Vì sao nhiều y sĩ nghỉ việc ?

G

ần đây nhiều y bác sĩ nghỉ việc, nhất là khi xảy ra đại dịch, áp lực công việc, thu nhập giảm sút, khiến nhân viên y tế nghỉ việc nhiều hơn.

Hiện nay lương trung bình của một bác sĩ mới ra trường với các khoản lương, phụ cấp, thu nhập tăng thêm khoảng 4-5 triệu đồng; bác sĩ làm việc trên 5 năm khoảng 6-7 triệu đồng/ tháng; bác sĩ 10 năm khoảng 7-9 triệu; bác sĩ trên 15 năm hơn 10 triệu đồng/ tháng.

“Mệt mỏi quá, 

tôi ra ngoài buôn bán”

Ông Phạm Thiện Nghĩa, Chủ tịch tỉnh Đồng Tháp, Trưởng ban Chỉ đạo phòng, chống dịch bệnh Covid-19 tỉnh Đồng Tháp, cho biết tinh thần của nhân viên y tế xuống rất nhiều và nhiều người đã viết đơn xin nghỉ rồi”. Chỉ riêng TP.Cao Lãnh đã có 16 y, bác sĩ nộp đơn xin nghỉ việc. Tại bệnh viện đa khoa Sa Đéc, nơi đã trở thành bệnh viện chuyên điều trị Covid-19 thời gian dài cho đến nay, nhiều y, bác sĩ đã nộp đơn xin nghỉ việc

Anh V.T, điều dưỡng khoa Cấp cứu bệnh viện đa khoa Sa Đéc, vừa được cho thôi việc, nói: “Suốt mấy tháng chăm sóc, điều trị bệnh nhân Covid-19 phải mặc đồ bảo hộ nóng nực nên tôi bị kiệt sức, phải nằm viện. Ngoài ra, trực cấp cứu bệnh Covid-19 rất áp lực nên tôi bị stress rất lâu. Lương điều dưỡng 11 năm của tôi tính luôn tiền trực sau khi trừ các khoản phí chỉ 7,5 triệu đồng/tháng. Vì mệt mỏi quá nên tôi xin nghỉ ra ngoài buôn bán, nếu thu nhập ổn định thì bỏ nghề y luôn”.

Cũng tại bệnh viện đa khoa Sa Đéc, nữ bác sĩ T.T.M.T vừa thôi việc sau nhiều ngày nộp đơn.

bác sĩ Bùi Khiết tại bệnh viện đa khoa Sa Đéc, nói: “Đợt dịch vừa rồi, tôi điều trị Covid-19 suốt gần 4 tháng trong bệnh viện nên rất mệt và áp lực. Có ngày phải chứng kiến 5 – 6 bệnh nhân tử vong, tinh thần bị ảnh hưởng nặng, tôi nộp đơn xin nghỉ việc nhưng được bệnh viện an ủi nên mới bám trụ”.

Quá tải công việc, 

thu nhập lại quá thấp

Ông Trương Quốc Dũng, Giám đốc Trung tâm y tế  TP.Cao Lãnh, cho biết Trung tâm có 202 nhân niên và y, bác sĩ. Mới đây 8 người xin nghỉ việc. Ngoài ra, còn nhiều nhân viên y tế ở xã đã nộp đơn xin nghỉ nhưng chưa được giải quyết. “Nhân viên y tế ở xã, phường và thành phố hiện nay quá nhiều việc nên họ rất đuối. Họ phải tiêm chủng thường xuyên, đi truy vết, lấy mẫu xét nghiệm, trực khu cách ly F1, hỗ trợ điều trị F0… có lúc đến 10 giờ tối chưa xong. Với nữ còn phải chăm sóc gia đình, con cái nữa nên nhiều người đã nộp đơn xin nghỉ việc. Mỗi trạm y tế xã, phường khoảng 10 người nhưng chỉ còn 5 – 6 người. Chống dịch thời gian dài, sau đó nhiều em lên nộp đơn xin nghỉ việc trong trạng thái phờ phạc, rất xót. Có trường hợp nộp đơn nghỉ việc, qua động viên thì rút đơn lại nhưng sau đó lại viết đơn xin nghỉ tiếp. Các em bảo đã quá mệt mỏi, buộc mình phải cho nghỉ”, ông Dũng chia sẻ.

Ông Dũng cho biết thêm, công việc vất vả nhưng lương không tương xứng. Một số xin nghỉ để tìm công việc khác có thu nhập tốt hơn. Ông Dũng nói: “Nhân viên y tế thời gian dài chống dịch lương vẫn rất thấp, có em làm việc khoảng 10 năm lương chỉ hơn 5 triệu đồng/tháng không đủ sống. Dịch tiếp diễn nhưng nhân viên y tế mỏng như thế này. 

bác sĩ Dương Hồng Nhựt, Phó giám đốc trung tâm y tế H.Châu Thành, cho biết qua 2 năm chống dịch, nhân viên y tế đã bị quá tải, áp lực khá lớn với công việc. thu nhập bệnh viện công và bệnh viện tư chênh lệch lớn, anh em xin nghỉ qua làm tư. Ngoài ra, ở một số bệnh viện hiện nay chữa bệnh Covid-19, không chữa bệnh thông thường nên thu nhập giảm đáng kể”, ông Nhựt nói.

Ra đi dù bệnh viện công 

có những thuận lợi

Cách đây 2 năm, chị M. (đề nghị giấu tên), là bác sĩ công tác tại bệnh viện đa khoa vùng Tây Nguyên, xin nghỉ việc để “đầu quân” cho một bệnh viện tư nhân trên địa bàn TP.Buôn Ma Thuột. Nữ bác sĩ này cho hay lý do chính chị chuyển việc chủ yếu do mức đãi ngộ, thù lao của bệnh viện tư hấp dẫn, cao hơn nhiều so với bệnh viện công. Ngoài ra, việc đào tạo chuyên môn, nâng cao tay nghề cũng được các bệnh viện tư quan tâm hơn.

“Thực ra, làm ở bệnh viện tư hay bệnh viện công cũng đều phải chịu áp lực công việc. Ở vị trí việc làm của tôi, về thời gian thì ở bệnh viện công thậm chí còn thoải mái hơn một chút so với bệnh viện tư. Tuy nhiên, mức thù lao nhận được từ bệnh viện tư trội hơn hẳn so với bệnh viện công nên tôi quyết định chuyển việc để có điều kiện trang trải cuộc sống hơn”, chị M. chia sẻ.

Một bác sĩ từng giữ trọng trách ở bệnh viện đa khoa vùng Tây Nguyên vừa thôi việc để chuyển sang làm việc ở một bệnh viện tư mới thành lập ở Đắk Lắk. Ông cho biết đã gắn bó với bệnh viện công nhiều năm, nhưng nay muốn thử thách ở môi trường mới. “Làm việc ở bệnh viện tư sẽ được thể hiện nhiều hơn, nhất là về chuyên môn. Ở môi trường mới, tôi sẽ góp phần xây dựng đội ngũ, chương trình chuyên môn thật sự bài bản, năng động, tiếp cận được những tiến bộ y khoa mới nhất về điều trị”, vị bác sĩ này nói.

Hàng loạt bác sĩ bệnh viện đa khoa vùng Tây Nguyên xin nghỉ việc

Nhiều năm lãnh đạo một bệnh viện tư ở Đắk Lắk, bác sĩ L.T cho biết trước đó ông cũng từng làm việc ở bệnh viện công. Khi Covid-19 bùng phát, các bệnh viện công, trong đó có bệnh viện đa khoa vùng Tây Nguyên, vốn chịu nhiều áp lực về công việc, lại phải gánh vác việc điều trị bệnh nhân Covid-19 nên càng nặng nề hơn. “Trong y tế công, công việc nhiều nhưng thu nhập không tương xứng. Trong khi đó, ở bệnh viện tư, ngoài lương khá, còn đào tạo, phát huy chuyên môn nên hút bác sĩ ở bệnh viện công”, bác sĩ T. nhận xét.

Từ năm 2019 đến cuối tháng 11.2021, tại bệnh viện đa khoa vùng Tây Nguyên có 70 viên chức (gồm 48 bác sĩ) xin nghỉ; trong đó, có 32 bác sĩ sau đại học; đặc biệt có một Phó giám đốc bệnh viện.

Điều dưỡng, bác sĩ 

mới ra trường dựa vào lương là chính

Bác sĩ Đ.D.V ra trường được nhận vào làm việc tại khoa Nội tiết Bệnh viện đa khoa (bệnh viện đa khoa) Thống Nhất (Đồng Nai) hơn 3 năm. mới đây đã xin nghỉ.

bác sĩ V. thẳng thắn nói: “Một bác sĩ học đến 7 năm mới ra trường, nhưng khi vào làm việc ở bệnh viện thì lương rất thấp, chỉ khoảng 6-7 triệu. Với mức lương này. Nếu sống độc thân còn xoay xở được, chứ đã lập gia đình rồi thì khó mà lo được cho gia đình”.

Giám đốc bệnh viện đa khoa Thống Nhất, Đồng Nai Phạm Văn Dũng cho biết: “Có nhiều nguyên nhân, nhưng cái chính vẫn là lương thấp quá. bác sĩ cũng như điều dưỡng mới ra trường lương chỉ 3-4 triệu đồng/tháng, trong khi đó công nhân đã 6-7 triệu đồng rồi. chỉ số ít bác sĩ mở phòng mạch kiếm thêm; còn bác sĩ mới ra trường với điều dưỡng chỉ dựa vào đồng lương là chính.

Tại Đồng Nai y tế tư nhân phát triển rất nhiều nên cần nhiều nhân sự, nhất là bác sĩ chuyên môn sâu, chuyên khoa; bác sĩ có chứng chỉ hành nghề khám chữa bệnh nên bệnh viện tư sẵn sàng đưa ra mức lương cao, gấp 3 – 4 lần, thậm chí có nơi cao gấp 5 – 6 lần so với bệnh viện công”.

Không chịu nổi áp lực

Một nữ bác sĩ ở bệnh viện Phổi Đồng Nai giải thích, cả hai vợ chồng đều làm ngành y, thời gian qua luôn đi chống dịch nên gần như không có thời gian dành cho gia đình, trong khi con gái của chị năm nay vừa vào lớp 1. “Bây giờ bé học online nữa, mình đi làm suốt không kèm cặp, dạy dỗ bé được nên tôi xin nghỉ. Mình sinh con ra thì phải nuôi dạy cho đàng hoàng, việc thì có thể bỏ chứ con sao bỏ được”, bác sĩ này tâm sự.

Tương tự, một nữ điều dưỡng đã làm việc 13 năm tại bệnh viện đa khoa Thống Nhất vừa nghỉ việc, nói: “Tôi cũng không muốn nghỉ nhưng hoàn cảnh bắt buộc”. Dịch bệnh không biết khi nào hết, công việc nhiều rủi ro, bản thân nhiễm Covid-19 không sao nhưng nếu lây cho 2 con (4 tuổi và 10 tháng) thì tội nghiệp. Hằng ngày vợ chồng phải gửi 2 đứa con cho hàng xóm, bởi cả nội lẫn ngoại đều ở quê xa không giúp trông cháu được.

Giám đốc bệnh viện đa khoa Thống Nhất Phạm Văn Dũng nhìn nhận. Hiện bệnh nhân ở bệnh viện ngày một đông, trung bình 100 ca cấp cứu/ngày. Ngoài ra, 60-70% là F0 có bệnh nền nên một số bác sĩ và điều dưỡng nghỉ việc cũng kẹt cho bệnh viện

‘Cơm, cá trộn rau, 

trộn luôn nước mắt’

Hơn 2 năm trước, bác sĩ N.N.T, hiện làm việc tại một bệnh viện lớn ở Đà Nẵng, liều vay ngân hàng để mua đất, định trả hết nợ sẽ từ từ dành dụm làm ngôi nhà nhỏ để con cái có chỗ ở riêng. Nhưng dịch ập đến, mọi thứ chệch khỏi sự tính toán trước đó của cả hai vợ chồng đều là bác sĩ tại bệnh viện công, chỉ riêng khoản tiền phải trả ngân hàng mỗi tháng gần 12 triệu đồng là không thay đổi.

Các khoản thu nhập của bác sĩ chỉ còn chừng một nửa so với trước. “Hiện tại, tôi chỉ còn lương gần 5 triệu đồng/tháng, các khoản phúc lợi giảm sâu vì phòng khám của bệnh viện công không có bệnh nhân. Mức thưởng lễ tết vừa qua giảm còn chưa đến 10% so với trước dịch. Không nghĩ có lúc thu nhập của bác sĩ với gần 10 năm vất vả, học từ bác sĩ đa khoa sang bác sĩ nội trú, giờ lại ở mức như vậy”, bác sĩ N.T cám cảnh.

bác sĩ N.T không thể quên được cảm giác vừa nhận 68.000 đồng cho 3 ngày tiêm vắc xin Covid-19. “Trời mưa lạnh, chạy xe máy đi xa cả chục cây số. Quá trưa ngớt người khám, cầm đến hộp cơm đã nguội lạnh. Cơm, cá, rau trộn lẫn với nhau, trộn luôn nước mắt tủi thân với nghề”, bác sĩ N.T kể.

Bác sĩ V.T.N, hơn 20 năm làm việc tại một bệnh viện chuyên khoa tại Đà Nẵng, cũng cám cảnh. “Biết là khó khăn chung. Nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ thu nhập thâm niên của mình chỉ vỏn vẹn chục triệu đồng như lúc này. Nuôi hai đứa con ăn học cũng đã khó, chứ nói gì sống thoải mái hay khá giả với nghề”.

Dù sao các bác sĩ vẫn còn gượng được vì có hệ số lương cao hơn, chứ các điều dưỡng thì còn khó nữa. “Điều dưỡng trẻ chỉ hơn 3 triệu đồng/tháng. Người thâm niên thì nhỉnh hơn, nhưng cũng chỉ chừng 4 hay 5 triệu đồng/tháng. Trong khi đó, công việc tăng gấp 3 lần vì phải chăm sóc toàn diện cho bệnh nhân thay cho người nhà, từ vệ sinh, ăn uống, thủ tục hành chính cho đến các -việc chuyên môn khác. Có nhiều bạn cũng ráng bán thêm hàng online, nhưng thời gian làm việc không kịp thở, điện thoại tắt liên tục… nên các bạn cũng đành bỏ”, bác sĩ T.N nói.

Vẫn cố gắng bám việc

Dù phải đối mặt với áp lực công việc, lương lậu thấp hơn nhiều so với trước, nhưng đa số nhân viên y tế ở Đà Nẵng vẫn bám trụ với công việc chứ không còn lựa chọn nào. “Vài ngày trước, nhân viên y tế tại bệnh viện tôi công tác được nhận bảo hiểm thất nghiệp. Mức lương của bác sĩ trẻ như chúng tôi thì chỉ được hỗ trợ tầm hơn 2 triệu đồng thôi, nhưng thấy mọi người mừng mà tôi cũng ứa nước mắt. Không nghĩ có ngày bác sĩ được nhận ít tiền trợ cấp mà vui đến vậy”, bác sĩ N.T kể.

Cũng như nhiều đồng nghiệp, bác sĩ N.T nhìn nhận khó khăn lúc này không chỉ riêng ngành y tế. “Nghỉ chỗ này qua chỗ khác cũng khó, nên có khó cũng làm và chờ đợi khó khăn đi qua chứ không ai dám nghỉ. Y tế công lập khó khăn thì y tế tư nhân cũng vậy, họ tự chèo chống cũng không biết được bao lâu khi dịch giã kéo dài…”, bác sĩ N.T nhận định.

Đồng quan điểm, bác sĩ T.N giải thích ở miền Trung cơ hội việc làm thấp hơn các tỉnh phía nam. nhân viên y tế ở thành phố không làm chỗ này có thể làm chỗ khác, không làm trong ngành y tế cũng có thể làm công việc khác. Nhưng ở Đà Nẵng nói riêng và miền Trung nói chung, không đơn giản như vậy. “Người miền Trung mình cùng chịu thương chịu khó, ăn chắc mặc bền nên dù khó khăn họ cũng sẽ vẫn cầm cự với công việc đến cùng, stress lên tới não cũng phải làm chứ không dám nghỉ. Mong mọi thứ sớm ổn định trở lại”, bác sĩ T.N hy vọng.

“Dứt áo” vì đâu?

Ra trường và được nhận vào làm ở bệnh viện hạng 1 là ước mơ của bác sĩ trẻ. Nhiệt huyết và cống hiến hết mình nhưng chỉ sau hơn 2 năm làm việc, bác sĩ K. – làm việc tại bệnh viện hạng 1 thuộc Sở Y tế TP xin nghỉ việc.

Bác sĩ K. nhẩm tính: Lương 7 triệu đồng/tháng, cộng với các khoản khác cũng chỉ nuôi mình. Bác sĩ trẻ ít chỗ làm thêm nên phải bám trụ bệnh viện công. Nghỉ việc thì khó khăn, vì phải bồi thường một khoản tiền gồm, tiền thời gian thực hành 2 triệu đồng/tháng nhân cho 18 tháng học việc (thời gian thực hành để lấy chứng chỉ hành nghề) và trả lại toàn bộ các khoản ngoài lương cho bệnh viện bao gồm thu nhập tăng thêm hay tiền thưởng… tổng cộng khoảng 100 triệu đồng. Nhưng sau nhiều ngày suy nghĩ, bác sĩ K. cũng chấp nhận bồi thường để ra đi vào tháng 10.2020 để phát triển dự án riêng.

“Mục đích của bác sĩ trẻ khi vào bệnh viện công là để lấy chứng chỉ hành nghề. Còn riêng tôi đi vì không thấy tương lai. Làm ở bệnh viện rất tốt ở mặt chuyên môn nhưng càng làm càng bị ràng buộc chứ không thấy mình đạt được gì sau 5 hay 10 năm. Có lắm thì cũng tấm bằng sau đại học”, bác sĩ K. tâm sự

Bác sĩ trẻ như bác sĩ K. là vậy, còn bác sĩ M. là Trưởng khoa của 1 bệnh viện hàng đầu thuộc Sở Y tế TP cũng “dứt áo” ra đi đầu quân cho bệnh viện tư nhân. Ông nghỉ việc không phải vì lương mà là nhiều yếu tố khác. “Môi trường làm việc chưa thoải mái, phương tiện chưa đầy đủ nên luôn căng thẳng, bệnh nhân quá tải nhưng nhân lực ít. Khi dịch đến thì vừa khám chữa bệnh, vừa chống dịch, công việc gấp đôi, trợ cấp cắt gần hết”, bác sĩ M. ra đi tháng 12.2020, vì… nản.

‘Xin nói câu tận đáy lòng’

Sau đợt chống dịch Covid-19 vừa qua, một số bác sĩ ở trạm y tế xin nghỉ việc vì quá hãi công việc mình làm nhưng đãi ngộ và sự nhìn nhận chưa được thỏa đáng. Lý do cá nhân, gia đình là cái cớ để họ rời bỏ ngành y tế. “Dự định nghỉ việc từ đầu năm nhưng dịch dã ập đến, tôi nhủ lòng khi dịch bệnh ổn sẽ nghỉ. Và tôi đã nghỉ cách đây 2 tuần”, bác sĩ N. ở một trạm y tế.

Bác sĩ N. học y học dự phòng, về làm việc tại trung tâm y tế quận, sau đó chuyển xuống trạm y tế. Sau 3 năm làm việc, thu nhập khoảng 8 triệu đồng, đến cuối năm được 10 -12 triệu đồng. Từ khi dịch vào cao điểm tháng 6, đến tháng 9 thì chị phải ở luôn trạm y tế, nhưng từ tháng 5 đến khi nghỉ việc vẫn chưa nhận được tiền chống dịch. Trong khi chị phải thuê nhà, chi tiêu dè sẻn chỉ vừa đủ cho bản thân, thu nhập không ổn định lại bị chi tiêu cuộc sống.

Lương bổng là vậy, hiện bác sĩ y học dự phòng chưa được cấp chứng chỉ hành nghề muốn có chứng chỉ thì buộc phải thực tập ở bệnh viện, nhưng làm ở Trung tâm y tế thì làm sao thực hành ở bệnh viện. Nên dù làm bao lâu nữa cũng khó có chứng chỉ hành nghề để phát triển.

Chị N. nói: “Mùa dịch vừa qua, nhân viên y tế ở trạm y tế quá tải, điện thoại cháy máy liên tục. Bệnh nhân, người dân lo lắng hoang mang, nhân viên y tế kiệt sức, stress, trở nên nóng tính hơn bình thường. Nếu người dân nào không may gặp tình huống mà nghĩ là “trạm y tế bỏ rơi mình” thì cũng thông cảm. Nhân viên trạm y tế cũng là người, cũng là F0, F1 nhưng vẫn phải gồng mình chống dịch. Quá tải, stress, nóng tính hơn bình thường là điều không thể tránh khỏi. Đợt dịch vừa qua tôi trở nên nóng tính hơn. Nên thực sự tôi rất có lỗi, cảm thấy tiếc vì mình không thể làm tốt hơn, bình tĩnh hơn». Chị tiếp: Tôi đổi công việc luôn, không làm việc liên quan lâm sàng và tiếp xúc với bệnh nhân nữa.

Chị H. cũng là bác sĩ y học dự phòng làm ở trạm y tế phường mới nghỉ việc hơn 1 tháng nay. Chị H. tâm sự: “Có 5 người quay cuồng với đủ thứ công việc, đủ thứ chương trình, quá tải công việc, chủ yếu là giấy tờ mà không sắp xếp khoa học, trong khi đó giờ giấc không rõ ràng. Quá stress!”. Chị H. nói tiếp: “Mỗi người kiêm nhiệm 2-3 chương trình. Khi chương trình quá nhiều thì chỉ biết “vẽ” con số cho đẹp, lấp chỗ trống. Khi có dịch bệnh thì được trả thêm, mỗi tháng tổng cộng 10 triệu đồng, đủ sống 1 mình. Nếu không có dịch bệnh thì tổng cộng chỉ khoảng 5,5 triệu đồng”. Nói về dự định trong tương lai, chị H. quả quyết: ‘Chắc bỏ nghề y luôn’.

San Hà (tổng hợp)