Nợ em một đời hạnh phúc

Nhiếp Vũ Thịnh gật đầu, thấy Vương Vũ Linh tay cầm hộp cơm, hẳn là ra mua cơm cho Đàm Tĩnh, chẳng trách lúc nãy không thấy cô trong phòng bệnh. Biết cơm hộp bên ngoài bệnh viện vừa đắt vừa không ngon, anh nói: “Phía sau phòng khám bệnh có nhà ăn, tám đồng một suất trứng xốt cà chua.”

Vương Vũ Linh không ngờ anh lại chủ động nói với mình điều này, vội vàng cảm ơn. Cô cứ cảm thấy có gì đó khác lạ, mãi tới khi vào phòng, nhìn thấy Đàm Tĩnh mới sực hiểu ra khác lạ ở đâu. Vừa đưa hộp cơm cho Đàm Tĩnh, cô vừa nói: “Này, vừa rồi tớ gặp bác sĩ Nhiếp, có chuyện này lạ lắm.”

Đàm Tĩnh chẳng còn lòng dạ nào mà ăn uống, cô đón lấy hộp cơm, cầm đũa lên, nhưng chỉ khều khều được mấy hột cơm. Vương Vũ Linh lại kể tiếp: “Anh ta nói với tớ phía sau phòng khám bệnh có nhà ăn, tám đồng một suất trứng xốt cà chua. Này, Đàm Tĩnh, sao anh ta biết tớ muốn mua trứng xốt cà chua? Lúc chán ăn, cậu chỉ nuốt được có trứng xốt cà chua, cậu nói xem có phải anh ta rất thần kỳ không? Ngay việc tớ muốn mua gì anh ta cũng biết…”

Đàm Tĩnh làm như không nghe, chỉ cầm đũa lùa cơm vào miệng, ăn mà chẳng thấy vị gì. Bên cạnh, Vương Vũ Linh vẫn thao thao nói chuyện gì đó. Anh vẫn nhớ mỗi khi gặp chuyện, cô chỉ ăn được mỗi trứng xốt cà chua, thói quen này là do mẹ cô tạo nên. Hồi nhỏ mỗi khi cô ốm, mẹ lại làm trứng xốt cà chua trộn với cơm, ăn hơi chua chua, dễ nuốt. Về sau mỗi khi không ngon miệng, chẳng ăn được gì, cô chỉ có thể ăn trứng xốt cà chua. Dạo mang thai cô bị nghén rất nặng, mấy tháng cuối hay bị nôn, nôn rồi ăn, ăn rồi lại nôn, bữa nào cũng trứng xốt cà chua.

“Đang nghĩ gì vậy?” Cuối cùng Vương Vũ Linh cũng nhận ra cô đang thất thần.

“Không có gì, chẳng ăn nổi nữa đâu, chỉ muốn ôm Bình Bình một cái thôi.”

“Đừng lo quá! Giờ đã nằm viện rồi, giám đốc lại cho cậu vay tiền…”

“Phí phẫu thuật vẫn chưa biết đào đâu ra…” Đàm Tĩnh chau mày, cô thở dài chua xót: “Có lúc tớ nghĩ, đưa nó đến với thế giới này rốt cuộc là đúng hay sai?”

“Phỉ phui cái mồm, cậu đang nghĩ linh tinh cái gì vậy? Bệnh của Bình Bình không phải do cậu, có ai không mong con cái mình sống bình yên chứ…”

Vì thế cô mới đặt tên con là Bình, Bình trong bình an. Thằng bé vừa sinh ra đã bị chẩn đoán mắc bệnh tim bẩm sinh, nên tâm nguyện lớn nhất, cũng như duy nhất của cô, là mong sao con lớn lên một cách bình yên.

Thư Cầm cũng cảm thấy Nhiếp Vũ Thịnh rất lạ, anh vốn ít nói, hiếm khi chủ động nói chuyện với người lạ. Ngay cả khi ở bên người bạn lâu năm là cô đây, lúc nào cũng là cô nói nhiều hơn. Cô không quen Vương Vũ Linh, cứ nghĩ rằng đó là người nhà của bệnh nhân nào đó. Nhiếp Vũ Thịnh nói chuyện với Vương Vũ Linh cô cũng không lấy làm lạ, người nhà bệnh nhân khách sáo chào hỏi anh, anh thường sẽ khách sáo đáp lại. Nhưng nói đến trứng xốt cà chua thì thật sự không giống phong cách của anh rồi.

Ra khỏi tòa nhà, Thư Cầm không kìm được hỏi: “Nếu em không nhớ nhầm thì anh chưa bao giờ ăn trứng xốt cà chua, hơn nữa còn rất ghét xốt cà chua.”

Nhiếp Vũ Thịnh nhìn cô: “Em muốn nói gì thì nói đi.”

“Làm sao anh biết người vừa rồi mua trứng xốt cà chua?”

“Anh nhìn thấy qua hộp cơm cô ấy cầm, có màu đỏ, màu vàng, đương nhiên là trứng xốt cà chua.”

Thư Cầm nhất thời nghẹn họng, đành nói: “Không ngờ năng lực quan sát của anh lại nhạy bén như vậy.”

“Bọn anh là bác sĩ ngoại khoa, thường thường khi mổ ra, trong vòng vài giây phải tìm thấy mạch máu, đó không phải nhạy bén mà là bản năng nghề nghiệp.”

Thư Cầm không nói gì thêm, nhưng Nhiếp Vũ Thịnh cảm thấy mình thật đáng xấu hổ. Bao nhiêu năm qua rồi, vậy mà anh vẫn nhớ thói quen của Đàm Tĩnh. Anh chưa bao giờ mua trứng xốt cà chua ở nhà ăn nhưng lại buột miệng nói cho Vương Vũ Linh biết giá. Có lẽ mỗi lần nhìn, không phải anh nhìn mà như không thấy, mà là hết sức không muốn nhớ, nhưng lại không thể quên được giá của nó.