo giác của anh.

Phó Tử Ngộ gật đầu. “Cậu nói đúng. À, tôi còn muốn cho cậu xem thứ này.” Nói xong, anh rút ra một tập tài liệu từ túi áo khoác, đưa cho Bạc Cận Ngôn.

“Cậu định tuyển Giản Dao làm trợ lý của cậu. Tất nhiên chẳng ai ngờ cô ấy sẽ từ chối, tôi cũng cảm thấy đáng tiếc. Theo thủ tục thông thường, tôi đã lấy danh nghĩa của cậu để lấy được hồ sơ chi tiết của cô ấy.”

Bạc Cận Ngôn nhanh chóng mở ra xem, ánh mắt hơi trầm xuống. Phó Tử Ngộ ở bên cạnh cất giọng đầy cảm khái. “Cậu cho rằng tại sao tôi lại lo chuyện bao đồng giúp cô ấy tìm nhà trọ? Đó là tôi thương xót cô ấy, hóa ra bố cô ấy qua đời năm cô ấy sáu tuổi. Lúc bấy giờ, bố Giản Dao là đội phó đội cảnh sát hình sự. Ông bắt được một tên trùm xã hội đen nên bị chúng trả thù. Vụ án xảy ra ở nhà ông nội cô ấy. Bố và ông bà nội côấy đều bị chém chết ngay tại phòng khách. Khi đó, Giản Dao và em gái ở trong phòng ngủ ngay bên cạnh. Bố cô ấy đã khóa cửa lại. Nếu không phải cảnh sát kịp thời đến nơi thì hai chị em cô ấy chắc cũng không thoát chết.”

Chương 15

Đông qua xuân đến, cây bạch quả trong sân trường đã nhú chồi non. Chúng giống tấm màn màu xanh non mỡ màng, phủ bóng xuống lối đi trước khu ký túc xá nữ.

Trái ngược với cảnh vật bên ngoài, khu ký túc xá nữ của sinh viên năm thứ tư khá vắng vẻ, lạnh lẽo. Phòng ký túc của Giản Dao hiện chỉ còn hai người. Gần đến kỳ tốt nghiệp, mọi người đều hướng tới hiện thực và tương lai. Một bạn nữ ở lại quê thi nhân viên công vụ, học kỳ này không quay về trường cho tới lúc nhận bằng tốt nghiệp. Một bạn dọn ra ngoài sống chung với người yêu. Người còn lại tuy vẫn ở ký túc nhưng chuẩn bị ra nước ngoài nên bận rộn đến mức chẳng thấy bóng dáng.

Giản Dao đã về được trường hai, ba ngày, trở thành người nhàn rỗi nhất. Hằng ngày, cô chỉ đọc sách, lên mạng, tìm hiểu thông tin về công ty mới. Cô còn viết nhật ký, ghi lại quá trình cùng Bạc Cận Ngôn phá án để nhiều năm sau có thể hồi tưởng.

Lúc Phó Tử Ngộ gọi điện thoại, Giản Dao đang nằm trên giường đắp mặt nạ. Phó Tử Ngộ hơi ngạc nhiên khi nghe thấy giọn nói lụng bụng của cô: “Em bị đau răng hay bị đánh vào mặt thế?”

“Em đang đắp mặt nạ.” Giản Dao phì cười khiến tấm mặt nạ nhăn nhúm. Cô liền ngậm miệng, cất giọng vô cùng dịu dàng: “Có chuyện gì vậy ạ?”

Ở đầu kia điện thoại Phó Tử Ngộ quay sang Bạc Cận Ngôn, nói: “Cô bé này nói chuyện bằng giọng điệu “cừu non” nghe rất sướng tai.”

Bạc Cận Ngôn đang nằm trên giường trong khách sạn xem tin tức thời sự. Anh nhướng mắt nhìn Phó Tử Ngộ.

Phó Tử Ngộ tiện miệng hỏi: “Cậu có muốn nghe không?”

Bạc Cận Ngôn hỏi lại: “Tại sao tôi phải nghe giọng nói uốn éo đó?”

Hai người đàn ông thản nhiên trò chuyện như chốn không người, Giản Dao ở đầu bên này nghe không sót một từ. Cô lập tức gỡ mặt nạ, cất cao giọng: “Bạc Cận Ngôn, không ai yêu cầu anh đánh giá giọng nói của tôi! Phó Tử Ngộ, anh tìm em có chuyện gì vậy?”

Phó Tử Ngộ cười khùng khục vài tiếng rồi mới nói rõ ngọn ngành. Thì ra anh muốn gọi Giản Dao cùng đi ăn cơm, nhân tiện đi xem nhà.

Giản Dao ngẫm nghĩ rồi lên tiếng: “Hay là vậy đi. Các anh đến trường em, hôm nay em mời các anh ăn cơm. Gần trường em có tiệm rất ngon.”

Con ngõ ở đằng sau trường đại học thường có vô số đồ ăn ngon. Giản Dao chọn một quán có món “tủ” là lẩu cá và dê tươi, xương xốp, thịt mềm, hương vị đậm đà, nói chung rất đông khách.

Giản Dao ngồi xuống một cái bàn bên cửa sổ. Cô nhanh chóng nhìn thấy một chiếc Lexus màu đen đỗ ngoài cửa. Hai người đàn ông cao lớn, diện mạo nổi bật xuống xe, đi vào quán.

Nồi lẩu thơm điếc mũi nhanh chóng được mang tới. Giản Dao giới thiệu: “Cá của quán ăn này được nhập từ bến cảng vào buổi sáng mỗi ngày, thịt dê đều rất tươi ngon.” Cô nhướng mắt nhìn Bạc Cận Ngôn ngồi đối diện. “Anh đã bao giờ thưởng thức món này chưa?”

Hôm nay Bạc Cận Ngôn vẫn mặc com lê và áo sơ mi nghiêm chỉnh như thường lệ. Nghe câu hỏi của Giản Dao, Bạc Cận Ngôn chỉ liếc qua cô. Vẻ mặt anh như muốn nói: “Lẽ nào trên đời này còn có món cá tôi chưa từng ăn qua?”

Giản Dao nhìn Phó Tử Ngộ đang ngẩn người nhìn nồi lẩu.

“Em có gọi món khác không?” Phó Tử Ngộ mỉm cười, hỏi.

Giản Dao đưa quyển thực đơn cho anh. Lúc nãy, trong điện thoại, Phó Tử Ngộ kêu rất đói bụng, bảo Giản Dao gọi món trước. Anh chỉ liếc qua quyển thực đơn, ngẩng đầu nói với nhân viên phục vụ: “Thêm một con cá hấp.”

Nhân viên phục vụ nở nụ cười áy náy. “Xin lỗi, quán chúng tôi chuyên làm món lẩu cá và thịt dê, không có món cá khác. Thật ra, trong nồi lẩu đã có hơn hai cân cá, ba cân thịt dê. Vị tiểu thư này còn gọi món phụ nữa, chắc các anh cũng chẳng ăn hết. Nếu ăn hết mà thấy chưa đủ, lúc đó gọi thêm thì tốt hơn.”

Giản Dao cúi đầu uống nước, sau đó cô đảo mắt nhìn vẻ mặt bình thản của hai người đàn ông.

Không khí bữa ăn khá thoải mái. Phó Tử Ngộ và Giản Dao tán gẫu hầu như suốt bữa ăn, Bạc Cận Ngôn thỉnh thoáng nói một, hai câu nhưng câu nào cũng khiến người đối diện cứng họng, không nhịn được cười. Sau đó, Bạc Cận Ngôn đi ra ngoài nghe điện thoại, Phó Tử Ngộ dõi theo bóng lưng anh, nói với Giản Dao: “Tôi và em đều có bản chất thích bị ngược đãi nên mới làm bạn của cậu ta.”

Từ “bạn” khiến Giản Dao cảm thấy rất ấm áp. Cô cũng đưa mắt về phía Bạc Cận Ngôn đang đứng bên ngoài cửa sổ, trong lòng đầy nghi hoặc. Lần trước, Bạc Cận Ngôn, Phó Tử Ngộ tới nhà cô ăn cơm. Lúc đó đông người, trên bàn cũng có hai con cá nên Giản Dao không để ý. Bây giờ cô mới phát hiện, Bạc Cận Ngôn không động đũa đến các món thịt khác, kể cả cá nấu cùng thịt dê trong nồi lẩu.

“Cậu ấy không ăn thịt đỏ.” Không đợi Giản Dao lên tiếng thắc mắc, Phó Tử Ngộ đã lên tiếng giải thích.

Giản Dao hỏi: “Tại sao?”

Phó Tử Ngộ im lặng nhìn Giản Dao giây lát rồi trả lời: “Cậu ấy từng mất nửa năm truy bắt một tên tội phạm biến thái ăn thịt người California. Kể từ lúc đó, cậu ấy không động đến thịt đỏ.”

“Em xin lỗi, sau này em sẽ chú ý.” Giản Dao cất giọng vẻ áy náy.

Phó Tử Ngộ mỉm cười, xua tay. “Không sao đâu! Cậu ấy cũng thích ăn rau xanh. Vừa rồi cậu ấy đã ăn hết cả đĩa.”

Giản Dao cười cười, hai người trầm mặc vài giây, Phó Tử Ngộ lại lên tiếng: “Bây giờ điều tra vụ án, cậu ấy luôn tỏ ra tự cao tự đại và bình thản. Thực tế, cậu ấy từ từ rèn luyện mới được như ngày hôm nay. Lúc mới giúp FBI phá án, chứng kiến thi thể nạn nhân bị ngược đãi và bị giết hại, cậu ấy cũng nôn ọe tùm lum.”

Phó Tử Ngộ vừa ý một căn chúng cư rất đẹp và yên tĩnh nằm trên đường Nhị Hoàn. Khi đi theo bọn họ đến khu chúng cư, Giản Dao đã bắt đầu đấu tranh tư tưởng, nơi này rất tuyệt nhưng giá cả chắc không rẻ. Cô dường như cảm nhận được túi tiền bị teo tóp.

Giản Dao vào căn hộ ba phòng của Bạc Cận Ngôn ở tầng dưới trước. Căn phòng có màu sắc lạnh lẽo, nội thất đơn giản, về tổng thể hơi u tối. Đặc biệt là chiếc giường lớn màu đen rộng dài hai mét không hề mang lại cảm giác ấm áp nhưng Bạc Cận Ngôn rất thích. Anh sải bước dài đi một vòng quanh căn hộ, gật đầu. “Rất tốt, tôi lấy căn nhà này.”

Sau đó, Phó Tử Ngộ dẫn bọn họ đi thang máy lên tầng trên. Giản Dao không khỏi bất ngờ. “Bọn em sống cùng một cầu thang?”

Phó Tử Ngộ mỉm cười. “Đúng thế, sống chung một chỗ, có chuyện gì có thể giúp đỡ lẫn nhau.” Anh ta cúi đầu, nói nhỏ vào tai Giản Dao: “Có em ở gần trông nom cậu ấy, tôi cũng yên tâm hơn.”

Lúc Phó Tử Ngộ nói chuyện, Bạc Cận Ngôn liếc nhìn Giản Dao, đuôi mắt dài mang ý cười. Giản Dao không hiểu đó là sự đắc ý hay ngạo mạn? Mà anh đắc ý gì chứ?

Ngay giây đầu tiên khi Phó Tử Ngộ mở cửa căn phòng, Giản Dao đã lập tức động lòng. Khác hẳn căn nhà của Bạc Cận Ngôn, đây là căn nhà mở đơn giản. Một chiếc giường tatami đặt bên gần cửa sổ, bên cạnh là hai chiếc sofa nhỏ màu đỏ, đèn trần uốn lượn như cành cỏ dại rủ xuống,. Tuy nhiên thứ thu hút nhất là bồn tắm trắng muốt dưới ngọn đèn pha lê. Một tấm rèm màu đỏ nhạt từ trần nhà thả xuống, vây xung quanh bồn tắm. Trên bệ còn đặt một lọ hoa tươi. Đây là căn phòng dành riêng cho phụ nữ độc thân, thiết kế kiểu này có thể kích thích sự hứng thú và biếng nhác từ đáy lòng con người. Giản Dao có thể tưởng tượng ra cảnh sau khi tắm xong, cô chỉ quấn khăn tắm, thả mình xuống chiếc giường tatami một cách dễ chịu.

“Giá thuê nhà là bao nhiêu ạ?” Giản Dao hỏi bằng giọng chờ mong.

Phó Tử Ngộ nói ra một con số không phải rẻ. Giản Dao cắn răng, nói: “Được, em thuê căn này.”

Phó Tử Ngộ mỉm cười, gật đầu, đi sang một bên, gọi điện thoại thuê hai căn chúng cư. Bây giờ Giản Dao mới chú ý, không biết Bạc Cận Ngôn đi vào trong nhà từ lúc nào. Anh đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống bên dưới rồi liếc sang cô. “Rất tốt, hằng ngày em đều không thể nhìn thấy mặt trời mọc.”

Giản Dao lặng thinh, cách mấy chục mét bên ngoài cửa sổ là tòa nhà chọc trời, che khuất mọi tầm nhìn. Nhưng với giá thuê này, tìm đâu ra căn ưng ý như vậy?

Bạc Cận Ngôn lại đi đến bên bồn tắm, giơ tay vén tấm rèm, chăm chú quan sát bên trong. Giản Dao không biết anh dò xét điều gì, nhưng một người đàn ông nhìn chằm chằm bồn tắm của phụ nữ, ít nhiều cũng khiến cô xấu hổ. Cô vội tiến lại gần, kéo tấm rèm khỏi tay anh. “Chẳng có gì đáng xem cả.”

Bạc Cận Ngôn nhướng mắt nhìn cô, nhíu mày. “Em đỏ mặt rồi.”

Giản Dao không ngờ anh nói câu đó. Cô không tin, vô thức sờ mặt… Quả nhiên mặt cô bắt đầu nóng ran.

“Khỏi cần xấu hổ.” Ánh mắt anh vụt qua một tia kiêu ngạo. “Bất kể đàn ông hay đàn bà đều ít nhiều có khát vọng để lộ thân thể. Giải phóng bản thân khi ở một mình cũng là chuyện hết sức bình thường.”

Mặt Giản Dao lại đỏ bừng. Nhưng do quen biết anh lâu ngày, khả năng chịu đựng và “phản công” của cô cũng trở nên mạnh mẽ hơn. Cô mỉm cười với Bạc Cận Ngôn. “Tất cả những điều anh nói đều chỉ là lý thuyết, đúng không? Thật ra, anh chưa từng quan hệ với phụ nữ, cũng không hiểu phụ nữ, chỉ nói mồm là giỏi thôi.”

Bạc Cận Ngôn hơi sa sầm nét mặt. Anh đang định nói điều gì đó nhưng Giản Dao đã quay người bỏ đi.

Giản Dao mất mấy ngày trang trí căn hộ của cô, bắt đầu bước vào cuộc sống ổn định. Từ sinh viên trở thành công nhân viên chức, tâm trạng của cô rất hưng phấn, mong ngóng đến ngày đi làm.

Khoảng thời gian đó, Bạc Cận Ngôn cũng có một số động thái. Anh lái chiếc xe Jeep cỡ lớn, trái ngược với ngoại hình thanh tú. Anh cũng không có giờ làm việc cố định. Giản Dao đều có thể nhìn thấy anh ra vào khu chúng cư lúc sáng, trưa, chiều, tối. Tuy Nhiên, Giản Dao cũng không cảm thấy lạ lùng bởi cô từng nghe Phó Tử Ngộ tiết lộ Bạc Cận Ngôn không cần đi làm đúng giờ.

Doanh nghiệp Giản Dao làm việc có tên Trừng Vũ, là công ty thương mại đa quốc gia có tiếng. Mặc dù thành tích học tập của cô thuộc loại xuất sắc nhưng giành được không phải dễ dàng.

Sáng sớm ngày thứ Hai, Giản Dao đi tàu điện ngầm đến công ty. Tòa nhà chọc trời tọa lạc gần khu vực đại sứ quán, bên cạnh đều là trung tâm thương mại cao cấp, nơi vui chơi giải trí và quán bar, không khí vô cùng nhàn rỗi. Nhưng khi bước vào tòa nhà, Giản Dao phát hiện trong tòa cao ốc được trang hoàng lộng lẫy này, các nhân viên ăn mặc chỉnh tề, vô cùng bận rộn. Trước đây, Giản Dao có nghe tin đồn, trong công ty từng xảy ra chuyện nhân viên mệt mỏi quá độ dẫn đến đột tử hoặc tự sát vì áp lực quá lớn, Tuy không thể chứng thực tin đồn nhưng đúng là không khí ở nơi này rất căng thẳng.

Chỗ Giản Dao làm việc là bộ phận kinh doanh linh kiện xe hơi. Đây là một trong những bộ phận chiếm tỷ trọng nhỏ nhất trong công ty. Sau khi trải qua ngày làm việc đầu tiên, Giản Dao vẫn rất hài lòng về công việc này. Giám đốc bộ phận tỏ ra hòa nhã, nhiệm vụ được phân công rõ ràng. Các đồng nghiệp già có, trẻ có, tuy không thân thiện nhưng cũng không khó tiếp xúc.

Giản Dao vừa đến làm việc nên càng tỏ ra chăm chỉ và cẩn thận, ngày nào cũng ở công ty đến tối muộn mới ra về. Do đó, cô không gặp Phó Tử Ngộ và Bạc Cận Ngôn mấy ngày liền.

Cuối tuần, Giản Dao ở nhà nghỉ ngơi. Buổi trưa, một nhân viên chuyển phát nhanh gõ cửa nhà cô. Đó là bưu phẩm quốc tế người nhận là “Simon”. Nhân viên chuyển phát nhanh giải thích: “Tôi gọi điện cho Bạc tiên sinh. Anh ấy không ở nhà, nói cứ đưa đồ đến chỗ cô.”

Giản Dao ký nhận thay Bạc Cận Ngôn. Nhân viên chuyển phát nhanh vừa đi khỏi, cô liền cầm bưu phẩm lên xem.

Simon? Đến bây giờ Giản Dao mới biết tên tiếng Anh của Bạc Cận Ngôn. Cô cảm thấy cái tên này rất thích hợp với anh.

Tầm xế chiều, Giản Dao đang nấu bữa tối thì Bạc Cận Ngôn gõ cửa. Vào thời khắc cánh cửa mở ra, hai người chạm mắt nhau. Bạc Cận Ngôn vẫn mặc com lê chỉnh tề như thường lệ. Giản Dao đưa bưu phẩm cho anh, cô tưởng anh sẽ lập tức đi xuống tầng dưới. Nào ngờ anh chỉ nhìn qua cô rồi tự đi vào nhà dù không được mời. Hành động của anh tự nhiên cứ như lãnh đạo đi thị sát công việc. Sau khi đảo mắt một vòng, Bạc Cận Ngôn ngồi xuống chiếc sofa nhỏ của Giản Dao. Anh nới lỏng cà vạt, duỗi thẳng người, mở bưu phẩm rồi chăm chú xem tài liệu. Giản Dao đứng bên cạnh, trầm mặc giây lát. Cuối cùng, cô để mặc Bạc Cận Ngôn, tiếp tục đi nấu cơm.