Khi dấu yêu về

Cô cúi xuống cạnh anh, nhưng trông như sẵn sàng bật dậy vì tấm lưng căng thẳng và đôi mắt cũng có vẻ canh chừng.

“Em còn nhớ Jack Coburn ở Prospero không?”

Cô gật đầu, cái đuôi tóc màu cam đỏ lúc lắc sau lưng, “Em còn nhớ rất cả mọi người ở Prospero – ông đại tá, Jack, Riley và Buzz nữa. Các anh rất thân với nhau, có một mối ràng buộc vô hình nào đó, chặt chẽ đến nỗi cứ như mọi người bị trói bằng thừng lại vậy”.

Giọng Meg nghe thật buồn bã. Ian liền nắm lấy tay cô. Lẽ ra anh phải củng cố sợi dây ràng buộc ấy với vợ mình, nhưng mấy đồng đội kia lại thân thiết với anh chỉ sau cha mẹ đẻ. Cho đến khi anh gặp Meg.

“Jack bị mất tích từ vài tháng trước”. Mỗi khi nhắc lại chuyện này, Ian lại thấy quặn ruột lên, anh bối rối siết tay Meg trong tay mình, “Sau khi Prospero giải thể, mỗi người bọn anh đi một đường. Vì là người có tinh thần thép, cộng với cái lưỡi vàng, Jack đảm nhận vai trò đàm phán con tin”.

“Tức là bên FBI?”

“Không. Jack đã từng… à không, vẫn làm việc tự do. Các tập đoàn, tờ báo và cá nhân có tiếng tăm thuê anh ấy đế giái cứu cho người thân, thường những người này bị bắt cóc làm con tin ở nước ngoài”.

“Công việc có vẻ nguy hiểm”.

“Em không hiểu hết đâu. Jack đang làm nhiệm vụ ở Afghanistan thì bỗng nhiên bốc hơi khỏi mặt đất”. Ian nghiến răng kèn kẹt. CIA quy cho Jack là kẻ phản bội, nhưng bọn đó biết gì Jack. Chỉ có Kayla, Kayla rất hiểu anh ấy”.

Meg vuốt lên khuôn mặt nghiêm nghị của anh, “Vậy hai người làm gì ở Colorado này?”

“Một cựu thành viên Prospero, là Riley đấy, lần theo vụ mất tích của Jack và thấy có đầu mối trong một vụ trao đổi thuốc phiện ở Mexico, mà vụ này lại dây dưa sang một tay buôn vũ khí ở Mỹ. Khách hàng của hắn lúc đó đang vận chuyển thứ vũ khí gì ấy, bằng máy bay tư nhân qua khu vực này. Bọn anh có liên lạc với máy bay, rồi Buzz Richardson ra lệnh cho nó phải hạ cánh xuống sân bay của khu vực phòng không. Hồi ấy cũng xui, vì không tìm thấy món vũ khí nào trên đó cả”.

Meg đưa tay che miệng, lông mày nhướn lên, “Thế là có chuyện gì?”

Ian dang hai tay ra, “Buzz nghĩ chúng đổ hàng xuống đây lúc phát hiện ra bị theo dõi”.

“Một món vũ khí ở Crestville này? Thế sao người ta không đưa tin? Sao không thấy đội cứu trợ nào vào việc cả?”

“Vụ này không ai hay biết cả, Meg ạ”. Anh miết ngón cái lên mu bàn tay cô, “Tay phi công không đặt lịch trình bay, không lắp thiết bị nào trên máy bay, cũng chẳng liên lạc bằng sóng radio với bất kỳ nơi đâu. Cứ như cái máy bay đó chưa bao giờ tồn tại… ngoại trừ trên sóng rađa riêng của Buzz”.

“Sao Buzz biết những người trên máy bay bỏ lại hàng ở đây?”

“Cậu ta có thẩm vấn mấy tay phi công một chút. Một đứa không chịu được áp lực nên đã để lộ ra, thú nhận là có hất cái vali xuống”.

“Ian, cái vali đó chứa thứ gì?” Meg cắn môi, ánh mắt hiện rõ sự lo lắng.

Anh nhún một vai, thầm mong cô sẽ tin mình, “Bọn anh không biết. Dù trong chiếc vali đó có gì, nó cũng bắt nguồn từ một tay buôn vũ khí tên là Slovenka. Bọn anh chỉ biết đó là một loại vũ khí thôi, một mặt hàng vô cùng đắt, vô cùng nguy hiểm”.

”Buzz không làm thế nào tìm ra loại vũ khí đó là gì à?”

“À, kẻ tình nghi tự tử trước khi phun ra thêm điều gì”. Chết tiệt, anh rất ghét phải để cô biết những chuyện như thế này.

Meg ôm lấy vai mình, rồi nói, “Bây giờ bọn chúng đang lùng sục món vũ khí này… rồi cả anh nữa. Anh nghĩ bọn buôn vũ khí sẽ vào cuộc, hay bọn khủng bố đã bỏ tiền ra mua?”

Anh không muốn kéo cô vào vụ này, nhưng có vẻ Ian không còn quyết định điều đó được nữa, nên đành thở dài, “Slovenka đã cầm tiền rồi. Bây giờ món vũ khí ở đâu là việc của kẻ đi mua”.

Cô búng mạnh tay, hùng hồn đáp lại, “Anh chàng du khách người Đức – anh ta luôn tụt lại phía sau để chụp ảnh. Có lẽ Kayla thấy được gì nên anh ta đã đẩy cô ấy xuống đây”.

“Có rất nhiều người tụt lại phía sau, nên có thể là bất kỳ ai trong số họ, Meg ạ. Nếu chỉ vì anh người Đức kia đi một mình, không thể kết luận anh ta là kẻ tình nghi số một được. Có lẽ là một trong số những đôi vợ chồng kia, tình cờ có chung ý tưởng như Kayla…”.

Ian nhắm nghiền mắt, tay bóp sống mũi. Việc mất đồng đội là một khía cạnh của công việc mà anh không thể gạt qua được.

Meg đan tay cô với tay anh, “Anh có thân với cô ấy không?”

Anh lắc đầu, “Không, đến tên thật cô ấy anh cũng không biết. Có lẽ như thế lại tốt hơn”.

Bỗng tiếng quạt trực thăng phạch phạch nổi lên, ngắt quãng câu chuyện của hai người.

Meg lấy tay che mắt rồi nhổm dậy, “Đội cứu hộ tới rồi. Trực thăng sẽ thả đoàn cứu trợ xuống, sau đó họ sẽ đi ngược lên đây để đón Kayla”.

Meg phát tín hiệu cho chiếc trực thăng, thông báo cụ thể nơi họ đang đứng. Mười lăm phút sau, hai người hiện ra từ sau tán cây rậm rạp.

Ian nín thở trong khi họ kiểm tra thi thể Kayla. Anh không thực sự để ý việc họ làm, vì còn đang nóng lòng muốn tìm kiếm quanh khu vực này trước khi có kẻ có cơ hội trở lại đây.

Một người trong đội cứu trợ đứng dậy, vỗ vỗ lên vai Ian, “Tôi thành thật chia buồn với sự mất mát của anh, anh Shepherd ạ. Có phải chị nhà tựa vào thành Ian can rồi bị ngã không?”

Ian lắc đầu, nhắm nghiền mắt, “Lúc đó tôi không ở cạnh cô ấy, kể cả những du khách khác cũng không có ở đó”.

Ít ra không ai trong đoàn leo bộ thừa nhận đã chứng kiến toàn bộ sự việc, nhưng Ian biết có một hay có thể là hai người biết chính xác Kayla gặp nạn như thế nào.

Hai nhân viên căng chiếc cáng vải ra rồi nâng thi thể Kayla lên đó. Họ vừa lật cô lên, chiếc máy ảnh của Kayla vung ra, đung đưa trước cổ.

Ian đột ngột vươn tay ra, “Tôi lấy lại máy ảnh của cô ấy được không?”

“Được chứ”. Nhân viên cứu trợ cẩn thận tháo dây buộc ra khỏi cổ Kayla rồi đưa nó cho Ian, sau mới quay sang Meg, “Meg, chúng tôi đưa cáng lên trực thăng, nhưng vẫn còn chỗ cho một người đấy. Có lẽ chúng tôi đưa anh Shepherd đi cùng, còn cô leo trở lên kia nhé”.

“Không!” Ian hét lên, làm ba người giật mình quay lại, nhìn anh kinh ngạc. Ian ấp tay lên bàn tay đã lạnh ngắt của Kayla rồi tuột chiếc nhẫn cưới ra, “Nh…nhẫn cưới của vợ tôi rơi đâu mất rồi. Tôi phải tìm nó, không thấy nó tôi chưa thể đi được. Cứ để tôi lại đây. Tôi muốn được ở một mình”.

Nói rồi, anh đưa hay tay ôm mặt để khỏi phải giải thích gì thêm. Anh thấy bàn tay của Meg đặt trên vai anh, “Không sao đâu, Greg ạ. Tôi sẽ đưa anh Shepherd lên kia, rồi thu xếp phương tiện chở anh ấy thẳng đến bệnh viện ờ Colorado Springs sau”.

Qua kẽ ngón tay, Ian thấy hai nhân viên cứu trợ nhìn nhau ái ngại, nhưng xem chừng chẳng phải vì họ không muốn tranh luận với người vừa mất vợ, giờ đang thiếu bình tĩnh, mà là lo cho Meg vì cô tình nguvện ở lại với anh.

Trước khi nhóm cứu trợ khiêng thi thể của Kayla bằng cáng về chỗ chiếc trực thăng, Ian siết bàn tay cứng đờ của người đã khuất, hôn lên má cô rồi thì thầm, “Tôi sẽ kể với Jack chuyện cô đã hi sinh mọi thứ vì anh ấy”.

Rồi anh và Meg cùng nhìn theo cho tới khi hai người kia khuất dạng, mới quay trở lại con sông và thác nước, “Lẽ ra em nên theo trực thăng đi về thì hơn”.

“Để anh ở đây một mình sao”, Meg xoắn đuôi tóc quanh tay, “Nếu thế em có đỡ gặp rắc rối hơn không? Rất có khả năng em sẽ bị đình chỉ công tác, chứ chưa tính đến chuyện bị đuổi việc, trong thời gian công ty du lịch Rocky Mountain chờ điện thoại từ luật sư của anh”.

Ian gõ nắm đấm vào lòng bàn tay. Anh chưa tính đến chuyện này. Bất kỳ tay người Mỹ nào hung hăng cũng sẽ kiện công ty du lịch Rocky Mountain chỉ trong tích tắc.

“Xin lỗi Meg. Tự nhiên anh lại xen vào cuộc sống của em, đã ba năm rồi… nhìn chuyện vừa nãy…”.

Cô nhún vai, hai má ửng đỏ khi nghe thấy biệt hiệu anh vừa nhắc đến, “Ít ra em cũng biết anh không có ý định kiện công ty em”.

Ian bấm mấy chiếc nút trên cái máy ảnh đã ướt nhẹp của Kayla, “Hy vọng Kayla kịp chụp gì từ thứ mà đáng ra cô ấy không được thấy, hay chộp được vài kiểu mặt của hung thủ”.

Meg nhòm qua vai anh, nhưng màn hình vẫn đen thui, Ian thở dài, bỏ cái máy ảnh xuống, mặc cho nó lủng lẳng trên ngực, “Chắc do nước làm hỏng hay bị hết pin rồi”.

“Anh cố tình ở lại để lần tìm quanh khu vực này, đúng không?”

“Ừ, nhưng anh không định kéo em vào vụ này”.

“Có bao giờ anh muốn thế đâu”.

Chết dở.

Meg bỏ ba lô khỏi vai, “Em có vài chiếc ống nhòm đấy. Có lẽ Kayla đã thấy gì đó ở bờ sông bên kia hay tận trên đỉnh thác”.

Hai bàn tay đeo găng chạm phải nhau trong khi Meg đưa ống nhòm cho Ian. Dù lớp da của họ không tiếp xúc, cả hai vẫn thấy như có luồng điện chạy qua. Meg giật tay lại như bị bỏng. Hóa ra cô ấy cũng cảm thấy y hệt Ian.

Từ lúc trên xe bước xuống rồi nhận ra Meg là người dẫn đường, Ian đã vô cùng căng thẳng. Anh chưa có lấy một cơ hội tận hưởng cảm giác lại được ở gần cô. Cuộc hội ngộ này không hề giống như tưởng tượng của anh suốt ba năm thiếu vắng Meg.

Mà tình huống bây giờ còn thậm tệ hơn.

“Anh sẽ đi dọc theo bờ sông. Có thể Kayla đã thấy có gì mắc giữa các kẽ đá trong dòng nước”. Cô chống nạnh, “Nhưng rốt cuộc là em phải tìm gì? Cái vali đó trông thế nào?”

“Em cũng đoán giống anh. Có thể là vali vỏ cứng, không quá lớn, cũng không quá nhỏ”. Ian hướng ống nhòm lên triền đồi phía xa sau hẻm núi, xem xét từng gờ đá, từng cái cây. Anh nín thở đến mấy lần, nhưng cuối cùng phải chưng hửng.

Rốt cuộc Kayla đã thấy gì từ trên vị trí đó để đến nỗi bị giết ngay tại chỗ?

Cái đài thu thanh của Meg kêu lẹt rẹt, rồi có giọng ai đó phát ra, “Meg à? Meg, có ở đó không?”

Trong khi Meg trả lời cuộc gọi, Ian tập trung hết mức vào một chỗ phía sau thác nước.

“Tôi ở lại với… anh Shepherd, Matt ạ. Chúng tôi đang tìm đường lên nếu anh không cử được trực thăng khác tới đón”.

Ian chửi thầm. Vật lấp lánh sáng sau làn nước kia chỉ do ánh sáng mặt trời đang chiếu ra từng mảng sáng qua các đám mây gây nên. Anh hy vọng nếu đội cứu hộ cử một chiếc trực thăng nữa, họ sẽ có thời gian tìm kiếm tiếp.

Chiếc radio rít lên vì nhiễu tín hiệu, “Chắc không được đâu, Meg ạ, nhưng tôi gọi vì việc khác. Không thấy một du khách nữa trong đoàn của cô”.

Ian vội thả chiếc ống nhòm rồi quay sang, làm nó đập mạnh vào đầu anh.

Meg tròn mắt, tóm lấy chiếc đài phát thanh bằng cả hai tay, “Có khách du lịch bị thất lạc à? Ai thế?”

Đúng lúc đó, Ian nghẹt thở vì một điểm sáng màu đỏ vừa xuất hiện chính giữa hai mắt của Meg. Tim anh thót lại, rồi lập tức Ian lao tới, tóm chặt lấy cô.

Chương ba

MEG ngã xuống đất, chiếc đài phát thanh văng khỏi tay. Cô định hét lên, nhưng Ian đã dùng tay bịt miệng cô lại.

“Suỵt”. Anh nằm đè lên cô, ấn mặt Meg xuống nền đất ẩm, làm cô nghẹt thở.

Cát ẩm từ bờ sông trào vào miệng, dính đầy trên hàm răng, khiến Meg phải phun ra phì phì. Ian làm thế này, cô càng hiểu rõ tại sao mình phải rời bỏ anh – vì quá tận tâm với công việc, Ian hầu như chẳng nghĩ đến vợ mình nữa.

Hơi thở ấm áp của Ian phả lên vành tai Meg trong khi anh lấy cả thân mình che chắn cho cô. Anh chặn ngang đùi qua hông Meg để che chắn, bảo vệ. Làm thế này, anh chỉ gợi lại nỗi đau khi cô rời xa anh, gợi lại sự bảo vệ tuyệt đối của anh dành cho cô.

Anh thì thầm, “Nằm yên thêm chút nữa. Nãy anh thấy một đốm laze từ thứ vũ khí nào đó chiếu thắng vào trán em”.

Meg cựa quậy dưới sức nặng của Ian như thể cô vừa bị người khác cầm gậy thúc vào người. Có phải Ian đang muốn làm cô chết ngạt không?

Ian vuốt đuôi tóc của Meg, rồi ngẩng đầu lên. Meg hít một hơi thật sâu, quay mặt vào lớp đất phủ, mùi đất và lá ẩm xộc vào hai cánh mũi. Có lẽ nếu cứ vùi đầu trong cát thế này, mọi thứ rồi sẽ trôi qua hết. Ngoại trừ Ian. Cô chưa muốn Ian biến mất.

Ian ngồi dậy, làm hai đùi của Meg tách ra, rồi đưa một ngón tay lên môi, bàn tay kia hướng ống nhòm ra mọi phía. Anh với lấy chiếc ba lô vừa đánh rơi lúc đẩy cô xuống, rồi rút vũ khí ra.

Meg thốt lên dù biết những thứ anh trang bị cho một chuyến đi đáng lẽ không làm cô ngạc nhiên đến thế. Chồng cô lúc nào cũng sẵn sàng và được trang bị vũ khí cẩn thận.

Ian nắm chặt khẩu súng, lăn khỏi người cô, “Cúi thấp xuống nhé. Ta phải dùng gì che chắn kỹ rồi ra khỏi đây. Em bắt lại sóng rồi tìm xem du khách nào không có mặt trong đoàn đi”.

Meg lật người nằm sấp, chỉ xuống dòng sông đang chảy xiết, “Cái radio của em rơi xuống đó rồi. Thêm một lý do nữa để công ty đuổi việc em”.

“Trước khi anh… a, làm cái radio văng đi, em không nghe được cái tên nào à?”

“Không, nhưng nếu thấy một du khách lảng vảng ở chỗ rừng rú này, khả năng lớn hắn là người ta cần tìm”.

“Hoặc là ả ta”.

Cô tóm chặt lấy tay rồi kéo anh lại sát chân đồi, “Ta đi đường này an toàn hơn, còn hơn cứ tha thẩn đi dọc theo bờ sông”.

Ian chui vào dưới một tán cây rồi tu ừng ực nước từ cái chai mang theo. Anh lấy ống tay chùi mép rồi đưa chai nước cho Meg, “Anh định nhân lúc ta còn ở đây, tìm quanh chỗ này một chút”.

“Nhưng có kẻ đang chĩa laze vào đầu thì ta làm sao làm vậy được”. Cổ họng Meg đang khô rát, nhưng cô nuốt ngụm nước vội quá, nên ho sặc sụa rồi phải phun nó ra.

“Em sao thế?” Ian vỗ vỗ lên lưng cô.

Cô xoay người lại, chìa tay ngăn, “Em chỉ bị sặc nước thôi. Không cần sơ cứu đâu”.

Ian quệt bàn tay vẫn đeo găng dày lên trán, “Xin lỗi em. Ta phải đi quanh chân núi bao lâu thì mới lên đoạn đường kia được?”

“Khoảng một giờ”. Meg hất đầu về phía thác nước, “Sau khi đi qua thác nước, ta có thể theo một lối mòn dẫn lên đường chính, chỗ đó không lộ liễu như ở đây”.

“Em nhớ để ý nhé. Rất có thể ta sẽ bắt gặp cái vali hay vật gì đáng ngờ dưới này đấy”.

Cô thổi lọn tóc từ túm đuôi sau đầu đang dính trên mặt ra, “Anh không phải nhắc em để ý, em sẽ canh chừng xem có súng hay tia laze ở đâu không, chứ không tìm hành lý của ai khác, dù nó có nguy hiểm chết người đi nữa”.

“Không biết ta có gần nhau quá không”. Ian xốc lại chiếc ba lô rồi đảo mắt qua những tán cây rậm rạp phía bên kia bờ, “Hung thủ chắc chắn phải có lý do khi dụ chúng ta ra thế này”.

“Không phải đâu”. Meg đã thấy nét mặt này của anh quá nhiều rồi. Cô níu lấy cánh tay Ian đang cứng như đá, “Anh đứng ngoài này làm gì, có người đang muốn nã đạn vào anh đấy”.

Ian nhướn một bên mày nhìn cô. Meg cũng đã thấy biểu hiện này rồi. Nói đúng hơn, cô hiểu rõ từng cử chỉ, nét mặt của anh như hiểu về mình hay đứa con trai, mà nó thì giống bố kinh khủng.

“Meg, em lo cho tính mạng anh thật à? Mấy năm trước em còn muốn đẩy anh ra ngoài để tự ngẫm về mình mà”.

Cô lắc đầu, cái đuôi tóc vung vẩy từ bên này sang bên kia, “Em chỉ không muốn sống cùng anh nữa, chứ không phải muốn anh chết”.

“Thế thì tốt”. Anh cù cù dưới cằm Meg rồi vượt lên phía trước, bám theo con đường mòn lượn qua chân núi.

Lúc đó khí trời rất lạnh, nhưng chỗ Ian vừa chạm vào Meg đang nóng ran lên, dù anh còn đeo găng. Thế mới hiểu tại sao cô không thể bắt đầu mối quan hệ mới nào. Người đàn ông này vẫn chiếm một vị trí trong lòng cô.

Tiếng cành, lá khô kêu răng rắc dưới gót giày của Meg, nhại lại những gì đang diễn ra trong đầu cô. Có lẽ nếu tập trung vào nhiệm vụ của Ian ở Colorado này thay vì phân tích nét mặt của anh, cô sẽ không nghĩ về anh như thế nữa. Hồi còn chung sống, công việc của anh khiến cô bực mình vì Ian luôn gây cảm giác anh quan tâm tới nó cùng bạn bè ở Prospero nhiều hơn cô. Nhớ lại suy nghĩ nông nổi hồi đó, hai má Meg nóng bừng lên vì xấu hổ.

Một lần cãi nhau, Ian đã cười to rồi bảo đáng lẽ Meg nên cưới nhân viên ngân hàng nếu muốn một cuộc sống đảm bảo và ổn định, rồi anh kéo cô lại hôn cho tới lúc Meg phải đầu hàng và nói thật là không muốn lấy nhân viên ngân hàng. Họ còn hôn nhau đến khi cô hoàn toàn quên mất cơn giận của mình, thậm chí còn quên cả tên mình nữa.

Cô lắc lắc đầu, vỗ vỗ lên má bằng bàn tay đang đeo găng. Nhiệm vụ. Tập trung vào nhiệm vụ.

Ian ngoái lại sau lưng, “Em sao thế? Anh đi nhanh quá à?”

Cô khịt mũi, “Anh nên nhớ đây là địa bàn của em đây. Nếu anh thuộc chỗ này đến thế thì cần gì phải nhờ công ty du lịch Rocky Mountain dẫn vào nữa”.

“Đáng lẽ anh với Kayla nên tự leo lên đây. Nếu thế có khi cô ấy không bị chết”. Anh đá một viên đá trên lối đi, nó văng vào bụi rậm.

“Anh đâu biết trước điều đó”. Cô níu lấy chiếc đỉa quần dưới lớp áo khoác để anh dừng lại, “Em rất tiếc về chuyện của Kayla, nhưng cô ấy đã phải biết trước sẽ có nguy hiểm và đã chấp nhận rủi ro rồi mà”.

“Anh đã thuyết phục cô ấy đừng đi”. Ian thọc tay vào túi, lấy mũi giày thúc vào một hòn đá nhô lên giữa mặt đường, “Nhưng cô ấy vẫn muốn giúp Jack bằng mọi cách”.

“Em cũng còn nhớ, anh ấy là người mà ai cũng có thể hi sinh hết mình”. Meg cũng nhớ như in tính dữ dội, đôi mắt nâu và mái tóc màu đen của anh. Trong số các nhân vật ở Prospero, Jack là người duy nhất không yêu ai. Riley từng cưới một cô gái làm công việc xã hội xấu số vừa bị chết trong vụ đánh bom khách sạn nơi cô làm. Buzz cũng yêu một cô gái tên là Raven vốn là đồng nghiệp ở Prospero. Và rất nhiên phải tính cả cô cùng Ian, đã phải sống chật vật qua cuộc hôn nhân kéo dài hai năm.

Chỉ có Jack vẫn lạnh lùng, đơn độc, cứ như anh biết trước mình chẳng còn bao lâu nữa, nên không muốn khiến người phụ nữ nào đau khổ vì sự ra đi sớm của anh. Như bây giờ. Meg ôm lấy người, mình run rẩy.

“Em có sao không đấy?” Ian nắm lấy vai cô, siết chặt, như muốn truyền một phần sức nặng của anh vào Meg.

Ở bên Ian, không phải lúc nào cô cũng có cảm giác vững chắc về tình cảm, nhưng thói quen bảo vệ người khác của anh rất mạnh mẽ. Anh có thể bất chấp mọi thứ để cô được bình an. Hồi họ cùng trèo lên đỉnh Everest, anh đã giúp cô không biết bao nhiêu lần, dù có những lúc Meg có thể tự xoay sở được. Sau này anh mới thú nhận anh làm vậy là để được gần cô.

Lúc anh nói điều này, tim Meg tan chảy dù họ đang cắm trại ngay giữa vùng tuyết rơi ngập đến hông. Trước đây chưa ai từng sốt sắng giúp đỡ cô như thế. Và Meg vốn đã là người cứng cỏi, kiên cường.

Cô buộc phải như vậy chứ.

“Em không sao”. Cô nhún vai, “Em đang nghĩ đến Jack thôi. Từ hồi anh ấy đàm phán con tin ở Afghanistan, chưa ai nhận được tin gì về anh ấy hay sao?”

“Đúng thế”. Ian thả hai tay khỏi vai cô rồi vuốt một tay qua miệng, “Lần trước nói chuyện với anh ấy, anh còn không biết Jack đang làm nhiệm vụ. Lúc đó anh ấy vừa từ Colombia trở về”.

“Anh ấy đi vì lý do gì?”

Ian nhún vai, “Vì cùng lý do đã đẩy bọn anh đến với Prospero. Ham muốn được bảo vệ, khát khao thực thi công lý”. Anh cười, “Và cả cảm giác hồi hộp khi mạo hiểm nữa”.

“Ừ, em thấy cái cuối cùng rồi”.

“Anh cũng thấy điểm đó ở em đấy, Meg”. Anh nghiêng đầu, “Em hoàn toàn có thể nhận mấy việc nhẹ nhàng ở công ty phẩn mềm của bố, sao phải ra chốn rừng rú, dẫn người ta lên lên xuống xuống làm gì?”

Meg đảo mắt, gí ngón tay trỏ vào vồng ngực rắn chắc của anh, “Giờ giọng anh giống hệt giọng bố rồi đấy”.

Anh ôm lấy ngực rồi loạng choạng bước ra sau, “So sánh anh với Patrick O’Reilly là quá tàn nhẫn đấy. Hai bố con em vẫn khó chịu với nhau à?”

“Chừng nào em còn lêu lổng ở chốn hoang vu này, hai bố con vẫn còn hục hặc. Chắc em chẳng bao giờ so được..”. Meg vươn thẳng lưng, giậm giậm chân lên nền đất ướt, “Ta đi thôi”.

Ian gạt tảng đá ra, hai tay tóm lấy hông của Meg rồi xoay cô ra phía trước anh, “Em dẫn đường một lúc đi”.

Ian bỏ tay ra đã lâu, Meg vẫn cảm nhận được hơi nóng của anh ngấm qua bao nhiêu lớp áo. Cô cứ nghĩ sau nhiều năm xa cách nhau, phản ứng của mình với người đàn ông này sẽ tan biến hết. Nhưng không phải thế.

Cô bặm môi, cặm cụi đi theo con đường, tiếng thở nặng nhọc của Ian vang lên phía sau lưng. Cô sẽ phải nói cho anh biết về Travis. Meg đã tính đến chuyện này, nhưng mấy năm qua không sao liên lạc được với Ian.

Bố mẹ anh qua đời từ trước khi họ cưới nhau, chứ không phải cô không quen biết ai trong gia đình Ian. Hai người họ, một người nghiện thuốc phiện, một người nghiện rượu, đã bỏ mặc con mình từ nhiều năm trước đó. Sau khi tìm hiểu thấy Ian có chút công danh, họ lại tìm cách quay trở lại với anh. Nhưng cũng chẳng được bao lâu. Dù Ian muốn gia đình đoàn tụ, điều đó cũng không át đi được cảm giác coi thường của anh trước cha mẹ đẻ của mình.

Tất nhiên, Meg cũng bị liên lụy từ hậu quả của cuộc đoàn tụ thử nghiệm đó – cô có một người chồng không muốn có con, một người chồng đã thế sẽ chẳng bao giờ lặp lại sai lầm của chính bố mình nữa.

Cứ như một Ian Dempsey mạnh mẽ, có năng lực, đáng quý có điểm gì ảnh hưởng từ cha anh.

Ian chạm vào vai cô, “Có phải ta bắt đầu leo lên từ chỗ kia không?”

Cô nhìn theo hướng anh chỉ rồi gật đầu, “Đúng rồi, ta có thể leo bên hông, dốc đó cũng thoải, có nhiều chỗ bám nữa”.

Ian tóm chặt lấy quai ba lô, nhìn một lượt khắp ngọn đèo, nét mặt căng thẳng, “Anh không thấy có gì có thể khiến Kayla chết cả”.

“Có thể đó chỉ là tai nạn thì sao?” Cô chạm vào tay anh, cũng muốn an ủi anh như bao nhiêu lần cô từng làm hồi họ còn ở bên nhau.

“Thế thì quá trùng hợp”.

“Có khả năng đó lắm”. Cũng như việc cô tình cờ dẫn đoàn này thay cho Richard. Có lẽ sự tình cờ này báo hiệu đã đế lúc cô phải cho Ian biết về con trai mình, nó đã thả ngay anh vào lòng cô – nên không có cớ thoái thác nữa.

Ian cắn môi, nheo mắt, “Ừ, cũng trùng hợp là một kẻ thù cũ của Prospero dính vào vụ này”.

“Ý anh là sao?” Prospero có rất nhiều kẻ thù, cô không nghĩ Ian có thể phân biệt rõ ai với ai.

“Prospero đã nhiều lần đối đầu với một tổ chức khủng bố chạy theo lợi nhuận. Anh thề bọn này máu me tiền hơn bất kỳ thứ gì khác. Cẩm đầu bọn nàv là một gã tên Farouk, hắn có tay chân cai quản tiền chuyển đầu tư cho vụ buôn vũ khí”.

“Xem ra Farouk đang mở rộng địa bàn ra toàn cầu thì phải”. Meg nhún vai, rồi hất cằm về phía con đường dựng đứng phía bên phải họ, “Ta lên từ đấy”.

Tay Meg lần ra những điểm tựa chân đầu tiên, rồi chân cô lần theo như cái máy. Cô nghiêng đầu trên vai, “Đi theo em”.

“Anh ở ngay sau đấy”.

Meg leo lên đỉnh đèo, lấy đà quăng mình qua mép đá, rồi nhích người lên để chừa chỗ cho Ian. Cô lật ngửa người, chiếc ba lô cộm sau lưng chống cho Meg ngồi dậy, cô nhìn lên đám mây màu xám bọc lấy đỉnh núi phía xa.

Dù Ian có muốn lo cho cuộc sống của Travis hay không, Meg đã quyết định vẫn phải nói cho anh biết trước khi anh lại đâm đầu đuổi theo bọn người xấu, lao vào những nhiệm vụ liên tục không ngừng để cứu thế giới, bù đắp cho sự xa lánh cộng đồng của bố mẹ mình.

Ian leo qua mép đá, người gập xuống, ngay bên cạnh cô, “Em ngủ đấy à?”

Meg trả lời, mắt vẫn nhắm, “Chỉ đang đợi người nào chậm chạp thôi”.

“Ở đâu chẳng có người như vậy”. Anh vỗ lên vai, Meg hé mở một bên mắt nhìn theo, “Đi tiếp được chưa?”

“Rồi, nhưng phải nghỉ chút đã”.

“Ái chà, thế là anh phải cõng em đi nốt đoạn còn lại?”

Cô khịt mũi, “Anh đã bao giờ phải làm thế chưa?”

“Everest… dù hồi đó em không để anh cõng. Em chẳng bao giờ chịu nhờ người khác giúp cả, ngay cả lúc cần”.

Meg bật dậy, bỏ qua bàn tay Ian đang chìa ra. Nhờ người khác giúp chứng tỏ mình yếu đuối, cũng coi như trao cho người được nhờ vả toàn quyền quyết định với cô, “Này, em cảnh cáo, mà anh gọi cái này là nhờ vả cũng được. Anh phải báo với công ty du lịch Rocky Mountain và cả cảnh sát nữa, mục đích của anh ở đây là gì. Nếu anh không nói năng gì, thì phản ứng của anh trước cái chết của vợ sẽ rất khả nghi đây, mà họ cũng không nghĩ anh còn quanh quẩn ở đây một khi thi thể cô ấy được đưa về nhà”.

“Yêu cầu đó rất đơn giản”. Ian tháo găng rồi nhét vào túi, “Anh định cung cấp cho họ vài thông tin, chứ không phải toàn bộ. Như thế em đã thấy ổn chưa?”

“Thế cũng được”. Cô chỉ vào con đường ngay phía trước họ, “Em nghĩ ta lên kia sẽ an toàn hơn”.

“Em nói phải, nhưng anh muốn ở dưới kia tìm hơn. Nếu có kẻ định bắn ta, chứng tỏ chúng cũng chưa tìm thấy món hàng”.

“Anh định trèo xuống kia đấy à?” Ian không bao giờ bỏ cuộc khi thực sự muốn đạt được thứ gì đó. Chính vì thế nên Meg nghĩ anh không thật sự cần đến cô. Anh đã quá dễ dàng để cô đi.

“Thế nào cũng phải xuống. Anh nợ Jack, giờ nợ thêm cả Kayla nữa”.

Meg thở dài, chẳng buồn cãi lại. Trong lúc họ bàn bạc về chặng đường còn lại, Ian kể cho cô nghe về những chuyến leo đỉnh Everest của anh mà không có cô đi cùng. Có vẻ như sau khi rời Prospero, anh có làm chân hướng dẫn viên thì phải. Cô chưa bao giờ quay trở lại Everest. Cô đã coi như lần đi ngọn núi đó là lần duy nhất trong đời, một mục tiêu phải đạt được, để rồi sau đó gạch bỏ đi vĩnh viễn.

“Nhưng đúng là chẳng gì bằng lần đầu tiên”. Anh huých vào vai cô, giờ hai người đi hàng ngang trên con đường rộng nhưng ngắn ngủi, “Sao em không quay trở lại chỗ đó? Anh cứ nghĩ thế nào cũng có ngày gặp lại em”.

Cô có nên nói thẳng với anh mọi chuyện ngay lúc này, ngay ở đây không? Meg chẳng thể quay trở lại Everest vì cô còn một trọng trách nặng nề hơn thế – chăm sóc và nuôi nấng đứa con của hai người. Cô hít một hơi luồng không khí trong lành trên núi, rồi khẽ thở dài.

Đến cuối đoạn đường, hai người nghển đầu lên khi nghe thấy nhiều tiếng reo hò và la hét. Nhiều đồng nghiệp của cô ở công ty du lịch Rocky Mountain đang chạy về phía họ.

Richard đến trước tiên. Chắc anh đã phải lặn lội tới đây đúng hôm nghỉ ốm, “Trời đất, Meg à, chúng tôi lo quá. Cái đài của cô bị sao thế?”

“Tôi đánh rơi nó xuống sông rồi. Chuyện dài lắm, Richard ạ”.

Richard đặt một tay lên vai Ian, “Anh Shepherd, chúng tôi xin chia buồn về mất mát của anh. Công ty du lịch Rocky Mountain sẽ làm rất cả trong khả năng để điều tra rõ vụ việc”.

“Cảm ơn anh. Đại diện của cảnh sát trưởng có ở đây không? Tôi có đôi lời muốn nói với họ”.

“Họ đang ở trong trụ sở ấy”.

Meg liếc qua phía Ian, giờ đang sải bước về phía ngôi nhà chữ A có đặt văn phòng của công ty du lịch Rocky Mountain, nằm ngay trên đỉnh núi, “Thế còn những du khách khác thì sao? Trước khi cái đài bị rơi, tôi có thấy Matt bảo có một người khác bị mất tích”.

“Vẫn không thấy anh ta đâu. Anh chàng người Đức ấy”.

Ian bỗng đi chậm hẳn, anh và Meg nhìn nhau rồi nhướn mày. Đợi đến lúc về văn phòng, Meg sẽ hỏi Richard cặn kẽ hơn. Còn giờ cô phải báo cho Matt về chuyện để lạc du khách, rằng đó không phải do cô tắc trách, mà vì một kẻ giết người, một tên khủng bố, đang len lỏi giữa đoàn của cô.

Họ quây quần trong văn phòng, tiếng của mọi người rộ lên cùng lúc. Matt từ phía sau bước ra, kéo Meg qua một bên, “Lúc ta mất liên lạc, tôi lo quá. Tôi cũng không muốn làm cô lo lắng hơn đâu, nhưng lúc đang dẫn đoàn đi, cô có điện thoại đấy”.

“Điện thoại ấy à?” Tim Meg bỗng đập thình thịch. Đang đi làm mà có điện thoại chưa bao giờ là điềm lành cả.

‘Telicia gọi. Cô ấy phải đưa cháu nhà cô đi cấp cứu”. Matt vỗ lên cánh tay cô, “Cũng không có gì nghiêm trọng lắm. Nó đang đi xe ba bánh thì ngã, cằm bị rách… phải khâu mấy mũi”.

Meg siết chặt quai chiếc ba lô trong khi máu dồn lên đầu, tâm trạng từ sợ hãi chuyển sang nhẹ nhõm. Cô loạng choạng ngã về phía sau, va cả hông vào cạnh chiếc giá đựng đầy cẩm nang du lịch ở phía sau.

Cô với tay ra để giữ thăng bằng, rồi lập tức thấy một cặp mắt xanh lạnh giá đang nhìn như xoáy vào tâm can cô.

Xem ra cô không cần kể cho Ian biết về đứa con của anh nữa rồi.

Chương bốn

Ian cố gom lại những ý nghĩ xáo trộn của mình, hơi thở như nghẹn lại. Có phải anh chàng kia vừa nhắc đến con trai của Meg không?

Bàn tay Meg siết chặt cạnh của chiếc giá để tạp chí đến nỗi trắng bệch, rồi cô quay sang phía người vừa đưa tin, nói thầm gì đó với anh ta.

Hắn có phải là cha của đứa bé vừa nhắc đến không?

Thái dương của Ian giật giật vì cơn giận đang bừng lên. Có người đập lên vai anh, Ian quay phắt lại, hai nắm tay siết chặt, suýt nữa đấm vào mặt người ta.

“Kìa anh Shepherd?” Một nhân viên cảnh sát dán mắt vào hai nắm đấm sẵn sàng gây sự của Ian, lông mày rướn lên đến sát vành mũ cao bồi đang đội, “Tôi là cảnh sát trưởng Cahill. Xin chia buồn về sự mất mát của anh. Chúng ta ra sau nói chuyện được không?”

Được lắm. Suýt nữa anh đấm thẳng vào mặt một viên cảnh sát, mà tay này cũng có vẻ sẵn sàng đánh trả. Có vẻ như đây là một tay cảnh sát trưởng chỗ tỉnh lẻ, tính tình vốn hung hăng, mà xem ra mức độ này đang có chiều hướng gia tăng. Ian nhắm nghiền mắt, tay bóp lên sống mũi, “Tôi không phải là Shepherd, nhưng tôi sẽ giải thích cho anh hết”.

Cahill nheo mắt lại, rồi gãi cằm, “Tôi có linh cảm chuyện này, với anh nữa… không được hay ho lắm”. Nói xong, anh ta liếc qua vai Ian, “Meg, em cũng qua phòng sau luôn nhé”.

Ian đứng lui qua một bên, cạnh viên cảnh sát đang cáu kỉnh để quan sát nét mặt Meg. Cô né tránh ánh nhìn của anh, chỉ đăm đăm vào cái cằm Cahill lúc đó đang bạnh ra.

“Tôi đang có việc gấp, Pete à”. Cô giơ chiếc điện thoại lên, “Tôi gọi điện cái đã”.

Lúc này, đầu óc của Ian đã hồi phục, anh cũng vừa nhận ra người đàn ông tên Matt lúc nãy đã gọi con của Meg là “con cô”. Như vậy Matt không phải là cha nó. Nhưng gã may mắn đó là ai?

Meg quay lưng lại với anh rồi áp chiếc điện thoại di động lên tai. Có vẻ cô không nghĩ một lời giải thích là việc tối quan trọng lúc này hay sao. Cô trả đũa anh ư?

“Chúng ta sẽ vào trong kia”. Cahill chỉ thẳng vào một góc phòng.

Ian lê bước theo viên cảnh sát, cảm tưởng như đế giày có gắn chì. Anh muốn ở lại nghe Meg nói gì qua điện thoại. Có phải cô đang gọi cho cha đứa bé không?

Cứ nghĩ đến cảnh Meg cùng một người đàn ông khác, Ian lại thấy gan ruột cồn lên. Anh buông một tiếng thở dài. Dù chưa ai trong hai người quyết định ký đơn ly hôn, Ian cũng không có quyền sở hữu Meg. Anh bắt cô phải trong trắng nguyên vẹn như lớp tuyết phủ trên đỉnh rặng Rocky mới được hay sao?

Anh chưa nghĩ tới điều đó, giờ lại càng không.

Ian theo Cahill vào phòng, rồi bạnh vai khi nhận thấy bên trong còn hai viên cảnh sát nữa đang ngồi tại chiếc bàn làm việc chi chít những vết xước. Suy nghĩ của anh chuyển nhẹ nhàng từ Meg sang công việc trước mắt. Meg đã làm khuấy động khả năng và cả thiên hướng chuyển đổi mục tiêu của anh, nhưng công việc với Ian vẫn luôn là trước nhất. Bố mẹ anh đã là một tấm gương chứng minh cho những gì sẽ đến với những người không biết dồn tâm huyết cho một công việc hay trách nhiệm nào, và anh nhất định không noi theo họ.

Cahill với tay ra sau Ian, đóng sập cánh cửa lại, làm tấm kính ở giữa rung lên bần bật, “Được rồi, anh Shepherd, hay anh nào đi nữa cũng được, anh có muốn giải thích gì cho chuyện vừa xảy ra không? Sao anh lại ở lại rồi đi bộ ra khỏi hẻm núi mà không lên trực thăng chở thi thể vợ mình? Tôi không muốn nghe lại chuyện cái nhẫn cưới nào đâu đấy”.

Ian đưa tay ra sau rồi rút chiếc ví từ trong túi quần. Anh lục tìm ở nhiều ngăn, kẹp tấm thẻ căn cước giữa hai ngón tay rồi đập nó lên mặt bàn, “Tên tôi là Ian Dempsey, tôi đang thực hiện một nhiệm vụ tối mật cho quân đội Mỹ. Người phụ nữ bị… ngã là đồng nghiệp của tôi, cũng là nhân viên CIA”.

Ba viên cảnh sát như vừa hít hết sạch không khí trong phòng. Chứng tỏ đó là điều họ không muốn nghe. Thực ra, Ian chưa kể toàn bộ sự thật cho họ, nhưng đó cũng là sự thật, đại tá Scripps có thể đứng ra bảo lãnh việc này. Mà ông nên làm thế, vì xem ra công ty du lịch không hề biết tới cuộc tìm kiếm này, và sẽ cứ để mặc anh.

“Dempsey à?” Cahill hắng giọng, “Chúng ta đang nhắc đến quân đội nào ấy nhỉ?

Cahill nói tên anh mà như bị mắc trong cổ họng vậy. Ian miết ngón tay theo mặt trong cổ áo khoác. Nhìn quai hàm và vẻ nghi ngờ trong ánh mắt của Cahill, Ian biết tay này không phải người dễ dàng tin ngay, “Tình báo. Nhóm điệp viên”.

Cahill văng tục, “Tóm lại anh định kể cho bọn này bao nhiêu phần, và bao nhiêu trong số những phần đó là sự thực đây?”

“Tôi và đồng đội của mình..”, Cánh cửa bật mỏ, ngay lập tức, Ian nín bặt.

Meg ghé đầu vào trong phòng, cái đuôi tóc cháy xuống một bên vai, “Xin lỗi mọi người”.

“Cậu bé của em có làm sao không, Meg?” Vừa nhìn thấy cô, đôi mắt nâu của Cahill dịu hẳn đi, êm mịn như mặt chiếc bánh ca-ra-men. Vậy là tay cảnh sát trưởng này cũng có gì đó với cô. Gã đàn ông nào cũng muốn làm người che chở cho Meg, nhưng cô lại muốn tự mình lo liệu. Từ nhỏ, Meg đã hiểu ra rằng mỗi ân huệ sẽ kéo theo cả nghìn mớ dây nhợ lằng nhằng.

“Sao anh biết là bé Travis.”

“Matt kể cho anh từ trước khi có mấy chuvện lùm xùm này. Nó có sao không?”

“Nó không sao rồi. Bị rách cằm, phải khâu vài mũi thôi”. Cô khoanh tay trước ngực, “Mọi người đang nói tới đâu rồi?”

“Anh Dempsey đây nói anh ta đang thực hiện một nhiệm vụ tối mật, rồi cô gái xấu số vừa thiệt mạng không phải là vợ anh ta”. Cahill chống tay lên mặt bàn rồi nhoài người ra, “Thế sao cô đồng nghiệp của anh lại ngã xuống tận chân đèo hả, thưa anh Dempsey?”

“Tôi không biết, thưa cảnh sát viên Cahill”. Có phải ngày trước Dempsey từng trấn lột tiền cơm của Cahill không, mà viên cảnh sát mẫu mực này cứ nhếch mép khinh khỉnh mỗi lần nhắc đến tên Ian thế?

Ian có cảm giác Meg đang liếc nhìn anh, nhưng mắt anh vẫn dán chặt vào Cahill dù rất khó chịu.

“Anh có muốn nói thật anh đang làm gì trong khu rừng của chúng tôi không?” Hàng lông mày nâu của viên cảnh sát nhíu lại thành chữ V ngay trên sống mũi.

Nếu Ian cần ai trợ giúp, anh sẽ không ngần ngại đưa tên Cahill vào danh sách. Dù tay cảnh sát không ưa anh ra mặt, Ian vẫn biết có thể tin tưởng con người sắt đá này. Nhưng anh không có ý định đưa cảnh sát địa phương vào tầm ngắm của bọn khủng bố

“Tôi đang thực hiện nhiệm vụ truy lùng tung tích địch, cảnh sát trường Cahill ạ”.

“Cái huy hiệu hai mảnh này chưa đủ để tôi tin lời anh đâu, anh Dempsey”. Cahill liếc nhìn Meg rồi gõ gõ chiếc thẻ CIA bằng nhựa lên bàn, uốn nó bằng đầu ngón tay, “Chúng tôi đang chịu trách nhiệm điều tra về cái chết của một phụ nữ đấy”.

Ian sục sạo trong túi để tìm số điện thoại mới nhất của đại tá Scripps. Đại tá chắc sẽ không thích lắm nếu Cahill gọi đến, nhưng ông đã quen với việc thỉnh thoảng bị gọi để chứng thực về quân của mình.

Ít ra đã từng như vậy, vì đã lâu lắm rồi các thành viên Prospero không còn là lính của đại tá Scripps nữa. Nhưng đại tá chính là người gọi họ về để giúp tìm kiếm Jack. Ông sẽ phải chấp nhận vài thiếu sót, nhất là khi họ phải thực hiện các phi vụ tầm cỡ quốc gia, chứ không phải ở những vùng không có luật như Afghanistan hay Somali.

Cahill nhấc chiếc thẻ lên, liếc nhìn, rồi dùng ngón tay búng nó đi, “Anh phải đi kiểm tra thực tế một chút. Em theo sát vụ này nhé Meg?”

Meg cắn môi như đang nghĩ ngợi rất lung về đề nghị của Cahill, hay không biết về chuyện gì khác nữa, “Pete, em… em có thể làm chứng cho anh ấy. Ian Dempsey là chồng cũ… là chồng của em”.

Nếu lời tuyên bố lúc nãy của Ian về thân thế thật của anh đã làm ba viên cảnh sát choáng váng, thì giờ đến lượt Meg khiến họ cứng lưỡi. Hai viên cảnh sát há hốc mồm như hai con cá hồi bơi ngược dòng. Cahill có vẻ đón nhận tin này một cách kiềm chế hơn, môi mím chặt lại, đôi mắt nâu lóe lên một tia dữ dằn.

Sao Meg lại phun ra đúng ở chỗ này chứ.

“Meg, em có dính líu gì đến vụ này không?” Cahill đặt một tay lên vai cô vẻ như an ủi, làm Ian chỉ muốn hất nó ra.

Cô vỗ vỗ lên những ngón tay mảnh, dài của hắn “Cũng không hơn anh là mấy đâu Pete. Đừng lo. Anh Dempsey đây đã kiểm soát được mọi thứ rồi”.

Suýt nữa Ian bị sặc. Anh chưa kiểm soát được gì cả kể cả cảm xúc cá nhân, nhưng cũng không có ý định chỉnh lại những gì Meg vừa nói, nhất là trưóc mặt gã đàn ông có vẻ rất gần gũi với vợ anh.

Cahill ném cho Ian một cái nhìn lạnh lùng, “Cứ cẩn thận đấy, Dempsey. Không ai đặt chân vào địa phận của tôi mà đùa giỡn với Meg O’Reilley được đâu, bất kể có phải là chồng cô ấy hay không”.

“Tôi còn chưa nghĩ tới chuyện đó kia”. Ian đưa hai tay lên trời, thả lỏng các ngón tay để đỡ phải siết chúng thành nắm đấm.

Lúc Cahill rời phòng, hai viên cảnh sát còn lại bắt tay vào việc, hỏi lại vụ việc của Kayla. Dù Ian đã cam đoan với Meg rằng cú ngã của Kayla không phải do tai nạn, với hai viên cảnh sát anh lại đi đường vòng. Cả Ian lẫn Prospero hay thậm chí là Jack cũng không cần một đoàn cảnh sát ùn ùn kéo đến ngọn núi này để tìm món vũ khí kia. Khốn nạn thật, lúc này Ian còn không biết mình cần tìm vật gì.

Meg không nói gì trong suốt thời gian Ian trả lời câu hỏi, cũng không nhướn mày mỗi lần anh nói dối trắng trợn. Là vợ của một điệp viên, xem ra cô đã học được nhiều thứ hơn anh tưởng.

Sau khi hai viên cảnh sát hoàn thành phần ghi chép thẩm vấn của họ, Ian bắt đầu hỏi vài câu, “Đã có ai tìm ra tung tích của tay du khách người Đức chưa?”

Cảnh sát viên Jensen gãi cằm, rồi thả chiếc bút chì xuống tập giấy đã ghi đầy những lời nửa thật nửa bịa của Ian, “Hình như anh ta vẫn đang mất tích”.

“Sao lại thế được Brock? Matt dẫn họ ra mà, đúng không?” Meg vặn hai tay trên đùi, những ngón tay xếp thành một hình rất phức tạp.

Có phải cô vẫn đang nghĩ đến đứa con trai không? Ian muốn gạt hết mọi lo âu của cô, anh đã luôn có ao ước ấy và cũng cố tách bạch công việc ra khỏi đời tư. Nhưng nó không được như anh dự tính. Meg luôn cảm giác cô bị gạt ra trong khi anh chỉ đang tìm cách bảo vệ cô.

Jensen nhún vai, “Hình như anh ta cứ cố tụt lại phía sau để chụp ảnh, Iang thang ra khỏi con đường. Matt đang sốt sắng, muốn đưa mọi người lên đỉnh núi nên cuối cùng lạc mất anh ta”.

“Hay ghê”. Meg xoa xoa lên hàng lông mày đang nhíu lại, “Hôm nay là ngày gì của công ty du lịch Rocky Mountain thế này? Lúc tôi dẫn đoàn, anh ta cũng có biểu hiện y hệt, nhưng có thể đó chỉ là giả vờ thôi. Có lẽ anh ta có dính dáng gì đó việc Kayla bị ngã”.

“Em có thông tin gì về anh ta lúc anh ta đăng ký đi leo núi không?” Ian nhấc chiếc ghế lên để quay ra phía Meg.

“Chắc chắn Matt đã phải kiểm tra thông tin rồi, có khi còn gọi tới khách sạn anh ta ở nữa. Em biết tên anh ấy là Hans, hay ít ra được nói cho như thế”. Cô áp lòng bàn tay lên mặt bàn như để chúng khỏi sốt sắng vặn qua vặn lại nữa, “Anh có nghĩ anh ta có dính líu gì không?”

“Chỉ có duy nhất một cách để tìm ra thôi. Ta phải tìm ra anh ta rồi hỏi vài câu”.

“Chuyện đó thì chúng tôi giúp được”. Jensen gõ ngón tay lên bàn theo nhịp ngắt nghỉ, “Chúng tôi sẽ tìm phòng khách sạn của anh ta rồi đưa tin thu hồi xe thuê, nếu anh ta có dùng một chiếc”.

Ian gật đầu, “Tôi rất cảm ơn sự giúp đỡ của anh, anh Jensen”.

Cánh cửa bật mở, Cahill vừa đi vào văn phòng vừa thở hồng hộc, “Cái ông đại tá đó kín miệng có kém gì anh đâu hả Dempsey, nhưng cả hai đều được kiểm tra rồi. Ý tôi là trong giới hạn kiểm tra mà tôi xoay sở được. Lý lịch của anh đúng là một cái hố đen”.

Ian đẩy ghế ra khỏi bàn. Ít ra thì lần này Cahill cũng đã bỏ được cái điệu cười nhếch mép khi nhắc đến tên anh. Thế là có tiến bộ rồi, “Nếu hai cậu xong ở đây rồi, tôi phải đi thu xếp cho Kayla, mà chắc Meg cũng đang có việc gấp đấy.”

Trời đất, anh ta không thể nhắc đến con trai của cô ấy được. Mỗi lần nghĩ đến đứa bé, ruột gan anh lại lộn tùng phèo. Họ không thể cứ trì hoãn chuyện này, Meg cũng biết là anh biết. Anh không thể lảng tránh, dù rất muốn. Cô sẽ cho anh là hèn nếu anh không đả động gì đến nó.

Cahill chìa tấm thẻ có số điện thoại của đại tá ra, “Dempsey, anh nhận lại cái này được rồi. Đừng có gây chuyện trong thị trấn của tôi. Tôi không muốn có thêm thi thể nào vô cớ xuất hiện nữa đâu, kể cả của anh”.

“Ông cảnh sát trưởng tốt bụng thật đấy”.

“Tốt cái con khỉ. Anh muốn chết ở đâu cũng được, nhưng tránh xa Crestville ra”.

Ian chìa tay ra, “Tôi sẽ gắng hết sức để chết ngoài địa phận của anh”.

Cahill siết chặt bàn tay anh, “Cảm ơn. Meg, em có muốn anh chở em tới phòng cấp cứu không, hay Travis về nhà rồi?”

“Travis vẫn ở phòng cấp cứu, em muốn tới đón nó, nhưng xe lại để ở văn phòng dưới núi. Em đi nhờ xe du lịch của Gabe cũng được”.

Cahill chém tay vào không khí, “Đợi được ông Gabe đưa em xuống tới nơi, khéo Travis về nhà rồi. Để anh”.

“Để tôi. Vì lúc nãy lỡ tàu, mà lúc trước lại đi xe du lịch từ đây xuống nên tôi vẫn bỏ xe trên này”.

Hai cặp mắt, một nâu, một xanh nhạt, nhìn anh chằm chặp. Ngực anh nóng ran lên, nhưng Ian vẫn phải cố không thể hiện ra trên mặt. Mới lúc trước anh còn không chịu nổi ý nghĩ Meg có con, có con với một người khác. Giờ anh lại nóng lòng muốn biết đứa bé. Anh đã thoát khỏi đòn tra tấn của kẻ thù nhiều lần rồi, nhưng giờ lại sẵn sàng tự đưa mình ra hứng chịu.

Anh nín thở, chờ Meg từ chối. Cô có quyền gạt anh ra khỏi cuộc sống của cô. Anh đã im lặng để cô đi, và trong những tháng ngày khốn khổ vừa qua anh chưa bao giờ nguôi ân hận vì chuyện đó. Giờ đã đến lúc anh phải ăn năn bằng cách thấy tận mắt một phần mà đáng lẽ đã có thể là của họ. Khốn nạn thật.

“Được thôi”. Meg nghiêng đầu, nhìn xuống, “Ian đưa em đi cũng được”.

Ian nuốt nưóc miếng. Thái độ của Meg như thể cô cũng đang nợ anh điều gì. Liệu cô có kể cho anh về cha đứa bé hay không? Liệu anh ta có còn hiện hữu giữa hai người? Có phải cô muốn cho anh sáng mắt?

Cahill kéo đuôi tóc của Meg, “Ta nói chuyện sau nhé. Còn bây giờ, bọn anh sẽ tìm tiếp vị khách đang mất tích, kể cả Matt đã quay trở lại tìm anh ta rồi”.

Meg ra cửa rồi quay lại, nhìn Ian chằm chằm, “Anh có phải thu xếp gì cho Kayla không?”

“Đại tá đã tiến hành việc đó rồi, nhờ có anh cảnh sát trưởng tốt bụng đây thông báo cho”. Ian vỗ vỗ lên chiếc điện thoại trong túi, “Anh sẽ gọi lại cho ông ấy, rồi trên đường đến bệnh viện bọn anh sẽ bàn kỹ hơn”.

Meg nhăn mũi, nghểnh đầu lên, “Anh có sao không?”

Có chứ. Vừa nãy anh cứ dằn vặt về chuyện của Kayla, còn giờ là về đứa con trai của Meg và người nào đó. Một người xứng làm cha.

“Cứ nghĩ đến gia đình của Kayla, anh lại thấy sợ, nhưng nhất định anh sẽ phải lo việc này đến nơi đến chốn”. Anh cúi xuống, nói thầm với cô, “Vì Kayla và Jack”.

“Nếu anh cần gì, thì biết tìm em ở đâu rồi đấy, Pete. Mai em lại dẫn một đoàn khác đi”.

Thế đấy. Ian sẽ không chấp nhận chuyện đó, nhất là sau những gì cô phải chứng kiến ngày hôm nay.

“Tôi cũng đưa địa chỉ khách sạn cho điều tra viên Jensen, nên nếu anh cần có thể tới tìm tôi”. Ian đặt hai ngón tay lên thái dương rồi đưa Meg ra khỏi phòng.

Họ im lặng sóng bước đến bãi đỗ xe, mấy giọt mưa rơi xuống mặt Ian, chảy xuống cằm như những giọt nước mắt lạnh giá. Đã đến lúc đổi chủ đề rồi.

Anh và Meg đã ly thân từ gần ba năm trước. Có lẽ cô đã gặp gỡ người khác. Anh cũng trải qua vài mối tình, nhưng đó chỉ là để lấp chỗ trống khi không còn Meg nữa. Chưa có lần nào nghiêm túc đến mức để lại một đứa con.

Con của Meg có lẽ còn bé, nhỏ hơn hai tuổi, trừ phi cô có thai ngay sau khi họ chia tay nhau. Như vậy thì bước nữa của cô tới nhanh và mạnh mẽ quá.

Ian thò tay vào túi lấy chùm chìa khóa, rồi lỡ tay làm chúng rơi xuống nền đât lạnh. Ngã khi đi xe ba bánh? Anh cúi xuống nhặt chúng lên bằng bàn tay cứng ngắc, rồi ấn chiếc điều khiển từ xa. Chiếc xe thuê kêu bíp một tiếng, cánh cửa liền bật ra. Ian mở cửa cho Meg vào trước.

Anh đi từng bước nặng nề qua phía đuôi xe. Trẻ sơ sinh chưa thể đạp xe ba bánh được. Trẻ con mấy tuổi thì biết đạp nhỉ? Hai, hay ba?

Ian thấy tức ngực, nên vỗ vỗ lên nó rồi ho khù khụ. Độ cao chết tiệt. Đâu phải cơ thể anh không thích nghi được với độ cao, vì hầu hết thời gian Ian đều ở trên núi, hoặc bay trên trời. Nhưng anh biết rõ anh thấy khó thở không phải vì độ cao nào hết.

Nếu Meg có một đứa con lên hai tuổi, có lẽ sau khi họ chia tay cô đã rất bận rộn. Trừ phi…

Một cơn đau nhói lên trên thái dương, làm anh phải tì cả hai tay lên chiếc xe, đầu gục xuống. Trừ phi cô bận rộn từ trước khi họ ly thân.

Không thể có chuyện đó. Meg không phải người ngoại tình. Vậy chỉ còn một giải thích duy nhất nữa thôi, một lời giải thích đang lù lù đứng trước mặt anh như thằng người tuyết xấu xí kêu gào cho người ta để ý.

Ian nuốt lấy bầu không khí ẩm ướt và se lạnh, nhưng không sao lấp đầy phổi được. Anh tóm lấy tay nắm cửa trơn tuột vì mưa ướt, rồi kéo mạnh. Anh ngã phịch lên chiếc ghế trán gục lên tay lái trước mặt.

Cơn giận giữ bùng lên trong người khi nghĩ đến cảnh Meg có con với người khác cũng không sánh được với cảm giác sợ hãi đang nuốt chửng lấy anh. Anh có một đứa con trai. Và tên đứa bé là Travis.

Chương năm

“Ian?” Meg ngẩng đầu lên, nhìn chồng mình đang gục người xuống vô-lăng, im như tượng đá. Lúc ở văn phòng anh đã bình tĩnh đón nhận cái tin về Travis, có lẽ giờ nó mới phát tác dụng, mà nhìn vẻ bề ngoài của Ian thì cái tin có lẽ phải ngang với bị búa giáng. Thôi thì anh cũng đã kiềm chế được trước mặt Pete và hai viên cảnh sát còn lại, cả những người khác nữa. Về mặt này, cả hai vợ chồng đều có ý chí thép như nhau.

Tay cô để lơ lửng phía trên lưng anh, chưa chạm xuống. Liệu anh có cần cô an ủi không, hay sẽ gạt ra, rồi nổi cáu?

Anh vẫn tì người lên chiếc vô-lăng, chỉ có cái đầu là quay sang chỗ cô, “Travis là con chúng ta à?”

“Ph… phải. Nó sắp được hai tuổi rưỡi rồi”.

Anh rên lên một tiếng rồi nhắm tịt mắt. Lúc trong văn phòng, hầu như Ian không biểu lộ gì lúc biết tin, vì khả năng tách bạch và giấu kín những mặt khác nhau trong cuộc sống của anh rất tuyệt vời. Nhưng bây giờ những phần được tách bạch đó lại đang xô vào nhau cùng lúc.

“Anh vừa có một tiếng đồng hồ để quen với cái tin đó rồi. Em cũng thấy lạ vì chưa bị anh lôi xềnh xệch ra khỏi văn phòng lúc anh biết chuyện”. Cô hếch cằm lên, “Nhưng phải công nhận anh rất giỏi gạt chuyện khác đi để tập trung vào vấn đề trước mắt, nhất là khi nó dính đến công việc”.

Ian ngồi bật dậy rồi đấm lên chiếc bánh lái, “Anh vừa mới biết thôi mà Meg. Vừa mới biết. Vừa lúc nãy xong”.

“Cái gì?” Meg há hốc miệng. Giờ đến lượt cô điếng người, “Anh vừa mới biết con chúng ta là con anh? Thế anh nghĩ hồi chúng ta còn ở chung em ăn nằm được với ai, hả?”

Bây giờ quai hàm của Ian mới hoạt động được bình thường. Anh đưa bàn tay run rẩy lên vuốt mặt, “Anh không nghĩ em ăn nằm với người khác hồi chúng ta còn sống chung. Anh lại tưởng… Anh lại tưởng em có người mới sau khi ta chia tay”.

Cô cười mũi, “Thế mà em nghĩ anh giỏi toán lắm kia đấy. Chúng ta ly thân chưa đến ba năm kia mà”.

Anh dụi mắt như thể vừa bừng tỉnh khỏi một giấc mơ điên rồ, “Anh không biết nữa, Meg ạ. Anh tưởng em mới có em bé, chứ không biết nó đã quá tuổi biết đi rồi.”

“Em bé mà đòi đi xe ba bánh? Anh đúng là chẳng biết gì về trẻ con hết”. Câu nói của Meg dập hết mọi ánh sáng trong mắt Ian, khiến mặt anh trắng bệch. Meg cắn môi đến bật cả máu. Anh còn chưa trách cô vì đã giấu chuyện đứa con, thì Meg đã quát Ian trước rồi. Cô đã quá tàn nhẫn với anh, nghĩ tới đây, mắt Meg bắt đầu ngấn nước.

“Em xin lỗi, Ian”. Cô thì thầm vào bàn tay đang đưa lên che miệng.

Anh cười, một nụ cười méo mó không làm đôi mắt xanh đang nhíu lại vì đau khổ kia thay đổi, “Đừng nói thế. Em nói đúng. Em hoàn toàn có quyền giấu anh về chuyện con của chúng ta”.

Một giọt nước mắt trào ra, lăn trên má Meg rồi rơi xuống ngón tay, nóng bỏng, “Em làm thế là vì lý do rất ngớ ngẩn và trẻ con. Nhưng ngay từ đầu em không nghĩ thế. Em cũng đã cố tìm cách liên lạc với anh, nhưng hồi đó anh đang nằm vùng kỹ quá”.

“Chuyện của anh ấy hả? Gần ba năm qua anh có nằm vùng gì đâu. Em đã thay đổi ý định về việc nói cho anh biết phải không? Em có định sẽ nói với anh về con trai anh… con trai mình không?”

“Có chứ”. Cô xoa lên cánh tay rắn rỏi, cơ bắp của anh, “Ngày nào em cũng nghĩ đến chuyện đó”.

Và ngày nào cũng nghĩ đến anh.

‘Travis cần có bố. Em chỉ không biết..”.

“Chỉ không biết anh có đến với con được không”. Anh giơ bàn tay để ra hiệu cho cô đừng phản bác gì vội, “Em biết mình có thai khi nào?”

“Sau khi anh đi. Sau khi em biết anh không muốn có con”.

“Meg, lẽ ra em phải cho anh biết. Anh có quyền được biết, dù em có nghĩ anh sẽ quay lưng lại với em đi nữa”.

Cô ôm lấy bàn tay Ian đang nắm vô-lăng chặt đến nỗi da trắng bệch, “Em chưa nghĩ đến điều đó, Ian ạ. Em biết anh sẽ tới bên em, mẹ con em. Chỉ có điều em không muốn ép anh, không muốn em trở thành gánh nặng hay một trách nhiệm nặng nề cho anh thôi”.

Meg nói bằng cái giọng trống rỗng, đan tay mình vào tay anh để làm dịu đi cái tin sét đánh vừa rồi. Cô vừa khẳng định nỗi lo sợ lớn nhất trong đời Ian là đúng – rằng cô chẳng coi Ian Dempsey thích hợp làm bố. Làm sao cô hiểu được việc chần chừ không muốn nói với anh về Travis chứng tỏ rõ sự lo lắng và bất an của cô? Meg rất sợ phải phụ thuộc vào người khác, vì chính mắt cô đã phải trả cái giá cho sự ỷ lại đó.

Cô hít một hơi sâu rồi định nói gì đó, nhưng đã bị Ian cản lại, “Thôi, Meg. Em có lý do của em, anh cũng không muốn nghe thêm nữa”.

Ian chật vật nổ máy chiếc xe thuê, cằm anh bạnh ra, chứng tỏ nỗi đau khi nãy giờ đã biến thành cơn giận dữ. Anh chất nó lên trên mọi cơn giận ngày trước đã dần dà biến anh thành người như bây giờ.

“Nào, bây giờ đến bệnh viện đường nào để gặp con em trước khi nó xuất viện?”

Cô nghe rất rõ từ “con em” mà Ian vừa nói, nhưng Meg trông đợi gì hơn thế? Chính cô đã gạt Ian ra khỏi cuộc sống của Travis. Cô không thể trông chờ anh sẽ gạt bỏ chuyện đó hay tha thứ cho cô.

Cô chỉ đường đến bệnh viện ở Colorado Springs, rồi ngồi yên trong khi anh giắt chiếc Bluetooth vào tai rồi bắt đầu gọi cho đại tá Scripps. Tai Meg gần như co giật trong khi anh trao đổi thông tin với viên đại tá. Dù chỉ nghe được câu chuyện từ phía Ian, cô vẫn nhận thấy giọng anh rất cáu kỉnh. Cô vẫn nghĩ anh kính nể đại tá Scripps lắm, nhưng Meg hiểu bao nhiêu về phần cuộc sống này của Ian kia chứ?

Có lẽ vẻ cáu kỉnh trong giọng của Ian là do anh vừa biết cô giấu biệt chuyện hai người đã có một đứa con trai. Còn chưa kể cảm giác mất đồng đội, cô gái tên Kayla, bây giờ đã bắt đầu ngấm vào anh. Từ chỗ đang ngồi, Meg thấy như ông đại tá Scripps đang lựa lời nói với Ian về khâu thực hiện nhiệm vụ của anh.

Cô thở dài, rồi ngả đầu sang tấm kính cửa sổ mát lạnh. Cô đã luôn tưởng tượng đến lúc được thông báo với Ian về chuyện đứa con của hai người. Giờ phải lái xe đến bệnh viện trong khi cái chết của một đồng đội đang bao trùm lên cả hai, và nhiệm vụ tình báo đang bị xáo trộn, tất cả những điều này Meg chưa bao giờ tính tới.

Ian dập máy, giật chiếc Bluetooth ra khỏi tai rồi quắc mắt nhìn đường. Mái tóc ngắn sẫm màu rủ lên những đường nét rắn rỏi như tạc của anh. Dáng người thẳng bị gò bó trong không gian chật hẹp của chiếc xe con gợi cho người ta biết đến nghề lính và bản chất chi tiết của anh. Mọi thứ trong cuộc sống của Ian đều có chỗ của riêng nó, mà Meg vừa bước vào rồi làm rối tung hết cả.

“Nghe chừng xe này trục trặc”.

Anh nhún vai bằng vẻ rất máy móc, “Đại tá Scripps bảo ông ấy sẽ thu xếp cho Kayla. Anh muốn tự làm, tự kết thúc việc anh khởi xướng, nhưng ông bảo muốn anh quay trở lại nhiệm vụ”.

Phải, Ian luôn muốn lo hết mọi việc còn dang dở. Vì tuổi thơ dữ dội của mình, anh đã có thói quen sắp xếp ngăn nắp mọi thứ như vậy. Kỷ cương và trật tự trong quân ngũ đã hút anh như người chết đuối vớ được cọc.

Cô cũng nhận ra đó là nguyên nhân anh chưa đề nghị ly hôn. Anh không muốn lý lịch của mình có một vết đen, cái lý lịch anh giữ trong thâm tâm về một cuộc sống lúc nào cũng có nguy cơ trượt trở lại cái miệng vực tối tăm đầy hỗn loạn, thất vọng và hiểm họa đó.

Cô đã từng rất sợ khi bị hút vào chính cái vòng quay tỉ mỉ đó, vì nó giống hệt thế giới của cha cô mà phải chật vật lắm Meg mới thoát ra được, để không bị nó giết chết như người mẹ và người chị song sinh.

“Đến chỗ đèn giao thông thì rẽ trái”. Cô hất ngón tay rồi bám chặt lấy ghế trong lúc Ian bẻ ngoặt sang bên, “Bệnh viện ở phía trước, bên tay trái. Chắc lối đánh xe thứ hai kia sẽ vào phòng cấp cứu”.

Anh mím chặt môi, răm rắp làm theo lời cô bảo. Có vẻ như càng lúc Ian càng giận dữ hơn. Cô thậm chí còn hình dung ra cảnh hai tai và lỗ mũi anh bốc khói. Nhưng thực ra, Ian không cho phép bản thân lên cơn thịnh nộ.

Chiếc xe nảy khỏi mặt đường lúc họ lái qua một gờ giảm tốc độ, rồi Ian xoay nó vào một khoang đỗ xe. Anh tắt máy, nhưng vẫn nắm chắc lấy vô-lăng như chuẩn bị cất cánh tới nơi, “Có cần anh đợi ở đây không?”

“Không. Đến lúc anh phải gặp con rồi”.

Anh thở dài rồi đẩy cửa bước ra. Meg lập cập chui ra khỏi xe trước khi anh kịp sang giúp cô mở cửa. Cô không muốn phiền anh chăm sóc, nhất là sau vụ việc vừa rồi.

Hai cánh cửa tự động mở ra trước mặt họ, Meg vội vã chạy tới, “Tôi tới đón con trai Travis Dempsey. Cháu xuất viện được chưa ạ?”

Cô nhân viên gõ lạch cạch lên bàn phím rồi chỉnh lại kính, “Cháu sẵn sàng rồi. Chỉ khâu hai mũi thôi. Chắc giờ cháu đang ở phòng đồ chơi của trẻ con ngay bên kia”.

“Cảm ơn cô”. Meg vấp vào miếng vải lót sàn nhà, hai đầu gối mềm nhũn, run rẩy. Cô không biết cảm giác lo lắng này là do đến đón Travis ở phòng cấp cứu hay vì lần đầu hai cha con được gặp nhau.

Cô đẩy cánh cửa màu xanh đang đung đưa ra và thấy ngay mái đầu nâu sẫm của Travis đang cúi gằm xuống hai chiếc xe nhãn hiệu Hot Wheels trên sàn nhà Felicia đang ngồi trên ghế, nhổm dậy, thả tờ báo xuống “Meg, xin lỗi vì làm chị lo lắng. Cháu không sao đâu nhưng chắc ta không nên để nó đi cái xe ba bánh ấy nữa. Miếng cao su tuột khỏi bàn đạp rồi, nên cháu bị cạnh của nó cào rách cằm”.

“Không phải lỗi của em đâu, Felicia ạ”. Meg giơ hai tay ra, thấy vậy, Travis xoay mông để nhìn cô rồi lồm cồm bò dậy, “Chính tôi đã để cháu chơi cái xe ba bánh đó. Đến lúc phải vứt nó đi rồi”.

Hai bàn chân nhỏ xíu của Travis chập chững băng qua phòng rồi nó sà vào lòng mẹ, “Ôi chao! Con trai dũng cảm của mẹ. Không được cậy chỗ khâu này ra đâu nhé”.

Thằng bé ngửa ra sau trong tay mẹ nó, trỏ một ngón tay múp míp vào đường màu đỏ dưới cằm, “Rách”.

“Mẹ thấy rồi”. Meg hôn nhẹ lên gần vết khâu, “Con không được liều như thế nữa, nếu không sẽ phải khâu nhiều mũi như thế này nữa đấy”.

Meg đứng dậy, bế xốc Travis lên. Cô gật đầu với Ian, lúc đó đang dựa người vào tường, đôi mắt sa sầm lại, thật khó đoán anh đang nghĩ gì, “Felicia, đây là Ian Dempsey, cha của Travis. Felicia phụ giúp ở nhà trẻ của mẹ cô bé”.

Hai má Felicia ửng hồng, cô đang ngạc nhiên. Cô mỉm cười rồi chìa một tay ra, “Rất hân hạnh được gặp anh, anh Dempsey. Travis rất dễ thương”.

Rõ ràng Ian phải cố lắm mới kìm lại câu nói đầu tiên đang sắp buột ra khỏi miệng, “Hân hạnh được gặp cô. Tôi đang mong được tự khám phá ra đây”.

Đôi mắt xanh của Travis mở tròn, một ngón tay đang đút chặt vào miệng. Không biết nó có hiểu đây là người cha nó đã bắt đầu nhắc đến không?

Meg xốc Travis trên hông rồi quay sang phía Ian, “Ian, đây là con trai anh đấy”.

“Chị Meg, em phải về đây. Em để ghế ngồi của cháu ở phòng chờ. Lúc nào tiện chị đem trả nhà trẻ cũng được. Chào anh, anh Dempsey”. Felicia khép nép ra khỏi phòng, nhường cho một bà mẹ và đứa con gái đi vào.

Ian tần ngần tiến thêm một bước rồi kê một ngón tay lớn dưới vết rách trên cằm Travis, “Cái sẹo chiến này to quá”.

Mắt Travis càng tròn xoe hơn khi nhìn người đàn ông to lớn trước mặt, rồi nó cười toe toét, ngón tay vẫn ngậm trong miệng.

“Travis, bố con đây này”. Meg rung đứa bé vài cái, nhưng xem chừng sự có mặt của Ian vẫn làm nó choáng ngợp. Cô nhún vai, “Vào tầm tuổi này bọn con trai như nó chưa nói được nhiều lắm đâu, trong khi bọn con gái đã líu lo rồi”.

Ian cười nửa miệng, “Chắc sau này cũng không khác mấy đâu, Travis nhỉ?”

“Anh… anh có thích tên con không?”

“Travis McGee, một nhân vật tưởng tượng của John D. MacDonald đúng không?”

Meg cười rồi gật đầu, cuối cùng cũng thấy mình đã làm đúng một việc. Ian rất thích đọc cuốn truyện của John D. MacDonald và tay thám tử tư Travis McGee hay rong chơi. Cái tên đó được Meg ưu tiên hàng đầu.

“Anh có thích”. Ian đang vặn tay một cách gượng gạo trước ngực cứ như không biết làm gì với chúng. Rồi anh khoanh tay lại, giấu hai bàn tay đi.

Làm như cô định dúi Travis vào lòng anh để thiết lập mối ràng buộc giữa cha con họ ngay chắc? Với một đứa trẻ ở độ tuổi của Travis, chuyện này cũng phải từ từ mới được.

“Em nghĩ có lẽ ta đi thôi. Chắc anh còn việc cần làm, mai em cũng phải dẫn đoàn đi nữa”.

Ian đẩy cửa ra, rồi giữ nó cho Meg cùng Travis đi qua, “Anh nghĩ em nên để một thời gian nữa rồi hãy dẫn đoàn, Meg ạ”.

“Vớ vẩn. Công việc của em mà”. Cô búng ngón tay rồi nói tiếp, “Chắc không có tên khủng bố nào đóng giả làm khách du lịch nữa đâu”.

“Làm sao em biết được?”

Meg cúi xuống nhặt chiếc ghế trẻ em Felicia đã để lại cạnh bàn tiếp tân, suýt nữa ngã đúng lúc anh nói, sống lưng cô lạnh buốt. Ian giật chiếc ghế từ tay cô.

“Nếu cái gã Hans gì đó xin tham gia đoàn, chắc chắn em phải nhận ra anh ta chứ”.

“Ta chưa biết Hans có dính dáng gì tới vụ này không”. Anh nhấc chiếc ghế lên rồi băng qua cánh cửa tự động, “Cũng không chắc anh ta có bè đảng gì”.

Meg so hai vai lại, Travis bèn cựa quậy cái đầu, “Em nghĩ em vẫn nên làm như không có chuyện gì xảy ra… mà đúng là thế thật”.

“Em nói cũng có lý”. Anh khom người chui vào hàng ghế sau, “Móc cái này vào thế nào nhỉ?”

Cô đưa tay đỡ lấy nách Travis rồi bế thằng bé ra, “Đây, bế Travis hộ em một chút”.

Lúc ấn đứa bé vào vồng ngực rắn rỏi của Ian, Meg thót cả tim. Anh có từ chối không?

Ian dang hai tay ôm lấy Travis, tay phải đỡ dưới mông, còn tay trái giữ sau lưng, như thế, Travis sẽ không sợ bị ngã. May thay, Meg đã kịp nhủ lòng, không được để tim vọt khỏi lồng ngực. Phải từ từ, từng bước một.

Meg cúi xuống, luồn đai an toàn vào cái móc sau chiếc ghế trẻ em, rồi ngoảnh lại nói, “Được rồi, đưa con cho em. Đến lúc buộc dây để khởi hành rồi, em bé”.

Travis có vẻ không muốn rời tay bố, cũng như Ian tần ngần chưa muốn buông thằng bé ra.

Cô đặt Travis vào ghế em bé, cài khóa giữa hai chân, rồi hôn lên cằm nó. Phải rồi, liều lĩnh quá, hệt như cha nó vậy.

Ian vừa nhìn đường, vừa liếc gương chiếu hậu, chỉnh lại để nhìn rõ Travis, con trai của anh, hơn. Nó giống mình quá. Ý nghĩ đó làm Ian run rẩy từ đầu đến chân. Nhưng sao anh phải ngạc nhiên đến thế? Một nửa gene của thằng bé là thừa hưởng từ anh mà.

***

Thỉnh thoảng, đôi mắt màu xanh lá quen thuộc ấy nhìn anh trong tấm gương, và cứ mỗi lần như vậy, Ian lại mỉm cười với thằng bé. Lúc nãy đứa bé ngoan ngoãn để anh bế, cứ như nó rất thân quen với anh, cũng giống cảm giác khi Ian ôm mẹ của nó vậy.

Sau cú sốc vì biết mình có đứa con trai hai tuổi và sau cả khi tự sỉ vả mình vì không ở bên Travis, Ian cảm thấy cơn giận bắt đầu dâng lên sôi sục. Sở dĩ anh che đậy nó đi vì không đoán được một khi thả lỏng, nó sẽ dẫn tới hệ quả nào.

Cơn giận của bố anh thường nhanh chóng chuyển sang bạo lực, Ian sợ rồi cũng sẽ giẫm phải bước xe đổ đó. Dù gì anh cũng mang gien của ông.

Thoạt đầu, ý nghĩ mình đã để lỡ mất ngày con trai chào đời và hai năm đầu tiên của nó khiến anh bẽ bàng tới mức sẵn sàng chấp nhận bất kỳ lý do gì Meg đưa ra, đối mặt với rất cả những lời lẽ cô ném vào anh. Thế rồi cơn giận len lỏi vào từng ngóc ngách trong con người anh, dù anh vẫn biết Meg làm vậy vì tuổi thơ của cô cũng sóng gió không kém gì của anh.

Làm sao họ nuôi được con đây? Anh lén nhìn lên chiếc gương lần nữa, thằng bé tóc nâu ngồi sau cười toe toét, miệng đầy những chiếc răng mới nhú. Xem chừng Meg vẫn tự xoay sở được.

Họ lái về thị trấn Crestville nhỏ bé, “Em để xe ở dưới chân núi à?”

“Vâng”. Cô nghịch nghịch chiếc khóa kéo trên áo khoác, “Tối nay anh có muốn ăn tối với em và Travis không? Hay… hay anh còn bận việc ban nãy?”

Chiều nay cô vừa làm anh xáo trộn, mà giờ còn đòi anh bình thản ăn tối với đứa con trai mới nhận mặt xong ừ? “Ừ, anh bận. Đại tá Scripps đã cử một điệp viên từ Denver xuống để lo vụ Kayla, nên anh sẽ gặp anh ấy ở bệnh viện mà chúng ta vừa đến lúc nãy”.

“Kayla cũng ở đó sao?” Cô đưa một bàn tay run rẩy lên che miệng.

“Họ đưa thi thể cô ấy tới đó”.

“Cô ấy có chồng hay con cái gì không?”

Anh nhắm mắt lại rồi nhanh chóng mở ra, “Meg, anh không biết. Cô ấy không nói gì về bản thân cả, ngoại trừ lòng trung thành với Jack Cobum”.

“Họ từng yêu nhau?”

“Chắc không đâu. Jack không hay để chuyện công tư lẫn lộn, không như Buzz. Nên giờ nhìn xem cậu ta thế nào”. Buzz đã có quan hệ yêu đương với một biên dịch viên của Prospero, một cô gái xinh đẹp tên là Raven, cái tên rất hợp với mái tóc màu đen óng ả. Nhưng họ không kéo dài được bao lâu.

”Buzz với cô gái ấy chia tay rồi à?”

“Tai nạn nghề nghiệp mà”. Anh đỗ xe rồi trỏ ngón cái ra sau lưng, “Nó ngủ rồi kia”.

Cô mỉm cười, cả khuôn mặt giãn ra, sáng bừng lên một thứ ánh sáng tinh khiết – tình mẫu tử, “Chắc nó vui quá nên mệt lử đây. Em sẽ cho nó ngủ đẫy trước khi ăn tối, để anh có thời gian làm quen với nó. Em có rất nhiều thời gian để bù đắp cho anh”.

“Hai chúng ta đều thế mà”.

Meg chỉ cho anh chiếc xe của cô. Ian chui vào hàng ghế sau, gỡ cái ghế của Travis cùng đứa bé vẫn đang bị buộc chặt vào đó lên rồi bế nó sang xe Meg. Anh đưa nó vào ghế sau của chiếc SUV, cạnh một chiếc ghế khác, Travis vẫn ngủ ngon lành, không hề chớp mắt.

Meg cột chặt chiếc ghế trẻ em rồi đứng thẳng dậy, đôi má ửng hồng. Trông cô giống hệt cái lần họ mới gặp nhau trên đỉnh Everest, chỉ thiếu mỗi cái mũi đỏ cùng hàm răng va vào nhau lập cập. Cô thò tay vào túi rồi lấy ra một mẩu giấy nhỏ, “Đây là địa chỉ của em. Liệu bảy giờ anh đã xong việc chưa?”

“Bảy giờ thì được. Có cần anh đem thứ gì không? Rượu, đồ ngọt, hay sữa?” Anh nói, rồi chỉ vào bé Travis đang ngủ say, hàng mi dày màu nâu cong cong như mặt trăng khuyết in trên má.

Meg cười, “Em có hết rồi. Gặp anh sau nhé”.

Meg lái xe đi rồi, Ian mới trút một hơi thở dài nãy giờ bị nén kín trong lồng ngực, ơ vùng đất xa lạ này đầy rẫy mìn, chỉ cần đi sai một bước, anh sẽ lập tức biến thành bố mình.

Ian quay trở lại chiếc xe rồi mở nắp điện thoại. Anh phải liên lạc với điệp viên từ Denver, sau đó sẽ chơi trò trốn tìm. Đại tá Scripps cùng toàn bộ thành viên Prospero đã nhất trí sẽ giữ bí mật tuyệt đối về nhiệm vụ lần này. Chỉ cần một động tĩnh trong kế hoạch sẽ có thế khiến kẻ bắt giữ Jack hiểu nhầm. Họ phải giữ mồm giữ miệng cho tới khi biết rõ hơn về tình hình của Jack.

Sau vài giờ à ơi với hai viên cảnh sát và lườm cảnh sát trưởng Cahill trối chết, Ian quay trở lại khách sạn, đầu đau như búa bổ. Anh cởi chiếc áo khoác, tay lướt qua một vật cứng giấu kỹ ở túi trong.

Anh rút chiếc máy ảnh của Kayla ra mà tim đập thình thịch, đầu càng nhức nhối hơn. Ian gạt cái nút phía sau về chức năng xem ảnh, chiếc máy thình lình sáng lên – có lẽ nó đã khô rồi. Anh hồi hộp bấm qua đống ảnh, nhìn thật kỹ từng tấm qua màn hình nhỏ xíu.

Kayla đã chụp được hình rất cả các du khách trong chuyến đi. Tay người Đức trông chẳng khác những người còn lại, cũng hồ hởi chụp ảnh thiên nhiên kỳ vĩ, cũng đứng tạo dáng, cười như vô can, có lẽ là riêng với Kayla.

Ian nhòm vào những tấm chụp thác nước, hơi thở bắt đầu dồn dập. Cô ấy chụp những tấm này trước khi chết. Có phải Kayla đã thấy gì đó không? Anh hít một hơi thật sâu. Bức ảnh cuối cùng chụp Kayla, đang cười, hai tay giơ ra phía trước. Chắc chắn tấm này do hung thủ chụp. Vì sao? Hắn muốn lại gần để đẩy cô xuống dưới phải không?

Anh nhấn nút tắt chiếc máy ảnh đi rồi quẳng nó lên chiếc tủ cạnh đó. Anh sẽ phải in mấy tấm ra rồi phóng to lên. Chắc chắn điểm đó hay hành động gì của Kayla đã khiến tên giết người này manh động.

Anh nhìn đồng hồ, rồi tháo nó khỏi tay. Trước mắt vẫn còn một thử thách nữa. Ian ngừng lại trước tấm gương, chúi về phía trước để xem xét kỹ hơn. Đôi mắt xanh lá cây nằm giữa hàng mi màu nâu sậm, mái tóc nâu được húi sát để khỏi xoăn tít lên. Một khuôn mặt khác bỗng xuất hiện, đè lên khuôn mặt của chính anh, với lọn tóc xoăn phía trên đôi mắt ngái ngủ.

Không. Con trai anh không phải là thử thách. Anh sẽ cố gắng, sẽ tìm mọi cách, kể cả phải xem những kênh truyền hình ướt át để tìm kiếm hình tượng một người cha tốt.

Cả đời Ian đã lảng tránh cha mình, và anh không muốn sự việc ngày trước sẽ tái diễn với chính con trai mình.

Ian bật vòi nước, xoay người để hai bả vai hứng lấy luồng nước nóng đang tuôn xuống. Trẻ con cũng giống như động vật – hành động theo bản năng, hoang dã, chưa bị ảnh hưởng bởi những sức nặng của xã hội. Làm một khuôn mặt sợ hãi cho trẻ con xem, nó sẽ nhận ra ngay và sẽ xông vào trận.

Ian bước ra khỏi buồng tắm, mặc quần jeans, chiếc áo thun dài tay cùng một cái áo sơ-mi vải thô lên người, xỏ chân vào đôi giày đi bộ nhẹ hơn đôi trước, rồi vớ lấy chiếc ví. Anh vẫn còn kịp ghé qua cửa hàng nhỏ ở cạnh khách sạn để mua gì đó cho Travis.

Thằng bé vẫn còn trong tuổi có thể dỗ dành được.

Anh nhặt ra một chiếc tàu hỏa đồ chơi có mấy cái bánh vừa lăn vừa kêu lách cách. Nhân viên bán hàng gói nó vào giấy mỏng, rồi Ian đi tới nhà Meg để dự bữa ăn tối quan trọng nhất đời anh.

Anh lái xe qua trung tâm Crestville, đến con đường quê dẫn ra ngoài thị trấn thì phải bật đèn pha. Ian có thể hình dung ra Meg ở chốn này, nhưng đêm đến chắc cô sẽ cô đơn lắm.

Chẳng phải anh ngại ngần, không muốn làm tan biến cảm giác đó trong cô. Cô có còn cảm xúc mãnh liệt như anh bây giờ không? Hôm nay, mỗi lần chạm tay cô, mỗi lần thấy mùi hương ngọt ngào của cô, đầu anh lại luẩn quẩn nghĩ đến những chuyện không đâu trong khi cả cơ thể rạo rực.

Cái tin động trời về Travis ngày hôm nay đã làm chai sạn mọi ý nghĩ đó, nhưng chỉ được một giờ. Anh đang đùa với ai kia chứ? Anh đã lên giường với người phụ nữ chỉ mười phút sau khi cô ta lấy hết tiền bạc của anh và bỏ lại anh sống dở chết dở. Cô đã ngấm vào máu của anh rồi.

Cứ mỗi lần đến gần một hòm thư, Ian lại lái thật chậm, soi đèn pha để nhìn địa chỉ cho tới khi tìm thấy số nhà cô ánh lên trong bóng tối. Anh bẻ lái vào đường đánh xe rải sỏi, đỗ ngay cạnh chiếc SUV màu bạc của cô. Chiếc đèn ở hiên nhà tạo thành một hình vòng cung vàng rực ngay trước cửa, những luồng sáng khác chiếu qua các khung cửa sổ. Cô đã dựng một căn nhà ấm cúng cho Travis, khác hẳn ngôi nhà nguy nga nhưng lạnh lẽo của cô thời nhỏ, cùng những ngôi trường nội trú khép kín.

Anh tắt máy, rướn người qua ghế để lấy quà cho Travis, rồi bước ra khỏi xe. Lúc này, Ian mới chết sững.

Không gian yên tĩnh của buổi tối bao trùm, nhưng tóc gáy Ian dựng đứng. Anh căng tai để nghe lại tiếng động đó lần nữa, hai cánh mũi nở ra.

Thế rồi anh nghe thấy, tiếng cành cây gãy và lá mùa thu khô kêu sào sạo dưới những bước chân rón rén. Anh nhìn một bụi rậm thâp và tối nằm xa căn nhà tràn ngập ánh sáng và hơi ấm của Meg. Có tiếng sột soạt trong một bụi cây.

Có thể là con gì đó. Ian bước hai bước về phía hiên nhà, tiếng động cũng nổi lên rõ hơn như thể con gì… hoặc ai đó vừa tháo chạy.

Tán cây kêu răng rắc rồi lung lay mạnh. Ian giật mình, anh chồm về phía trước, đâm thẳng ra phía sau căn nhà, rồi khựng lại cạnh bụi cây thấp, mắt anh lúc này đã quen với bóng đêm.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Ian thấy như từng hơi thở đang thiêu cháy buồng phổi. Anh nghiêng đầu nghe ngóng, nhưng chỉ có hơi thở đứt quãng của anh và vài tiếng dế bâng quơ vọng lại. Chắc anh đã làm con vật đó sợ. Ian lắc đầu rồi quay về căn nhà, nhưng rồi có một vật đập vào mắt anh.

Anh với tay kẹp lấy một mảnh khăn len màu đen dúm dó treo lơ lửng trên một cành cây. Anh quấn nó quanh ngón tay rồi đưa sát lên mắt.

Con vật vừa rồi đánh rơi một chiếc khăn len đan tay.

Nhận báo giá qua email