Trước ngày em đến 

Chỉ một nửa trong câu nói của tôi là đùa. Mẹ tôi vô cùng bối rối với ý nghĩ phải tiếp một vị khách bị liệt tứ chi. Bà đưa tay ôm lấy mặt rồi bắt đầu sắp xếp lại đồ đạc trên tủ như thể anh sẽ đến ngay trong vòng vài phút sau khi tôi nói với bà.

“Nhưng phải làm thế nào nếu cậu ấy muốn đi vệ sinh? Nhà mình làm gì có phòng tắm ở tầng trệt. Mẹ không nghĩ là một mình bố có thể bưng được cậu ấy lên lầu đâu. Mẹ có thể giúp… nhưng mẹ hơi lo không biết đặt tay vào chỗ nào. Patrick làm việc đó được không?”

“Mẹ không cần phải lo lắng về những việc như vậy đâu. Thật đấy.”

“Thế còn thức ăn cho cậu ấy? Cậu ấy có cần những món nghiền không? Có món gì cậu ấy không ăn được không?”

“Không, anh ấy chỉ cần đút thức ăn thôi.” “Ai làm việc đó?”

“Con làm. Thoải mái đi mẹ. Anh ấy rất dễ thương. Mẹ sẽ thích anh ấy.”

Và mọi thứ đã được sắp xếp xong. Nathan đưa Will lên xe, chở anh đến rồi quay lại đón anh sau hai tiếng và tiếp tục công việc hằng đêm. Tôi đã đề nghị để tôi làm, nhưng cả hai người khăng khăng tôi nên “thảnh thơi hoàn toàn” trong ngày sinh nhật của mình. Họ rõ ràng là chưa hiểu gì về bố mẹ tôi.

Đúng chính xác bảy giờ ba mươi phút tối, tôi mở của chính để đón Will và Nathan ở ngoài cổng trước. Will mặc áo sơ-mi và veston lịch sự. Tôi không biết nên vui vì anh đã rất nỗ lực hay nên lo lắng vì mẹ tôi sẽ phải trải qua hai giờ đồng hồ đầu tiên của buổi tối băn khoăn không biết bà ăn mặc đủ lịch sự chưa.

“Chào anh,”

Bố chạy vội ra đường ngay sau tôi. “Aha. Các anh xem đường trượt này đã ổn chưa?” Bố đã hì hục suốt cả buổi chiều để làm tấm ván trượt nhỏ cho bậc tam cấp bên ngoài.

Nathan cẩn thận điều chỉnh chiếc xe lăn của Will lên con đường vào chật hẹp của nhà tôi. “Tốt lắm,” Nathan nói khi tôi khép cửa nhà lại sau lưng ông. “Rất tốt. Tôi thấy mấy đường trượt trong bệnh viện đâu có được như vầy.”

“Bernard Clark.” Bố đưa tay ra bắt tay Nathan. Ông đưa tay về phía Will rồi vội rút lại với một thoáng giật mình bối rối. “Ber… nard. Xin lỗi, ừm… tôi không biết làm thế nào để chào một… tôi không thể bắt tay cậu…” Ông bắt đầu nói lắp bắp.

“Một cái cúi chào là tốt rồi.”

Bố tôi nhìn anh chằm chằm rồi sau đó khi nhận ra Will nói đùa, ông cười to đầy nhẹ nhõm. “Haha!” ông vừa nói vừa vỗ vỗ lên vai Will. “Phải, phải. Cúi đầu chào. Ý hay lắm. Haha!”

Chuyện đó phá tan không khí lạnh lẽo. Nathan rời nhà tôi với một cái vẫy tay chào và nháy mắt, sau đó tôi đẩy Will xuống gian bếp. Mẹ tôi, thật may mắn làm sao, đang bưng một nồi thức ăn nên bà tránh được tình huống bối rối tương tự.

“Mẹ, đây là Will. Will, mẹ tôi Josephine.”

“Hãy gọi tôi là Josie.” Bà tươi cười nhìn Will, đôi găng tay nhắc nồi dài lên tận khuỷu. “Thật vui khi cuối cùng cũng được gặp cậu, Will.”

“Rất vui được gặp bác,” anh nói. “Đừng để cháu làm bác gián đoạn.”

Bà đặt chiếc nồi xuống rồi đưa tay vuốt tóc, một hành động quen thuộc của mẹ tôi. Mỗi khi bối rối bà không thể nhớ nổi phải bỏ găng tay ra trước đã.

“Xin lỗi,” bà nói. “Món nướng. Mọi thứ phải làm đúng giờ, cậu biết rồi đấy.”

“Cháu không rõ lắm đâu,” Will nói. “Cháu không biết nấu ăn. Nhưng cháu rất thích các món ngon. Đó là lý do vì sao cháu rất chờ tối nay.”

“Thế…” bố tôi mở cửa tủ lạnh. “Chúng ta phải làm thế nào được nhỉ? Cậu có chiếc… cốc uống bia đặc biệt nào không, Will?”

Tôi nói với Will, nếu phải trường hợp bố, ông sẽ kiếm một chiếc cốc uống bia phù hợp trước khi kiếm xe lăn.

“Phải hưởng quyền ưu tiên của ta chứ,” bố nói. 

Tôi tìm được trong túi xách của Will chiếc cốc bê-se của anh.

“Bia sẽ rất tuyệt. Cảm ơn bác.”

Anh uống một ngụm còn tôi đứng trong gian bếp, đột nhiên để ý đến căn nhà bé nhỏ tồi tàn của chúng tôi với những tờ giấy dán tường từ thập niên 80 và những chiếc tủ bếp sứt mẻ. Nhà Will được lắp đặt nội thất sang trọng, không gian rộng rãi và đẹp mắt. Nhà chúng tôi trông giống như 90 phần trăm đồ đạc được lấy ra từ cửa hàng từ thiện trong thị trấn. Những tấm tranh vẽ quăn queo của Thomas dán đầy mọi khoảng trống trên bức tường. Không biết có để ý không, nhưng Will chẳng nói gì. Anh và bố tôi đã nhanh chóng tìm thấy một chuyện quan tâm chung đó là sự vô tích sự của tôi. Tôi không phật lòng. Câu chuyện đó làm cả hai người thích thú.

“Cậu biết không, nó đã từng lùi xe đâm phải cọc buộc thuyền và thề rằng đó là lỗi của cái cọc…”

“Bác phải xem cô ấy hạ tấm ván trượt cho cháu ấy. Đôi khi thật chẳng khác gì người ta trượt tuyết từ xe hơi ra vậy…”

Bố tôi cười phá lên.

Tôi để mặc hai người với câu chuyện đó. Mẹ theo tôi ra ngoài vẻ bực bội. Bà đặt một khay đựng cốc lên bàn ăn rồi nhìn đồng hồ chằm chằm. “Patrick đâu rồi?”

“Anh ấy sẽ đến thẳng đây từ chỗ luyện tập,” tôi nói. “Có lẽ anh ấy bị kẹt xe.” “Nó không thể nghỉ một hôm vào sinh nhật con được à? Món gà sẽ hỏng mất nếu nó còn đến muộn nữa.” “Mẹ à, sẽ ổn thôi mà.”

Tôi chờ mẹ đặt khay cốc xuống rồi vòng tay ôm bà. Người mẹ đang gồng lên vì lo lắng. Tôi đột nhiên cảm thấy trỗi lên lòng cảm thương với mẹ. Cuộc sống của mẹ tôi thật chẳng dễ dàng gì.

“Ừ phải. Sẽ ổn thôi.”

Mẹ buông tôi ra, hôn lên đầu tôi rồi cọ hai bàn tay vào tạp dề. “Mẹ ước gì có em gái con ở đây. Thật buồn khi lễ sinh nhật mà không có nó.”

Với tôi thì không có nó chẳng sao hết. Chỉ một lần thôi, tôi được hưởng trọn vẹn cảm giác làm trung tâm của sự chú ý. Nghe quá trẻ con nhưng đó lại là sự thật. Tôi hạnh phúc khi Will và bố cười đùa về chuyện của tôi. Tôi hạnh phúc vì tất cả các món ăn của bữa tối – từ món gà rán đến kem sô-cô-la – đều là món yêu thích của tôi. Tôi thích cảm giác mình có thể làm con người mình muốn mà không có giọng nói của cô em gái gợi nhắc rằng tôi đã như thế nào.

Chuông cửa vang lên, mẹ tôi vỗ vỗ hai tay. “Cậu ấy đến đây rồi. Lou, sao con không bắt đầu dọn bàn ăn đi?”

Patrick mặt vẫn còn đỏ bừng vì những nỗ lực trên đường tập. “Chúc mừng sinh nhật, em yêu,” anh nói, cúi người hôn tôi. Anh toát ra mùi nước hoa cạo râu, lăn khử mùi và hương thơm ấm áp của làn da mới tắm xong.

“Tốt nhất là anh nên đi vào luôn đi.” Tôi hất đầu về phía phòng khách. “Mẹ sắp hết kiên nhẫn với chuyện thời gian rồi đấy.”

“Ồ.” Anh nhìn xuống đồng hồ. “Xin lỗi. Chắc quên để ý thời gian.” “Dù sao thì cũng không phải thời gian của anh, nhỉ?”

“Sao cơ?”

“Chẳng có gì.”

Bố đưa chiếc bàn xếp lớn ra phòng khách. Dưới sự hướng dẫn của tôi, bố cũng kéo một trong những chiếc sofa áp sang bức tường khác để Will có thể vào phòng mà không gặp trở ngại nào. Anh điều khiển xe lăn vào vị trí mà tôi đã chỉ rồi tự nâng xe lên một chút để có chiều cao ngang với tất cả mọi người. Tôi ngồi phía bên trái anh còn Patrick ngồi đối diện. Anh và Will và ông ngoại gật đầu chào nhau. Tôi đã nhắc nhở Patrick từ trước là không được bắt tay. Dù đã ngồi xuống, tôi vẫn có thể cảm thấy Will đang dò xét Patrick và tôi thoáng băn khoăn tự hỏi không biết anh có cuốn hút được bạn trai tôi giống như anh đã tạo được với bố mẹ tôi không.

Will quay đầu về phía tôi. “Nếu cô tìm ở phía sau lưng xe, sẽ có một thứ nho nhỏ cho bữa tối đấy.”

Tôi dựa người ra sau và với tay vào chiếc túi của anh. Tôi ngồi thẳng lại, lấy ra một chai sâm-banh Laurent-Perrier.

“Cô luôn phải có sâm-banh trong ngày sinh nhật của mình đấy nhé,” anh nói. “Ôi, xem kìa,” mẹ thốt lên khi bưng những đĩa thức ăn vào. “Tuyệt quá! Nhưng chúng ta không có ly uống sâm-banh.”

“Những chiếc ly này là được rồi ạ,” Will nói.

“Để tôi mở.” Patrick với tay lấy chai rượu, tháo dây sắt quanh cổ chai rồi đặt hai ngón tay cái bên dưới nút chai. Anh vẫn liên tục liếc về phía Will như thể anh chẳng chờ đợi sự có mặt của Will chút nào.

“Nếu anh làm như thế,” Will nói, “nó sẽ tóe ra khắp nơi đấy.” Anh nâng cánh tay lên được khoảng vài phân, làm một cử chỉ mơ hồ. “Tôi thấy nên giữ chiếc nút rồi quay quay chai rượu xem ra sẽ an toàn hơn.”

“Phải có ai đó biết cách mở chai sâm-banh này chứ,” bố nói. “Cháu làm đi, Patrick. Cậu nói gì nhỉ, quay quay cái chai đúng không? Ai biết cách làm?”

“Cháu biết,” Patrick nói. “Cháu đã định làm như vậy mà.”

Chai sâm-banh nổ bốp và phun lên một cách an toàn, buổi sinh nhật của tôi được nâng cốc chúc mừng.

Ông ngoại gọi to lên một tiếng gì đó nghe như là, “Nghe nào, nghe nào.”

Tôi đứng dậy cúi đầu. Tôi đang mặc chiếc váy chữ A màu vàng của thập niên 1960 kiếm được ở cửa hàng từ thiện. Cô bán hàng cho rằng nó có thể là đồ của hãng Biba tuy nhiên mác váy đã bị cắt.

“Chúc cho năm nay cuối cùng Lou của chúng ta cũng trưởng thành,” bố nói. “Tôi muốn nói là làm được điều gì đó với cuộc đời của nó nhưng hình như sau cùng nó đã làm rồi. Tôi phải nói với cậu, Will ạ, kể từ khi làm việc cho cậu nó đã – phải, nó đã thật sự thoát ra được khỏi chính mình.”

“Hai chúng tôi rất tự hào,” mẹ nói. “Và biết ơn. Tới cậu. Vì đã tuyển nó, ý tôi là vậy.”

“Cháu phải biết ơn mới phải chứ ạ,” Will nói. Anh liếc về phía tôi. “Chúc mừng Lou,” bố nói. “Chúc con tiếp tục thành công.”

“Chúc cả những thành viên gia đình vắng mặt,” mẹ nói.

“Ôi trời ơi,” tôi nói. “Con phải tổ chức sinh nhật thường xuyên hơn mới được. Hầu như ngày nào tất cả mọi người cũng chỉ biết mắng mỏ con thôi.”

Mọi người bắt đầu nói chuyện, bố kể cho mọi người nghe vài câu chuyện khác nữa về tôi làm cả bố và mẹ cười rất to. Thật vui khi được nhìn bố mẹ cười. Mấy tuần vừa rồi trông bố đã rất suy sụp còn mẹ thì hai mắt trũng sâu và thẫn thờ giống như đang ở một nơi nào khác. Tôi muốn hưởng thụ những giây phút này khi bố mẹ thoáng quên đi những nỗi niềm của mình, được chia sẻ những chuyện đùa vui và tình thương mến gia đình. Trong một lát tôi nhận ra tôi sẽ không chút phiền lòng nếu Thomas có mặt ở đây. Hay cả Treena nữa.

Tôi đã quá chìm vào ý nghĩ của mình đến nỗi phải mất cả phút đồng hồ mới nhận ra cảm xúc của Patrick. Tôi đang đút cho Will ăn trong lúc nói chuyện với ông ngoại, nhón một miếng cá hồi xông khói đặt vào miệng Will. Giờ đây đó là một phần vô thức trong cuộc sống thường nhật của tôi, thế nên tôi chỉ giật mình nghĩ tới cử chỉ gần gũi đó khi tôi nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên gương mặt Patrick.

Will đang nói chuyện gì đó với bố, còn tôi nhìn chằm chằm vào Patrick, hy vọng anh sẽ dừng lại. Bên tay trái anh, ông ngoại ăn từng miếng trên đĩa rất thích thú, phát ra những tiếng nhai mà gia đình tôi vẫn gọi là “tiếng kêu của thức ăn” – những tiếng rột roạt và chóp chép khe khẽ vui tai.

“Món cá hồi ngon lắm,” Will nói với mẹ tôi. “Mùi vị rất tuyệt vời.”

“Vậy à, đây không phải là món ăn mà gia đình tôi có thể ăn hằng ngày đâu,” mẹ tôi mỉm cười nói. “Nhưng tôi rất muốn ngày hôm nay thật đặc biệt.”

Thôi nhìn đi, tôi âm thầm ra hiệu cho Patrick.

Sau cùng, anh nhìn vào mắt tôi rồi quay đi. Trông anh rất tức giận.

Tôi đút cho Will một miếng nữa rồi thêm một ít bánh mì khi tôi thấy anh liếc nhìn mẩu bánh. Trong giây phút đó tôi nhận ra mình đã nắm bắt được toàn bộ nhu cầu của Will đến mức tôi hầu như không cần nhìn mà vẫn biết được anh muốn gì. Patrick, ngồi đối diện, đang cúi đầu ăn, cắt cá hồi xông khói thành những miếng nhỏ rồi xiên chúng bằng dĩa. Anh trừ miếng bánh mì lại.

“Anh Patrick,” Will nói, có lẽ anh cảm nhận được sự không thoải mái của tôi. “Louisa nói với tôi anh là một người luyện tập chuyên nghiệp. Anh làm những gì?”

Tôi mong ước làm sao anh đừng hỏi câu đó. Patrick bắt đầu bài diễn văn quảng cáo bất tận của anh, về chuyện vận động cơ thể, rồi chuyện một cơ thể khỏe mạnh sẽ tạo ra một trí tuệ khỏe mạnh như thế nào. Rồi sau đó anh chuyển sang lịch luyện tập của anh cho nhóm Xtreme Viking – nhiệt độ của vùng Biển Bắc, tỉ lệ mỡ trong cơ thể thích hợp cho chạy marathon, những thời gian thích hợp nhất cho từng phương pháp luyện tập.

Tôi thường làm ngơ trước chủ đề này nhưng bây giờ, có Will ngồi bên cạnh, tất cả những gì tôi có thể nghĩ là chủ đề ấy không thích hợp đến mức nào. Tại sao anh không thể chỉ nói sơ sơ rồi bỏ qua chủ đề đó?

“Sự thật lúc Lou nói với tôi anh đến đây, tôi đã nghĩ tôi nên đọc qua mấy cuốn sách của tôi để xem coi có phương pháp vật lý trị liệu nào tôi có thể giới thiệu cho anh không.”

Tôi sặc rượu sâm-banh. “Đó là việc chuyên môn, Patrick. Em không chắc anh hiểu rõ được đâu.”

“Anh có thể làm chuyên gia mà. Anh đã gặp những chấn thương trong thể thao. Và đã được huấn luyện về trị thương.”

“Đây không phải là việc trẹo mắt cá chân, Pat. Không phải.”

“Có một người tôi đã làm việc cùng vài năm trước có khách hàng bị liệt hai chân. Anh ấy nói là bây giờ ông ta đã hoàn toàn bình phục. Có thể tham gia cuộc thi ba môn phối hợp và làm mọi việc.”

“Tuyệt thế,” mẹ tôi nói.

“Anh ấy chỉ cho tôi nghiên cứu mới này ở Canada cho rằng cơ bắp cũng có thể luyện tập để hồi nhớ lại những hoạt động trước đây. Nếu anh khiến chúng hoạt động đầy đủ, hằng ngày, thì cũng sẽ giống như một khớp thần kinh – có thể hồi phục được. Tôi cá với anh là nếu chúng ta chuẩn bị cho anh một chế độ luyện tập thật sự tốt, anh có thể thấy khác biệt trong việc gợi nhớ hoạt động của cơ bắp. Rốt cuộc, Lou cũng có nói với tôi trước đây anh đúng là một người đàn ông hành động mà.”

“Patrick,” tôi nói to lên. “Anh đâu có biết gì về chuyện này.” “Anh chỉ cố gắng để…”

“Thôi không cần. Thật đấy.”

Cả bàn ăn rơi vào im lặng. Bố tôi ho một tiếng rồi xin lỗi mọi người. Ông ngoại nhìn xung quanh bàn với sự im lặng đầy cảnh giác.

Mẹ làm bộ mời mọi người ăn thêm bánh mì rồi sau đó lại thôi.

Khi Patrick cất tiếng trở lại, có một thoáng ân hận mơ hồ trong giọng nói của anh. “Đó chỉ là nghiên cứu mà tôi nghĩ có thể sẽ có ích. Nhưng tôi sẽ không nói thêm gì nữa.”

Will ngước lên mỉm cười, gương mặt anh không cảm xúc, rất lịch sự. “Tôi chắc chắc sẽ lưu ý điều này.”

Tôi đứng dậy để dọn những chiếc đĩa, muốn thoát ra khỏi bàn ăn. Nhưng mẹ quát tôi, bắt phải ngồi xuống.

“Con là chủ buổi lễ sinh nhật,” bà nói như thể bà chịu để cho ai đó khác nhúng tay vào việc gì không bằng. “Bernard. Sao anh không vào mang món gà ra nhỉ?”

“Ha ha. Hy vọng là nó không còn bay phành phạch vòng quanh nữa nhỉ?” Bố mỉm cười, hàm răng nhe ra thành một nụ cười nhăn nhở.

Phần còn lại của bữa ăn trôi qua mà không gặp rắc rối nào. Tôi có thể nhận thấy bố mẹ tôi đã hoàn toàn bị Will chinh phục. Patrick thì không. Anh và Will hầu như không nói với nhau thêm câu nào. Vào khoảng lúc mẹ đem món khoai tây nướng ra – bố đang làm trò quen thuộc là cố gắng chôm thêm ít miếng – tôi đã thôi lo lắng. Bố hỏi Will đủ thứ chuyện trên đời, về cuộc sống của anh trước đây, thậm chí cả về vụ tai nạn và anh dường như rất thoải mái trả lời thẳng thắn. Thực sự tôi đã biết được thêm khá nhiều điều mà anh không bao giờ nói với tôi. Ví như công việc của anh dường như hết sức quan trọng, dù anh đã nói giảm bớt đi. Anh mua bán các công ty và đảm bảo tạo ra lợi nhuận trong khi mua bán. Bố phải ép anh mới nói ra mức lợi nhuận lên tới sáu, bảy chữ số. Tôi nhìn Will chằm chằm, cố dung hòa con người mà tôi biết với thương nhân thành thị ghê gớm mà anh đang mô tả. Bố nói với anh về công ty sắp thâu tóm xưởng đồ gỗ gia dụng, khi bố nói tên của công ty đó Will đã gật đầu đầy vẻ thông cảm và nói vâng, anh có biết những công ty đó. Vâng, anh lẽ ra có thể cũng đã nhảy vào vụ đó. Qua cách anh nói thì dường như không có chút hy vọng nào cho công việc của bố tôi.

Mẹ chỉ thủ thỉ với Will và vô cùng quan tâm tới anh. Khi nhìn nụ cười của bà, tôi nhận ra, từ một lúc nào đó trong bữa ăn này anh đã trở thành chàng thanh niên hấp dẫn trước mắt mẹ tôi. Chẳng có gì lạ khi Patrick rất tức giận.

“Bánh sinh nhật đâu rồi?” ông ngoại hỏi khi mẹ bắt đầu dọn chén đĩa.

Câu hỏi đó thật bất ngờ và đáng ngạc nhiên, thế nên bố con tôi nhìn nhau sửng sốt. Cả bàn ăn rơi vào im lặng.

“Không có,” tôi chạy vòng qua bàn tới hôn ông. “Không có ông ạ. Cháu xin lỗi. Nhưng có kem sô-cô-la. Ông thích món này mà.”

Ông gật đầu đồng ý. Mẹ nở nụ cười rạng rỡ. Tôi không nghĩ có ai trong chúng tôi có thể có được một món quà ý nghĩa hơn nữa.

Kem sô-cô-la được đưa ra bàn cùng với một hộp quà lớn, vuông vắn, có kích cỡ khoảng bằng một cuốn danh bạ điện thoại, bọc trong giấy gói quà.

“Đến lúc mở quà rồi, phải không?” Patrick nói. “Đây. Đây là quà của anh.” Anh mỉm cười với tôi rồi đặt nó vào giữa bàn.

Tôi mỉm cười lại với anh. Xét cho cùng đây không phải lúc để tranh cãi. “Tiếp tục đi nào,” bố nói. “Mở quà đi.”

Tôi mở quà của bố mẹ trước tiên, tôi bóc lớp giấy bọc thật cẩn thận để không làm rách nó. Đó là một cuốn album ảnh mà trên mỗi trang có một tấm hình của mỗi năm trong cuộc đời tôi. Tôi lúc sơ sinh; tôi và Treena khi còn là những cô bé tiểu học mũm mĩm; tôi trong ngày đầu tại trường trung học, những chiếc kẹp tóc và chiếc váy rộng thùng thình. Gần đây hơn có một tấm hình của tôi và Patrick, thật tình trước khi chụp tấm hình đó tôi vừa nói anh cút đi. Và tôi, trong chiếc váy màu xám, ngày đầu tiên làm công việc mới. Ở giữa những trang ảnh đó là những tấm hình của gia đình tôi do Thomas chụp, những lá thư mẹ còn giữ từ những chuyến dã ngoại của trường học, những bản viết tay của tôi lúc còn bé kể về những ngày đi tắm biển, làm rơi những chiếc kem bị lũ mòng biển chôm mất. Tôi giở lướt qua và chỉ dừng lại một thoáng khi tôi nhìn thấy cô gái với mái tóc đen dài, thổi bồng phía sau. Tôi lật sang trang sau.

“Tôi có thể xem được không?” Will nói.

“Đây không phải là… năm tốt nhất,” mẹ tôi nói với anh khi tôi lật giở từng trang ảnh cho anh xem. “Ý mẹ là, chúng ta vẫn ổn cả. Nhưng, con biết đấy, mọi việc đã diễn ra như thế. Tuy nhiên ông ngoại con đã xem chương trình gì đó trên truyền hình về chuyện tự làm quà tặng, mẹ nghĩ đây là một thứ có thể… con biết đấy… thật sự có một ý nghĩa.”

“Nó rất ý nghĩa mà mẹ.” Mắt tôi rưng rưng. “Con thích lắm. Cảm ơn bố mẹ.” “Ông đã chọn một số tấm hình trong đó đấy,” mẹ nói.

“Rất đẹp bác ạ,” Will nói. 

“Con thích lắm,” tôi nói lại.

Ánh nhìn nhẹ nhõm như trút được mọi gánh nặng mà bố mẹ trao nhau là điều buồn bã nhất mà tôi từng thấy.

“Đến quà của anh nhé.” Patrick đẩy chiếc hộp nhỏ qua bàn. Tôi mở thật chậm, cảm thấy mơ hồ lo sợ khi mở ra nó sẽ là một chiếc nhẫn đính hôn. Tôi chưa sẵn sàng. Tôi chẳng mấy khi nghĩ được gì xa hơn việc có cho riêng mình một gian phòng ngủ. Tôi mở chiếc hộp nhỏ, và đây, nổi trên nền nhung xanh thẫm là một sợi dây chuyền vàng mỏng với mặt hình sao nhỏ xíu. Nó thật ngọt ngào, thanh nhã và chẳng có gì quen thuộc đối với tôi. Tôi không đeo loại trang sức đó, chưa bao giờ.

Tôi dừng đôi mắt lại trên món quà trong lúc cố nghĩ ra câu gì để nói. “Dễ thương quá,” tôi nói khi anh vươn người qua bàn và đeo vào cổ tôi.

“Thật vui vì em thích nó,” Patrick nói khi hôn vào môi tôi. Tôi thề trước đây anh chưa bao giờ hôn tôi như vậy trước mặt bố mẹ tôi.

Will nhìn tôi, gương mặt không cảm xúc.

“Rồi, bây giờ bố nghĩ chúng ta ăn kem sô-cô-la được rồi,” bố nói. “Trước khi nó bị nóng quá.” Bố cười to với câu đùa của chính mình. Rượu sâm-banh đã làm tinh thần bố phấn chấn lên không tả nổi.

“Tôi cũng có quà cho cô ở trong túi,” Will khẽ nói. “Túi treo sau xe tôi. Bọc giấy màu cam.”

Tôi lấy món quà ra khỏi túi Will.

Mẹ tôi ngưng lại, thìa kem nằm im trên tay bà.

“Cậu cũng mang quà cho Lou nữa hả Will? Cậu thật tốt quá. Cậu ấy thật tử tế đúng không Bernard?”

“Đúng như vậy.”

Tờ giấy gói quà có màu sắc rực rỡ như bộ váy truyền thống của người Trung Quốc. Tôi chẳng cần phải nhìn nó cũng biết rằng tôi sẽ giữ nó lại. Có thể thậm chí còn phải dùng nó để may cái gì đó mặc được nữa. Tôi tháo dây ruy băng, đặt sang một bên để sử dụng lần sau. Tôi mở giấy bọc rồi giấy lót trong đó, và đây, đập vào mắt tôi là hai đường sọc vàng đen quen thuộc một cách lạ lùng.

Tôi lôi miếng vải từ trong hộp ra và trong tay tôi là hai chiếc quần bó sọc vàng đen. Cỡ người lớn, óng ả, bằng chất len mềm đến nỗi chúng gần như trượt khỏi các ngón tay tôi.

“Không thể tin nổi,” tôi nói. Tôi bắt đầu cười lớn – một tiếng cười đầy vui sướng, món quà ngoài mong đợi. “Ôi Chúa ơi! Anh đã mua ở đâu ra vậy?”

“Tôi đã đặt làm đấy. Cô sẽ rất vui khi biết là tôi đã mô tả sản phẩm cho người ta qua nhu liệu nhận dạng giọng nói mới tinh của tôi.”

“Quần bó?” Bố và Patrick đồng thanh nói. “Những chiếc quần bó tuyệt vời nhất trên đời.”

Mẹ nhìn chúng chằm chằm. “Con biết không, Louisa, mẹ nhớ chắc chắn là con đã từng có một đôi đúng y như thế này hồi con còn bé tí.”

Will và tôi trao cho nhau một cái nhìn.

Tôi không thể thôi cảm thấy vui sướng. “Để tôi mặc thử nó luôn nhé,” tôi nói.

“Chúa Jesus ơi, nó sẽ trông giống Max Wall chui trong một cái tổ ong,” bố tôi nói, lắc lắc đầu.

“Này anh Bernard, đây là sinh nhật con. Chắc chắn nó có thể mặc thứ gì nó muốn.”

Tôi chạy ra ngoài sảnh và mặc một chiếc quần bó vào. Tôi nhón chân, thích thú trước sự ngộ nghĩnh của chiếc quần. Tôi chưa bao giờ nghĩ một món quà có thể làm tôi hạnh phúc đến mức như vậy trong suốt cuộc đời mình.

Tôi quay trở lại phòng khách. Will reo lên một tiếng hoan hô khe khẽ. Ông ngoại đập mạnh hai tay xuống bàn. Bố mẹ tôi cười vang lên. Patrick chỉ nhìn chằm chằm.

“Tôi thậm chí không biết làm sao để nói với anh tôi thích những chiếc quần này đến mức nào,” tôi nói, “Cảm ơn. Cảm ơn anh.” Tôi đưa tay ra và chạm vào vai anh. “Rất thật lòng.”

“Có một tấm thiệp trong đó nữa,” anh nói. “Lúc khác hãy mở.” Bố mẹ tôi săn sóc Will rất ân cần khi anh ra về.

Bố trong lúc đã say, cứ cảm ơn anh mãi vì đã tuyển tôi và bắt anh phải hứa sẽ quay lại nhà chơi. “Nếu tôi mà mất việc, có thể một ngày nào đó tôi sẽ đến xem bóng đá với cậu,” bố nói.

“Cháu mong như vậy,” Will trả lời, mặc dù tôi chưa bao giờ thấy anh xem bóng đá.

Mẹ tôi cố ép anh lấy một ít kem sô-cô-la còn dư lại để trong một chiếc hộp nhựa, “Tôi thấy cậu rất thích món này.”

Thật là một người đàn ông lịch thiệp, bố mẹ tôi vẫn nói mãi suốt một giờ đồng hồ sau khi anh đã ra về. Một quý ông thực thụ.

Patrick đi ra sảnh, hai tay thọc sâu vào túi quần, như thể để ngăn ý muốn bắt tay Will. Đó là suy luận sâu xa của tôi.

“Thật vui được gặp anh, Patrick,” Will nói. “Và cảm ơn anh vì… lời khuyên.”

“Ồ, đó chỉ là giúp đỡ bạn gái của tôi hoàn thành tốt nhất công việc của cô ấy thôi,” anh nói. “Chỉ vậy thôi.” Có một sự nhấn mạnh rất rõ ràng trong từ của tôi.

“Anh là một người đàn ông may mắn đấy,” Will nói trong lúc Nathan bắt đầu đẩy xe lăn ra ngoài. “Cô ấy thật sự biết tắm tại giường cho bệnh nhân giỏi lắm.” Anh nói nhanh đến mức cánh cổng đã đóng sầm lại trước khi Patrick kịp nhận ra anh đã nói gì.

“Em chưa bao giờ nói với anh là em có tắm cho anh ta.”

Chúng tôi cùng đi về nhà của Patrick, một căn hộ mới nằm ở ngoại vi thị trấn. Kiểu căn hộ này được quảng cáo là “phong cách loft”, mặc dù nó nhìn ra bãi đỗ xe và không cao quá ba tầng.

“Như vậy có nghĩa là sao – em rửa hạ bộ cho anh ta à?”

“Em không rửa hạ bộ cho anh ấy.” Tôi cầm lọ sữa rửa mặt vốn là một trong số rất ít đồ đạc mà tôi được phép để ở nhà Patrick lên rồi bắt đầu rửa mặt để loại bỏ lớp trang điểm.

“Anh ta vừa nói em làm đó thôi.”

“Anh ấy chọc tức anh đấy. Nhưng mà sau khi anh cứ liên tục, liên tục nói về việc anh ấy đã từng là một chàng trai hành động em cũng chẳng trách gì anh ấy.”

“Thế em làm gì cho anh ta? Rõ ràng là em không kể đầy đủ cho anh nghe.”

“Thật sự thì em có rửa cho anh ấy, đôi khi thôi, nhưng chỉ từ trên xuống đến ngang thắt lưng thôi.”

Cái nhìn chòng chọc của Patrick đã nói lên tất cả suy nghĩ của anh. Cuối cùng, anh quay mặt đi, lột đôi tất chân ném vào giỏ đồ giặt. “Công việc của em lẽ ra đâu có phải làm những việc đó. Nó đã ghi rõ không có vấn đề y tế. Không giúp việc cá nhân. Trong mô tả công việc không hề có thứ đó.” Một suy nghĩ bất ngờ đã đến trong đầu anh. “Em có thể phản đối. Từ chối khéo, anh nghĩ 1à như vậy, khi họ thay đổi các điều khoản trong công việc của em.”

“Đừng có buồn cười thế chứ. Em làm việc ấy bởi vì Nathan không thể luôn luôn có mặt ở đó và thật khổ sở cho Will khi có ai đó hoàn toàn xa lạ từ trung tâm dịch vụ đến để giúp cho anh ấy. Hơn nữa, bây giờ em cũng quen với việc đó rồi. Thật sự em không thấy phiền.”

Tôi làm sao có thể giải thích cho anh – cơ thể một con người có thể trở nên thân thuộc với mình như thế nào. Tôi có thể thay ống thông tiểu cho Will với sự khéo léo thành thạo, tắm bằng bọt khắp nửa thân trên của anh mà không làm gián đoạn cuộc trò chyện của chúng tôi. Giờ đây tôi thậm chí cũng không e sợ trước những vết sẹo của Will. Trong một khoảng thời gian, tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là một vụ tự tử tiềm ẩn. 

Bây giờ anh chỉ là Will – Will hay chọc tức, lanh lợi, thông minh và vui tính – người luôn luôn tỏ vẻ kẻ cả với tôi và thích làm giáo sư dạy cho tôi. Cơ thể của anh chỉ là một phần của toàn bộ con người anh, một thứ để lau chùi trong những lúc tạm ngừng nghỉ, trước khi chúng tôi quay lại tiếp tục tán gẫu. Tôi nghĩ, thân thể chính là phần ít hấp dẫn nhất của con người anh.

“Anh chỉ không thể tin nổi… sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua… một thời gian dài biết bao nhiêu em đã để anh ở cạnh em bất cứ nơi nào… thế mà giờ có một người lạ khiến em rất thích thú được ở gần và thân mật…”

“Chúng ta có thể không nói về chuyện này đêm nay được không, Patrick? Hôm nay là sinh nhật em.”

“Anh đâu phải là người khơi mào, với mấy cái chuyện tắm rửa gì gì đó.” “Đó là bởi vì anh ấy trông bảnh trai phải không?” tôi hỏi. “Có phải vậy không? Chắc sẽ dễ hơn rất nhiều cho anh nếu anh ấy trông giống như – anh biết đấy – giống như một củ khoai?”

“Thế là em thực sự nghĩ anh ta bảnh trai đấy.”

Tôi kéo chiếc váy qua đầu, rồi bắt đầu cởi chiếc quần bó thật cẩn thận ra khỏi đôi chân, chút niềm vui còn sót lại trong tôi cuối cùng cũng bốc hơi bay đi mất. “Em không thể tin nổi anh lại như thế đấy. Em không tin anh lại ghen với anh ấy.”

“Anh không ghen với anh ta.” Giọng anh lãnh đạm. “Làm sao anh có thể ghen với một người tàn phế được cơ chứ?”

Đêm đó Patrick làm tình với tôi. Có thể “làm tình” là nói hơi quá lên một chút. Chúng tôi ân ái với nhau, một cuộc giao hợp kiểu marathon, trong đó anh dường như quyết định phải phô trương hết năng lượng dồi dào, sức mạnh và sự cường tráng của bản thân. Nó kéo dài hàng giờ đồng hồ. Nếu có thể treo ngược tôi lên chiếc đèn chùm thì có lẽ anh cũng đã làm như vậy. Thật vui khi cảm nhận được niềm khao khát ấy, khi thấy mình trở thành trung tâm chú ý của Patrick sau nhiều tháng nửa như chia tay. Nhưng một phần nhỏ trong tôi vẫn ở đâu đó thật xa tất cả cuộc làm tình này. Tôi ngờ rằng rốt cuộc nó không phải là vì tôi. Tôi đã hiểu ra điều đó rất nhanh. Màn trình diễn nhỏ này là vì Will.

“Em thấy thế nào, hả?” Sau đó anh vòng người quanh người tôi, da thịt chúng tôi chạm nhẹ vào nhau nhớp nháp, rồi anh hôn lên trán tôi.

“Tuyệt,” tôi nói. 

“Anh yêu em, cưng.”

Thế rồi lòng đầy mãn nguyện, anh cuộn người lại, đặt một cánh tay lên đầu rồi ngủ say trong vòng ít phút.

Khi giấc ngủ mãi không tới, tôi bật dậy khỏi giường và đi xuống lầu lấy chiếc túi của tôi. Tôi thọc tay vào túi, tìm tập truyện ngắn của Flannery OConnor. Đúng lúc tôi kéo nó ra khỏi túi, chiếc phong bì rớt theo.

Tôi nhìn nó chằm chằm. Tấm thiệp của Will. Tôi đã không mở lúc ở bàn ăn. Bây giờ tôi mới mở, cảm thấy một cái gì mềm xốp khó đoán ở bên trong… Tôi cẩn thận kéo tấm thiệp ra khỏi phong bì rồi mở ra. Bên trong là mười tờ 50 bảng mới cứng. Tôi đếm đi đếm lại hai lần, không thể nào tin vào những gì mình đang nhìn thấy. Trên tấm thiệp viết:

Thưởng cho ngày sinh nhật. Đừng nghĩ ngợi gì. Đây là mệnh lệnh. W

Tin tức khác...