Một thời say đắm

– Ông ta chả nói gì chính xác cả, ông ta chỉ đề cập đến vấn đề có thể. Nhưng ông ta không giải thích gì.

Nàng bỗng cười và nói thêm.

– Em có một ý kiến. Em sẽ để Tillie đến gặp ông thay em.

Felicia cười.

– Không được. Em phải đến gặp ông ta, ông ta là người đại diện của em. Ông ta sẽ không ném em cho sư tử ăn đâu, và ông ta cũng không thể buộc em làm điều gì được.

– Em không biết sẽ phải nói gì với ông ta?

Nàng đã sống một mình trong sáu bảy năm qua.

– Dù sao em cũng phải đi tìm cái gì để mặc đây.

– Chúc em vui.

Kate mỉm cười khi gác điện thoại, nàng ngồi ttong nắng chừng nửa giờ, cố gắng để lấy lại bình tĩnh và suy nghĩ về cuốn truyện, về Tom, Felicia và về Tygue. Tại sao nàng đã viết nó. Câu chuyện đã làm tan nát cõi lòng nàng và nàng cần phải viết nó ra. Đó là một quyển sách thật hay và nàng đã đóan được điều đó.

Nhưng kết quả đã vượt qua sự mong đợi của nàng. Nàng muốn có sách để bán chứ không nghĩ nó ảnh hưởng đến cuộc sống nàng. Một khi họ biết nàng là ai thì tất cả mọi nỗ lực để che chở cho Tygue đều vô ích. Nhưng bây giờ nàng biết điều đó đã quá muộn rồi… Bỗng nhiên tiếng chuông ngoài cửa reo vang. Nàng ngạc nhiên bước ra mở cửa. Một người đàn ông đứng trên bậc thềm. Nàng đoán là Stu Weinberg. Lúc đó nàng mặc áo len đen và mang giày đen, quần bằng vải Ý đắt tiền mà nàng đã mua từ lâu rồi.

Nàng có dáng cao,gầy và thật nghiêm trang khi gặp Stu Weinberg lần đầu.

– Bà là Kate Harper?

Stu hơi ngờ ngợ và không giống gì với Stu trong óc tưởng tuợng của nàng. Anh ta cao bằng nàng với mái tóc đỏ, khuôn mặt của một đứa bé con với hàng ngàn nốt tàn nhang làm nàng buồn cười, và nàng thật sự cười lớn khi nghĩ đến việc nàng đã giao phó sự nghiệp của nàng cho gã đàn ông này trong sáu năm qua. Anh ta trông như mới chỉ hai mươi hay hai mươi hai. Nhưng thật ra anh ta đã bốn mươi mốt, bằng tuổi Felicia.

– Anh là Stu phải không?

– Tôi biết, tôi biết. Bà muốn xem bằng lái xe của tôi và muốn xé hợp đồng ngay lập tức phải không?

– Không chắc, xin mời vào.

Nàng tự hỏi không biết nhà cửa có bề bộn không? Nàng nhìn anh ta và cảm thấy anh ta đang đánh giá nhanh và nhìn quanh căn phòng.

– Anh uống cà phê nhé?

Anh ta gật đầu, đặt áo khoác, cặp đựng tài liệu trên ghế và nhìn ra ngoài cửa sổ.

– Cảnh ở đây thật đẹp.

Nàng đứng im lặng một lúc và ngạc nhiên thấy thật thoải mái khi có mặt anh ta. Anh ta không phải là kẻ thù. Anh ta là người muốn giúp nàng kiếm ra tiền. Ngoài ra anh ta trông thật vui vẻ.

– Vâng, ở đây thật thanh bình và tôi vui mừng anh đã không ngại đường xa đến đây gặp tôi.

– Tôi cũng vậy.

Nàng rót cho Stu một tách và cả hai cùng ngồi xuống.

– Tôi có thể hỏi chị một câu điên rồ, được không?

Điệu bộ của Stu làm nàng thích anh ta hơn. Anh ta trông giống như một trong những người bạn của Tygue, chứ không giống nhà đại lý xuất bản nào cả.

– Chắc chắn được. Thế câu hỏi điên rồ đó là gì nào?

– Chị làm cái “quái” gì ở đây thế?

– Anh chớ nói điều đó vì anh đã nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh vật thật tuyệt vời và thanh bình. Nó là nơi rất tốt để nuôi nấng con cái.

– Quái quỉ thật.

Nàng cười vì tính thẳng thừng của anh ta.

– Không đâu.

– Nói cho tôi điều gì khác đi chứ! Có phải chị sẽ đến Los Angeles nếu tôi không đến đây không?

Nàng mỉm cười lắc đầu.

– Vậy mà tôi nghĩ thế. Tại sao chị không đi.

– Bởi vì tôi là một nhà ẩn dật và tôi thích như thế. Khi tôi mất chồng, tôi chỉ… tôi không đi đâu nữa.

– Tại sao.

– Tôi bận rộn ở đây.

Anh ta tiến đến gần. Bỗng nhiên nàng sợ.

– Chị làm gì?

Đôi mắt anh ta thật tinh nhanh nhưng hiền từ.

– Tôi viết văn, tôi dạy học và chăm sóc con cái. Nói tóm lại tôi rất bận.

Nàng định nói nàng sợ. Sợ cái gì? Sợ đàn ông? Sợ mọi người? Sợ cuộc sống hay một điều gì đó? Anh ta nhìn thấy điều đó trong mắt nàng.

– Trông chị không có vẻ gì sinh ra để làm những việc đó. Chị có bao giờ làm người mẫu thời trang hay diễn viên chưa?

– Chưa.

Nàng lắc đầu lo lắng và đốt một điếu thuốc lá khác, ở nàng có một dáng vẻ gì làm anh ta biết nàng nói dối. Có thể qua cách đi đứng, cử động, điệu bộ của nàng đã nói lên điều gì đó. Một người biểu diễn thời trang hay một tiếp viên hàng không? Nhưng nàng đã sống ở một nơi không ai biết đến nàng suốt cuộc đời. Anh để ý đến đôi giày sang trọng của nàng. Nhưng dù có là ai đi nữa, nàng cũng sẽ làm rung cảm những nhà xuất bản, nếu anh ta có thể đưa nàng ra khỏi nơi đây. Anh ta đến đây gặp nàng để xem nàng có thề mang lại nhiều mối lợi cho anh ta không. Bây giờ anh ta đã có câu trả lời. Anh ta và nàng sẽ rất giàu nếu nàng chịu hợp tác.

Stu mỉm cười dịu dàng với nàng và nhấp cà phê, nghĩ đến việc nàng sẽ xuất hiện trên truyền hình.

– Chị có mấy cháu?

– Chín. Nàng mỉm cười tiếp – Không tôi nói đùa đấy! Chỉ một cháu thôi nhưng nó nghịch bằng chín đứa khác.

– Tên cháu là gì?

– Tygue.

– Nó sẽ nghĩ thế nào nếu mẹ nó là một người thành công vĩ đại?

– Tôi không nghĩ nó đã tưởng tượng được những điều đó.

Nàng ngừng một lúc rồi tiếp.

– Tôi cũng vậy.

– Chị không cần lo lắng gì cả, Kate. Chúng tôi sẽ lo liệu cho chị. Tất cả những điều mà chị phải làm bây giờ là nhìn qua tờ hợp đồng và nghĩ thật thoải mái rằng vào tháng tới chị sẽ mua màn cửa mới, đồ chơi mới cho cháu và xương cho chó…

Anh ta nhìn quanh một cách ngây thơ làm nàng phì cười.

– Chuyện gì sẽ xảy ra khi cuốn truyện được in?

– Không có chuyện gì trong vòng vài tuần đầu đâu.

– Và rồi sau đó.

– Rồi chị sẽ xuất hiện vài lần trên truyền hình để trả lời cho các cuộc phỏng vấn. Không điều gì vượt qua sức chị cả.

– Và nếu tôi không xuất hiện.

– Cuốn truyện sẽ bị chậm trễ và chịu tổn thất. Chỉ đơn giản như thế.

Anh ta trông thật nghiêm trang khi nói điều đó.

– Trong hợp đồng tôi có phải ký điều đó không?

Anh ta lắc đầu một cách tiếc rẻ.

– Không, không ai có thể buộc chị làm bất cứ điều gì. Nhưng đó là một lỗi lầm lớn nếu không làm điều đó, Kate. Nếu chị có răng bằng cước, mũi to, mắt lé, lúc đó tôi có thể nói rằng chị không nên xuất hiện trước công chúng, nhưng như hiện nay…

Anh ta mỉm cười nhìn nàng.

– Chị có thể làm được điều đó.

Khi anh ta nhìn nàng bước vào phòng, anh ta biết nàng đã từng làm một người mẫu thời trang. Anh ta không bao giờ nghĩ nàng như thế khi nói chuyện với nàng qua điện thoại. Bây giờ anh ta tự hỏi tại sao anh ta đã không tò mò muốn gặp nàng trong hơn sáu năm qua. Có lẽ không bao giờ anh ta nghĩ nàng sẽ là một nhà văn lớn, cho đến khi đọc cuốn sách mới đây của nàng mang tựa đề “Mùa bóng cuối cùng”. Anh ta không tưởng tượng được tác phẩm của nàng lại hay đến thế.

– Chúng ta có thể nói về việc xuất hiện trước công chúng sau. Bây giờ chúng ta hãy bàn về những điểm mà họ đòi hỏi trong hợp đồng.

– Được rồi, anh uống thêm cà phê nhé!

– Cám ơn.

Anh ta uống năm tách cà phê trong hai tiếng đồng hồ để làm xong tờ hợp đồng.

Bây giờ nàng biết rõ tại sao nàng thích anh ta. Bỗng nhiên anh ta trở lại đúng là người vẫn thường nói chuyện với nàng qua điện thoại nhiều năm qua.

Anh ta giải thích cặn kẽ từng dòng chữ, điểm lợi và hại của tờ hợp đồng.

– Trời ơi! Anh nên là một luật sư.

– Tôi đã làm một luật sư trong một năm và tôi đã chán nghề đó.

Nàng nghe tiếng xe chở Tygue về đậu ngoài cửa, đã sáu giờ kém mười lăm. Họ đã làm việc cực nhọc suốt buổi.

– Anh ở lại dùng cơm tối với chúng tôi nhé!

Chả có gì để ăn tối ngoài thịt và phó mát, kiểu mời anh ta ở lại ăn tối làm nàng bật cười. Nhưng anh ta nhìn đồng hồ, lắc đầu.

– Tôi rất thích, Kate. Nhưng tôi có hẹn ăn tối lúc tám giờ tại Los Angeles.

– Ở Beverly Hills phải không?

– Không còn một nơi nào khác nữa à?

Cả hai cùng cười và bước ra cửa đón Tygue, Stu Weinberg nhìn đứa bé bước vào nhà, vòng tay quanh cổ mẹ nó và khựng lại khi thấy người lạ.

– Chào Tygue. Tên chú là Stu.

Anh ta đưa tay ra nhưng Tygue đứng im.

– Ông ta là ai.

– Đây là người đại lý của mẹ ở Los Angeles. Con không biết chào chú sao?

Thằng bé trông có vẻ như không quen tiếp xúc với người lạ bao giờ.

Nó đến gần và đưa tay cho chú Stu bắt.

– Chào chú.

Stu cất tờ hợp đồng vào trong cặp.

– Bây giờ chị không phải làm gì ngoài việc nghỉ ngơi.

– Còn những vấn đề khác thì sao?

– Vấn đề gì?

Anh ta đã hiểu nhưng muốn để nàng tự nói.

– Việc xuất hiện trước công chúng.

– Đừng lo lắng gì về điều đó.

– Stu… tôi không thể làm điều đó.

– Không thể… hay sẽ không?

Mắt anh ta nhìn nàng nghiêm trang.

– Sẽ không.

– Được rồi.

Anh ta tỏ vẻ nhẫn nại, hết sức nhẫn nại.

– Anh nói thật chứ?

– Chắc chắn rồi. Tôi đã nói với chị không ai có thể bắt chị làm bất cứ việc gì. Chị thật khờ dại nếu chị không làm thế. Nhưng đó là sách của chị, ngân phiếu và nghề nghiệp của chị. tất cả là do quyết định của chị. Tôi chỉ làm việc chi chị.

Anh ta làm cho nàng thấy mình thật nhỏ bé, ngu ngốc và nhút nhát.

– Tôi rất tiếc.

– Như vậy hãy nghĩ kỹ lại. Tôi chờ đến khi chị quyết định. Được không?

Họ bắt tay nhau và Kate nhìn anh ta bước vào xe Jaguar. Stu mỉm cười với hai mẹ con khi lái xe đi. Bỗng nhiên cả ba linh cảm như có một sự đổi thay.

CHƯƠNG 9

Felicia gọi cho Kate khi Tygue đã ngủ. Nàng kể cho Felicia về Stu Weinberg.

– Anh ta là một gã đàn ông dễ thương và em thích anh ta.

– Cái gì làm em nghĩ anh ta đã mang lại cho em gia tài mà em vừa có đó?

– Nếu nghĩ như thế, gặp anh ta hẳn em phải khúm núm. Nhưng thật ngạc nhiên. Chúng em ngồi uống cà phê, nói chuyện như những người bạn, bàn về tờ hợp đồng.

– Em yêu anh ta à? Felicia vui vẻ nói đùa.

– Ồ! Trời ơi! Không. Anh ta trông như một đứa bé với mái tóc đỏ như củ cà rốt. Nhưng anh ta là một người đại lý rất tốt và em không cảm thấy rung động khi nói chuyện với đàn ông đâu?

Felicia cảm thấy vui cho nàng.

– Được rồi. Bây giờ sao?

– Chị muốn nói gì. Bây giờ thì sao à?

– Chả có gì cả. Em gửi tiền vào ngân hàng. Em sẽ gửi Tygue vào đại học. Stu đề nghị mua cho Bert khúc xương.

– Em đã bỏ qua điều quan trọng.

Giọng Felicia nghiêm trang trở lại.

– Việc xuất hiện trước công chúng thì sao?

– Anh ta nói em không cần làm điều đó.

– Chị không tin em.

– Đó là điều anh ta đã nói.

– Anh ta không yêu cầu em à?

– Có chứ.

– Rồi em trả lời sao?

– Em nói, em sẽ không làm điều đó.

– Em biết đó, em đã làm một điều ngu xuẩn. Nếu chị là anh ta chị sẽ đá em ra khỏi cửa.

– Đó là lý do vì sao chị không là anh ta.

– Anh ta để cho em thoát khỏi lưới một cách dễ dàng thế à?

– Vâng.

– Như thế anh ta thật điên khùng.

– Có lẽ thế. Dù sao, em cũng đã ký hợp đồng và mọi việc đã xong cho đến khi có cuốn sách kế tiếp.

– Thật vô lý.

– Chị muốn nói gì, vô lý à?

– Em đã thức khuya, hút thuốc là và uống cà phê, không chơi bời, rồi thậm chí không cả tiêu tiền. Vậy em viết văn để làm gì?

– Em vẫn tiêu xài đấy chứ!

– Thực phẩm hàng ngày à?

– Em không cần may mặc gì?

– Hiển nhiên rồi. Em có đi đâu bao giờ.

Nàng tự hỏi tại sao đó là một khuyết điểm? Tại sao nàng phải ăn mặc, rồi đi chơi để không là “vô lý”. Tại sao viết một cuốn truyện không là quá đủ. Có thể lần tới nàng sẽ đi mua sắm ở Carmel khi đi gặp Tom. Ngày mai nàng phải đi.

Sáng hôm sau, nhìn nàng sửa soạn Tygue hỏi:

– Mẹ lại đi dạy học phải không?

Lần đầu tiên nàng thấy hơi khó chịu vì câu hỏi của nó.

– Vâng, con yêu. Tillie sẽ đến đây với con.

– Con có thể làm việc ở vườn, con sẽ cảm thấy rất vui. Ăn đi con.

– Có một con bọ trong bánh mì của con.

Nó đẩy bánh mì ra xa. Bert luẩn quẩn bên nó và liếm mép.

– Con hư quá! Tygue.

Những giọt lệ bắt đầu long lanh trong mắt thằng bé làm nàng cảm thấy thật chán nản.

Nàng ngồi xuống và dang hai tay, thằng bé bước chậm đến bên nàng.

– Chuyện gì thế con?

– Con ghét ông ta.

– Ai?

– Ông ta, người đàn ông đã ngồi trong ghế kia.

– Người đàn ông đến đây hôm qua phải không?

Nó gật đầu.

– Nhưng ông ta bán sách của mẹ mà.

– Con không thích ông ta.

– Thật ngu ngốc.

Tygue nhún vai. Xe đưa nó đi học đang bấm còi ngoài cổng. Nàng nói:

– Đừng nghĩ ngợi gì về ông ta nữa nhe! Chịu không?

Tygue nhún vai lần nữa. Nàng ôm nó.

– Mẹ yêu con và chỉ mình con. Con hiểu điều đó không?

Mặt nó tươi lại.

– Chúc con vui vẻ.

Nó mặc áo khoác, vỗ về Bert và bước ra cửa.

– Chào mẹ.

– Chào con.

Nhưng khi Tygue đi rồi, nàng thấy giận nó. Nó ghen với Stu Weinberg chắc? Nó chưa bao giờ thấy một người đàn ông trong nhà. mọi người đều cần một thứ gì đó ở nàng. Còn nàng cần gì? Nàng không chắc nàng không có thì giờ để tự hỏi mình điều đó.

CHƯƠNG 10

Nàng đến thăm Tom mới được gần hai tiếng nhưng nàng đã cảm thấy mệt mỏi.

– Chúng ta đi dạo bên hồ nhé?

– Anh không muốn đi dạo. Anh chỉ muốn Willie.

Willie là chú gấu bằng bông mà nàng đã mang cho anh.

– Thế thì chúng ta đến với Willie nào?

– Anh không muốn Willie.

Nàng mỉm cười.

– Vậy anh muốn nằm trên võng mãi à?

Anh lắc đầu, trông anh như muốn khóc. Thật ra trông anh giống như Tygue sáng nay. Nhưng Tygue muốn khóc vì ghen với Stu; còn anh thì sao, có vấn đề gì với anh thế.

Mọi khi anh rất vui và đáng yêu. Tại sao hôm nay anh tỏ ra khó chịu thế. Nàng đã chịu đựng quá nhiều cho ngày hôm nay.

– Anh xin lỗi, Katie.

Anh nhìn nàng và đưa tay ra như thể anh đã chợt hiểu vẻ kiên nhẫn trên mặt nàng, nàng cảm thấy có lỗi khi ôm anh trong tay.

– Không có chi. Em chỉ đoán anh cần vài món đồ chơi.

Đã nhiều tháng nay nàng không mua cho anh thứ gì ngoại trừ những món đồ chơi mà Tygue đã chơi chán. Nàng bỗng thấy muốn hôn anh, như hôn một người đàn ông chứ không phải một đứa bé.

– Tất cả điều anh cần là em, Katie. Em không cần mua đồ chơi cho anh.

Nghe anh nói nàng nhớ lại cảm giác xa xưa nhất. Nàng nhìn vào mắt anh. Nhưng không phải Tom ngày xưa mà là một đứa bé.

– Em cũng yêu anh.

Nàng ngồi xuống cỏ, bên cạnh anh. Trong một phút nàng muốn nói cho anh chuyện gì đang xảy ra.

– Em muốn chơi Bingo không?

Anh nhìn nàng. Nàng mỉm cười mệt mỏi. Nàng mặc áo len mà anh đã mua cho nàng một thời gian sau khi họ lấy nhau. Đã một thời anh rất thích, nàng mặc nó. Bây giờ thì anh không để ý hoặc đã quên nó.

– Anh biết không, em hơi mệt.

Nàng ngập ngừng.

– Thật ra đã đến lúc em phải về.

– Không, chưa được. Em chưa được về.

– Em phải về thôi, nhưng em sẽ trở lại trong vài ngày nữa.

– Không, em sẽ không trở lại đâu.

– Em sẽ trở lại chứ!

Nàng nhìn anh khi ông Erhard đến gần. Ông ta cầm chú gấu Willie trong một tay, tay kia cầm sách.

– Ồ! Anh hãy xem ông Erhard mang gì cho anh kìa!

Nhưng Tom trông cáu kỉnh và buồn bã.

– Hãy ngoan đi nào, anh yêu. Em sẽ trở lại sớm.

Anh nắm chặt tay nàng. Lần đầu tiên trong nhiều tháng qua nàng lại thấy rất cần anh.

– Em yêu anh.

Nàng nói và nhẹ nhàng rời anh. Kate bước trở lại xe, thở dài và nhìn cảnh vật chung quanh:

– Thật là điên rồ.

Nàng nói lớn, cười, đốt một điếu thuốc rồi cho nổ máy xe. Nàng chợt nảy ra một ý kiến. Nàng đã đến thăm Tom trong hơn sáu năm ở Carmel mà chưa bao giờ ra phố, dù chỉ cách chỗ Tom ở khoảng hai mươi dặm. Chưa bao giờ nàng đi mua sắm trong các cửa hàng ở Carmel. Nàng nuốn lái xe ra phố, đi dạo một lát trên đường. Nàng nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm. Hôm nay nàng từ giã Tom sớm hơn mọi khi hai tiếng đồng hồ.

Nàng quẹo trái. Con đường thật đẹp với những cây cọ hai bên. Nàng mỉm cười vui vẻ khi xe tiến vào phố.

Điều đầu tiên đập vào mắt nàng là bộ đồ bằng lụa màu xám bày trong tủ kính một cửa hàng. Nàng cảm thấy như trẻ lại, nàng thích con búp bê và con gấu nhồi bông.

– Thưa bà muốn mua gì?

Người đàn bà bán hàng chắc chắn là người Pháp. Bà ta nhìn nàng như thể để đánh giá.

– Tôi có thể xem được không?

– Vâng, dĩ nhiên được.

Bộ đồ lụa rất vừa với nàng. Nó dường như may sẵn cho riêng nàng. Nàng cảm thấy như mình là một công chúa hay một hoàng hậu.

– Tôi mua chiếc áo này.

Trên đường về nàng lái nhanh hơn bao giờ hết. Nàng đã sử dụng hai giờ một cách hữu ích.

Nàng vẫy Tygue khi cho xe đậu vào sân. họ lại làm việc trong vườn và Tygue giọng nói có vẻ vui hơn buổi sáng nhiều.

– Chào con.

Nàng để giỏ xách trong xe và đi đến gần để hôn nó, nhưng nó rất bận rộn. Kate vui vẻ bước vào nhà, mọi việc đều tốt đẹp. Felicia gọi điện thoại báo cô sẽ đến cuối tuần này.

Felicia đến thật. Cô mang theo ba chai sâm banh và đưa cho Kate một hộp nhỏ gói giấy bạc, Kate mở gói và bên trong là một chiếc đồng hồ bằng vàng có hình quả tim. Kate lật mặt sau đồng hồ thấy có dòng chữ “Cho sự can đảm, dũng cảm và tình yêu”.

Kate đeo đồng hồ vào tay.

– Em không biết nói gì bây giờ. Nước mắt chảy dài trên má nàng.

– Em chỉ cần nói em sẽ là một đưa bé ngoan và cho mình một cơ hội. Đó là tất cả những điều chị muốn cho em.

Kate đã định nói với Felicia về việc nàng đi mua sắm ở Carmel. Nhưng rồi lại thôi.

– Em sẽ cố gắng. Với chiếc đồng hồ này, em cảm thấy em phải làm như thế, Licia em sẽ mất mát thật nhiều khi không có chị.

Đó là ngày nghỉ cuối tuần thật tuyệt vời. Họ nói chuyện về quyển sách và tờ hợp đồng, và về công việc của Felicia.

Đối với Kate, niềm vui của sự thành công đang bắt đầu hiện hữu trong nàng. Sáng hôm sau Kate đeo đồng hồ mới và mặc chiếc áo sơ mi thể thao mà nàng ưa thích. Họ cắm trại, đưa Tygue đến nông trang Adams, họ cỡi ngựa trên đồi.

Vào ngày chủ nhật, Licia ngủ trễ trong khi nàng đưa Tygue đi nhà thờ. Buổi trưa họ ăn trên cỏ. Felicia nằm trên cỏ ấm, nhìn lên trời, cô nói:

– Em biết không Kate, thỉnh thoảng chị cũng có thể hiểu được tại sao em thích ở đây.

Kate cười với bạn, Felicia tiếp.

– Nó thật thanh bình.

Kate hỏi.

– Đó là một lời khen ngợi hay  than phiền.

– Nay bây giờ đó là một lời khen ngợi, chị thật sự chưa thích trở về. Có lẽ phải vài tháng nữa chị mới đến được.

Felicia bỗng nhận ra có vẻ gì lạ lùng trong mắt Kate. Em đang lo lắng điều gì thế?

– Em đang suy nghĩ.

– Về cái gì?

– Ngày mai chị sẽ làm gì, chị Licia?

– Ồ! Trời ơi! Đừng hỏi. Chị có cuộc hẹn trước bữa ăn trưa.

– Và sau đó.

– Em muốn nói gì? Sau đó à?

– Chị có bận rộn cho bữa trưa không?

– Không sao? Chị có thể làm gì cho em?

– Vâng. Chị có thể làm cho em điều này.

– Cái gì?

– Đưa em đi ăn trưa.

– Nhưng ngày mai chị phải về.

Felicia ngồi lên.

– Em biết chị phải trở về San Francisco. Em sẽ đi theo chị.

– Đi San Francisco.

Felicia nhắc lại như không tin ở tai mình.

– Vâng.

Felicia ôm choàng lấy Kate như để trao nhau niềm vui.

Tygue mở to mắt nhìn hai người.

– Ai sẽ ở với con?

– Tillie. Cũng có thể mẹ sẽ đem con theo đi San Francisco.