Xin Đừng Buông Tay

Xin đừng buông tay

Michel Bussi

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi

Có thể mọi thứ chưa phải đã mất hết.

16h07

Tôi ngồi vài phút dưới bóng những vách đá. Không muốn Alex nhìn thấy mình. Để con phải định thần lại giữa những ngày tôi và mẹ nó thay nhau trông giữ đã khá là phức tạp. Con sẽ không hiểu tôi đang làm gì ở đây, ở Boucan Canot này, vào cuối tuần mà con thường ở với Graziella. Lại càng không hiểu rằng tôi sẽ rời đi ngay.

Tôi xem đồng hồ. 10 giờ 10. Vừa quan sát Graziella lần cuối để chắc chắn rằng cô ta vẫn trông chừng bãi biển từ sau cửa kính quầy bar, tôi vừa rời đi trong bóng tối, đến tận nơi đỗ xe.

16h08

Tôi quan sát chiếc xe của Martial dưới rặng phi lao để chắc chắn anh ta vẫn còn ở đó.

Chẳng sao, tôi nghĩ.

Một tối vui vẻ, chỉ một tối thôi, tôi cũng hoàn toàn có quyền như thế chứ.

Tôi không có lòng dạ nào để chào tạm biệt Alex. Con đang ngồi lặng lẽ trên cát, trước mặt tôi vài mét. Tôi đã báo trước cho con biết rằng ba sẽ đến đón con.

Con không nói gì, chỉ thả cho cát lọt qua kẽ ngón tay.

Alex là một đứa trẻ nhạy cảm, nhưng khép kín. Việc chia ly này rồi sẽ biến con thành một đứa trẻ tự kỷ…

Tôi lùi lại, quyết định đã đưa ra, rốt cuộc tôi đâm sợ khi phải đối diện với Martial lúc này. Bóng anh ta có thể hiện ra bất cứ lúc nào từ bãi biển tối và đòi tôi phải giải thích về chiếc váy dạ tiệc, về những đồ trang sức trên cổ tay, về lớp trang điểm này… Tôi mặc áo vest, đưa mắt nhìn lần cuối về phía chiếc xe của Martial, rồi vừa tắt dèn Cap Champagne, vừa vớ lấy cái điện thoại di động.

Đã 10 giờ 10, hẳn là Fabrice đã đợi tôi khá lâu ở Flagrant Délice, khách sạn tốt nhất phía Tây đảo. Tôi chỉ nói tôi đang đến bằng một giọng khô khốc và lạnh lùng.

Tôi sẽ làm cho anh chàng này phải khổ sở. Và tôi sẽ tìm thấy niềm vui trong chuyện đó.

16h09

Tôi khởi động xe và vừa gọi điện thoại cho Graziella vừa lùi ra khỏi phố Boucan Canot. Tắt hết đèn pha. Tôi nghe thấy tiếng máy trả lời tự động của quầy bar. Đột nhiên, tôi thấy Graziella không trả lời lại là một điều may mắn. Tránh cho tôi khỏi phải giải thích dài dòng.

“Graziella, Martial đây. Tối nay anh không đến đón Alex được. Em phải thôi tìm những cái cớ nực cười đó đi. Em phải thôi lợi dụng Alex đi. Chúng ta phải cư xử như những người trưởng thành có trách nhiệm.”

Rồi tôi đi uống cho đến đêm muộn với đám bạn tại Bambou Bar ở đầu kia bãi biển Boucan, trong một quán rượu nơi tất cả các chủng tộc trên đảo có thể ngồi quây quần quanh ba chiếc bàn và mười chiếc ghế… Một trong những lý do tôi tới chỗ này là vì biết Graziella sẽ không bao giờ đặt chân đến đây.

16h10

Tôi nghe được lời nhắn của Martial vào máy trả lời tự động lúc 6h sáng. Tôi đã không ngủ ở nhà, Fabrice là một người tình không mấy sáng tạo, nhưng dai sức. Tôi nghe lời nhắn lần đầu. Không hiểu gì. Tôi ấn lên cái nút xanh lơ đang nhấp nháy như đèn xe cứu thương, giọng Martial lặp lại:

Anh sẽ không đến đón Alex tối nay.”

Tôi liền gào lên. Lao ra phía cửa kính quầy bar nhìn ra biển. Chạy trên bãi biển như một con điên. Đám đông đang ở đó, một nhân viên cứu hộ, những người qua đường.

Và, nằm dài sau rừng chân người đó là thân thể không còn sức sống của Alex.

16h11

Khi điện thoại reo, tôi nghe mà chẳng hiểu gì.

“Ông Martial Bellion phải không?”

Rượu vẫn còn nện vào sọ tôi, và viên cảnh sát cố hét to hơn những từ không thể hiểu nổi.

“Để một đứa trẻ sáu tuổi một mình trên bãi biển không có người trông. Trong đêm. Đứa trẻ thích nghịch nước. Một bãi biển nguy hiểm như thế.”

Rồi tôi hiểu ra và tất cả nổ tung trong đầu. Thậm chí tôi còn chẳng tìm cách giải thích bất cứ điều gì với viên cảnh sát… Chỉ lao đi, chạy như một thằng điên suốt năm kilômét từ Saint Paul đến Boucan Canot, vừa chạy vừa hét lên điên dại với biển khơi.

Lúc đầu tôi đã cố giải thích với cảnh sát rằng Graziella mới là người trông Alex tối đó, cố nhấn mạnh tầm quan trọng của vài phút trước hoặc sau 10 giờ, cố nói về lời nhắn vào máy trả lời tự động của Cap Champagne mà cô ta phủ nhận là không nghe thấy. Graziella lôi ra cả chục nhân chứng khẳng định đã nghe thấy cô ta nhờ tôi trông Alex đột xuất, khẳng định đã nhìn thấy tôi đỗ xe vào khoảng 10 giờ tối ở gần khách sạn Boucan. Fabrice Martin, viên luật sư, chứng thực rằng Graziella đã ngồi cùng bàn với anh ta ở Flagrant Délice vài phút sau 10 giờ. Đảo Réunion là một thế giới nhỏ bé, nhất là với người Zoreille, những người quản lý y tế, giáo dục, cảnh sát và tư pháp. Fabrice Martin là cháu trai của thẩm phán Martin Gaillard, người phụ trách vụ điều tra.

Càng đơn giản hơn để dồn hết trách nhiệm lên lưng tôi khi mà tôi không hề muốn đấu tranh bằng cách thuê một luật sư để thương thảo về tỷ lệ trách nhiệm của tôi trong cái chết của Alex. Thẩm phán Martin Gaillard mua sự im lặng của tôi bằng cách chỉ buộc tội gây chết người do tai nạn. Tôi được tự do.

Tôi rời khỏi đảo Réunion vào tháng sau đó để hòa mình vào cảnh sống buồn tẻ ở Pháp. Chuyện đã cách đây mười năm. Thời đó, việc tôi có thể làm lại cuộc đời quả là một chân trời siêu thực. Lại còn tưởng tượng tôi có thể chịu trách nhiệm lần nữa về một đứa trẻ. Nói cho cùng, Graziella đã thắng. Tôi sẵn sàng một mình gánh chịu cảm giác tội lỗi, mang theo nó, kéo lê nó. Graziella có chia sẻ cảm giác này cũng không khiến nó nhẹ nhàng hơn.

Những cặp vợ chồng ly hôn chỉ chia sẻ trách nhiệm về những đứa trẻ còn sống, chứ không phải những cái xác.

16h12

Martial là thủ phạm duy nhất.

Từ đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, một mình, không có bác sĩ tâm lý, cũng không có bạn tâm giao nào khác.

Tôi chẳng có lỗi gì trong việc ấy.

Mọi chuyện đều là lỗi của một mình Martial. Mò đến như một kẻ ăn trộm vào tối đó, lẩn trốn trong bóng tối, rình mò con trai rồi bỏ đi không nói một lời, say khướt cách đó vài mét…

Martial không có lý do nào để biện minh. Tối đó cũng như những ngày trước đó. Sẽ không có chuyện gì xảy ra nếu Martial không bỏ rơi Alex và tôi. Alex sẽ vẫn còn sống nếu như Martial chỉ cần chấp nhận tiếp tục yêu chúng tôi. Ít ra thì cũng vờ như thế. Nếu anh ta không gieo rắc cái chết quanh mình, giống như một ác thần.

Martial bỏ trốn sau khi thẩm phán ra phán quyết, giống như cách anh ta vẫn thường làm.

Tôi ở lại.

Tôi đã cố gắng sống sót. Đuổi bọn người Cafre và đóng cửa Cap Champagne. Chuyển sang một hòn đảo khác, một bờ biển khác, nhưng những con sóng vẫn đưa thi thể Alex về với tôi.

Mỗi sáng.

Đúng, tất cả chỉ là lỗi của Martial. Thậm chí còn tệ hơn. Từ đó đến nay, tôi đã suy nghĩ rất nhiều.

Martial muốn Alex chết.

Cái chết của Alex là một món hời từ trên trời rơi xuống. Một dịp may không ngờ tới để vĩnh viễn trốn chạy khỏi tôi. Để ngăn cách tôi với anh ta bằng chín nghìn hai trăm kilômét. Hẳn Martial đã mong Alex chết biết bao lần. Cuối cùng, anh ta đã giết con vào tối ngày 3 tháng Năm, cũng chắc chắn như việc đâm một lưỡi dao vào tim nó.

Giết người do tai nạn… Thẩm phán Martin Gaillard chỉ là một gã ngốc, còn ngốc hơn cháu của lão. Sự thật đập vào mắt như thế mà. Đó là một vụ giết người rõ ràng là cố ý.

Có âm mưu từ trước.

Martial đã quyết định hy sinh Alex vì một lý do rất cụ thể.

Anh ta đã đánh cắp mạng sống của con bởi vì muốn tặng nó cho một người khác, nhiều năm sau đó: Một con bé tóc vàng có tên là Josapha.

Graziella phải mất một lúc mới tỉnh táo lại được. Cô đặt tay lên chiếc 4×4 màu đen và để nước mắt chảy trên đôi má trát phấn màu nâu đỏ. Không quan trọng, chúng sẽ còn nhiều thời gian để khô. Mọi lớp phấn đã trở nên vô ích.

Trước mặt cô, Martial bế đứa con gái bước đến. Mọi chuyện đều theo đúng trật tự.

Cô gượng cười, lấy giọng tự nhiên nhất, nói to để át tiếng sóng vỗ vào vách đá.

– Chào Martial, lần này thì anh đúng giờ đấy.

Chương 44

Thứ Hai

Ngày 1 tháng Tư năm 2013

16h01

– A lô, đội cảnh sát Saint Gilles phải không?

Christos tranh thủ mở nắp một chai Dodo rồi lười biếng nhấc máy.

– Đúng… Ít ra là phần còn lại…

– Christos à? Moussa Dijoux đây. Cảnh sát quản lý hành chính Saint Pierre. Anh nhận ra tôi không?

Christos hình dung ra anh chàng to cao vui vẻ có năng khiếu đáng kể nhất là gọi cho các đội cảnh sát vì bất cứ vấn đề nhỏ nhặt nào, vỗ mạnh vào lưng họ rồi kết luận cuộc trò chuyện bằng một câu đại loại như: “Tốt rồi, bây giờ tôi để anh làm việc của mình.”

Moussa Dijoux nói tiếp:

– Tôi cứ nghĩ sẽ chỉ gặp máy trả lời tự động. Các anh không phải đi săn gấu hết à?

– À không, anh thấy đấy. Chắc là tôi đã quá tuổi chơi trò đuổi bắt…

Dijoux thậm chí còn không thèm giả vờ cười phá lên. Dấu hiệu xấu đây.

– Thật chán khi tôi gặp phải anh, Christos ạ. Giết người hàng loạt đây! Tôi đang có một xác chết trong tay, anh có hình dung được không. Khu Tuyến Thiên đường. Anh nghe rõ nhé, một thằng nhóc mười một tuổi chơi bóng ở đó đã gọi cho tôi bằng điện thoại di động. Một người phụ nữ Cafre, bị vứt xuống sông, hẳn là bởi một gã đã dừng xe lại đó và lôi cô ta ra từ cốp xe. Một con dao đâm trúng tim. Anh tưởng tượng được không?

Trước khi phản ứng, Christos tranh thủ uống một ngụm bia Dodo lớn. Theo tin mới nhất, Bellion vẫn đang trốn chạy đâu đó quanh núi lửa. Lần này thì khó có thể gán vụ án cho hắn. Ông mệt mỏi trả lời:

– Một ả điếm à?

– Không, tôi không nghĩ thế. Cô ta không trẻ lắm, kiểu bà nội trợ nếu anh hiểu ý tôi. Khá xinh xắn, nhưng nhiều ngấn, rất nhiều ngấn mỡ. Anh đến được không?

Christos dốc cạn chai bia. Ông cảm thấy mình phải chơi sát ván để thoát vụ khổ ải này. Thậm chí ông còn không có thời gian để gọi điện thoại cho Aja hoặc Imelda để kể cho họ nghe về chuyến đi dạo ôn lại hồi ức cùng với bà Eve Marie.

– Chỉ có mình tôi trực ở đây. Trong bối cảnh này, kế hoạch Papangue và toàn bộ những chuyện ồn ào liên quan, anh cũng hiểu là không dễ bỏ mặc đấy mà đi.

Dijoux cao giọng:

– Chờ chút, các cậu! Tôi là cảnh sát quản lý hành chính. Các cậu sẽ không bỏ tôi ở đó với một xác chết trên tay chứ!

Christos thở dài.

– Chết tiệt. Luật giết người hàng loạt. Anh có thông tin chi tiết không?

– Không có vết đánh nào. Không giấy tờ tùy thân. Không xắc tay. Chỉ tìm thấy chìa khóa của một chiếc Volkswagen trong túi cô ta, và cách đó ba trăm mét là chiếc Polo màu đỏ đậu sai chỗ với một cánh cửa màu cam đã hỏng, vô chủ. Anh có muốn biển số xe không?

Chiếc chai trượt khỏi tay Christos, rơi xuống, như thể quay chậm, vỡ tan trên nền gạch của văn phòng cảnh sát. Một thứ chất lỏng dính nhớp chảy vào chân ông.

Christos không có lấy một cử chỉ nào. Tất cả các mạch máu nối tim ông với các cơ quan khác trong cơ thể đã bị đứt phựt. Như thể cuộc sống của ông vừa đột ngột bị thả trôi.

– A lô, Christos? A lô, anh còn đó không? Thế nào, anh quyết định sao rồi? Anh đến chứ, có hay không hả?

Chương 45

Thứ Hai

Ngày 1 tháng Tư năm 2013

16h13

– Xin chào, Martial, – Graziella nhắc lại. – Lâu quá rồi…

Trong khi Martial bước về phía chiếc 4×4 màu đen, Graziella bỏ mũ đặt lên nóc xe. Được giải phóng khỏi lớp vải kaki, mái tóc dài màu hạt dẻ nhạt đổ xuống. Nước da nâu của cô ta, từ mắt xuống đến dưới cằm, có những vạch trắng chạy ngoằn ngoèo. Một lớp đất sét in hằn những vệt nước mắt.

Graziella đã khóc. Giọng cô ta kèn kẹt, vô liêm sỉ, như thể không còn chút tình thương nào.

– Tôi đã tin chắc là anh sẽ xoay xở để đến được tận đây…

Martial dừng lại cách cô ta một mét. Hai tay anh ôm siết thân hình thiếp ngủ của Sofa bọc trong lớp vải màu be. Anh nói nhỏ để con bé không bị đánh thức:

– Tôi đến rồi, Graziella. Cùng với Sofa. Một mình. Tôi đã giữ lời hứa. Liane đâu?

– Bình tĩnh nào, Martial. Tôi và anh, ta đang ở đây để tìm ra một giải pháp công bằng. Không vội vàng. Không tức giận.

Martial tiến lên một bước. Nhìn chăm chăm vào người vợ cũ.

– Nói với tôi cô ấy còn sống đi, Graziella. Nói ngay lập tức, nếu không…

Graziella ngồi xuống bờ đê bằng đá cuội đen. Cô ta không ngẫu nhiên chọn điểm hẹn, những bức tường đá khiến du khách thăm vịnh Thác không thể nhìn thấy họ, và tiếng sóng vỗ ầm ào vào đá khiến người ta không thể nghe được cuộc trò chuyện từ cách đó năm mét.

– Giờ thì anh hiểu ra rồi đấy, Martial. Trách nhiệm. Gia đình. Nỗi sợ hãi giằng xé ruột gan anh. Xin anh, giới thiệu con gái anh với tôi đi.

– Con bé đang ngủ. Nó ổn. Tôi lo được cho nó. Cô muốn gì?

Graziella quan sát xung quanh. Cách đó hai chục mét, một chiếc xuồng đang dập dềnh trên biển, neo vào thân một cây dứa dại. Cô ta nói to hơn một chút để át tiếng sóng:

– Tìm ra một giải pháp công bằng, tôi nói rồi mà. Tất cả các món nợ đều phải trả, Martial ạ, dù đã nhiều năm rồi. Muốn những bóng ma để ta yên thì chẳng có cách nào khác. Nếu anh không muốn gặp chúng, tại sao lại quay lại hòn đảo này cùng vợ và con gái anh?

Martial gần như hét lên, như thể cao giọng có thể phá vỡ vẻ bình thản bệnh hoạn của vợ cũ:

– Bởi vì những bóng ma chỉ tồn tại trong đầu cô, Graziella ạ. Và cô đã rời khỏi hòn đảo này, mang theo cả chúng nữa.

– Không, Martial. Chúng vẫn ở lại đó, ở khách sạn Alamanda, ở Boucan Canot, ở Cap Champagne. Chúng đang ngủ, và việc anh quay lại đã khiến chúng thức dậy.

Cô ta nhìn chăm chăm ra biển, thác nước rồi nhìn xoáy vào mắt Martial.

– Anh tưởng có thể thoát khỏi quá khứ sao?

Martial loạng choạng. Sức nặng trên tay anh trở nên gần như không thể chịu nổi, nhưng anh không muốn nhượng bộ. Anh phải tranh thủ thời gian để bảo vệ Sofa. Anh nhớ lại những cuộc điện thoại nhận được ngay sau ngày gia đình họ đến Réunion: “Điều quan trọng là anh đã quay lại trả nợ, Martial. Khi ta mua chịu hạnh phúc, một ngày nào đó ta sẽ phải trả nợ. Mạng đổi mạng. Mạng sống của con gái anh đổi lấy mạng sống của con trai tôi. Chúng ta sẽ hết nợ.”

Graziella nói tiếp vẫn với giọng đó, giống như một thẩm phán giải trình sự việc một cách trung lập:

– Hẳn là hai người đã định báo cảnh sát. Thậm chí có thể các người đã kín đáo gặp họ rồi. Nhưng các người có thể nói gì với họ chứ? Yêu cầu họ cử vệ sĩ gác xung quanh các người ư? Cảnh sát nào có thể buộc tội tôi chỉ với những lời đe dọa vô danh đơn thuần? Cảnh sát nào có thể tin lời các người mà không tìm cách điều tra đôi chút trước đó?

Giọng nói đầy đe dọa ở đầu dây điện thoại, một tuần trước, tiếp tục vang lên trong đầu Martial: “Josapha có quyền được xét xử công bằng. Nhiều năm thẩm cứu. Đã quá muộn để cầu cứu rồi, Martial ạ. Nếu cảnh sát tiếp cận tôi, đặt câu hỏi nhỏ nào với tôi, tôi sẽ xử con gái anh.”

Vẫn giọng nói lạnh lùng đó hôm nay đang đắc thắng.

– Tôi tin chắc là hai người không dám mạo hiểm. Những bậc cha mẹ có con bị bọn bắt cóc dọa giết có thể đánh cược bằng cách gọi cảnh sát. Họ tưởng rằng mục đích của bọn bắt cóc là lấy tiền chuộc, chứ không phải giết con họ. Nhưng đối với anh, Martial ạ, không có khả năng nào hết, chỉ có thời hạn, làm thế nào trì hoãn cuộc thi hành án để tiếp tục hy vọng…

Martial im lặng. Nhăn nhó. Anh nhớ lại lần Liane đến văn phòng cảnh sát ở Saint Benoît. Sáng hôm đó, suýt nữa cô đã kể hết với cảnh sát. Anh chờ trong xe, anh đã bắt cô phải hứa sẽ không nói tên. Không có bằng chứng nào chống lại Graziella, và để trả đũa cho một cuộc điều tra đơn giản của cảnh sát, Chúa mới biết cô ta có thể làm những gì.

– Tôi hiểu anh, – Graziella nói tiếp. – Một lần nữa, hẳn là anh đã muốn trốn chạy, nhưng tất cả các chuyến bay đều đã đầy chỗ, đúng không? Hoặc phải bay chuyển tiếp với giá cắt cổ. Quá khả năng của anh! Chúng ta phải chịu trách nhiệm về những gánh nặng mà chúng ta đặt lên bàn cân: nếu anh không cưới một con bé không đồng xu dính túi, có lẽ anh đã đi xa rồi… Anh cũng không thể thoát khỏi bản án. Bị bỏ tù trên đảo. Không ai bảo vệ. Đao phủ có thể gõ cửa bất cứ lúc nào. Lần này, anh quan tâm đến con gái anh, đúng không Martial? Anh không để con bé một mình trên bãi biển vùng phá. Anh lo lắng. Anh đóng vai người cha. Ngoan ngoãn giống như một tù nhân hy vọng được giảm án bằng cách cư xử tốt.

Không trả lời. Tranh thủ thời gian.

Graziella thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía chiếc Zodiac.

– Ngoan ngoãn… Nhưng anh chuẩn bị cho việc trốn chạy. Tôi phải khen ngợi anh, Martial ạ, anh đã cố chui vào một cái hang chuột mà tôi không thể tìm ra. Tôi đã phải mất thời gian để tìm hiểu chiến lược của anh. Liane đột ngột mất tích và anh dàn dựng một vở diễn để bị nghi ngờ là đã giết cô ta. Hai vết thương nhẹ nhàng, vài giọt máu rơi rớt trong phòng, thật hiển nhiên. Anh mượn chiếc xe đẩy của bà già lao công và cố tình để nhiều nhân viên khách sạn nhìn thấy: Liane ra khỏi phòng như thế mà không bị nhìn thấy, còn sống khỏe, trong khi tất cả mọi người sẽ tin là anh chở cái xác của cô ta. Tất cả dấu vết đều kết tội anh, đương nhiên. Cảnh sát sẽ chẳng có cách nào khác là tạm giữ anh và đưa Sofa vào chế độ bảo vệ hình sự. Hai ngày sau, Liane lại xuất hiện, vài giờ trước khi máy bay cất cánh. Chỉ là bỏ nhà đi vài hôm, cô ta giải thích như thế. Cảnh sát xin lỗi, thả hai cha con và cả nhà các người bay về chính quốc… Kế hoạch của các người thật phức tạp, nhưng hiệu quả.

– Kế hoạch của tôi, – Martial nói chen vào. – Lúc đầu, Liane không đồng ý. Cô ấy không muốn để Sofa một mình với tôi.

Graziella ngước mắt về phía những cái bóng vô hình, phía trên ngọn thác.

– Nhưng bất hạnh lớn cho cô ta là cũng đã nghe lời anh. Anh đã quên một chi tiết, Martial ạ, là những bóng ma rất cảnh giác. Tôi theo dõi các người liên tục. Liane đã được chiêm ngưỡng vài bức ảnh gia đình xúc động trên tường ngôi nhà của tôi ở Saint Pierre. Khi anh để cô ta trên bãi đỗ xe khách sạn Alamanda và cô ta ra khỏi chiếc xe đẩy chở vải, một gã người Malbar đội mũ kaki đã đợi sẵn để yêu cầu cô ta trèo lên chiếc Chevrolet Captiva của hắn…

Lần này, Maltial không thể kìm lại:

– Nếu cô mà…

– Nhẹ nhàng thôi, – Graziella chậm rãi đưa tay lên cắt ngang. – Đừng có đảo ngược vai trò, Martial. Chính anh đã âm mưu cho vợ anh bỏ trốn. Anh đã thất bại. Anh biết luật rồi đấy. Trừng phạt. Tù ngục. Tội nghiệp Liane, xét cho cùng, cô ta chẳng liên quan gì. Cô ta không có gì phải tự trách mình ngoại trừ việc đã gặp anh. Anh có nhận ra chính anh đã đào mồ cho cả gia đình nhỏ của mình không?

Martial lùi ra sau một mét và dựa lưng vào một thân cây dứa dại để sức nặng trên tay dịu bớt. Anh phải bảo vệ Sofa khỏi ả điên này càng lâu càng tốt.

– Và… cô đã giết ông già trên bến cảng Saint Gilles phải không? Rodin ấy?

– Do lỗi của anh, Martial ạ. Chỉ do lỗi của anh. Nếu không có kế hoạch ngu ngốc của anh, ông già đó sẽ vẫn còn sống. Ông ta đã quay lại vào thời điểm không phù hợp, trong khi tôi đang bỏ Liane vào cốp xe. Anh đã tặng cho tôi vũ khí gây án, trong xắc tay của Liane, một con dao có máu của cô ta ở lưỡi và vân tay của anh trên cán. Tôi cũng ngần ngại khi cắt cổ bà già chủ ngôi nhà anh đã ở. Tôi đã gặp Sofa bé nhỏ của anh trên đường Phố Saint Gilles. Cải trang thành con trai. Một cậu bé, Martial ạ! Trạc tuổi Alex! Cứ như thể cả anh cũng hiểu rằng không có lựa chọn nào khác ngoài việc đổi mạng lấy mạng. Phần còn lại không có gì phức tạp. Tôi đã đi theo nó. Trốn cách ngôi nhà chừng mười mét. Vài phút sau, bà già quay về. Tưởng tượng xem điều gì sẽ xảy ra nếu tôi không khiến bà ta dừng lại, nếu bà ta thấy anh trong nhà mình. Có lẽ chính anh sẽ buộc phải đâm dao vào cổ để bắt bà ta câm miệng. Tôi nói có đúng không? Hay anh muốn hy sinh con gái mình hơn?

Graziella ngước mắt nhìn chồng cũ và nói tiếp:

– Không, tất nhiên rồi, nhưng một lần nữa anh sẽ rêu rao là không chịu trách nhiệm về bất cứ điều gì. Tôi hỏi anh một câu được không, Martial?

Martial đã tạo được một chỗ ngồi không mấy dễ chịu bằng cách kê đùi vào chùm rễ lộ thiên nối từ thân cây dứa dại xuống đất. Anh chọn cách im lặng. Tranh thủ thêm vài giây. Graziella nhấn mạnh:

– Tôi tự hỏi khi nào thì anh nhận ra kế hoạch của mình đã thất bại. Tôi giả định rằng tối đầu tiên, Liane sẽ phải gọi cho anh, nói rằng mọi chuyện đều ổn, cô ta đang trốn như đã thống nhất, và anh phải diễn trước mặt cảnh sát…

Graziella ngừng lại có chủ ý, rồi nói tiếp:

– Chỉ có điều cô ta chẳng bao giờ gọi…

Dù không muốn, Martial vẫn nhớ lại nỗi kinh hoàng càng lúc càng tăng sau khi đã khai báo vụ mất tích giả của vợ với cảnh sát Saint Gilles. Suốt buổi tối đó không có cuộc gọi nào của Liane… Sau đó là Rodin bị giết. Rồi lời nhắn trên cảnh cửa chiếc xe thuê. Hẹn gặp ở vịnh Thác. Làm sao cảnh sát có thể hiểu được một gã sẵn sàng bị kết tội lại thay đổi thái độ hoàn toàn chỉ vài giờ sau đó?

Không thể. Không có chút hy vọng nào từ phía họ. Martial vẫn bám lấy ba từ. Luôn là ba từ đó:

– Liane ở đâu?

Graziella nở một nụ cười trấn an.

– Cô ta còn sống, Martial ạ. Vẫn còn sống, ít ra là thêm một lát nữa. Cô ta đang chịu nóng chờ đợi anh, cô ta dẻo dai hơn tôi tưởng đấy.

Nụ cười đột nhiên khựng lại.

– Nói thế đủ rồi, Martial, tôi không quan tâm đến việc vợ anh còn sống hay không, cô ta chỉ là một miếng mồi để dụ anh đến đây cùng con bé. Bây giờ hãy đánh thức nó. Để nó xuống đất. Kết thúc thôi.

Martial cố gắng nghĩ thật nhanh. Dù sao cũng là một phép mầu vì Sofa không nghe thấy lời thú nhận và đe dọa của Graziella. Liệu vợ cũ của anh thật sự có khả năng giết một bé gái cũng lạnh lùng như đã giết hai nhân chứng phiền hà không?

Anh đưa mắt tìm kiếm sự khoan hồng.

– Đừng lôi Josapha vào việc này, Graziella. Con bé chẳng liên quan gì đến chuyện của người lớn. Con bé…

Một cơn cười gằn giận dữ khiến khuôn mặt mai mái của Graziella lần đầu bị bóp méo.

– Ồ, không, Martial, không. Gì cũng được nhưng đừng nói là chuyện riêng của người lớn. Ít nhất thì anh có thử tính xem Alex bây giờ bao nhiêu tuổi không? Không, tôi tin chắc là như thế. Nó đã mười sáu tuổi rồi. Lẽ ra đã là một thanh niên đẹp đẽ rồi. Lẽ ra tôi đã phải lo lắng vì nó sắp lên cấp ba, tôi sẽ tìm trường trung học tốt nhất cho nó – một lớp học châu Âu, các môn nghệ thuật ứng dụng, khoa học kỹ thuật. Có thể tôi sẽ về Pháp để nó có cơ hội tốt nhất vào các trường lớn. Đánh thức con gái anh dậy đi, Martial. Con bé phải trả lại cuộc sống mà nó đã đánh cắp.

Martial lưỡng lự định đánh liều được ăn cả ngã về không, anh định túm lấy vợ cũ và bóp cổ cho đến khi cô ta thú nhận Liane đang bị cầm tù ở đâu.

Quá muộn.

Graziella đã đoán trước từng phản ứng của Martial. Cô ta đột ngột rút từ bên trong áo dài ra một khẩu súng lục loại nhỏ.

– Một khẩu Hämmerli, – cô ta nói rõ. – Của Thụy Sĩ, giá ngoại hạng, nhưng người ta bảo đảm với tôi rằng đây là loại êm nhất trên thị trường. Tôi đảm bảo với anh, tiếng sóng sẽ át hết tiếng súng nổ.

Cô ta chĩa súng.

– Đặt con bé xuống, Martial. Đặt nó xuống không tôi sẽ bắn.

Chương 46

Thứ Hai

Ngày 1 tháng Tư năm 2013

16h14

Khe nước cạn trong khu Tuyến Thiên đường là một cái cống lộ thiên, nơi người dân vứt bỏ những thứ đồ vô tích sự và bẩn thỉu. Những chiếc bi đông gỉ, những lốp xe thủng, một chiếc tivi mất màn hình, những tờ báo mốc meo, hàng chục cái chai rỗng, một chiếc đi văng lòi ruột, mút xốp, thùng các tông, sắt, thủy tinh, phân, một thứ hỗn tạp bẩn thỉu bị cuốn từ vùng Thượng ra đại dương sau mỗi trận bão; những xác mèo chết, chó chết, chuột chết.

Xác của Imelda. Bị ném xuống đó như thêm một thứ rác nữa.

Christos lội xuống khe, hai chân ngập trong lớp bùn bẩn thỉu. Ông ôm chặt thân hình đã lạnh vào lòng. Ông những muốn giết người, đánh bom, muốn chảy ra như dung nham nóng bỏng; muốn trở thành một vị thần, khóc than bốn mươi ngày, khóc than mãi mãi, muốn thổi một hơi để tạo nên một đợt thủy triều; muốn cạo sạch cả hòn đảo bằng một chiếc bàn nạo để hàng tấn nước, đất và rác rưởi của cả vùng ven biển này đổ sang bờ khác; muốn vùi dập tất cả các màu da, tất cả các chủng tộc, tất cả những kẻ khốn khổ sống trong mấy túp lều hay biệt thự.

Trên vỉa hè chồm ra bờ khe, Moussa Dijoux không dám thốt lên lời nào. Nụ cười rạng rỡ a dua sững lại ngay khi ông nhìn thấy Christos bước ra từ chiếc xe bán tải Mazda của cảnh sát.

Chạy.

Giơ thẻ cảnh sát và lách qua đám đông. Gào hét với thần chết như một con chó.

Christos quỳ xuống. Ông lùa hai bàn tay vào mái tóc xoăn dài của Imelda. Như một con quái vật đang ngủ bỗng thức dậy, bản năng chó săn thức tỉnh sau một mùa đông dài.

Tất cả những câu hỏi mà ông tự đặt ra đều va vào vách kính.

Kẻ nào đã giết Imelda? Tại sao?

Cô ấy đến khu phố bẩn thỉu này làm gì, gần như ngay sau khi ra khỏi văn phòng cảnh sát Saint Gilles, ngay sau khi chia tay ông?

Lũ trẻ sẽ ra sao?

Viên cảnh sát cố gắng xua đuổi hình ảnh năm đứa trẻ.

Ánh mắt tự hào của Nazir. Đôi chân chim sẻ của Dorian tung tăng trong chiếc quần soóc quá rộng. Vẻ chăm chú nhút nhát của Amic sau đôi mắt kính cong queo. Tràng cười nắc nẻ của Joly trong lúc nhảy nhót trên đầu gối ông. Đôi mắt to tròn của Dolaine trong chiếc xe nôi.

Năm đứa trẻ mà ông sắp phải báo tin dữ.

Kẻ nào có thể giết một người mẹ giàu tình yêu thương đến thế?

Đám người đông dần phía trên bờ khe. Những bà già đội mũ rơm, những đứa trẻ thò lò mũi xanh mặc áo thun rách, những người Créole đang than thở, những người khác thì cười gằn. Hẳn tất cả bọn họ đều nghĩ Imelda là một bà mẹ nạn nhân của một ông chồng bạo lực.

Cũng thường thôi, mặc dù nước mắt của viên cảnh sát khiến họ tò mò. Dijoux đưa tay ra, thân ái.

– Nào, Christos. Nắm lấy tay tôi, anh không làm cô ấy sống lại được đâu.

Christos không nhúc nhích. Ông tìm điện thoại di động trong túi. Ông phải gọi cho Nazir. Nó là đứa lớn nhất. Nó sẽ phải chịu trách nhiệm về những đứa em trai và Joly. Cả con bé Dolaine nữa. Những ngón tay Christos quờ thấy một bọc ni lông mềm và nhận ra gói lá cần sa tịch thu của Nazir sáng nay.

Imelda rất quan tâm đến chuyện đó. Ngay từ 6 giờ sáng, cô đã đứng trước cửa và chỉ cho Christos ra khỏi nhà sau khi ông đã tìm thấy cái gói giấu dưới tấm đệm, rất dễ dàng.

Nazir. Mười lăm tuổi. Hút cần sa. Bán cần sa nữa. Mồ côi. Chịu trách nhiệm về bốn đứa em cả trai lẫn gái ư?

Thằng nhóc phải tự chịu trách nhiệm về mình trước đã. Trước hết là không chuyển sang hút cocain.

Christos nghĩ đến cô bé Joly trong chiếc váy công chúa mà mẹ khâu cho. Nghĩ đến Amic, Imelda đã hứa sẽ cho cậu bé xuống ngắm biển ngay khi biết đi xe đạp hai bánh. Ông nghĩ đến những món mà lũ trẻ sẽ không được ăn nữa, những rau củ sẽ thối rữa trong vườn; đến ngôi nhà sắp thành nơi đổ nát.

Christos tự nhủ mặc dù không chút tin tưởng rằng có thể lũ trẻ có một người cậu, anh em họ hàng nào đó; ít ra là một người lớn để có thể nhờ cậy. Rằng còn có cả đấng Tạo hóa nữa.

Bàn tay ông nắm chặt chiếc điện thoại. Ông đưa nó lên gần miệng, không biết sẽ phải kể gì với Nazir, không biết ai sẽ nhấc máy. Ông tự hỏi liệu gọi điện thoại có phải là một ý tưởng hay. Liệu có ngày nào ông đủ dũng khí để quay lại ngôi nhà của Imelda.

Mắt ông nhấp nháy khi nhìn vào màn hình điện thoại. Ông vừa nhận một cuộc gọi!

Ông trượt ngón tay để tên người gọi hiện lên.

Aja. Không phải ông không nghe thấy một cuộc gọi. Mà là năm cuộc. Cộng với một tin nhắn.

Gọi lại cho cháu, chết tiệt.

Như một cái máy, Christos gọi lại. Thêm một cuộc trốn chạy.

Giọng nói lanh lảnh của Aja vỡ ra bên tai ông:

– Christos, chết tiệt thật, chú đang làm gì thế? Cháu đã gọi hai mươi lần vào máy tổng đài ở văn phòng. Chú đang ở đâu, khỉ thật? Cháu cần chú. Tuyệt đối khẩn cấp.

– Nói đi, chú nghe đây.

Aja ngừng lại một lát, như thể ngạc nhiên trước thái độ ngoan ngoãn của người trợ lý.

– Người quản lý của hãng ITC Tropicar đã gọi đến, ông ta vừa tìm thấy chiếc xe mà Martial Bellion đã thuê! Chú Christos, mọi chuyện ổn không, sao nghe giọng chú lạ thế?

– Đừng lo cho chú, Aja. Chú vẫn ổn.

– Chú có chắc không? Cháu cảm thấy chú khác lắm. Chú đang ở đâu? Có vấn đề gì khác sao?

Christos cao giọng:

– Để sau đi, Aja. Tiếp tục chuyện cái xe thuê đi.

– Chú sẽ không bao giờ đoán ra viên quản lý đã tìm thấy chiếc Clio ở đâu đâu. Gã khốn Bellion đó đã đỗ nó trên bãi đỗ xe của hãng, ngay giữa những chiếc xe cho thuê khác! Đại lộ Bourbon, cách khách sạn chưa đầy ba trăm mét. Nếu không có khách hàng trả lại xe cách đây một giờ, hẳn là ông ta chỉ nhận ra điều đó vào ngày mai. Chú nghĩ sao? Này, chú còn đó không, Christos?

– Ờ.

– Chú say cần sa hay sao vậy?

– Chú đến đó đây, Aja, đừng lo.

– OK, chú đi đi. Cháu tin chú sẽ khiến chiếc xe đó biết nói. Điều cuối cùng, chú Chris…

– Gì thế?

– Cháu hiểu chú, người hùng ạ. Có điều gì đó không ổn. Cháu không biết chuyện gì, cháu sẽ không làm phiền nếu chú không muốn nói, nhưng chỉ cần chú hứa với cháu sẽ cẩn thận. Cháu trông cậy vào chú.

– Cảm ơn, người đẹp. Chú xúc động đấy.

Ông gác máy. Con chó săn lại tiếp tục đánh hơi.

Imelda đã bị giết sau khi xem toàn bộ hồ sơ vụ Bellion ở văn phòng cảnh sát. Bị đâm chết, như Rodin, như Chantal Letellier. Chỉ có điều khi Imelda bị giết, Martial Bellion đang có bằng chứng ngoại phạm chắc chắn: anh ta đang chạy trốn trên bình nguyên Cát, khoảng ba chục cảnh sát đã tuyên thệ có thể làm chứng. Kết luận đặt ra: không phải Bellion đã giết Rodin. Cả Chantal Letellier nữa.

Kẻ giết người thật sự đang tự do dạo chơi trên đảo. Chính hắn đã đâm dao vào tim Imelda.

Christos cắt ngang đám người hiếu kỳ giống như một kẻ sống sót lao xe vào đám đông xác ướp.

Ông khởi động xe. Bốn bánh chiếc bán tải Mazda rít lên.

Còi hụ rú vang. Những khúc ngoặt nối tiếp nhau trong mùi lốp xe nóng chảy. Những chiếc xe đi về hướng Saint Louis thận trọng dạt ra.

Quang cảnh mở ra rồi khép lại sau mỗi khúc ngoặt, những ngọn tháp đủ màu sắc bị quét sạch giống như cây gãy ngọn, tháp màu xanh lơ của giáo đường Hồi giáo, tháp chuông màu trắng của nhà thờ, những quái vật nhăn nhó trên nóc đền Gol, giống như chừng đó những kẻ lừa gạt bị Christos sập cửa ngay trước mũi.

Chiếc xe bán tải sượt qua những quầy hàng trái cây, những khách bộ hành trên vỉa hè, cắt ngang các lối đi.

Rất có thể ông sẽ lỡ đà ở một chỗ ngoặt, rất có thể phanh sẽ bị tuột, nhưng ông không quan tâm.

Chương 47

Thứ Hai

Ngày 1 tháng Tư năm 2013

16h17

Những ngón tay Graziella co quắp trên cò súng Hämmerli.

– Lần cuối cùng, đặt con bé xuống!

Martial đứng thẳng, dựa lưng vào thân cây dứa dại. Anh đã quyết định sẽ không nhượng bộ chừng nào còn chưa có bằng chứng là Liane còn sống.

– Liane đâu?

– Tôi sẽ bắn con bé đấy, Martial.

– Liane đâu?

Martial khẽ nhắc lại, không cử động đột ngột để cho thấy rõ là anh không muốn có bất kỳ cử chỉ nào có thể đánh thức con gái anh.

Graziella lưỡng lự. Chậm rãi, ngón trỏ của cô ta co lại trên cò súng. Martial siết chặt thân hình bé nhỏ đang ngủ trên tay, vừa cầu nguyện để Graziella chỉ dừng lại ở một viên đạn bắn chỉ thiên. Chắc là cô ta đã mơ ước được xử Sofa một cách trang trọng hơn.

Tiếp tục nói lý lẽ:

– Sofa đã đi bộ ngang qua đảo để gặp lại mẹ. Cô có thể cho con bé làm thế…

Graziella mỉm cười rồi nới lỏng ngón tay trên cò súng.

– Anh không thay đổi gì cả, Martial. Lúc nào cũng rất khéo bào chữa. Nào, bởi vì anh thiết tha đến thế, hãy bước lên.

Cô ta chĩa họng súng Hämmerli về phía biển, thẳng hướng chiếc Zodiac đang neo đậu.

– Đi trước đi.

Martial cẩn thận bước trên những hòn đá cuội đen bị sóng đánh ướt đẫm. Anh cố gắng giữ thăng bằng mà không cần đôi tay. Ít ra là được vài mét. Graziella không bắt anh đánh thức Sofa nữa. Cô ta đã hiểu rằng, với đôi tay bận rộn như thế, anh sẽ chẳng thể có bất kỳ hành động tuyệt vọng nào chống lại cô ta.

– Anh gần đến nơi rồi đấy, – Graziella tuyên bố sau lưng anh. – Nhìn vào trong thuyền xem.

Martial bước thêm một bước. Chiếc Zodiac, được buộc vào một cây dứa dại bằng sợi dây dài chừng hai mét, bị sóng nhồi lắc liên tục. Thoạt tiên, Martial nhìn thấy hai chiếc can hai mươi lít đựng xăng đặt cạnh động cơ.

Rồi anh nhìn thấy Liane.

Cô nằm dài ở đáy chiếc xuồng hơi. Bị nhét giẻ vào miệng, hai tay và hai chân bị trói bằng sợi dây sắt mềm.

Còn sống.

Martial quay lại, mắt vằn lên giận dữ.

– Cô đã làm gì cô ấy?

Mắt Graziella quắc lên.

– Anh bắt đầu nhận ra đây không phải trò chơi phải không? Một lão già Cafre, một bà già Zoreille, xét cho cùng, anh không đếm xỉa đến cái chết của họ. Nhưng hai con người yêu dấu bé nhỏ của anh…

Martial giận run lên. Anh cố kiềm chế và lại quay nhìn chiếc Zodiac. Ánh mắt trống vắng, Liane nhìn anh chăm chăm như thể khó khăn lắm mới nhận ra anh.

Cô hoàn toàn trần truồng. Làn da phồng rộp như thể kẻ tra tấn đồi bại đã bắt cô phải chịu đựng hàng trăm vết bỏng, tất cả đều ngoài da, nhưng không chừa một xăngtimét nào trên cơ thể. Một kẻ tra tấn có lẽ đã ưu tiên say mê một số bộ phận: hai bàn chân đen đúa như bị tra tấn bằng que sắt nung đỏ, hai cổ tay bị lột da sống, khoảng giữa hai chân trơn nhẵn và hồng tía, như thể bị bào mòn vì cọ xát với vô vàn nhân tình tiếp nối nhau.

Graziella chen vào giữa Martial và vợ.

– Anh nói đúng, sẽ thật đáng tiếc nếu Liane không được tận hưởng cảnh tượng này. Dù sao thì cô ta cũng cố sống sót chỉ để được gặp lại con gái. Cô ta rất xứng đáng được hôn thi thể nó.

Ngón trỏ của Graziella lại siết cò khẩu Hämmerli.

– Lần cuối cùng, Martial, tôi muốn anh giới thiệu Sofa với tôi.

– Cô biến đi!

Theo bản năng, Liane cựa quậy trong chiếc Zodiac. Graziella không thèm nhìn đến cô.

– Martial, đúng là không thể giao phó một đứa trẻ cho anh. Hóa ra cái chết của Alex không dạy cho anh điều gì sao?

Martial không kịp có bất kỳ cử chỉ nào. Ngón trỏ của Graziella đột ngột gập lại. Từ khoảng cách chưa đầy một mét, cô ta đã nhắm thẳng vào tim Sofa.

Ba tiếng nổ vang lên, chìm trong tiếng sóng vỗ. Ba vết đạn xé rách lớp vải. Gần như ngay lập tức, mảnh vải đẫm máu.

Rồi đến lượt ngón tay, cổ tay, ống tay áo của Martial nhuộm đỏ. Một giây sau, máu long lanh ở khóe mắt đang ngập trong hằng hà sa số những tia đỏ rực của anh.

Ánh mắt của một kẻ điên. Một cơn cuồng nộ tuyệt đối.

Hoảng hốt, Martial ôm chặt cái xác bé nhỏ vào ngực.

Graziella vẫn thản nhiên, tay chĩa mũi súng ra phía trước.

– Josapha đã đi gặp Alex. Mạng đổi mạng, Martial ạ, chúng ta không thể làm gì được. Phải hy sinh con bé để anh hiểu ra. Hiểu thế nào là điên cuồng vì đau đớn và say báo thù.

Chương 48

Thứ Hai

Ngày 1 tháng Tư năm 2013

16h23

Ông chủ hãng ITC Tropicar giống như một người làm chứng cho hôn lễ bị gọi đến gấp. Sơmi nhàu nát, cà vạt nới lỏng và mồ hôi loang dưới cánh tay.

– Còn may là khách hàng gọi cho tôi vì có vấn đề về…

Christos không nghe. Gã này là một cái cối xay gió biết nói, một thương nhân tưởng rằng mình được giao sứ mệnh kết nối xã hội. Christos đi về phía chiếc Clio màu xám, không có ý tưởng gì về thứ ông sẽ phải tìm trong chiếc xe mà Bellion đã bỏ lại. Một cục chua chát vẫn nghẹn trong cổ họng. Một kẻ đã đâm chết ba người vô tội và kẻ đó không phải là Martial Bellion. Lúc này ông tin chắc điều đó.

– Còn may là tôi biết đếm đến bảy, – ngài Tropicar nói tiếp. – Không tồi, phải không, một chiếc xe tự quay về nhà một mình. Nhất là xe của một kẻ giết người.

Ông ta suýt nghẹt thở vì một tràng cười khoái trá.

Như thể ngượng ngùng, mặt trời giấu mình sau đám mây duy nhất bay lạc trên vùng phá. Một vùng bóng mờ xanh lục khiến sắc tím đã bị phai nhạt trong căn phòng của người cho thuê xe, cánh cửa trượt bằng sắt và dãy xe cùng chủng loại càng trở nên nhớp nhúa.

Ngài Tropicar ra sức ba hoa. Ông ta phân tích lốp xe của chiếc bán tải Mazda của văn phòng cảnh sát đậu ngang bãi đỗ xe. Đất đỏ vẫn lưu dấu những vết trượt căng thẳng và một cú phanh đột ngột.

– Vẫn còn may là phanh xe chịu được đoạn dốc, thiếu úy ạ. Ông đã có thể tự giết mình đấy. Tôi biết một gã từng thuê chiếc Laguna để leo lên Salazie, và sau cú ngoặt thứ năm đã…

Christos túm lấy cà vạt của gã cho thuê xe.

– Im ngay! Hiểu không? Mở cửa chiếc Clio, đưa cho tôi hợp đồng thuê xe, tất cả những gì anh có về Bellion, và nhất là ngậm miệng lại ngay.

– OK, OK… – Ngài Tropicar lúng búng, miệng há hốc như con cá song.

Ông ta lật đật đi về phía tòa nhà màu tím dùng làm văn phòng.

16h27

Christos lục tìm trong hộp đựng găng, giữa những chiếc ghế, dưới tấm thảm lót sàn.

Chẳng có gì. Không một dấu vết nào. Chỉ có cát của Réunion, đủ loại, đủ màu, từ trắng đến đen.

Mà ông có thể hy vọng điều gì khác chứ? Ông sẽ quay lại, ông hoặc một người khác, với một chiếc đèn Polilight và những chiếc ống nghiệm, nhưng phân tích khoa học có thể tiết lộ điều gì ngoài việc Martial Bellion và con gái đã để lại dấu vân tay, dép xỏ ngón của họ đã mang theo những hạt cát và nếu có đủ phương tiện, nhờ những hạt cát đó ta có thể dựng lại một tấm bản đồ chi tiết về mọi di chuyển của họ trên đảo. Việc đó có giúp cho cuộc điều tra tiến triển được chút nào không?

Ngài Tropicar quay lại với một mớ giấy xanh lục và xanh lơ trên tay. Ông ta quan sát Christos đang xem xét chiếc xe, tò mò và ngưỡng mộ.

– Anh đừng động vào bất cứ thứ gì, – viên thiếu úy bảo anh ta trong lúc chui ra khỏi chiếc Clio. – Các đồng nghiệp của tôi sẽ qua đây xem xét các loại cát và các dấu vân tay trong xe.

– Vẫn còn may. Hợp đồng có ghi: Phải trả lại chúng tôi chiếc xe sạch bong.

Cười khoái trá.

Trong chuỗi những cử chỉ ngu ngốc không giúp đẩy nhanh được tiến độ điều tra, Christos những muốn tống cho ông ta một quả đấm vào mặt. Tuy nhiên, ông đành chỉ buông thõng hai tay. Một kẻ giết người đang tự do dạo chơi. Ông không có chỉ dẫn nào cả. Ông phải báo cho năm đứa trẻ rằng mẹ chúng đã chết. Tất cả các vị thánh thần của tất cả các tôn giáo trên thế giới hiện diện trên đảo không đếm xỉa đến điều đó. Họ…

Mặt trời đột nhiên hiện ra, khiến một loạt thùng xe sáng lên lấp lánh. Ngài Tropicar ưỡn ngực tự hào trước dải Ngân hà được cọ sạch bóng bằng giẻ lau da sơn dương. Chỉ có chiếc Clio của Bellion là lấm bẩn. Xỉn màu. Bụi bặm. Nhất là cửa kính xe. Những tia nắng mặt trời xuyên qua và soi rõ các vết bàn tay, ngón tay.

Christos sững người, ngạc nhiên.

Như thể một trong những vị thần, bị bật lò xo cao quá đầu những vị khác, đưa ngón tay trỏ làm hiển hiện sự thật, nhằm thuyết phục con mọt ẩm khốn khổ không tin đạo đã lăng nhục mình.

Trên cánh cửa lái, mấy từ hiện lên như được viết bằng lửa. Hư ảo, gần như không có thật.

Hẹn gặp

Vịnh Thác

Ngày mai

16h

Đến cùng con bé

Chương 49

Thứ Hai

Ngày 1 tháng Tư năm 2013

16h28

Tôi chạy nhanh hết mức có thể. Ở giữa cánh đồng mía còn khó nhìn hơn cả trong lớp sương mù trên núi lửa, nhưng tôi không chậm lại. Tôi đưa tay rẽ những thân cây đang đập vào mặt và đôi chân trần của tôi.

Tôi nhớ lại lời ba, ba đánh thức tôi ngay trước khi ra đường lớn.

“Chạy đi, con yêu, chạy vào cánh đồng, thẳng trước mặt, và cố gắng đi theo tiếng ôtô, nhưng đừng bao giờ để bị nhìn thấy. Con hãy nhắm vào tháp chuông nhà thờ để định hướng. Con không được đi lên hoặc đi xuống, hãy cố gắng luôn ở trên một độ cao để không bị lạc. Người phụ nữ che ô, con nhớ không, Sofa, con phải đến được chỗ người phụ nữ che ô. Sẽ có người ở đó. Nhiều người. Con sẽ được cứu.”.

Tôi đã khóc rất nhiều.

Tôi đã biết ngay từ đầu. Ba nói dối tôi.

Tôi sẽ không bao giờ gặp lại mẹ nữa. Thế nhưng ba lại nói mẹ đang chờ tôi ở đó, gần những vách đá đen, ngay bên kia đường.

Ba liền quỳ xuống trước mặt tôi. Như tôi vẫn thích. Rồi ba bắt đầu nói rất nhanh, gần như không thở.

“Con nói đúng, con yêu, mẹ con đang ở bên kia đường. Nhưng có một điều ba không nói với con. Có một người phụ nữ khác đang đợi chúng ta. Một người mà ba con đã yêu, lâu rồi, mẹ của Alex, con biết đấy, người anh trai đã chết của con. Cái chết của Alex đã khiến bà ấy rất đau khổ, và bà ấy trở nên dữ tợn, rất dữ tợn. Giống như những mụ phù thủy trong truyện của con, giống như bà Kalle, con hiểu không, Sofa? Thế nên con phải giúp ba mẹ. Con là công chúa của ba, phải không con yêu?”.

Tim tôi thắt lại, không thốt nên lời.

“Con là công chúa của ba, đúng hay không?

“Đ… đúng.”

“Thế thì con phải chạy, Sofa ạ, con phải chạy đi báo cho bà tiên che ô, người sẽ bảo vệ chúng ta. Con phải chạy nhanh hết mức.”

Con không còn tin vào các bà tiên nữa, ba ạ.

Thế nhưng tôi vẫn chạy, chạy nhanh hết mức đôi chân có thể chịu nổi. Bởi vì lần này thì tôi tin.

16h29

Ba cành ổi nằm chỏng chơ trên đá cuội, tan nát. Chất lỏng màu đỏ nhớp nháp chảy ra từ những quả ổi gần như được rửa sạch ngay nhờ bọt sóng liếm vào đá. Bên cạnh những cành ổi, một chiếc chăn vải màu be rơi xuống, như thể bị bỏ rơi bởi một bóng ma hoảng sợ trước ba phát súng. Cành thứ tư, dày hơn, được bao bọc vụng về bằng đám lá mía và lá dứa tạo thành hình một đứa trẻ, đã lăn ra cách đó vài mét.

Graziella cố nén nỗi căm thù bùng nổ. Khẩu Hämmerli vung vẩy trên tay.

– Con bé đâu?

– Ở nơi an toàn, em yêu ạ…

Graziella bước lên trước. Họng súng đặt cách ngực vài xăngtimét. Lớp phấn nền màu nâu đỏ trên khuôn mặt ngấn nước mắt và nếp nhăn trông giống như lớp hóa trang kiểu chiến binh. Cô ta cố gắng bớt căng thẳng, kiểm soát tình hình và bản thân.

– Vở diễn Grand Guignol của anh là ý gì thế?

– Tôi phải đến cùng với một thứ để đánh đổi lấy Liane, như cô đã yêu cầu. Nhưng cô tưởng tôi ngu đến nỗi giao Sofa cho cô sao? Chỉ cần con bé ở cùng tôi càng lâu càng tốt, hẳn là cô đã nghe đài, theo dõi vụ truy bắt tôi được tường thuật trực tiếp. Nếu tôi giao Sofa cho cảnh sát, chắc hẳn cô sẽ biết ngay lập tức, tất cả các phương tiện thông tin đại chúng sẽ tự hào thông báo chuyện đó.

Graziella phá lên cười gượng gạo.

– Thật là cảm động quá! Và cũng rất nực cười nữa. Như thế, chắc là con bé không ở xa đây. Với đôi chút may mắn, tôi có thời gian để thủ tiêu cả hai người rồi làm một vòng với chiếc 4×4 để đuổi bắt nó.

Trong một khoảnh khắc, Graziella đưa mắt nhìn sang chiếc Zodiac. Lần này Martial không chần chừ. Anh đột ngột vung tay ra trước và bằng một cú gạt tay, anh đập được khẩu súng khiến nó bay ra xa hai mét.

Khẩu súng mắc kẹt giữa hai hòn đá.

Graziella buột ra một tiếng rủa. Martial đẩy cô ta thật mạnh. Anh đã nhìn thấy khẩu súng Hämmerli, anh lao đến, xóa tan khoảng cách hai mét bằng ba bước nhảy. Anh cúi xuống, bàn tay đặt lên khẩu súng. Quay lại và chĩa súng. Ả điên này sẽ…

Mặt trời biến mất sau một mặt trăng đen.

Đó là hình ảnh cuối cùng anh nhìn thấy. Một giây sau, hòn đá đen mà Graziella cầm bằng cả hai tay đã lao vào thái dương anh.

16h31

Bà tiên che ô!

Bà đang đứng đó, trước mặt tôi, tôi nhìn thấy chiếc ô lớn màu xanh lơ phía trên những thân cây.

Tôi gần đến nơi rồi!

Đó là một cái dù, ba đã bảo tôi thế, không phải là cái ô!

Bà tiên xanh lơ không nhìn thấy tôi, bà giữ yên đôi mắt và nụ cười dịu dàng của người mẹ đang tha thứ.

Tôi vẫn tiếp tục gạt những thân mía. Chúng làm tôi đau, như thể tôi phải bơi trong một biển tảo sắc, nhưng bây giờ cây đã thưa hơn, tôi nghĩ mình sắp đến đầu cánh đồng.

Tôi có thể chạy nhanh hơn nữa. Tôi nghe thấy tiếng động trên đường, nhìn thấy những ngôi nhà phía xa, ba đã bảo tôi phải túm lấy người đầu tiên mà tôi nhìn thấy và nói rằng tôi tên là Josapha Bellion.

“Chỉ cần tên của con thôi,” ba nói với tôi. “Điều đầu tiên người đó làm sẽ là gọi cảnh sát.”

Tùy ba thôi, ba ạ. Nếu ba tin rằng cảnh sát chiến đấu với phù thủy giỏi hơn các bà tiên.

Sofa sẽ không bao giờ có câu trả lời.

Bất chợt, con bé vượt qua bức mành mía cuối cùng, hai mắt nhìn đăm đăm vào chiếc dù xanh lơ và vàng. Chưa khi nào con bé có thể nghĩ rằng cánh đồng mía sẽ dừng phắt lại để nhường chỗ cho dòng dung nham.

Chân phải con bé vấp phải đống xỉ than. Sofa mất thăng bằng. Đến lượt chân trái con bé vướng vào một khối đá túp.

Con bé lăn tròn nhiều mét. Trong khi nhìn thấy bà tiên xanh lơ và chiếc dù quay tròn trên trời, giống như một người làm xiếc trên dây thách thức hiện tượng không trọng lực, con bé cảm thấy toàn bộ thân thể bị xé rách trên tấm đăng ten bằng đá đen sắc nhọn.

Con bé không kịp khóc. Thậm chí không kịp đau.

Đầu nó va vào một thân cây gầy guộc cố mọc chen giữa những kẻ hở chật hẹp trong đống dung nham nguội.

Chương 50

Thứ Hai

Ngày 1 tháng Tư năm 2013

16h32

Hẹn gặp

Vịnh Thác

Ngày mai

16h

Đến cùng con bé

Năm dòng với mười hai từ quay quắt trong đầu Christos.

Một bàn tay vô danh, chắc hẳn là tay Martial Bellion, đã cố gắng xóa bỏ lời nhắn viết trên kính cửa lái của chiếc Clio màu xám bằng cách vụng về xoa lớp bụi trên kính, nhưng khi nhìn xuyên qua, dưới ánh mặt trời, từng chữ cái vẫn hiện lên rất rõ ràng. Ngón tay viết chúng đã dành thời gian để nhấn mạnh từng nét thẳng, từng nét cong, từng dấu chấm.

Nét chữ tròn và căng thẳng.

Ngài Tropicar vẫn đứng bất động với năm tờ biên lai cho thuê xe trên tay. Ông ta cũng đọc từng từ trên cửa xe. Viên cảnh sát trước mặt ông ta có vẻ căng thẳng đến nỗi ông ta nghĩ nên làm không khí hạ nhiệt.

– Còn may là tôi đã nhận ra chiếc xe của kẻ giết người hàng loạt trước khi đưa nó đến cửa hàng rửa xe Car Wash.

Tiếng cười khùng khục tắt ngấm trong cổ họng ông ta. Christos không có phản ứng nào, dường như ông không nghe thấy. Tropicar không nài thêm. Chuyên nghiệp. Cùng với hài hước, hai phẩm chất khác của một thương gia giỏi là chiến thuật và tâm lý…

Christos bước lại gần kính cửa xe, tập trung.

Hẹn gặp

Vịnh Thác

16h…

Theo bản năng, ông nhìn đồng hồ đeo tay: 16 giờ 33 phút.

Ai có thể hẹn gặp Bellion?

Christos dán mắt vào cửa kính với hy vọng vô lý là tìm ra được một dấu hiệu khác. Mặt trời xuyên qua kính thiêu đốt võng mạc ông. Tuy nhiên, giải pháp đã nằm trong tầm tay. Năm dòng chữ này chắc chắn là đủ để hiểu rõ nguồn gốc của loạt án mạng.

Đến cùng con bé

Christos cảm thấy chới với. Toàn bộ các mảnh ghép đang ở đó, trước mắt ông, và ông không thể ghép chúng lại. Nếu là Imelda, hẳn cô đã làm được.

Cô chết vì điều đó và ông không thể báo thù cho cô.

Christos lại nhìn đồng hồ, ông bỏ cuộc. Thời gian đang chống lại ông, giống như trong trò chơi tốc độ, khi ta nhất thiết không nên cứng đầu cứng cổ cố tìm ra giải pháp cho một vấn đề không thể giải quyết ngay.

Christos đọc lại lời nhắn lần cuối. Không biết quyết định điều gì khác, ông có một điểm hẹn, có thời gian, có danh sách khách mời. Ông phải báo cho Aja. Bàn tay ông căng thẳng tìm điện thoại.

Mọi chuyện diễn ra trong những giây tiếp theo. Thật kỳ quặc, chính những ngón tay ông đã quyết định, chứ không phải ông, nhiều năm sau, ông vẫn nghĩ như thế mỗi khi nhớ lại câu chuyện.

Những ngón tay lục lọi trong túi quần vải, tránh gói cần sa và thọc xuống sâu hơn. Khi nắm được chiếc điện thoại, chúng sượt qua một tờ giấy gấp nhỏ. Ngón cái và ngón trỏ cùng hợp tác để lấy ra từ trong túi của Christos bản in email mà Graziella Doré đã gửi từ Maurice, một trang giấy in màu đỏ nhạt. Ánh mắt ông lướt qua logo mờ mịt của khách sạn Blue Bay, bảy cái tên của những người Créole bị mờ mất một nửa, và ngay bên dưới, những chữ cái viết hoa được chụp lại, ghi tên, địa chỉ, số điện thoại và chữ ký của Graziella Doré.

Nét chữ tròn và căng thẳng.

Graziella Doré

3526 Blue Bay, đường Link Maurice

+ 230 248 1258

Tim Christos đập nhanh hơn.

Ông lần lượt xem xét từng chữ cái trong năm dòng chữ viết trên cửa kính chiếc Clio, rồi so sánh với những chữ cái mờ nhạt trong tên riêng.

Vịnh Thác

Graziella

Cảm giác bình thường, ông không hề có khái niệm nào về thuật xem tướng chữ… nhưng không thể nghi ngờ gì nữa: Trên cửa kính chiếc Clio cũng như trong mail, các chữ “e” và “a” có cùng hình dạng. Một vòng xoắn mở như xoáy ốc.

Một cái đinh ốc không có điểm kết. Một chiếc cầu thang xoáy về hướng điên cuồng.

Ông chủ hãng xe thuê kinh ngạc quan sát Christos bỗng bồn chồn như một nhà kinh doanh bãi biển giẫm phải con sứa, ông vặn người, lôi điện thoại di động ra, bấm phím rất điêu luyện, rồi gào to đến nỗi lũ tắc kè hoa trên rặng phi lao cũng phải rơi xuống:

– Aja? Cháu nghe thấy không? Christos đây. Chúa ơi, chúng ta bị bịp ngay từ đầu! Bellion chẳng liên quan gì cả. Chính vợ cũ của anh ta, Graziella Doré, đã điều khiển chúng ta ngay từ đầu.

– Chờ đã, chú Christos, chú nói chậm thôi. Cô ta chui từ đâu ra thế, cháu tưởng cô ta đang ở Maurice?

– Chết tiệt, Aja, lần này cháu tin chú đi. Vịnh Thác. Cử toàn bộ cảnh sát mà cháu có đến đó đi. Có lẽ còn chút cơ may cứu được họ.

– Cháu không hiểu gì cả, chú Christos. Cứu ai?

– Cứu Martial Bellion và con gái! Nghe chú này, chết tiệt, đó là một cái bẫy khốn kiếp. Graziella đã kéo họ sang bên kia đảo chỉ vì một lý do duy nhất. Hạ sát họ! Đó là mục đích duy nhất của toàn bộ màn xiếc này. Hạ sát cả hai giống như cô ta đã giết Liane Bellion.

Chương 51

Thứ Hai

Ngày 1 tháng Tư năm 2013

16h35

Martial nằm co quắp trong lòng chiếc Zodiac, thái dương bết máu; tiếng vo vo khó chịu bao trùm những ý nghĩ tản mát trong đầu anh. Trí nhớ của anh nổ lẹt đẹt thành những chớp ảnh, tái tạo lại những phút vừa qua như trong máy hoạt nghiệm hóa học.

Anh bị bất tỉnh trong một lát, vừa đủ thời gian để Graziella vứt hòn đá bazan rồi trói chân tay anh bằng sợi dây sắt mềm cất trong cốp chiếc xe 4×4. Khi anh ngơ ngác tỉnh dậy, vợ cũ của anh đã gí khẩu Hämmerli vào gáy, ra lệnh cho anh bò ra tận chiếc xuồng mà không hề giúp đỡ anh; chỉ đứng giạng chân trên lớp đá cuội, quan sát từng động tác vặn vẹo của anh với vẻ tàn ác của một đứa trẻ tra tấn con giun đất. Cuối cùng, anh cũng trèo được lên xuồng bằng cách chúi đầu vào trước; quần áo anh chìm trong vũng nước biển ấm lẫn máu đọng giữa những gờ nhựa.

Liane…

Cô ở bên cạnh anh, cổ chân và cổ tay bị trói, tay quặt ra sau lưng, hoàn toàn trần truồng trừ cái miệng bị nhét giẻ.

Bị bỏng nặng. Còn sống…

Trong khi Graziella cởi dây buộc, đến lượt Liane bò trong vũng nước ngầu đỏ, vụng về đến sát Martial, áp người vào ngực anh. Cô đưa mắt hỏi câu hỏi duy nhất quan trọng với cô: Sofa đâu?

Martial trả lời bằng giọng dịu dàng, gần như thì thầm, để không đánh động Graziella:

– Sofa ổn, Liane ạ. Con được cứu rồi.

Graziella bước lên chiếc xuồng hơi rồi giật cần khởi động. Cô ta chăm chăm nhìn cặp vợ chồng tù nhân, không thèm để ý đến những cử chỉ vuốt ve thân mật của họ.

– Tôi sẽ đến thăm kho báu nhỏ của các người sau. Phải có ai đó chăm sóc con bé khi các người không còn nữa chứ.

Liane trợn tròn mắt giận dữ. Martial tựa vào thành xuồng ngồi dậy, vừa để Liane yên tâm vừa để gây ấn tượng với Graziella.

– Lúc này Josapha đã đang ở trong tay cảnh sát rồi. Cô không thể chiến thắng trên mọi phương diện đâu.

Graziella phá lên cười rồi nhấn ga chiếc Zodiac. Chiếc xuồng nẩy lên đập vào những con sóng gần bờ nhất. Dữ dội nhất. Liane và Martial mất thăng bằng ngã dúi vào nhau.

– Sự ngây thơ của anh gần như khiến người ta cảm động, Martial ạ. Anh tưởng thế này là thoát sao? Anh vẫn chưa hiểu sao? Chính anh là người bị cảnh sát truy tìm! Chính anh đã giết ông già Rodin khốn khổ, đã cắt cổ bà Chantal Letellier. Chính anh đã thọc dao vào tim con mụ da đen tò mò đó. Anh là tội phạm duy nhất, Martial ạ, phải nhắc điều đó với anh bao nhiêu lần đây? Thử tưởng tượng người ta sẽ không bao giờ tìm thấy xác anh và cả xác vợ anh. Cảnh sát sẽ nghĩ gì? Rằng anh cũng đã đâm chết cô ta và rồi biến mất vào thinh không. Người Créole thích những chuyện sát nhân như thế. Anh sẽ trở nên nổi tiếng. Một Sitarane không bia mộ, kẻ giết người hàng loạt mà người ta không bao giờ tìm thấy xác. Mà Martial Bellion có thật sự đã chết không? Anh sẽ trở thành huyền thoại. Nhiều người Créole sẽ khẳng định đã gặp bóng ma của anh trong rừng…

Ánh mắt Graziella nhìn hút vào mây. Martial siết nắm tay. Anh áp thái dương vào thành chiếc Zodiac để lau chỗ máu vẫn đang rỉ ra. Vách đá chỉ còn là một đường đen mảnh chìm trong cái bóng đồ sộ cằn cỗi của ngọn núi lửa. Họ đã vượt qua những dòng hải lưu đầu tiên và biển đột nhiên trở nên yên ả hơn.

– Bây giờ thì các người đã hiểu ra hoàn cảnh chưa? – Graziella hỏi tiếp.

Cô ta im lặng một lát, rồi đóng sâu chiếc đinh.

– Martial tội nghiệp, một lần nữa, anh lại lựa chọn sai. Nghĩ cho cùng, giết con gái anh cũng không trả lại Alex cho tôi được. Nhưng khi các người không còn nữa tôi có thể đến thăm con gái Sofa bé nhỏ của anh. Thậm chí tôi còn có thể đề nghị được nhận nuôi cô bé mồ côi hoảng loạn đó, thật là một cử chỉ hào phóng, ai có thể từ chối giao cho tôi con gái của chồng cũ chứ?

Martial lưỡng lự không biết nên trả lời, hay gào lên một tràng sỉ nhục. Vô ích. Anh biết, Graziella chỉ chờ có thế. Anh đành nhìn đăm đăm vào vợ cũ hồi lâu, thách thức cô ta bằng ánh mắt với toàn bộ những gì là nam tính còn sót lại. Cuối cùng, anh nhẹ nhàng quay sang bên cạnh, hôn Liane với sự dịu dàng vô bờ bến, hôn lên những phần da ít bị rộp nhất. Đôi mắt, đôi vai, phần trên hai cánh tay, vùng trên ngực.

Graziella không phản ứng. Cô ta chỉ quan sát họ bằng ánh mắt xa vắng, bàn tay phải bấu chặt bánh lái chiếc xuồng.

Martial vẫn tiếp tục. Anh xuống thấp hơn và dùng đôi môi làm ướt hai bầu vú nâu sạm của Liane, lướt trên vùng bụng đầy những vết sẹo đỏ au, những ngấn thịt tím tái, những khoảng da chết, liếm lên những vết thương giống như một con mèo làm lành vết thương bằng chiếc lưỡi thô ráp. Dần dần, hơi thở của Liane chuyển thành tiếng rên khàn đục qua lớp vải nhét trong miệng.

– Thôi trò ngu ngốc của anh đi, Martial.

Anh không dừng lại mà tiếp tục thám hiểm sâu hơn bằng miệng, dịu dàng gấp đôi. Giữa hai đùi, làn da của Liane chỉ còn trơ thịt. Martial xuống đến đó. Cơ thể vợ anh run rẩy sau mỗi nụ hôn.

Chiếc Zodiac dừng lại giữa biển. Graziella chĩa mũi súng Hämmerli.

– Được thôi, anh muốn chơi hả, Martial? Thế thì ta cùng chơi! Luật chơi rất đơn giản, tôi sẽ nhắm chính xác chỗ nào mà anh động vào trên da cô vợ yêu của anh. Anh hiểu không? Nếu đó là cánh tay, cẳng chân, bàn tay, cô ta sẽ sống sót thêm vài phút. Ngược lại, nếu ở chỗ khác…

Trong giây lát, Martial đánh giá sự quyết tâm trong ánh mắt của Graziella. Anh nhớ đến ba viên đạn bắn thẳng vào tấm chăn được cho là quấn kín Sofa đang ngủ.

Anh lùi lại.

Chiếc Zodiac lại chạy tiếp.

Trong nhiều giây đằng đẵng, họ lặng lẽ rời xa con đường ven biển.

16h41

– Cô định đến Maurice bằng chiếc xuồng hơi này sao?

Graziella thích thú trước câu hỏi của Martial.

– Maurice cách đây một trăm bảy mươi kilômét, gần ba giờ chạy xuồng. Biển êm, thời tiết biển không có gì đáng yên tâm hơn. Sẽ là một chuyến đi dạo thú vị. Trở ngại thực sự duy nhất là phải tích trữ xăng để đổ cho xuồng trên đường chạy. Ngoài ra, do lỗi của anh, hôm qua tôi đã phải đi một vòng, ngay sau khi anh bắt đầu trốn chạy. Với kế hoạch Papangue, tôi hiểu cảnh sát sẽ đến đảo Maurice để hỏi han tôi. Ba giờ chạy xuồng… Tôi đã hẹn họ vào tối muộn để có thời gian quay trở lại, đi máy bay thì e là không được kín đáo lắm, rồi vài giờ sau, xong vụ hỏi cung ở Blue Bay với một gã cảnh sát của lãnh sự quán, tôi lại quay lại trong đêm. Chiếc 4×4 chờ tôi ở vịnh Thác. Tôi không muốn để các người một mình quá lâu, với từng ấy cảnh sát theo bén gót, và nhất là tôi phải thay đổi nhà tù cho vợ anh, từ ngôi nhà ở Saint Pierre đến địa điểm nhìn ra biển cách đây hai bước chân. Chúng ta đã có hẹn rồi mà… Để lôi kéo anh, tôi phải đảm bảo con mồi của tôi sống càng lâu càng tốt.

Martial đau khổ khi tưởng tượng ra cảnh địa ngục mà Liane đã phải trải qua. Lúc này cô đang tránh không áp sát vào anh mà tựa người vào chiếc Zodiac. Làn da nâu phồng rộp, lấp lánh bọt biển, giống như lớp nhựa vá víu của một con búp bê dành cho người lớn.

Graziella chăm chăm nhìn về phía chân trời, như thể đã thấy đảo Maurice.

– Đương nhiên, người làm ở Blue Bay không biết tôi đang ở đâu, nhưng họ được yêu cầu phải chuyển tiếp tất cả các cuộc gọi vào điện thoại di động của tôi. Dù tôi ở Maurice hay ở Réunion, mọi việc vẫn không có gì thay đổi, chỉ cần một chiếc iPhone là đủ để gửi đi bất cứ tài liệu chính thức nào. Viên cảnh sát đã hỏi tôi qua điện thoại mới đây có vẻ ranh ma hơn gã cảnh sát của lãnh sự quán, nhất là tò mò hơn, nhưng cả với gã, tôi cũng đã kể câu chuyện mà gã muốn nghe. Người Zoreille rất thích số phận của những người Créole bị định mệnh vùi dập, đó chính là xu hướng gia trưởng của họ. Chắc là gã đó đang lao vào hướng điều tra về Aloé Nativel khốn khổ. Aloé, anh còn nhớ cô ta không, Martial? Một nạn nhân khác của anh. Nếu không gặp anh, có lẽ ngày nay cô ta đã có một tấm chồng tốt bụng, một căn nhà xinh xắn đầy hoa và nửa tá con.

Aloé? Một nạn nhân khác?

Martial không trả lời, anh cố gắng xua đuổi người tình cũ ra khỏi suy nghĩ. Không phân tán. Anh phải bảo vệ Liane và Sofa.

Anh quan sát chân trời. Họ cách bờ chưa đầy một kilômét. Đường cong của đỉnh Núi lửa vẫn còn rõ mồn một.

– Cô sẽ làm gì chúng tôi?

Graziella nhìn đăm đăm vào chân trời vô tận.

– Anh có nhớ không, Martial, những tuần mà tôi phải ở một mình khi anh đi lặn ở ngoài khơi ấy? Anh kể cho tôi nghe về những thắng cảnh, những sườn dốc nhiều cá trong số những nơi có độ cao chóng mặt nhất thế giới, đôi khi sâu đến hơn trăm mét ở nơi chỉ cách bờ vài chục mét. Tôi đã lắng nghe anh, Martial ạ. Tôi ghi nhớ… Tôi đang chờ thêm một chút đến khi chúng ta ở trên bình nguyên biển thẳm. Tôi không thể để mình gặp phải chút rủi ro nào nếu muốn được chăm sóc bé Sofa, không bao giờ nên để người ta tìm thấy xác hai người…

Graziella nhìn bên thái dương đẫm máu của Martial và những vết thương hở ngoằn ngoèo trên thân thể Liane với vẻ tiếc nuối giả tạo.

– Trừ phi khoảng cách chìm xuống ngắn hơn dự kiến. Công lý của lũ cá mập chóng vánh hơn công lý của con người.

Martial cố gắng kiểm soát từng cử động có thể bộc lộ nỗi sợ hãi. Không mang lại cho Graziella thú vui đó. Anh lại gần Liane hơn nữa, chỉ cách vài xăngtimét giữa làn da trần của cô và lớp quần áo ướt của anh. Hai người vâng theo mệnh lệnh của Graziella, không chạm vào nhau, nhưng mắt họ chìm vào trong nhau, đồng tử họ trộn lẫn vào nhau giống như màu sắc trên bảng màu của một họa sĩ, tâm hồn họ hòa vào nhau, mạnh mẽ hơn sức mạnh của bất kỳ cái vuốt ve nào.

Chừng nào họ còn sống, Graziella không thể làm gì chống lại mối liên kết đó.

Chiếc Zodiac bay trên đại dương lúc triều đứng. Hòn đảo xa dần.

Thế là hết. Họ vĩnh viễn đơn độc.

16h44

Nhiều giây đồng hồ trôi qua, chỉ có tiếng ro ro ầm ĩ từ động cơ chiếc Zodiac. Liane nhẹ nhàng đổi tư thế. Cô tựa người lên hai chân, và sau những cú vặn người đau đớn, cô ngồi dậy, tựa lưng vào gờ chiếc xuồng hơi, như thể tư thế nằm đã trở nên không thể chịu đựng nổi.

Graziella chỉ mỉm cười, nụ cười của một cai ngục độ lượng và lại nhìn chăm chăm ra biển.

Chỉ cần một ánh mắt, Martial đã hiểu ra. Anh đưa mắt nhìn xuống hai bàn tay của Liane bị trói chặt sau lưng đang hé mở.

Anh giấu nỗi ngạc nhiên.

Những ngón tay đang nắm chặt một mũi đá bazan nhọn dài khoảng mười xăngtimét.

Một lần nữa, Liane đưa mắt cầu xin Martial đồng ý. Một lời cầu hôn câm lặng.

Vĩnh viễn.

Trong lúc hoạn nạn, chỉ trong lúc hoạn nạn.

Anh nhìn chân trời, ngọn núi lửa đã biến mất trong làn sương mù, rồi gật đầu. Liane nhăn mặt. Những thớ thịt trên cánh tay cô căng ra. Những vết thương toác miệng, máu chảy ra, nhưng lúc này điều đó không còn quan trọng.

Graziella lập tức nhận ra là có điều gì đó không ổn.

Quá muộn.

Giây lát sau, một tiếng nổ vang lên át tiếng động cơ, tiếp theo là tiếng huýt lanh lảnh dài bất tận của một quả bóng bị xì hơi.

Graziella gào lên, tắt động cơ, chĩa khẩu Hämmerli và dữ tợn gạt Liane ra.

Vết rách trên lớp vải nhựa dài khoảng chục xăngtimét và tiếp tục lan nhanh dưới sức ép của không khí đang thoát ra. Trong vài giây nữa, chiếc Zodiac sẽ chỉ còn là một cái bao bằng nhựa mềm bị kéo xuống đáy đại dương bởi đầu động cơ quá nặng cùng sáu mươi lít xăng.

– Lũ điên khốn kiếp! – Graziella xổ ra.

Đứng trên chiếc Zodiac, cô ta tranh thủ ước lượng khoảng cách đến bờ. Một kilômét, không hơn.

Điệu cười gằn làm đường nét trên mặt cô ta biến dạng. Cô ta cố gắng lấy lại khả năng kiểm soát tình hình.

– Rõ ràng là các người thích giúp tôi. Nói cho cùng, các người chết ở đây hay xa hơn một chút thì cũng thế thôi…

Vết rách tiếp tục xả khí nóng lên da họ. Liane lăn vào Martial trong khi chiếc xuồng nghiêng đi dưới sức nặng của họ. Graziella vẫn giữ thăng bằng, không hề hấn gì.

– Tôi rất nghi ngờ khả năng các người có thể bơi đến tận đất liền khi tay và chân bị trói như thế. Còn tôi, chẳng có trở ngại gì đáng kể… Chẳng cần đi xuồng nữa, tôi sẽ trở về Maurice một cách bình thường bằng máy bay.

Cô ta nhìn sững xuống làn nước xanh ngọc.

– Tôi sẽ hôn Sofa giúp các người.

Trong khi nước bắt đầu tràn lên lớp nhựa mềm nhão của chiếc Zodiac, Graziella xé rách chiếc áo dài, để lộ hai chiếc áo cứu hộ mà cô ta mặc chồng lên nhau; chi tiết cuối cùng để cải trang thành một gã người Malbar to béo.

Lát sau, cô ta chỉ còn một chấm đỏ nhấp nhô giữa đại dương.

16h46

Martial nghẹt thở. Nước đã vào trong miệng anh. Anh khạc ra. Chiếc Zodiac vừa biến mất dưới đáy nước giống như một con sứa khổng lồ trong suốt lạc theo những dòng biển ngầm. Liane bám chặt lấy anh. Anh cảm thấy vùng kín để trần của cô áp vào của anh, nhưng họ không thể giúp nhau. Bị tước mất khả năng dùng tay, cả hai cùng bị kéo xuống đáy biển, không thể cưỡng lại, nhưng họ vẫn kháng cự, tuyệt vọng vùng vẫy đôi chân bị trói chặt như hai chiếc vây cá yếu ớt.

Thân thể họ chạm vào nhau, va vào nhau. Hôn Liane, lần cuối.

Ngay trên mép nước, đôi môi Martial đặt lên má Liane. Không gượng nhẹ, hàm răng anh cắn vào mảnh băng dính giữ chiếc giẻ rồi giật nó ra bằng một cú xoay đầu nhanh và mạnh.

Liane gào lên vì nỗi đau đột ngột, bản năng, gào đến hết hơi. Một giây ngắn ngủi.

Họ bơi cùng nhau. Miệng họ tìm thấy nhau.

Đại dương không thể làm gì được họ nữa, họ hôn nhau đến mãi mãi, chia sẻ ôxy, họ sẽ ngạt thở mà không bao giờ hít thở thứ gì khác nữa. Họ sẽ chết như thế. Cái chết đẹp nhất mà một đôi nhân tình có thể mơ đến.

Họ không nghĩ đến việc cố nổi lên nữa.

Martial đã nhìn thấy ánh sáng của cõi trên, một bàn thờ tang với những bức tường bằng san hô lóng lánh.

Trong khi anh để mặc mình chìm đi, cái cắn của Liane khiến anh giật mình. Ánh mắt họ giao nhau lần cuối. Liane ngước mắt lên. Một mét nước ở trên đầu họ.

Martial cảm thấy nước len lỏi, tràn vào não anh, tưới vào đó những ảo giác cuối cùng. Bây giờ, anh đang được vây bọc trong san hô, không chỉ ở đáy nước, mà cả ở bên trên. Những màu sắc khó tin, cam, đỏ, xanh lơ.

Anh mê sảng.

Liane lại cắn anh đến bật máu, lần này là vào cằm. Đôi mắt cô van vỉ, cô muốn đấu tranh, ngoi lên mặt nước một lần cuối cùng.

Hai cơ thể áp vào nhau, uốn lượn bằng hông giống như hai nàng tiên cá mệt mỏi, họ nhô được đầu lên khỏi mặt nước để hít một hơi cuối cùng.

Cùng nhau.

Liane phá lên cười lanh lảnh và lại cắn vào miệng anh. Anh ngước mắt lên, không hiểu gì.

Xung quanh họ, những thiên thần đang từ trên trời bay xuống.

Những thiên thần lặng lẽ, bay nhờ những chiếc cánh khổng lồ hình chữ nhật sặc sỡ.

Chương 52

Thứ Hai

Ngày 1 tháng Tư năm 2013

17h27

Một dải băng dài màu cam ngăn cách hàng trăm người hiếu kỳ đang lao tới, họ chui ra từ những chiếc chòi dã ngoại, từ làng Núi lửa Sainte Rose, từ con đường ven biển nơi họ vội vàng dừng xe, với góc thảm cỏ bao bọc bởi thân của bốn cây cọ đỏ to như chân voi, trên đó chỉ có ba người.

Martial, Liane Bellion và Aja Purvi.

Nữ đại úy đã cho các cảnh sát khác lùi lại, kể cả những người chấp nhận nhảy từ vùng rào chắn Fouqué, hai ngàn mét trên cao, rồi lao như đại bàng về phía chấm đen nhỏ đang chạy trốn ngoài khơi mà họ nhìn thấy bằng ống nhòm.

Sau này sẽ còn nhiều thời gian để cảm ơn, để bày tỏ tình cảm, để trao huân huy chương và vinh danh cho nền cộng hòa.

Liane quấn người trong một tấm chăn cấp cứu nhưng vẫn run rẩy. Martial thì nhất định vẫn mặc nguyên bộ quần áo ướt, ôm chặt cô trong vòng tay.

– Chúng tôi sẽ đưa hai người đến bệnh viện Félix Guyon ở Saint Denis càng sớm càng tốt, – Aja nói bằng giọng dịu dàng. – Trực thăng đang hạ cánh. Sẽ không…

Liane dường như không nghe cô nói.

– Sofa đâu? Các vị có tìm thấy Sofa không?

Aja đứng lên, bộ áo liền quần bằng vải cao su tổng hợp mở ra để lộ chiếc áo tắm. Cô trả lời nhanh đến nỗi từ ngữ vấp vào nhau:

– Chúng tôi sẽ tìm thấy cô bé, hai người đừng lo. Mọi chuyện đã kết thúc.

Chỉ còn tính bằng giây thôi.

Một đoạn hội thoại nước đôi, một chiếc phao vứt cho thẩm phán… Aja đã làm những gì cô có thể làm. Martial đặt bàn tay trấn an lên vai vợ mình.

– Cô không biết gì, đúng không đại úy? Cô không biết nhiều thông tin hơn chúng tôi sao?

Anh im lặng một lát, như đang tìm cách diễn đạt phù hợp nhất giữa nhẹ nhõm và lo lắng:

– Việc các vị từ trên trời hạ xuống đã là một điều kỳ diệu rồi. Tôi sẽ không yêu cầu các vị lên đó nữa đâu…

Aja mỉm cười. Mái tóc vàng dài của Liane nhỏ nước xuống tấm chăn. Cô trầm ngâm lắng nghe tiếng róc rách của thác nước đằng sau họ. Phía xa, mọi người đang khẩn trương hành động dưới tán cây bàng. Tiếng đóng mở cửa xe, những mệnh lệnh của cảnh sát, những tiếng cười của người lớn và những tiếng hét của trẻ em. Một thứ Hai của lễ Phục sinh không thể nào quên với tất cả những người đi nghỉ.

– Cô có con không, đại úy?

Câu hỏi của Liane khiến Aja bất ngờ.

– C… có…

– Hẳn là mấy ngày nay cô không được gặp chúng nhiều. Chúng bao nhiêu tuổi rồi?

– Năm và bảy tuổi.

Liane gượng cười. Martial đưa tay ra trước mắt cô.

– Hay quá. Chắc là chúng rất tự hào về cô.

Aja cắn môi. Xúc động. Sự thân tình đó khiến cô bối rối. Chúa ơi, Jipé làm gì với chiếc trực thăng của anh ta vậy?

17h31

Đám đông đột nhiên nhốn nháo. Bốn cảnh sát thể hiện vai trò giữ trật tự và kiên quyết giãn những kẻ hiếu kỳ để mở một lối đi chừng một mét. Những chiếc máy ảnh được lấy ra khỏi túi. Những ngón tay giơ ra. Aja chờ đợi nhìn thấy Jipé xuất hiện cùng với hai người khiêng cáng.

Nhầm to.

Laroche!

Giống như một thiên tài biến hình, viên đại tá đã kịp khoác một chiếc áo vest bằng vải lanh, một chiếc quần vải màu be, đi giày moca. Thậm chí có lẽ anh ta đã kịp trả lời ba cuộc phỏng vấn qua radio và dự hai chương trình truyền hình.

Anh ta tránh sang một bên.

Tươi cười rạng rỡ.

Một mũi tên hiện ra sau lưng anh ta. Một mũi tên nhỏ màu vàng với miếng băng lớn như cái bát chụp trên đầu. Nó cắm thẳng vào tim Liane.

– Mẹ!

Sofa lao tới, con bé cầm một bó hoa dâm bụt trên tay. Những cánh hoa tím bị giập nát trên tấm chăn, giữa ngực Liane và ngực con gái. Một loại cây mầu nhiệm mà hai mẹ con gìn giữ suốt đời.

– Chúng tôi đã tìm thấy cô bé trên đống đá mắc ma phía trên đỉnh Sainte Rose, – Laroche giải thích ngắn gọn. – Bị ngất vì đập đầu vào cây, không có gì nghiêm trọng. Chúng tôi đã có thể đến sớm hơn, nhưng cô bé nhất định phải hái một bó hoa trước khi gặp lại hai người.

Liane bật cười căng thẳng.

Sofa cố gắng nói được vài từ, mặc dù ngực bị kẹp trong một chiếc kìm:

– Đó là dành cho bà tiên che dù, mẹ ạ. Chính bà đã cứu chúng ta.

Martial xoa những lọn tóc ngắn hiếm hoi thò ra ngoài lớp băng.

– Con làm tốt lắm, con yêu ạ, lời hứa là lời hứa.

Những chiếc máy ảnh kêu lách tách. Aja lùi ra. Nhường chỗ cho Laroche. Trong vài giờ nữa, những bức ảnh sẽ có trên Facebook và hàng chục blog khác; chúng sẽ góp mặt cùng những phép mầu khác ở nơi đây, gió xoáy, dòng dung nham, sống sót trên biển, kèm theo vật tạ ơn nở hoa dành cho các vị thần bảo hộ trên đảo: cha xứ, cứu hỏa, cảnh sát…

Chỉ rất ít là dành cho cô.

Cô bước về phía thác nước. Đột nhiên cô nhận ra đã nhiều năm cô không ở lại đây, trong góc thiên đường nhỏ này, rằng Jade và Lola chưa từng đến đây, nói cho cùng hai con quỷ nhỏ đó chưa hề biết gì về hòn đảo; rằng cô và Tom không còn dành thời gian đi dã ngoại, tắm biển, đậu xe bên lề đường, hoặc bất cứ việc gì khác… Thời gian trôi quá nhanh.

Lúc này, điều cô mong muốn nhất là được gặp ba cha con, được ôm siết lấy họ, mãi mãi, rồi mang hai đứa trẻ đến nhà mẹ cô ở Fleurimont, trong cung điện bằng sứ của bà, rồi trốn đi cùng với Tom để yêu anh suốt ba ngày ba đêm.

Chương 53

Thứ Hai

Ngày 1 tháng Tư năm 2013

17h33

Những luồng hải lưu đã đưa Graziella đến tận mũi Dữ, gần tận đầu phía Nam của hòn đảo, giữa Saint Philippe và Saint Joseph. Chân cô ta đạp lên một thứ hỗn hợp của cỏ, cát và đá cuội trong khi bàn tay mệt mỏi của cô ta ném lên bờ hai chiếc áo gilê cứu hộ ướt sũng, nặng như những chiếc thắt lưng bằng chì.

Cô ta đổ sụp xuống bãi biển nhỏ xíu bên dưới vách đá bazan. Kiệt sức.

Cô ta chỉ được nghỉ ngơi trong vài giây. Không được mốc lên ở đây. Nếu Bellion và cô ả của anh ta thoát được, toàn bộ cảnh sát trên đảo sẽ đổ theo cô ta.

Cô ta ngước nhìn lên trời và tưởng như lại nhìn thấy cơn mưa dù lượn xoay tròn về hướng những thân người bị trói, giống như lũ chim đuôi chổi vờn xung quanh một con cá chết bị vứt khỏi tàu.

Đi nào, chuồn thôi. Không được mạo hiểm chút nào.

Phía trên cô ta, vài hòn đá lăn dọc theo vách núi. Cô ta rủa thầm, cô ta đã quên những gã người Cafre khốn kiếp và cái bếp lò của họ. Mũi Dữ, vịnh Thác, chân núi Lũng xinh. Cô ta sốt ruột muốn trở về Maurice. Làm sao cô ta có thể sống suốt từng ấy năm trời trên hòn đảo chậm phát triển nồng nặc mùi cà ri và thịt bò xiên nướng đó nhỉ?

Những viên đá khác rơi xuống, nhiều hơn, cho đến khi một giọng nói từ đâu đó vang lên, át tiếng đá rơi:

– Tôi có không ít bạn bè là vận động viên lướt ván trên đảo. Lúc đầu, tôi cũng giống như lũ con gái, kinh ngạc trước những cú mạo hiểm của họ. Thế rồi họ đã giải thích cho tôi rằng khi ta nghiên cứu đôi chút về những dòng hải lưu, nếu ta biết điểm xuất phát của một cơ thể chìm trong đại dương, ta có thể dễ dàng dự đoán chính xác điểm cơ thể đó cập bờ…

Christos bước đến tận mép vách đá nhô ra phía trên bãi biển và Graziella khoảng năm mét. Ông cầm trên tay khẩu súng công vụ và chĩa thẳng vào người đàn bà.

– Tôi có lợi thế so với tất cả các cảnh sát khác là đã đến trước một chút.

Graziella tái mặt. Cô ta vươn cổ về phía vách đá và chỉ nhìn thấy một bóng người to lớn đứng ngược sáng, nhưng đã nhận ra giọng nói của tay cớm thuộc đội cảnh sát Saint Gilles. Ông ta đã biết điều gì? Cô ta nhận ra rằng không còn điều gì gắn cô ta với gã Malbar đã gây ra những vụ sát hại Rodin, bà già Zoreille tóc xanh lơ và cô ả da đen: không còn mũ cát két hay áo dài, không còn lớp mỡ nhân tạo, không còn màu da nâu đỏ vì nó đã bị tan loãng trong đại dương từ lâu.

– Bellion đã kéo tôi đến vịnh Thác. Anh ta nói với tôi rằng…

Tiếng súng bỗng vang lên, sượt qua tai Graziella rồi làm nổ tung ba viên đá cuội ở phía xa.

Cô ta giật mình.

– Ông điên…

Christos cắt ngang bằng giọng mạnh mẽ:

– Không cần mất công đọc lại bài chứng cớ ngoại phạm của bà nữa đâu, bà Doré ạ. Tôi tin rằng đang có một chuyện, nói thế nào nhỉ, một sự hiểu lầm. Tôi có cảm giác bà nhầm tôi với một người khác. Một gã cảnh sát ở Saint Gilles. Bà nhớ không, cái gã mà bà vừa coi là một thằng ngốc ấy? Tôi giống gã ta, đúng thế, nhưng tôi sẽ không dạy bà điều gì đâu, không nên nghi ngờ vẻ bề ngoài…

Christos cúi xuống và thoải mái ngồi lên mép vách đá nhô ra trên bãi biển nhỏ, khẩu Sig Sauer vẫn nhắm xuống bên dưới.

Graziella lùi lại. Cô ta đang là tù nhân.

Vách đá xám và thẳng đứng giống như bức tường nhà tù và gã cảnh sát đang cúi xuống từ một chòi canh.

– Nhưng tôi quên chưa giới thiệu, tôi là chồng của Imelda Cadjee. Bà nhớ không, ở Tuyến Thiên đường, người phụ nữ mà bà đã vứt xuống bãi rác công cộng sau khi đâm một dao vào tim.

– Ông điên rồi, ông…

Graziella quả quyết bước về phía con đường nhỏ trồng sắn màu hạt dẻ uốn vòng quanh vách đá.

– Bà sẽ rơi vào tay một cảnh sát, bà Doré ạ, anh ta sẽ giao bà cho tòa án để đảm bảo bà được xét xử công bằng. Nhưng ngược lại, một gã khốn khổ vừa mất người vợ mà anh ta yêu thì…

Ông nhắm thẳng vào trán người đàn bà. Graziella kinh hoàng, không nhúc nhích nữa. Cô ta không đọc được điều gì trong mắt Christos, không sợ hãi, không căm thù, không quyết tâm, chỉ có sự trống rỗng. Cô ta hiểu rằng mình chẳng có nghĩa lý gì với ông, sẽ chẳng có sự dọa dẫm hay mưu mẹo nào có tác dụng hết. Ông ta không quan tâm. Chẳng có gì để đánh đổi. Ông ta đã mất tất cả. Ông ta sẽ bắn.

– Tôi sẽ cho bà một ân huệ, bà Doré ạ. Nói cho cùng, tôi tin rằng Imelda sẽ không thích tôi hạ bà như thế này. Cô ấy thông minh đến khó tin, nhưng cũng giống như những người dân trên đảo này, cô ấy tin như đinh đóng cột vào tất cả những chuyện mê tín, những đồ cúng lễ, những lời cầu nguyện, tôn trọng người chết, tất cả những thứ đó, bà hiểu không? Bà có thuộc bài kinh nào của người Cafre không, bà Doré?

Graziella im lặng, chỉ khẽ lắc đầu.

Vẫn nhìn xoáy vào cô ta, Christos đặt khẩu súng xuống bên cạnh và lấy gói cần sa trong túi ra. Ông thong thả cuốn một điếu thuốc, châm lửa rồi mới nói tiếp:

– Không à? Bà không bao giờ có điều gì cần cầu xin các vị thần Cafre sao? Vậy thì tôi sẽ thử đọc cho bà một bài. Bằng trí nhớ thôi. Tôi không hứa gì với bà đâu, nhưng gần như tối nào tôi cũng nghe lũ nhóc Dorian, Joly và Amic đọc nó ở chân giường. Ba đứa trẻ đó là con của Imelda Cadjee. Bà có thể cảm ơn những đứa trẻ Cafre đó về khoảng thời gian tạm hoãn ngắn ngủi này, bà Doré ạ. Để cho bà có một cái mốc, bài đó kết thúc bằng một câu đại loại như “Mé tir anou dann malizé”, nghĩa là “Nhưng hãy giải thoát chúng con khỏi điều xấu xa”, có thể dịch để bà hiểu như thế.

Christos lại chĩa khẩu súng về phía hai con mắt sửng sốt của Graziella, rồi bắt đầu ngâm nga:

Aou, nout Papa dann syèl Amont vréman kisa ou lé

Fé kler bard’zout out royom, Fé viv out volonté

Bài kinh hòa nhịp theo những suy nghĩ của Christos.

Một cảnh sát có thể phải chịu bao nhiêu năm tù nếu hạ gục một ả sát nhân không có vũ khí? Cho dù có là ả sát nhân tồi tệ nhất? Vài năm? Có thể ít hơn nếu tính cả thời gian hoãn xử và các lần giảm án…

Partou toultant parèy dann syèl

Donn anou zordi zourpouzour

Nout manzé pou la vi.

Ông rít một hơi thuốc. Ở tù sẽ là cái cớ tốt nhất để không phải có mặt vào ngày cơ quan bảo trợ xã hội của đảo đến thu hết đồ đạc trong căn nhà ở Saint Louis và đưa năm đứa trẻ đến trại trẻ mồ côi ở Tampon.

Nếu may mắn, Nazir sẽ trưởng thành khi ông được thả tự do. Thậm chí có thể thằng bé sẽ phải vào nhà tù Domenjod vì tội ăn cắp hoặc bán thuốc khi ông được ra tù. Có thể căn nhà sẽ bị bán lại. Có thể ông sẽ không bao giờ nghe nói đến lũ trẻ nữa.

Pardonn anou le tor nou la fé

Kom nou osi ni pardonn lézot.

Nước mắt lăn ra từ khóe mắt ông. Ông lau chúng đi, như thể gió biển thổi khói vào mặt khiến ông cay mắt. Graziella vẫn đứng bất động dưới đó hai mét, chờ đợi bản án; có thể cô ta cũng đang đọc những câu thơ đó bằng tiếng La Tinh hoặc tiếng Maurice. Những tiếng cười của lũ trẻ vang lên trong đầu ông, lẫn vào bài kinh Créole mà tối nào chúng cũng cầu nguyện.

“Hôm nay bác không đi làm à, Jésus?”

“Này bác thôi đừng nhìn mông mẹ nữa đi?”

“Con có thể ngủ trên giường của hai người không?”

Cần sa được dùng làm màn che, giúp ông xua đuổi những bóng ma của lũ trẻ giống như khi chúng bám lấy ông để đòi vuốt ve hoặc gây gổ; đồng thời cũng giúp ông mê sảng, nói một mình, ở trên đó, trong cái đầu u mê mờ mịt.

Không, Imelda, không! Kể cả trong mơ cũng không! Anh chỉ là một lão già ngốc nghếch vô liêm sỉ, sống qua ngày bằng cách uống rượu trên bến cảng.

Imelda, nói thẳng đi. Em tin điều đó sao, dù chỉ trong một giây? Em tưởng anh có thể làm cha ư? Hơn nữa lại của năm đứa con một lúc.

Khói cần sa tạo thành những hình thù kỳ dị, những khuôn mặt, những mùi vị, những tiếng nói.

Phải suy nghĩ trước đã, Imelda. Thậm chí anh còn không phải là cha của lũ trẻ… Nói cho cùng, anh là gì đối với chúng? Chẳng là gì… Em ranh mãnh lắm, Imelda, ranh mãnh nhất trong số các phụ nữ Cafre, nhưng lần này thì em chọn nhầm người rồi… Một gã nốc hết cốc pân này đến cốc pân khác và hút cần sa.

Lựa chọn sai lầm…

Lès pa nou anmay anou dann tantasyon

Mé tir anou dann malizé.

Nhưng hãy giải thoát chúng con khỏi điều xấu xa.

Và kết thúc, bắn.

“Christos, bác kể cho cháu nghe câu chuyện về tên gian ác đi? Rất gian ác ấy.”

Bàn tay Christos đột nhiên nắm lấy gói cần sa kẹp giữa hai đầu gối, và bằng động tác của một người câu cá giận dữ, ông ném nó ra biển, thật xa. Ông chĩa súng về phía Graziella. Cô ta nhắm mắt, hai tay chắp lại. Kết thúc rồi.

– Graziella Doré, bà bị bắt vì đã giết Amaury Hoarau, Chantal Letellier và Imelda Cadjee. Bà sẽ phải trả lời về những tội ác này trước tòa án của đảo.

Ông ngừng lời và rít một hơi cần sa dài, vô tận, trước khi búng ngón tay cho mẩu thuốc bắn xuống bãi biển.

Điếu thuốc cuối cùng.

Điếu thuốc của kẻ bị kết án. Phải chăm sóc năm đứa trẻ…

Ông nghe thấy tiếng cười lớn của Imelda vang lên trong đầu.

HẾT

Nhận báo giá qua email