NHỮNG CÂU CHUYỆN KHÁ LẠ TRONG NƯỚC

Người con gái đứng lên bằng… một chân và bất ngờ tìm được hạnh phúc

Thoát khỏi lưỡi hái tử thần năm 25 tuổi, cô bác sĩ trẻ Bế Thị Băng chỉ với một chân bên trái  còn lại, hết lần này đến lần khác làm nên các kỳ tích khó tin nổi trên đời. Cô làm việc một chân, khiêu vũ một chân, đạp xe một chân và đi đến bất cứ nơi đâu mình muốn.

Sống sót thần kỳ sau tai nạn chỉ còn khoảng 5% sự sống

Trong căn phòng hồi sức chỉ toàn một màu trắng, đều đặn những tiếng bíp bíp vô hồn, nạn nhân Bế Thị Băng từ từ mở mắt như thể vừa trải qua một cơn mê. Cô khẽ cử động thì thấy hai tay mình bị trói chặt vào thành giường, cựa quậy thử đôi chân nhưng chỉ thấy chân trái có cảm giác, còn chân bên phải thì không cảm nhận thấy gì. Lúc này, Băng mới được cô y tá nhẹ nhàng thông báo: “Chân phải của em bị cắt mất rồi”. Cô y tá vẫn chưa biết cô gái trẻ xinh xắn là một bác sĩ nha khoa mới ra trường.

Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Sau ít phút định thần lại, những hình ảnh của vụ tai nạn bốn hôm trước chợt hiện về trong trí óc Băng.

Cô gái sinh năm 1987 nhớ lại rõ mồn một cảnh mình bị chiếc container kéo lê nhiều mét trên đường Hồ Tùng Mậu (Hà Nội) trước khi một cặp bánh container lọt xuống một chiếc hố bên đường. Chiếc xe container  chỉ nghiêng chứ không đổ hẳn nên Băng thoát chết. 

Chưa hết sốc về việc mình bị cắt một bên chân, cô gái trẻ lại càng thêm hoảng loạn khi nghe bác sĩ nói với bố ngoài hành lang: “Ca phẫu thuật chỉ tạm thời cứu mạng sống và giúp cầm máu, bệnh nhân chỉ có khoảng 5% cơ hội sống sót. Nếu có sống thì chiếc chân còn lại cũng chưa chắc đã giữ được do hoại tử”. Nghe vậy, người cha chỉ biết cầm tay bác sĩ, nước mắt  rưng rưng: «Bác sĩ cố cứu cháu giùm. Con bé là bác sĩ mới ra trường, tội nghiệp, công phu học hành thông minh ngoan ngoãn từ nhỏ tới lớn. Tại  người ta chạy nhanh chứ không phải tại cháu…”. 

Băng có hai em trai, một người cũng đang học bác sĩ, một người còn học trung học. 

Suốt những ngày nằm trong phòng cấp cứu, Băng không dám nhìn xuống dưới chân. Hôm  được chuyển lên phòng điều trị, cô chỉ nhờ mẹ kéo tấm drap đắp giùm xuống  chân cho kín mà thôi: 

Những ngày sau, phần bụng và chân trái của Băng liên tiếp bị hoại tử. Cô đau tới mức không còn nước mắt để khóc. 

Trên giường bệnh, hàng ngày Băng làm bạn với chiếc điện thoại có chức năng nghe đài FM. Cô nghe âm nhạc và các câu chuyện giao thông trên khắp cả nước.

Tin tức liên tục đưa có bao nhiêu vụ tai nạn và bao nhiêu người phải bỏ mạng trên đường. Lúc đó, cô nghĩ mình may mắn sống sót  thì phải cố mà sống. Cô suy nghĩ và chỉ giữ lại những năng lượng tích cực cho mình. Sự hồi phục của Băng khiến các bác sĩ không khỏi ngạc nhiên.

Cuối cùng sau 21 ngày kiên cường, Băng cũng được xuất viện. Chưa kịp mừng thầm vì được rời khỏi chiếc giường bệnh thì cô lại vô tình nghe được lời căn dặn của bác sĩ với bố mẹ: “Gia đình về chăm sóc, cố gắng cho cháu ngồi xe lăn”.

Nghe những lời nói đó, cô thầm hiểu, với thể trạng của cô, ngồi xe lăn đã là một sự cố gắng mà chưa chắc cô đã làm được. Băng bỗng sinh ra ám ảnh, dặn bố mẹ đừng mua xe lăn, cô không ngồi đâu. Cô kiên quyết xin ở lại Hà Nội, không về nhà tại Cao Bằng, thuê một căn phòng trọ để tự mình phục hồi rồi từ từ còn kiếm chỗ làm nữa chứ ở không thêm yếu người ra, chịu không nổi. Bố mẹ không tin lắm song vốn chiều con nên cũng nghe lời. Đối với ông bà. Việc Băng thoát chết là may mắn rồi còn Băng đi làm hay không không thành vấn đề.  

Nhảy múa, đi xe đạp, 

nhảy dây, cưỡi ngựa… 

đều bằng một chân

Những ngày đầu, cô được vợ của người lái xe gây tai nạn chăm sóc. Tuy nhiên, được ít hôm, Băng thuyết phục người phụ nữ này để cho cô được ở một mình mà mỗi bữa chỉ nhờ chị ấy đi mua giùm cơm và thức ăn mà thôi. 

Dù mất một chân nhưng Băng luôn giữ vững tinh thần lạc quan, làm nên những kỳ tích với bản thân.

“Tôi không muốn bị xem là gánh nặng cho ai, cũng không muốn ai thấy những giọt nước mắt hay tình trạng thê thảm khi tôi tập ngồi, tập đứng. Nếu chỉ có một mình, tôi sẽ vượt qua được sự nhút nhát mà đứng dậy, không sợ mọi người phải thương hại hoặc ngăn cản”- cô nói.

Trải qua hơn một tuần, sau những cú ngã nhớ đời, những lần lịm đi trên sàn nhà, cô cũng đứng dậy được vài mươi giây, tay vẫn phải bám vào tường. Nước mắt giàn giụa, Băng thấy le lói hy vọng về một cuộc sống khác không phải trên chiếc xe lăn. Cô gái run run nhắn với anh tài xế gây tai nạn nhờ anh tìm mua giùm  một đôi nạng gỗ.

Khoảng thời gian sau đó, Băng tập cho mình đi bằng cách chống nạng. Cô dần di chuyển xung quanh nhà. Đi thành thục trên đường bằng, cô đặt mục tiêu cao hơn là phải đi lên được cầu thang.

Hai tháng sau ngày tai nạn, Băng xin bác sĩ bỏ hậu môn nhân tạo bằng ca phẫu thuật đầy rủi ro mà cô phải ký giấy cam kết tự chịu hoàn toàn trách nhiệm. Trở về nhà, cô tự tay thiết kế cho mình một chiếc váy dài chấm gót, dò dẫm lên chuyến xe buýt quen thuộc trước đây cô vẫn đi.

Trước khi lên chuyến xe buýt để “tái hòa nhập với cuộc sống”, cô chuẩn bị tâm lý sẵn rằng phải thật bình tĩnh dù mọi người có nói thế nào. Nhưng quả thực, những lời nói có sức “sát thương”  lớn hơn cô nghĩ rất nhiều.

Thay vì nói: “Cô gái này chỉ còn một chân nhưng vẫn đi được xe buýt, giỏi quá”, nhiều người lại xì xào: “Trông xinh gái nhưng lại bị cụt. Tiếc thật!”, tiếng “tiếc” kéo dài như cứa vào nỗi đau khiến Băng bao đêm trào nước mắt thương thân phận mình.

Sau này, khi thấy cô đi giày cao gót, nhiều người lại nhỏ to: “Còn có mỗi một chân mà cũng bày đặt đi giày cao gót, ngã chỏng gọng ra mới biết thân”. Song không ai biết rằng, từ ngày mất đi chân bên phải, chiếc giày cao gót vừa trở thành người bạn, vừa là cái đích khó khăn để cô chinh phục.

Từng ngày một, cô gái tìm cách vực dậy tinh thần với sự suy nghĩ: “Quá khứ không thể thay đổi nhưng hiện tại thì có thể. Mình phải sống một cuộc đời thật vui vẻ với cái chân còn lại”.

Từng ngày một, cô gái trẻ tìm cách vực dậy tinh thần, làm quen với cuộc sống chỉ với một chân.

Năm 2013, một buổi sáng về quê được mẹ gọi dậy ngắm bình minh cho khỏe, Băng thấy bóng mình chiếu trên bức tường thật đẹp. Cô buông đôi nạng gỗ, chống nhẹ một tay vào lan can, tay còn lại khẽ uốn uốn mềm mại. Băng nghĩ đến việc nhảy múa theo điệu nhạc.

Từ đây, Băng dần luyện đứng bằng một chân. Khoảng thời gian đứng bằng một chân cứ tăng dần lên, từ một vài phút, lên vài chục phút rồi cả tiếng đồng hồ. Giờ đây, Băng tự tin có thể đứng được vài ba tiếng  tiếng mà không cần nạng. “Chính vì thế, bạn bè nhiều người đùa nghịch đặt cho tôi biệt danh: “Người đứng một chân… lâu nhất Việt Nam», Băng cười kể lại.

Khi đã đứng vững, Băng xem các video nhảy múa trên mạng rồi tập theo. Khoảng sân thượng tầng 2 ngôi nhà ở Cao Bằng là nơi Băng thường trốn mẹ lên đấy tập múa. Cô tập được cách giữ thăng bằng, lắc hông, nhảy hay xoay người chỉ với một chân nhưng cũng phải đánh đổi bằng vô số vết  bầm tím ở mông hoặc tay chân.

Tìm thấy niềm vui với những vũ điệu, năm 2019, cô gây ấn tượng mạnh tại cuộc thi “Vẻ đẹp vầng trăng khuyết” toàm quốc tại Hà Nội. Băng giành giải quán quân, giải tài năng với tiết mục múa kết hợp vũ điệu Ba Tư, Ấn Độ và Flamenco (Tây Ban Nha).

Không chỉ biết nhảy múa, khiêu vũ, nhảy dây… Băng còn có thể bơi, đi xe đạp chỉ với một chiếc chân. Ba năm sau vụ tai nạn, bị mẹ biết chuyện đi xe đi xe đạp ra ngoải phố, Băng bị mẹ mắng vì quá liều, cô cười giả lả: “Con đi được mà mẹ”.

Về công việc, sau khi xảy ra tai nạn ít năm, cô được bác sĩ người quen tạo điều kiện làm việc tại phòng khám trước đây. Sau này, cô cùng một người bạn mở phòng khám riêng, kinh doanh và dần ổn định cuộc sống.

Tình yêu cổ tích với 

chàng giáo sư người Đức

Năm 2016, Băng tiễn bạn ra sân bay Nội Bài thì có một người đàn ông người Đức tên Oturak, nói bằng tiếng Anh,  nhờ chỉ chỗ gọi taxi về trung tâm Hà Nội. Hai ngày sau, khi đang một mình dạo chơi ở Hồ Tây, cô lại vô tình chạm mặt người đàn ông ngoại quốc này. Cảm thấy có duyên, cả hai kết bạn và đi chơi với nhau nhiều hơn. Thời điểm gặp mặt, Băng mang chân giả nên Oturak chỉ nhìn thấy cô đi tập tễnh, bước thấp bước cao.

Vài ngày sau, dường như người đàn ông này mới biết cô chỉ còn một chân. Song, anh không tỏ ra quá ngạc nhiên. Chỉ đến khi Băng cho Oturak xem những video cô nhảy múa anh mới thực sự ngỡ ngàng.

“Khi tôi nói mình còn có thể cỡi ngựa và bơi lội, Oturak gần như không tin nổi. Sau đó, tôi đã dẫn anh ấy đi bơi để chứng minh mình không “chém gió”, nữ nha sĩ kể.

Băng mau chóng khiến người đàn ông Đức si mê. Trở về nước, Oturak ngỏ lời yêu thương với cô bạn gái người Việt qua những dòng email và hứa sẽ trở lại Việt Nam nếu được Băng chấp nhận lời tỏ tình.

Tự nhận mình là người lạc quan sau cú sốc tai nạn nhưng đứng trước một người đàn ông, Băng vẫn cảm thấy tự ti. Cô nói răng mình chẳng may bị tai nạn, khuyết tật,  không xứng đáng với anh.

Ở nước Đức xa xôi, Oturak vẫn miệt mài viết những dòng email thuyết phục: “Đôi khi khiếm khuyết cũng là một món quà và hãy biến nó thành món quà đẹp nhất. Em xứng đáng được nhận nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống”.

Đọc những dòng email, Băng càng xúc động. Cô nhớ lại những kỷ niệm vui vẻ của cả hai khi anh còn ở Hà Nội hay lên Cao Bằng, nhớ cảnh anh lúi húi lau giầy, lau chân giả hay cặm cụi ôm đôi nạng gỗ giúp cô khi lên xuống xe… Bất giác cô tự hỏi, chẳng lẽ mình cứ khăng khăng bỏ qua cơ hội cho con tim. Hay cứ thử đồng ý xem anh ấy có sang Việt Nam lần nữa hay không?

Và quả nhiên 3 tháng sau, Oturak quay trở lại Việt Nam. Băng cũng dần mở lòng mình và cảm nhận được tình cảm chân thành của anh. Lúc này cô mới biết, bạn trai mình là giáo sư của một trường đại học lớn ở Đức chứ không chỉ là “một giáo viên quèn” như anh từng giới thiệu.

Suốt quãng thời gian quen nhau, Oturak là người đem đến cho Băng  nhiều tình cảm. Anh giúp Băng tự tin diện những chiếc váy ngắn gợi cảm thay vì những chiếc váy dài chấm gót. Cũng nhờ anh, cô bỏ được đôi chân giả để thoải mái di chuyển với đôi nạng gỗ mà không phải sợ người khác bàn tán, chỉ trỏ.

“Mẹ của Oturak bị tai nạn từ năm 26 tuổi và cũng phải gắn bó phần lớn cuộc đời với đôi nạng gỗ. Có lẽ vì vậy anh càng đồng cảm và yêu thương tôi hơn”, Băng tâm sự.

Cuối năm 2017, hai người tổ chức một đám cưới ấm cúng ở Cao Bằng. Khoảng thời gian chờ Băng học tiếng Đức và hoàn thành thủ tục giấy tờ, Oturak thường xuyên đi về giữa hai quốc gia.

Sau này khi đã giành giải Hoa hậu “Vầng trăng khuyết”, Băng lại bận rộn với các hoạt động cộng đồng, các kế hoạch hỗ trợ những người không may bị mất chân tay và công việc từ thiện nên cứ trì hoãn ngày đi định cư ở Đức.

“Anh ấy vì thế cứ năm lần bảy lượt năn nỉ, nói mẹ rất mong. Tôi nói tiếng Đức khó quá chứ không như tiếng Anh tiếng Pháp. Anh ấy nói sang bên đó nói tiếng Anh cũng được, mẹ cũng sẽ hiểu. Nhưng ai lại lảm như thế, mình là con dâu mà”.

Bây giờ thì Băng đã sang bên Đức. Cô có được hạnh phúc như vậy là nhờ lòng quả cảm, bị tai nạn, tàn tật nhưng vẫn vui vẻ, lạc quan, quyết không đầu hàng số phận.

Sửa tai giống “tai Phật” 

để được may mắn

Nguyễn Minh Hùng, 24 tuổi, sau một thời gian dài gặp nhiều việc không vừa ý, bèn tự chích filler (chất làm đầy nói chung, giúp da căng và mịn màng hơn), dài giống “tai Phật” để mong thay đổi vận số. Kết quả là nhánh tai sưng vù, bầm tím, tai trong bị  hoại tử.

Theo quan niệm dân gian, “tai Phật” tức là tai dày với nhánh tai (thường gọi là “dái tai”)  to và chùng xuống phía vai. Người có “tai Phật” được cho là nhiều phúc khí, sống lâu, cuộc đời gặp nhiều may mắn, hậu vận tốt. Do đó một số người cậy nhờ phương pháp phẫu thuật thẩm mỹ để tạo đôi tai to với mong muốn thay đổi vận số.

Nguyễn Minh Hùng nhờ bạn mua giùm filler tại một viện thẩm mỹ quen với bạn, giá hơn một triệu đồng, về tự chích vào hai nhánh tai, mỗi bên khoảng 0,4 ml. Tiêm xong, anh bị đau nhức, tai căng cứng, hôm sau phải tiêm chất giải rồi tự uống kháng sinh để  kháng viêm. Đến ngày thứ ba, tình trạng nặng dần, vết thương hở, tai bầm tím, anh vào Bệnh viện Da liễu TP Sài Gòn khám.

Bác sĩ xác định nhánh tai bị tắc mạch, phía bên trong bị hoại tử. Phải điều trị hơn một tuần lễ tình trạng hoại tử mới dần cải thiện. “Tôi chưa thấy thay đổi vận số nhưng đã phải tốn thời gian, tiền bạc giải quyết hậu quả tiêm filler. May là tai trở lại như cũ chứ nếu không thì hỏng”, Hùng nói.

Hùng cho niết mình sửa hai tai là do tính chất công việc. Anh hoạt động trong lãnh vực nghệ thuật, được yêu cầu có nhánh tai to và dài để đeo phụ kiện, thực hiện các điệu múa khó.

Một người bạn của Hùng cũng hoạt động trong lãnh vực nghệ thuật cùng nhóm với Hùng nhưng thận trọng hơn, không tự mua filler đem về nhà tiêm lấy mà đến một cơ sở thẩm mỹ nhờ làm “tai Phật”. Anh được tiêm một loại chất, không rõ chất gì vào nhánh tai. Sau một thời gian, vành tai có màu sắc không đồng nhất, anh tiêm chất giải nhưng không khôi phục được hai tai như ban đầu. Đến bệnh viện khám, bác sĩ ghi nhận nhánh tai của anh có nhiều mô hạt viêm, nghi do silicon. Các bác sĩ phẫu thuật lấy ra các mô hạt viêm, dịch tiết… rồi tái tạo nhánh tai, vành tai.

Tiêm “tai Phật” là dịch vụ được nhiều cơ sở thẩm mỹ, spa, quảng cáo gần đây. Như một cơ sở thẩm mỹ ở quận Bình Thạnh, quảng cáo “chỉ với chưa đến 3 triệu đồng, người được tiêm sẽ sở hữu nhánh tai to, đều đặn giống có tướng tài lộc, phú quý và may mắn”. Có “lộc là ùn ùn kéo đến”. Nhân viên cơ sở này giải thích là theo nhân tướng học, nhánh tai to và dày số mệnh mới hanh thông, phát tài sai lộc.

Bác sĩ Phạm Thị Thanh Giang, Khoa Thẩm mỹ da, Bệnh viện Da liễu TPHCM cho biết, Bệnh viện Da Liễu thỉnh thoảng tiếp nhận những bệnh nhân bị biến chứng do tiêm filler thẩm mỹ thành “tai Phật”. Nguyên nhân có thể do người tiêm thực hiện sai kỹ thuật, chất làm đầy không đảm bảo chất lượng. “Vùng tai có nhiều mao mạch nhỏ nên dễ bị chảy máu, bầm tím. Nếu tiêm quá nhiều filler hoặc tiêm nhầm vào mạch máu vùng nhánh tai sẽ căng tức, tắc mạch máu dẫn tới nguy cơ hoại tử vùng tai” –  bác sĩ phân tích.

Theo bác sĩ Giang, tiêm chất làm đầy là phương pháp làm đẹp được nhiều người lựa chọn vì hiệu quả tức thời, không phải đụng dao kéo, không mất thời gian nghỉ dưỡng… Tuy nhiên, bác sĩ Trần Nguyên Giáp, giảng viên bộ môn Phẫu thuật Tạo hình Thẩm mỹ, Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch, khuyến cáo tiêm filler là thủ thuật nhỏ nhưng có những yêu cầu nghiêm ngặt, như tuân thủ nguyên tắc vô khuẩn, tiêm đúng vị trí, không tiêm số lượng quá lớn gây chèn ép mô, hoại tử vùng tai, phải được thực hiện bởi bác sĩ có chuyên môn.

Đoàn Dự

Nhận báo giá qua email