Xin Đừng Buông Tay

Xin đừng buông tay

Michel Bussi

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi

Aja huýt sáo trong điện thoại:

– Chết tiệt thật! Làm sao để ComGend nuốt nổi chuyện này đây? Laroche không hẳn là kiểu người có thể thay đổi niềm tin chỉ bởi một mối quan hệ bà con mơ hồ giữa các nhân chứng người Créole trong một tai nạn cách đây mười năm.

– Ờ. Nhưng nếu cháu muốn biết tận đáy lòng chú nghĩ gì, thì còn có điều kỳ lạ hơn nữa. Khi ComGend lập danh sách các mối liên hệ mà Martial Bellion có thể có trên đảo để theo dõi, tại sao họ không hề nhắc đến Aloé Nativel, nhân tình cũ của anh ta? Chắc chắn họ phải biết đến sự hiện diện của cô ta chứ.

Aja suy nghĩ một lát nhưng không tìm ra cách giải thích.

– Cháu đang bị kẹt ở đây, chú Christos ạ. Bellion có thể xuất hiện từ đám sương mù bất kỳ lúc nào. Nhưng về phía chú, hãy bỏ qua giấc ngủ trưa và tìm cho cháu bà Eve Marie Nativel trước tối nay!

– Nói thì dễ lắm, người đẹp ạ. Theo những người khác cho biết, bà ấy làm việc cả ngày theo kiểu chợ đen cho một Ông chủ Da trắng. Ta không bao giờ tìm được người Créole nào cho nhân viên nghỉ giữa ngày đâu…

Aja không trả lời. Christos chỉ nghe thấy tiếng gió núi thổi trong điện thoại.

– Aja? Cháu còn đấy không?

– Có lẽ cháu có một ý tưởng, người hùng ạ.

– Cháu biết một người Créole có thể cho bà già Nativel nghỉ việc nửa ngày?

– Vâng… Laila…

– Ai cơ?

– Laila Purvi. Mẹ cháu!

Chương 41

Thứ Hai

Ngày 1 tháng Tư năm 2013

15h27

Martial và Sofa rẽ những thân cây mía to tướng. Vừa cẩn thận giấu mình trong cánh đồng mía cao gần ba mét, hai cha con vừa trèo lên những sườn dốc đầu tiên của đỉnh núi Moka.

– Ba đẩy đi ba, con không nhìn thấy gì cả.

Những cánh đồng xanh lục và lẫn vàng ươm trải dài vô tận về hướng đại dương, với những luống dài, tách biệt nhau bởi những dòng dung nham cháy đen. Hẳn đây là quang cảnh đơn điệu nhất trên đảo… Chỉ có tháp chuông của nhà thờ Đức Bà Dung Nham vượt lên ngọn cây, giống như phiên bản thu nhỏ của thánh đường Chartres giữa vùng Beauce.

Một mê cung thực vật. Martial đã dành thời gian để xem kỹ bản đồ. Núi Moka là ngọn núi lửa cũ đã bị bào mòn, cao chưa đầy năm trăm mét. Không có gì để so sánh với gã khổng lồ Dolomieu đang sừng sững tỏa bóng, nhưng từ đây vẫn nhìn thấy toàn cảnh phần phía Đông Nam của hòn đảo.

Sofa kiễng chân lên, mở mắt tròn xoe.

– Tại sao người phụ nữ mặc đồ màu xanh lơ ở kia lại che ô thế ạ?

Martial nhìn lâu vào điểm con gái đang chỉ, gần như bên dưới tháp chuông màu hồng bẩn thỉu của nhà thờ Đức Bà Dung Nham. Tượng Đức Mẹ đội vương miện đang cầu nguyện ở cổng làng Sainte Rose, hai tay chắp lại, tầm thường ngoại trừ một chi tiết khó coi: Đức Mẹ Đồng trinh che trên đầu mình một chiếc ô lớn cùng tông xanh da trời với chiếc áo dài viền vàng đang mặc.

– Đó là quý bà đã bảo vệ chúng ta khỏi những đợt phun trào của núi lửa, con yêu ạ. Bà rất nổi tiếng ở đây. Con có nhìn thấy những bông hoa dưới chân bà không? Đó là để cảm ơn bà.

– Chính nhờ bà ấy mà cảnh sát không bắt được chúng ta sao?

– Có thể thế…

– Con cũng thế, con sẽ đến tặng hoa cho bà. Cùng với mẹ…

Martial cảm thấy tim đập nhanh hơn. Anh kéo con gái ra phía sau để con bé khuất vào dưới hàng cây. Ở độ cao này, sương mù đã biến mất hoàn toàn. Anh lấy từ trong túi ra tấm bản đồ tỷ xích 1/25.000 vì muốn an toàn hơn là vì cần thiết. Họ còn phải đi chưa đầy một kilômét nữa, chỉ cần xuống đến biển bằng cách đi theo khe nước Tre.

– Ta đến nơi rồi, con yêu ạ! Con nhìn xuống dưới thấp kia, những vách đá lớn màu đen đang nhoai ra biển ấy. Đó chính là vịnh Thác. Mẹ đang đợi chúng ta ở…

Bàn tay Martial đặt lên mặt Sofa trước khi cô bé nói hết câu. Một chiếc mùi soa ướt bẩn thỉu chẹn ngang môi và khóa chặt miệng cô bé.

15h41

– Ba làm con đau đấy, ba…

Tôi đã hiểu ra, chiếc mùi soa che miệng chính là vì tôi muốn nói về mẹ. Lần nào ba cũng tìm ra cách để không phải trả lời khi tôi nhắc đến mẹ.

Cuối cùng ba cũng rút chiếc khăn khỏi miệng tôi và giơ cho tôi xem. Tôi lùi lại một bước. Sợ hãi.

Chiếc khăn đỏ ối!

Tôi đưa ngón tay lên mặt, không hiểu gì, tôi không thấy đau.

Ba vẫn cười, như thể không có gì nghiêm trọng. Mất một lúc tôi mới hiểu ra. Đúng thế, tôi gần như quên mất, ở cao hơn một chút, chúng tôi đã tìm thấy nhiều trái cây. Chúng có tên là ổi. Tôi thích mê! Tôi ra sức chén, gần bằng những lần đi hái trái cây chín cùng với mẹ trong rừng Montmorency! Ba đã giải thích rằng ở đây, ổi chiếm chỗ của những cây khác nhanh đến nỗi mọi người cứ nhìn thấy chúng là sẽ nhổ bỏ ngay. Thật vô lý!

– Con sạch chưa, ba?

– Gần sạch rồi. Trông như con vừa bôi son. Con lên ba bế không, con yêu?

– Con không mệt đâu…

Đúng là như thế. Tôi không mệt… Tôi… tôi kiệt sức! Nhưng không thể hiện với ba! Tôi xuống núi từ nãy đến giờ không phải để bây giờ ngủ thiếp đi. Vài phút trước khi gặp lại mẹ!

Dưới kia, vịnh Thác.

Nếu ba không nói dối tôi ngay từ đầu.

– Con đã là một cô gái dũng cảm không thể tưởng được, – ba nói với tôi. – Nhưng trước khi đến biển, chúng ta sẽ đi qua chặng đường cuối cùng, và không được để người ta nhận ra chúng ta. Cảnh sát vẫn đang tìm kiếm. Bây giờ họ đã biết con cải trang thành con trai.

– Ba bế con thì có thay đổi gì đâu?

– Ba của con đã nghĩ đến mọi chuyện rồi…

Ba cúi xuống rồi lấy từ ba lô ra một chiếc chăn xấu xí bẩn thỉu. Tôi nhận ra nó, ba đã nhặt nó trong gara của bà già tóc xanh lơ lúc này đang ở cùng chiếc xe của bà trong cái hố không đáy.

– Ba sẽ phủ nó lên con, con yêu ạ, và ba sẽ ôm chặt con trên tay. Mọi người sẽ nghĩ là ba đang bê củi, những cây mía khô để đốt hoặc lá dứa để tết, giống như ở đây người ta vẫn làm.

Tôi không hiểu hết. Ba đưa tay cho tôi.

– Nhún rồi nhảy nào, con yêu…

Tôi lưỡng lự hồi lâu, rồi vâng theo. Tôi đưa tay cho ba.

Ngay khi hai bàn chân rời khỏi mặt đất, tôi cảm thấy toàn bộ nỗi mệt mỏi đổ sụp lên tôi, bao bọc thân thể tôi, ấm và tối hơn cả chiếc chăn hôi rình.

15h43

Martial lại lên đường. Đi xuống theo khe Tre mất chưa đầy mười phút. Sofa ngáp trên tay anh, mệt lử. Vừa sắp đến gần con đường ven biển, anh phủ chăn lên người con bé.

Chướng ngại cuối cùng phải vượt qua…

Con đường quốc lộ có vẻ vắng người. Martial đã nghĩ đến điều này, đây là nơi ít người qua lại nhất đảo, cả chục kilômét bờ biển mà không có một cư dân nào. Trong thập kỷ trước, những dòng dung nham đã tràn xuống đến tận biển hai năm một lần, đốt cháy mọi thứ trên đường đi. Ai điên mà lại dựng nhà ở đây?

Náu mình trong rìa cánh đồng mía, Martial chờ đợi, săm soi từng chi tiết nhỏ nhất. Anh phải cảnh giác, mặc dù cảnh sát không có bất kỳ manh mối nào để đoán ra anh chạy trốn theo hướng nào từ bình nguyên Cát. Sofa ngủ ngon lành trên tay anh; lúc này đôi tay đó đang run rẩy, nhưng không phải vì sức nặng của con gái.

Mà đúng hơn là vì lo sợ.

Anh nghĩ lại những chữ viết vội vàng trên cánh cửa chiếc Clio màu xám.

Hẹn gặp

Vịnh Thác

Ngày mai

16h

Đến cùng con bé

Đến rất gần đích rồi, đầu óc anh bỗng thoáng qua ý nghĩ lẽ ra lựa chọn tốt nhất là để bị cảnh sát bắt. Thú nhận tất cả… Để mong cứu được Liane, phải chăng anh đang bắt Sofa gánh chịu một mối hiểm nguy còn lớn hơn? Martial nhẹ nhàng vuốt ve tấm chăn, vừa thì thầm một bài hát Créole: Trẻ con vùng Thượng. Đã mười năm anh không hát bài này.

Nơi vùng Thượng, khuất trong núi cao Không có sương mù, không có chim non, chỉ vài dòng suối trong. Có cô bé Marla, để đi đến đó, phải có lòng dũng cảm…

Trong tiếng ru, Sofa ngủ thiêm thiếp. Hơi thở con bé trở nên đều đặn, thư thái, tin tưởng.

Có cô bé Sofa, để đi đến đó, phải có lòng dũng cảm…

Anh nhìn đồng hồ. Anh sẽ đến đúng giờ.

15h57

Martial chờ cho hai chiếc xe hơi và một chiếc xe tải thuê đi qua, rồi đi ngang đường quốc lộ. Không có cảnh sát nào trong tầm mắt.

Vịnh Thác đột nhiên hiện ra, tuyệt đẹp. Một cảnh tượng thần tiên nơi mép nước trong chiếc hộp đan bằng cây cọ, cây bàng và dứa dường như được một người làm vườn tỉ mỉ trồng. Quang cảnh kết thúc với những ngọn núi lửa nơi từ đó một tấm rèm nước liên tục đổ xuống. Nước từ một dòng suối uốn lượn giữa cây cầu và những phiến đá chảy ra hòa vào đại dương rồi biến mất trên bãi biển, dưới những viên đá cuội đen như than. Trái ngược với ốc đảo lãng mạn, những cơn sóng mạnh hoang dại đập vào bờ đá, khiến ta tưởng như cả chục chiếc thuyền của ngư dân xếp hàng trước bến tàu mỏng manh có thể đang mạo hiểm trước biển.

Martial cẩn trọng tiến lên. Những người đi dã ngoại đã chiếm hết lều, bàn và ghế dài bằng gỗ dưới bóng mát của khu rừng. Xe của họ nằm ngoan ngoãn trên thảm cỏ được xén phẳng dùng làm bãi đỗ xe.

Chỉ có một chiếc duy nhất thách thức lệnh cấm. Nó nằm ở nơi khó tiếp cận nhất, bên kia bến cảng, phía sau móng ngầm xây bằng đá cuội. Một chiếc 4×4 màu đen. Một chiếc Chevrolet Captiva.

Đằng trước chiếc 4×4, có một người đàn ông đang đứng. Thấp bé, bệ vệ, nước da mai mái, trên đầu sùm sụp mũ kaki có thêu đầu một con hổ.

Martial không hiểu. Ngón tay anh run lên trên tấm chăn màu be. Anh bước thêm khoảng mười mét nữa.

Gã Malbar chăm chú nhìn anh rồi mỉm cười, như thể đang đợi anh. Đột nhiên Martial sững lại. Tê liệt, trong khi tim anh hoảng loạn.

Lần này, anh đã nhận ra gã.

Chương 42

Thứ Hai

Ngày 1 tháng Tư năm 2013

15h29

Bà già người Créole không bước vào trong văn phòng đội cảnh sát. Bà đặt chiếc túi lớn bằng vải trên bậc thềm và đành ngồi xuồng trước cửa, chờ có người nhìn thấy mình.

Christos gặp bà khi ông ra ngoài bãi đỗ xe để hút thuốc: Bà già người Créole ngồi đó bao lâu rồi nhỉ? Vài phút? Một giờ?

– Thiếu úy Konstantinov phải không? – bà hỏi bằng giọng kéo dài. – Là mẹ của sếp ông, bà Laïla Purvi, đã thuyết phục tôi đến đây. Tôi hy vọng đây là chuyện quan trọng, vì các ông chủ không thích nhà họ bị lau dở dang.

– Điều đó phụ thuộc ở bà, Eve Marie ạ. Chỉ ở bà thôi. Mời bà vào.

Christos cất gói thuốc vào túi áo. Bà Eve Marie Nativel vẫn không nhúc nhích. Không biết bà có nghe thấy không nhỉ?

– Không, – cuối cùng bà thì thầm. – Không. Tôi không đến để… các ông nói thế nào nhỉ…

– Khai báo?

– Đúng… khai báo. Tôi chỉ đến để…

Bà già người Créole chăm chú nhìn lá cờ ba màu ủ rũ trên nóc văn phòng cảnh sát, không nói hết câu.

– Để kể cho tôi nghe một câu chuyện phải không? – Viên thiếu úy tiếp lời. – Chuyện về cô cháu gái Aloé của bà?

– Bởi vì tôi đã hứa với bà Laïla.

Christos ngước mắt lên. Bà già có đôi mắt xanh nước biển giống hệt màu chiếc khăn Créole mà bà trùm trên tóc. Năm trăm mét trước mặt họ, giữa các ngôi nhà, ông thấy bãi biển gần như vắng tanh.

– Bà muốn chúng ta đi dạo một chút chăng?

Bà Eve Marie mỉm cười.

– Ý hay đấy, thiếu úy ạ. Ông cầm túi giúp tôi nhé?

Họ đi cạnh nhau về phía bãi biển, giữa lòng phố, chẳng có chiếc xe nào quấy rầy họ. Cả hai đi qua biển hiệu màu cam của hiệu cắt tóc Mandarine.

– Bà hay ra vẻ bí mật thế, Eve Marie.

Bà già người Créole thở hổn hển sau mỗi bước đi.

– Tôi đã nói với cảnh sát tất cả những gì tôi nghĩ là có ích, thiếu úy ạ. Không lần nào tôi nói dối.

– Bà vẫn bảo đảm rằng Liane Bellion không hề ra khỏi phòng 38 của khách sạn Alamanda sao?

Một hơi thở dài.

– Vâng.

– Và Martial Bellion đã mượn xe đẩy đồ vải của bà?

Hai người dừng lại một lát. Ngay giữa lối đi. Hai chiếc xe scooter sượt qua họ và biến mất về phía bến cảng.

– Đúng thế. Chuyện xảy ra chính xác là vậy, như tôi đã kể với các ông.

– Nhưng bà đã quên nói với chúng tôi rằng bà biết Martial Bellion. Rằng cách đây mười năm anh ta đã sống với Aloé Nativel, cháu gái bà.

Họ lại đi tiếp. Ba bước nữa. Bãi biển ngay trước mặt họ, phía sau nhà hàng Paul và Virginie. Ba mươi mét nữa. Dài vô tận.

– Thiếu úy, liệu có thể có mối liên hệ gì giữa câu chuyện cũ đó với việc Liane Bellion mất tích không?

– Chính bà sẽ nói cho tôi biết, Eve Marie ạ. Bà sẽ kể cho tôi nghe câu chuyện của cháu gái bà.

Bà già người Créole lại dừng lại. Vài giọt nước mắt lăn ra từ khóe mắt nhăn nheo. Giống như một người con rể quan tâm, Christos nắm lấy cánh tay bà. Ông đỡ bà và họ đi tiếp từng mét một về phía bãi cát.

– Aloé là một cô gái vàng, thiếu úy ạ. Một cô bé đáng yêu đã nuôi lớn bốn đứa em cả trai lẫn gái mà không bao giờ than thở. Rất xinh xắn. Con bé có làn da rất thơm. Mùi vani. Lúc nào cũng có vani trong vườn nhà tôi ở Carosse. Chiều nào sau giờ học, nó cũng ở đó suốt nhiều giờ. Chính vì thế mà tôi không nói về con bé với các ông. Fé lève lo mort, thiếu úy ạ…

– Fé lève lo mort?

Họ bước xuống một cầu thang nhỏ bằng bê tông để xuống bãi biển, bà Eve Marie bước xuống chín bậc thang, gần như cứ mỗi bậc lại dừng lại. Đến bậc cuối cùng, bà dựa người vào vai viên thiếu úy mà cởi dép mãi không xong. Bà cầm đôi xăng đan bằng vải trong tay và thận trọng bước trên cát.

– Tôi biết chuyện này rồi, bà Eve Marie ạ. (Christos tìm từ ngữ.) Cuộc sống khắc nghiệt, những người đàn ông rời bỏ cô bé, Martial Bellion, Mourougaïne Paniandy, Cap Champagne đóng cửa. Tôi cần một câu trả lời chính xác, bà Eve Marie ạ. Aloé rất gần gũi với cậu bé Alex Bellion. Cô ấy chăm sóc cậu bé nhiều hơn chính cha mẹ cậu. Cô ấy có ở Boucan Canot vào buổi tối Alex bị chết đuối, ngày 3 tháng Năm năm 2003 không? Có thể coi cô ấy là người phải chịu một phần trách nhiệm nào đó về cái chết của cậu bé không?

Bà Eve Marie đứng chôn chân trong cát. Mải mê quan sát mãi một con chim đuôi chổi đang dập dờn bên trên đầu họ, rồi trả lời, giọng có chút bực tức:

– Hóa ra là thế? Đó chính là điều khiến ông bận tâm đến thế sao? Ông nghĩ tôi nói dối để bảo vệ cháu gái mình à?

Tiếng cười như nứt rạn của bà Eve Marie bay về phía phá.

– Chúa ơi… Aloé tội nghiệp của tôi…

Bà già Créole ngồi xuống cát và vốc hàng nghìn hạt trong đôi tay nhăn nheo.

Christos ngần ngừ một lát, rồi cũng ngồi xuống.

– Aloé tạo thành một cặp đẹp đôi với Martial Bellion, hợp hơn nhiều so với gã Mourougaïne cục mịch đó, dù rằng Martial già hơn nó, mặc dù tuần này qua tuần khác, anh ta quan tâm đến con trai nhiều hơn. Cô bảo mẫu trẻ trung xinh đẹp người Créole ngày càng ít có ích hơn. Có lẽ anh ta sẽ rời bỏ nó ngày một ngày hai, để theo đuổi một cô gái lớn tuổi hơn nhưng cũng xinh đẹp như nó, Aloé đã hiểu ra điều đó.

– Bà vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, bà Eve Marie. Martial Bellion đã bị kết án giết người do tai nạn. Anh ta là người duy nhất phải chịu trách nhiệm theo phán quyết của thẩm phán Martin Gaillard. Aloé ở đâu vào ngày 3 tháng Năm năm 2003, ngày Alex bị chết đuối?

– Ở xa. Rất xa.

Ánh mắt bà Eve Marie nhìn hút vào bầu trời.

– Xa hơn cả nơi lũ chim đuôi chổi đang bay.

Bà già điên rồi chăng?

Bà già người Créole đoán biết những nghi ngại của viên thiếu úy. Bà nắm lấy tay ông. Cánh tay bà run lên, ít nhất cũng run như giọng nói của bà.

– Aloé tưởng đã nắm được vận may của cuộc đời mình! Con bé đã nhận lời tham dự một buổi casting trên sân khấu bãi biển, vào mùa hè năm 2002. Phải nhảy múa trong trang phục áo tắm dưới bóng dừa trước cảnh hoàng hôn. Đại loại thế… Rồi họ đã gọi lại cho nó vào mùa thu. Nó được giữ lại để quay phim, một clip cho bài hát quay ở chính quốc, không phải bài hát của Réunion, mà là một bản zouk Antille, tôi nghĩ thế. Họ trả tiền đi lại và khách sạn cho nó. Clip đó đã được phát nhiều lần trên truyền hình hồi đó, nhất là trên đài 6. Con bé Aloé của tôi nhảy múa đằng sau một ca sĩ da đen đẹp như tượng đồng, giữa mười lăm cô gái lai khác mặc bikini cũng đẹp như con bé. Rồi nó quay về Réunion và họ chẳng bao giờ gọi lại cho nó nữa.

– Ngày 3 tháng Năm năm 2003, Aloé đang ở chính quốc sao?

– Đúng. Việc đó không khó để xác minh, hẳn phải có tài liệu lưu trữ về những thứ đó.

– Trùng hợp kỳ lạ… thêm một lần nữa. Đương nhiên, họ sẽ xác minh.

– Không cần đâu, – tuy nhiên Christos lại nói vậy. – Có… có thể gặp Aloé không?

Bàn tay nhăn nheo cứng lại thành một khúc gỗ chết. Mắt bà Eve Marie lại ầng ậng nước.

– Hóa ra là ông vẫn không hiểu?

Christos vuốt vuốt cánh tay nhăn nheo của bà già người Créole, dịu dàng, giống như người ta vẫn làm để trấn an một chú chim sẻ vùng Réunion đang sợ hãi.

– Hiểu điều gì?

– Lý do tại sao tôi không bao giờ nói với ông về Aloé.

– Khi mọi chuyện đều trở nên tồi tệ, cô ấy đã bán mình, đó chính là điều bà không muốn thú nhận với chúng tôi phải không?

Những ngón tay trái của bà Eve Marie vẽ thành các đường tròn nhỏ trên cát.

– Nó lấy tên là Vanille. Khách hàng của nó chỉ biết đến nó bằng cái tên đó, mãi sau này tôi mới biết điều ấy. Nó không bao giờ quay lại Carosse thăm tôi nữa. Có vẻ nó được rất nhiều khách gọi. Toàn những đàn ông giàu có. Nó kiếm được rất nhiều tiền…

Bỗng nhiên một cơn bão cát từ bàn tay bà già phủ lên những vòng tròn.

– Càng ngày nó càng giữ lại ít hơn. Càng cần tiền, nó lại càng kiếm được ít hơn.

– Cần sa?

Eve Marie mỉm cười.

– Heroin, thiếu úy ạ. Người ta tìm thấy xác nó ngày 17 tháng Mười một năm 2009 trong lưu vực thác Maniquet, phía trên Saint Denis. Quá liều, bác sĩ pháp y kết luận thế. Báo chí trên đảo đã đưa vài dòng về cái chết của một gái làng chơi có biệt danh là Vanille. Không bao giờ có người nào biết tên thật của nó, ngoại trừ cảnh sát, các em nó, cha mẹ nó và tôi. Ngay cả Martial cũng không biết chuyện.

– Tôi rất tiếc, bà Eve Marie ạ.

– Không cần như thế, thiếu úy ạ. Ông chẳng thể làm gì được. Ít ra ông cũng hiểu tại sao tôi không muốn nói đến Aloé bé bỏng của tôi. Không dễ gì che giấu những bí mật gia đình trên hòn đảo này.

Eve Marie thả cho những hạt cát cuối cùng lọt qua kẽ tay.

– Ta về chứ, thiếu úy?

16h00

Christos và bà Eve Marie đứng trước cửa văn phòng đội cảnh sát. Từ lúc dưới bãi biển đi lên, họ gần như im lặng. Không lúc nào ý nghĩ bà Eve Marie có thể nói dối lướt qua đầu viên thiếu úy.

– Cảm ơn ông về chuyến đi dạo, thiếu úy.

– Rất hân hạnh, bà Eve.

Christos thấy mình đang thật lòng.

Bà Eve Marie lấy lại chiếc túi. Trước khi chậm rãi đi qua bãi đỗ xe, bà quay lại phía viên cảnh sát lần nữa.

– Tôi thấy rõ là ông sẽ tiếp tục hành hạ đầu óc mình để tìm xem ai là người phải chịu trách nhiệm về cái chết của cậu bé Alex. Vậy thì thiếu úy ạ, hãy tự nhủ rằng không ai có tội hết. Rằng đó chỉ là một điều ngẫu nhiên và không ai có thể thay đổi được điều gì. Chính từ đó mà nảy sinh tất cả hận thù trên thế giới, thiếu úy ạ, mọi cuộc chiến tranh, chúng ta luôn phải tìm ra thủ phạm cho mọi nỗi bất hạnh trong vũ trụ. Ngay cả khi không có, đầu óc ta sẽ tạo ra chúng. Hẳn là đối với một cảnh sát, sẽ khó mà chấp nhận ý nghĩ này vì ta quá cần đến các thủ phạm nên rốt cuộc ta tạo ra chúng.

Christos sững người, không thể cắt ngang dòng độc thoại của bà già người Créole. Đôi mắt xanh lơ của bà nhìn sâu vào mắt ông.

– I fé pa la bou avan la plï,[ Ngạn ngữ Réunion: không nên lẫn lộn hậu quả của một hành động với nguyên nhân của nó] thiếu úy ạ. Ông hiểu câu đó không? Khi ta bất hạnh, ta sống sót bằng cách trách móc cả thế giới, hoặc chỉ một người nào đó, người đã vật lộn để sống tốt hơn một chút. Ông không đồng ý sao?

– Tôi… tôi không biết. Bà nói với tôi rằng không ai phải chịu trách nhiệm về cái chết của cậu bé Alex, nhưng chúng ta đang có một kẻ giết người tự do dạo chơi trên đảo…

Ánh mắt màu xanh biển của bà Eve Marie trùm lên cả người viên cảnh sát.

– Đó chính là điều tôi đang cố giải thích với ông, thiếu úy ạ. I fé pa la bou avan la plï. Khi nỗi đau chạm đến ta, tất cả chúng ta đều không chịu chấp nhận rằng không có thủ phạm nào cần phải trừng phạt. Thế nên để giảm bớt nỗi đau, ta tạo ra một cuộc trả thù.

Ta tạo ra một cuộc trả thù, Christos nhắc lại trong đầu. Bà già người Créole này điên rồi, hay đang tìm cách nói với ông điều gì khác? Một sự thật được mã hóa? Tên của một kẻ sát nhân không phải là Martial Bellion?

Trong khi một loạt giả thiết mâu thuẫn đang va đập nhau trong tâm trí ông, tiếng chuông điện thoại vang lên từ văn phòng đội cảnh sát.

 

Chương 43

Thứ Hai

Ngày 1 tháng Tư năm 2013

16h01

Martial dừng lại cách gã người Malbar chừng hai chục mét. Không thể tiến thêm bước nào. Anh đặt tấm chăn quấn Sofa đang ngủ xuống đất. Gã người Malbar, đứng phía sau chiếc 4×4 màu đen, bất động nhìn theo hành động của anh, khuôn mặt khuất dưới bóng chiếc mũ kaki. Phía sau gã, những con sóng đập vào vách đá đen của vịnh Thác nổ tung thành bọt trắng xóa.

Martial lưỡng lự một lát, không biết nên bước lên hay chạy. Hay bỏ trốn. Anh không nhúc nhích.

Anh nhìn chăm chăm gã người Malbar và nhớ lại lời nhắn: Hẹn gặp Vịnh Thác…

Anh đã hiểu không thể chống lại ký ức đang tràn về, nổi lên bề mặt trí não anh, làm tê liệt từng giác quan của anh. Lần này, anh để cho quá khứ chiến thắng.

Suy nghĩ của anh hoảng loạn, ký ức trải dài, Martial tự kể lại với chính mình, miệng mở ra nhưng không thốt nên lời nào.

Mọi chuyện đã đổ vỡ vào ngày 3 tháng Năm năm 2003.

Đó là một buổi tối thứ Bảy, là ngày đến lượt Graziella trông con. Đột xuất hôm ấy tôi chỉ có một mình. Bạn gái của tôi hồi đó, Aloé, vừa bay về chính quốc để tham dự một buổi casting. Cắt đứt khá đúng lúc, cả hai đều ý thức được điều đó. Mỗi người một đường, mỗi người một vận may…

16h02

Graziella Doré cẩn thận vén một lọn tóc dài hơn những lọn khác một chút ra sau tai, như sợ làm nó bị gãy, rồi quay mặt về phía Ấn Độ Dương.

Trong một lát, cô nhớ lại cuộc trò chuyện qua điện thoại với gã cảnh sát đó. Gã có đủ khả năng để hiểu bất cứ chuyện gì không? Chắc là không. Gã có vẻ là một công chức không mấy nhiệt huyết. Gã chạy theo cái bóng ngay khi ta điều khiển các con rối trước mũi gã.

Một chú cún tốt bụng lười biếng.

Cô phải tập trung hơn là không ngừng tua lại thước phim đó. Hành động. Phản ứng. Nhưng liệu có thể quên được không?

Mỗi đợt sóng đại dương tan dưới chân đều nhắc cô nhớ đến Alex. Làm sao chống lại được?

Những hình ảnh chớp nhoáng tràn ngập tâm trí cô. Vùng phá. Khách sạn Alamanda. Cuộc trốn chạy của Martial. Những xác chết… mới, cũ…

Những xác chết kéo chân cô, để không bị lãng quên. Lần này, Graziella không xua đuổi chúng nữa.

Đã quá lâu rồi…

Chính xác là ngày 3 tháng Năm năm 2003. Graziella nghĩ.

Tôi chỉ có một nỗi ám ảnh duy nhất. Martial không có quyền bỏ tôi.

Anh ta có thể lừa dối tôi với những người đàn bà khác xinh đẹp hơn, như con bé Aloé Nativel chẳng hạn, anh ta có thể đi uống cả đêm với những gã đàn ông khác, anh ta có thể chỉ tạt qua hai ngày một lần, lợi dụng tiền bạc của tôi, các đầu bếp trong nhà hàng của tôi, giường của tôi, lỗ trôn của tôi, nhưng anh ta không có quyền bỏ tôi.

Anh ta không có quyền yêu người khác.

Tôi đã đầu tư mọi thứ cho anh ta, giống như người ta đặt toàn bộ tiền tiết kiệm vào một con số ở sòng bạc, vào một con ngựa, một cổ phiếu mới nổi có mức giá tăng vùn vụt. Tôi đã chọn anh ta trong số hàng chục ứng cử viên khác, tôi đã tin là có thể thay đổi anh ta, mà thực tế là tôi đã làm được điều đó; anh ta còn trẻ, dễ bảo như đất sét, một cục kim loại cần được đẽo gọt, một mảnh quặng hiếm mà chỉ có tôi mới phát giác và biết cách khai thác. Tất cả những hy sinh đó tôi đều có thể chịu đựng bởi vì cuộc sống vợ chồng là một tác phẩm dài hơi, chỉ có thể đánh giá được sức mạnh và sự cân bằng nhiều năm về sau. Một công trình chậm chạp và kiên nhẫn.

Tôi đã đặt cược vào Martial mà xem thường tất cả những mộng tưởng khác, những niềm say mê khác, những cơ hội vô tận mà cuộc đời tặng cho mình, giống như một nữ sinh sẵn sàng gác lại tuổi trẻ để học hành ngày đêm nhằm mục đích duy nhất là đạt được tấm bằng hết sức khó khăn.

Tôi đã chọn anh ta làm cha của con mình.

Không, Martial không có quyền từ bỏ tôi chỉ vì một đứa con gái lẳng lơ khác vừa xuất hiện.

Chính vì thế mà đêm đó, tôi đã dồn anh ta vào chân tường…

16h03

Graziella gọi tôi sau khi Aloé đi chưa đầy ba giờ. Tôi đã đưa cô ấy ra sân bay Roland Garros. Chắc chắn là thông qua những người bạn chung có ý tốt, Graziella đã biết rằng cô bé bay đi Paris, và sẽ lưu lại đó không biết bao lâu.

Em cần anh trông Alex tối nay. Đúng, em biết hôm nay là ngày em trông con nhưng… nhưng anh phải đến. Tối nay em có hẹn, hẹn với một người đàn ông. Đây là lần đầu tiên, Martial. Thế nên hãy làm ơn, cố gắng giúp em, đến Cap Champagne đi, đón Alex muộn nhất là lúc 22h.”

Cô ta bịp tôi. Tôi tin chắc là cô ta bịp tôi. Chẳng có người đàn ông khác nào hết, chẳng có cuộc hẹn nào hết. Lại thêm một lần cô ta dùng Alex làm cái cớ để thổi còi tôi, bắt tôi phải chạy, lại hét vào mặt tôi những cái gọi là nghĩa vụ đối với cô ta và với con. Thử vận may, bởi vì cô ta biết tôi lại tự do.

16h04

Martial quá kiêu ngạo để tin chuyện đó, nhưng tối đó tôi không lừa bịp. Lần đầu tiên tôi không lừa bịp. Tôi đã thực sự quyết định sẽ tìm cho mình một người đàn ông khác. Fabrice Martin là luật sư về luật môi trường. Anh ta giàu có và nhiệt tâm bảo vệ đa dạng sinh học của hòn đảo bằng việc xua đuổi những người chăn nuôi và trồng trọt khỏi các khu vực được bảo vệ tại vùng Thượng nơi họ vốn đã sống từ năm thế hệ qua. Nghĩ kỹ lại thì anh ta không đẹp trai lắm. Mặc dù ngày nào cũng chạy bộ hai tiếng dưới nắng và cởi bỏ cà vạt với áo sơmi thường xuyên nhất có thể để tôi chiêm ngưỡng phần thân trên đẹp như tạc, anh ta vẫn giữ vẻ mặt của một công chức tận tụy với chiếc mũi dài có tỷ lệ hoàn hảo để mang chiếc kính cận nặng trịch.

Đã nhiều tuần anh ta nài nỉ tôi cùng ăn tối dưới ánh nến. Tối đó tôi đã chấp nhận, để làm Martial phải ghen, đương nhiên. Cô bé người Créole vừa thành niên cuối cùng đã đi khỏi. Đã nhiều tháng nay tôi có thể đuổi cô ta khỏi Cap Champagne, nhưng cô ta lại kéo khách đến cho tôi. Cô ta chăm sóc Alex cũng tốt nữa. Martial có lẽ chẳng bao giờ đủ khả năng một mình chăm sóc con trai… Nhưng đã kết thúc rồi! Lần này, anh ta sẽ phải lựa chọn…

Alex đang chơi trên bãi biển Boucan Canot như mỗi tối. Tôi giám sát con từ sau quầy Cap Champagne, bãi biển đã tối và vắng vẻ. Tôi quyết định sẽ đóng cửa muộn nhất là vào 22h. Mặc dù không phải là ngày trông con chính thức, Martial cũng không có lựa chọn nào khác ngoài việc đến đón Alex. Anh ta đã hiểu rằng chỉ cần muộn tí chút tôi cũng không bỏ qua… Có các nhân viên làm chứng. Gửi thư cho thẩm phán. Martial là một đứa trẻ cần phải trừng phạt. Tôi đang đi đúng hướng. Anh ta đang tiến bộ. Đến khi quay lại với tôi, anh ta sẽ trở thành một ông bố gần như hoàn hảo.

Đúng, Martial sẽ đến đón Alex. Như thế, tôi sẽ buộc anh ta đối mặt với các trách nhiệm. Anh ta sẽ không thể đùa với tôi được nữa. Sẽ phải nhận ra là có cạnh tranh.

Fabrice là một luật sư trẻ giàu có, dáng dấp thể thao, biết tính toán. Martial có thể sẽ mất tôi, vĩnh viễn.

Anh ta sẽ không bao giờ có thể chịu được điều đó.

16h05

Nếu tôi không có mặt ở Cap Champagne lúc 10 giờ đêm, ả Graziella điên rồ đó sẽ lại viết thư cho thẩm phán để thêu dệt những chuyện dối trá. Trong tình huống đó, lời nói của người cha trước những lập luận của người mẹ sẽ chỉ có giá trị như lời của tay nô lệ da đen trước ông chủ… Khoảng 9 giờ 30, tôi quyết định đi đón Alex.

Tôi lái xe đến tận Boucan Canot. Đến đó sau 10 giờ một chút. Mặt trời đã lặn, chỉ còn lại một nền trời đỏ quạch giống như miệng núi lửa mới thức tỉnh. Tôi cố tình đỗ xe dưới rặng phi lao, ở đầu bãi biển, cách ngọn đèn đầu tiên một chút.

Tôi đi trong cảnh tranh tối tranh sáng, dọc theo những vách đá đen, trước mặt khách sạn Boucan. Từ vị trí này, tôi có thể quan sát quầy bar Cap Champagne mà không bị nhìn thấy.

Cô ả Graziella đang đứng ở đó, sau quầy, trông chừng Alex chơi một mình trên bãi biển, cách khoảng mười mét trước mặt cô ta, trong ánh sáng đèn nê ông.

Như tôi đã đoán trước, cái cớ về cuộc hẹn vui vẻ chỉ là ảo để lôi kéo tôi ngay khi Aloé vừa biến mất. Tôi vẫn đi tiếp trong cảnh tranh tối tranh sáng, ngồi xuống và cứ ngồi như thế một lát, ngắm Alex chơi đùa. Tôi thích nhìn con thoát khỏi thế giới của người lớn như thế. Trò chuyện với một con tàu tưởng tượng, một tên cướp biển, bày ra những con cua tưởng tượng. Graziella, cô ta không thể chịu đựng việc con không làm gì.

Không thể dung hòa được…

16h06

Mặc dù Martial đã giấu chiếc xe dưới rặng phi lao, giấu mình trong bóng tối trên bãi biển, anh ta vẫn đến đón Alex. Chắc là anh ta nghĩ tôi không nhìn thấy anh ta, nhưng những cửa sổ sáng đèn của khách sạn Boucan phía sau Martial đã phản bội anh ta. Tôi kín đáo quan sát dáng người tối sẫm của anh ta, quay nhìn về phía Alex ngay khi anh ta quay đầu về hướng tôi.

Lần này, tôi đã hiểu. Martial muốn đón con trai mà không phải gặp mặt tôi, thậm chí không thèm hỏi tôi có gì mới không.

Vẫn thế…

Thẩm phán Martin Gaillard đã kể với tôi rằng nhiều cặp cha mẹ ly hôn đã đến mức không thể lại gần nhau, căm thù đến độ giao con cho nhau bằng cách để nó một mình vài phút ở một địa điểm an toàn, như chân cầu thang một chung cư, một công viên, hoặc mái hiên một cửa hàng cà phê.

Martial không đến mức đó, nhưng mọi chuyện đã rõ ràng. Anh ta không còn muốn gặp tôi. Anh ta không phải là một người cha tồi, thậm chí anh ta không còn là một người chồng hay thay lòng đổi dạ. Nhưng có điều gì đó trong tôi khiến anh ta chán ghét. Những lời đe dọa, những mưu mẹo của tôi chỉ khiến mọi chuyện thêm nặng nề.

Tôi đã đặt cược vào một con số sai. Tôi đã thua cuộc.

Fabrice Martin có thể miễn cho mình những chiến lược tiếp cận galăng dài dòng trong bữa tối, tôi sẽ hiến dâng mình cho anh tối nay. Nói cho cùng, có thể tôi sẽ yêu anh… Có thể Martial sẽ căm thù anh… Căm thù đến độ lại yêu tôi lần nữa.

Có thể mọi thứ chưa phải đã mất hết.

16h07

Tôi ngồi vài phút dưới bóng những vách đá. Không muốn Alex nhìn thấy mình. Để con phải định thần lại giữa những ngày tôi và mẹ nó thay nhau trông giữ đã khá là phức tạp. Con sẽ không hiểu tôi đang làm gì ở đây, ở Boucan Canot này, vào cuối tuần mà con thường ở với Graziella. Lại càng không hiểu rằng tôi sẽ rời đi ngay.

Tôi xem đồng hồ. 10 giờ 10. Vừa quan sát Graziella lần cuối để chắc chắn rằng cô ta vẫn trông chừng bãi biển từ sau cửa kính quầy bar, tôi vừa rời đi trong bóng tối, đến tận nơi đỗ xe.

16h08

Tôi quan sát chiếc xe của Martial dưới rặng phi lao để chắc chắn anh ta vẫn còn ở đó.

Chẳng sao, tôi nghĩ.

Một tối vui vẻ, chỉ một tối thôi, tôi cũng hoàn toàn có quyền như thế chứ.

Tôi không có lòng dạ nào để chào tạm biệt Alex. Con đang ngồi lặng lẽ trên cát, trước mặt tôi vài mét. Tôi đã báo trước cho con biết rằng ba sẽ đến đón con.

Con không nói gì, chỉ thả cho cát lọt qua kẽ ngón tay.

Alex là một đứa trẻ nhạy cảm, nhưng khép kín. Việc chia ly này rồi sẽ biến con thành một đứa trẻ tự kỷ…

Tôi lùi lại, quyết định đã đưa ra, rốt cuộc tôi đâm sợ khi phải đối diện với Martial lúc này. Bóng anh ta có thể hiện ra bất cứ lúc nào từ bãi biển tối và đòi tôi phải giải thích về chiếc váy dạ tiệc, về những đồ trang sức trên cổ tay, về lớp trang điểm này… Tôi mặc áo vest, đưa mắt nhìn lần cuối về phía chiếc xe của Martial, rồi vừa tắt dèn Cap Champagne, vừa vớ lấy cái điện thoại di động.

Đã 10 giờ 10, hẳn là Fabrice đã đợi tôi khá lâu ở Flagrant Délice, khách sạn tốt nhất phía Tây đảo. Tôi chỉ nói tôi đang đến bằng một giọng khô khốc và lạnh lùng.

Tôi sẽ làm cho anh chàng này phải khổ sở. Và tôi sẽ tìm thấy niềm vui trong chuyện đó.

16h09

Tôi khởi động xe và vừa gọi điện thoại cho Graziella vừa lùi ra khỏi phố Boucan Canot. Tắt hết đèn pha. Tôi nghe thấy tiếng máy trả lời tự động của quầy bar. Đột nhiên, tôi thấy Graziella không trả lời lại là một điều may mắn. Tránh cho tôi khỏi phải giải thích dài dòng.

“Graziella, Martial đây. Tối nay anh không đến đón Alex được. Em phải thôi tìm những cái cớ nực cười đó đi. Em phải thôi lợi dụng Alex đi. Chúng ta phải cư xử như những người trưởng thành có trách nhiệm.”

Rồi tôi đi uống cho đến đêm muộn với đám bạn tại Bambou Bar ở đầu kia bãi biển Boucan, trong một quán rượu nơi tất cả các chủng tộc trên đảo có thể ngồi quây quần quanh ba chiếc bàn và mười chiếc ghế… Một trong những lý do tôi tới chỗ này là vì biết Graziella sẽ không bao giờ đặt chân đến đây.

16h10

Tôi nghe được lời nhắn của Martial vào máy trả lời tự động lúc 6h sáng. Tôi đã không ngủ ở nhà, Fabrice là một người tình không mấy sáng tạo, nhưng dai sức. Tôi nghe lời nhắn lần đầu. Không hiểu gì. Tôi ấn lên cái nút xanh lơ đang nhấp nháy như đèn xe cứu thương, giọng Martial lặp lại:

Anh sẽ không đến đón Alex tối nay.”

Tôi liền gào lên. Lao ra phía cửa kính quầy bar nhìn ra biển. Chạy trên bãi biển như một con điên. Đám đông đang ở đó, một nhân viên cứu hộ, những người qua đường.

Và, nằm dài sau rừng chân người đó là thân thể không còn sức sống của Alex.

16h11

Khi điện thoại reo, tôi nghe mà chẳng hiểu gì.

“Ông Martial Bellion phải không?”

Rượu vẫn còn nện vào sọ tôi, và viên cảnh sát cố hét to hơn những từ không thể hiểu nổi.

“Để một đứa trẻ sáu tuổi một mình trên bãi biển không có người trông. Trong đêm. Đứa trẻ thích nghịch nước. Một bãi biển nguy hiểm như thế.”

Rồi tôi hiểu ra và tất cả nổ tung trong đầu. Thậm chí tôi còn chẳng tìm cách giải thích bất cứ điều gì với viên cảnh sát… Chỉ lao đi, chạy như một thằng điên suốt năm kilômét từ Saint Paul đến Boucan Canot, vừa chạy vừa hét lên điên dại với biển khơi.

Lúc đầu tôi đã cố giải thích với cảnh sát rằng Graziella mới là người trông Alex tối đó, cố nhấn mạnh tầm quan trọng của vài phút trước hoặc sau 10 giờ, cố nói về lời nhắn vào máy trả lời tự động của Cap Champagne mà cô ta phủ nhận là không nghe thấy. Graziella lôi ra cả chục nhân chứng khẳng định đã nghe thấy cô ta nhờ tôi trông Alex đột xuất, khẳng định đã nhìn thấy tôi đỗ xe vào khoảng 10 giờ tối ở gần khách sạn Boucan. Fabrice Martin, viên luật sư, chứng thực rằng Graziella đã ngồi cùng bàn với anh ta ở Flagrant Délice vài phút sau 10 giờ. Đảo Réunion là một thế giới nhỏ bé, nhất là với người Zoreille, những người quản lý y tế, giáo dục, cảnh sát và tư pháp. Fabrice Martin là cháu trai của thẩm phán Martin Gaillard, người phụ trách vụ điều tra.

Càng đơn giản hơn để dồn hết trách nhiệm lên lưng tôi khi mà tôi không hề muốn đấu tranh bằng cách thuê một luật sư để thương thảo về tỷ lệ trách nhiệm của tôi trong cái chết của Alex. Thẩm phán Martin Gaillard mua sự im lặng của tôi bằng cách chỉ buộc tội gây chết người do tai nạn. Tôi được tự do.

Tôi rời khỏi đảo Réunion vào tháng sau đó để hòa mình vào cảnh sống buồn tẻ ở Pháp. Chuyện đã cách đây mười năm. Thời đó, việc tôi có thể làm lại cuộc đời quả là một chân trời siêu thực. Lại còn tưởng tượng tôi có thể chịu trách nhiệm lần nữa về một đứa trẻ. Nói cho cùng, Graziella đã thắng. Tôi sẵn sàng một mình gánh chịu cảm giác tội lỗi, mang theo nó, kéo lê nó. Graziella có chia sẻ cảm giác này cũng không khiến nó nhẹ nhàng hơn.

Những cặp vợ chồng ly hôn chỉ chia sẻ trách nhiệm về những đứa trẻ còn sống, chứ không phải những cái xác.

16h12

Martial là thủ phạm duy nhất.

Từ đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, một mình, không có bác sĩ tâm lý, cũng không có bạn tâm giao nào khác.

Tôi chẳng có lỗi gì trong việc ấy.

Mọi chuyện đều là lỗi của một mình Martial. Mò đến như một kẻ ăn trộm vào tối đó, lẩn trốn trong bóng tối, rình mò con trai rồi bỏ đi không nói một lời, say khướt cách đó vài mét…

Martial không có lý do nào để biện minh. Tối đó cũng như những ngày trước đó. Sẽ không có chuyện gì xảy ra nếu Martial không bỏ rơi Alex và tôi. Alex sẽ vẫn còn sống nếu như Martial chỉ cần chấp nhận tiếp tục yêu chúng tôi. Ít ra thì cũng vờ như thế. Nếu anh ta không gieo rắc cái chết quanh mình, giống như một ác thần.

Martial bỏ trốn sau khi thẩm phán ra phán quyết, giống như cách anh ta vẫn thường làm.

Tôi ở lại.

Tôi đã cố gắng sống sót. Đuổi bọn người Cafre và đóng cửa Cap Champagne. Chuyển sang một hòn đảo khác, một bờ biển khác, nhưng những con sóng vẫn đưa thi thể Alex về với tôi.

Mỗi sáng.

Đúng, tất cả chỉ là lỗi của Martial. Thậm chí còn tệ hơn. Từ đó đến nay, tôi đã suy nghĩ rất nhiều.

Martial muốn Alex chết.

Cái chết của Alex là một món hời từ trên trời rơi xuống. Một dịp may không ngờ tới để vĩnh viễn trốn chạy khỏi tôi. Để ngăn cách tôi với anh ta bằng chín nghìn hai trăm kilômét. Hẳn Martial đã mong Alex chết biết bao lần. Cuối cùng, anh ta đã giết con vào tối ngày 3 tháng Năm, cũng chắc chắn như việc đâm một lưỡi dao vào tim nó.

Giết người do tai nạn… Thẩm phán Martin Gaillard chỉ là một gã ngốc, còn ngốc hơn cháu của lão. Sự thật đập vào mắt như thế mà. Đó là một vụ giết người rõ ràng là cố ý.

Có âm mưu từ trước.

Martial đã quyết định hy sinh Alex vì một lý do rất cụ thể.

Anh ta đã đánh cắp mạng sống của con bởi vì muốn tặng nó cho một người khác, nhiều năm sau đó: Một con bé tóc vàng có tên là Josapha.

Graziella phải mất một lúc mới tỉnh táo lại được. Cô đặt tay lên chiếc 4×4 màu đen và để nước mắt chảy trên đôi má trát phấn màu nâu đỏ. Không quan trọng, chúng sẽ còn nhiều thời gian để khô. Mọi lớp phấn đã trở nên vô ích.

Trước mặt cô, Martial bế đứa con gái bước đến. Mọi chuyện đều theo đúng trật tự.

Cô gượng cười, lấy giọng tự nhiên nhất, nói to để át tiếng sóng vỗ vào vách đá.

– Chào Martial, lần này thì anh đúng giờ đấy.

Chương 44

Thứ Hai

Ngày 1 tháng Tư năm 2013

16h01

– A lô, đội cảnh sát Saint Gilles phải không?

Christos tranh thủ mở nắp một chai Dodo rồi lười biếng nhấc máy.

– Đúng… Ít ra là phần còn lại…

– Christos à? Moussa Dijoux đây. Cảnh sát quản lý hành chính Saint Pierre. Anh nhận ra tôi không?

Christos hình dung ra anh chàng to cao vui vẻ có năng khiếu đáng kể nhất là gọi cho các đội cảnh sát vì bất cứ vấn đề nhỏ nhặt nào, vỗ mạnh vào lưng họ rồi kết luận cuộc trò chuyện bằng một câu đại loại như: “Tốt rồi, bây giờ tôi để anh làm việc của mình.”

Moussa Dijoux nói tiếp:

– Tôi cứ nghĩ sẽ chỉ gặp máy trả lời tự động. Các anh không phải đi săn gấu hết à?

– À không, anh thấy đấy. Chắc là tôi đã quá tuổi chơi trò đuổi bắt…

Dijoux thậm chí còn không thèm giả vờ cười phá lên. Dấu hiệu xấu đây.

– Thật chán khi tôi gặp phải anh, Christos ạ. Giết người hàng loạt đây! Tôi đang có một xác chết trong tay, anh có hình dung được không. Khu Tuyến Thiên đường. Anh nghe rõ nhé, một thằng nhóc mười một tuổi chơi bóng ở đó đã gọi cho tôi bằng điện thoại di động. Một người phụ nữ Cafre, bị vứt xuống sông, hẳn là bởi một gã đã dừng xe lại đó và lôi cô ta ra từ cốp xe. Một con dao đâm trúng tim. Anh tưởng tượng được không?

Trước khi phản ứng, Christos tranh thủ uống một ngụm bia Dodo lớn. Theo tin mới nhất, Bellion vẫn đang trốn chạy đâu đó quanh núi lửa. Lần này thì khó có thể gán vụ án cho hắn. Ông mệt mỏi trả lời:

– Một ả điếm à?

– Không, tôi không nghĩ thế. Cô ta không trẻ lắm, kiểu bà nội trợ nếu anh hiểu ý tôi. Khá xinh xắn, nhưng nhiều ngấn, rất nhiều ngấn mỡ. Anh đến được không?

Christos dốc cạn chai bia. Ông cảm thấy mình phải chơi sát ván để thoát vụ khổ ải này. Thậm chí ông còn không có thời gian để gọi điện thoại cho Aja hoặc Imelda để kể cho họ nghe về chuyến đi dạo ôn lại hồi ức cùng với bà Eve Marie.

– Chỉ có mình tôi trực ở đây. Trong bối cảnh này, kế hoạch Papangue và toàn bộ những chuyện ồn ào liên quan, anh cũng hiểu là không dễ bỏ mặc đấy mà đi.

Dijoux cao giọng:

– Chờ chút, các cậu! Tôi là cảnh sát quản lý hành chính. Các cậu sẽ không bỏ tôi ở đó với một xác chết trên tay chứ!

Christos thở dài.

– Chết tiệt. Luật giết người hàng loạt. Anh có thông tin chi tiết không?

– Không có vết đánh nào. Không giấy tờ tùy thân. Không xắc tay. Chỉ tìm thấy chìa khóa của một chiếc Volkswagen trong túi cô ta, và cách đó ba trăm mét là chiếc Polo màu đỏ đậu sai chỗ với một cánh cửa màu cam đã hỏng, vô chủ. Anh có muốn biển số xe không?

Chiếc chai trượt khỏi tay Christos, rơi xuống, như thể quay chậm, vỡ tan trên nền gạch của văn phòng cảnh sát. Một thứ chất lỏng dính nhớp chảy vào chân ông.

Christos không có lấy một cử chỉ nào. Tất cả các mạch máu nối tim ông với các cơ quan khác trong cơ thể đã bị đứt phựt. Như thể cuộc sống của ông vừa đột ngột bị thả trôi.

– A lô, Christos? A lô, anh còn đó không? Thế nào, anh quyết định sao rồi? Anh đến chứ, có hay không hả?

Chương 45

Thứ Hai

Ngày 1 tháng Tư năm 2013

16h13

– Xin chào, Martial, – Graziella nhắc lại. – Lâu quá rồi…

Trong khi Martial bước về phía chiếc 4×4 màu đen, Graziella bỏ mũ đặt lên nóc xe. Được giải phóng khỏi lớp vải kaki, mái tóc dài màu hạt dẻ nhạt đổ xuống. Nước da nâu của cô ta, từ mắt xuống đến dưới cằm, có những vạch trắng chạy ngoằn ngoèo. Một lớp đất sét in hằn những vệt nước mắt.

Graziella đã khóc. Giọng cô ta kèn kẹt, vô liêm sỉ, như thể không còn chút tình thương nào.

– Tôi đã tin chắc là anh sẽ xoay xở để đến được tận đây…

Martial dừng lại cách cô ta một mét. Hai tay anh ôm siết thân hình thiếp ngủ của Sofa bọc trong lớp vải màu be. Anh nói nhỏ để con bé không bị đánh thức:

– Tôi đến rồi, Graziella. Cùng với Sofa. Một mình. Tôi đã giữ lời hứa. Liane đâu?

– Bình tĩnh nào, Martial. Tôi và anh, ta đang ở đây để tìm ra một giải pháp công bằng. Không vội vàng. Không tức giận.

Martial tiến lên một bước. Nhìn chăm chăm vào người vợ cũ.

– Nói với tôi cô ấy còn sống đi, Graziella. Nói ngay lập tức, nếu không…

Graziella ngồi xuống bờ đê bằng đá cuội đen. Cô ta không ngẫu nhiên chọn điểm hẹn, những bức tường đá khiến du khách thăm vịnh Thác không thể nhìn thấy họ, và tiếng sóng vỗ ầm ào vào đá khiến người ta không thể nghe được cuộc trò chuyện từ cách đó năm mét.

– Giờ thì anh hiểu ra rồi đấy, Martial. Trách nhiệm. Gia đình. Nỗi sợ hãi giằng xé ruột gan anh. Xin anh, giới thiệu con gái anh với tôi đi.

– Con bé đang ngủ. Nó ổn. Tôi lo được cho nó. Cô muốn gì?

Graziella quan sát xung quanh. Cách đó hai chục mét, một chiếc xuồng đang dập dềnh trên biển, neo vào thân một cây dứa dại. Cô ta nói to hơn một chút để át tiếng sóng:

– Tìm ra một giải pháp công bằng, tôi nói rồi mà. Tất cả các món nợ đều phải trả, Martial ạ, dù đã nhiều năm rồi. Muốn những bóng ma để ta yên thì chẳng có cách nào khác. Nếu anh không muốn gặp chúng, tại sao lại quay lại hòn đảo này cùng vợ và con gái anh?

Martial gần như hét lên, như thể cao giọng có thể phá vỡ vẻ bình thản bệnh hoạn của vợ cũ:

– Bởi vì những bóng ma chỉ tồn tại trong đầu cô, Graziella ạ. Và cô đã rời khỏi hòn đảo này, mang theo cả chúng nữa.

– Không, Martial. Chúng vẫn ở lại đó, ở khách sạn Alamanda, ở Boucan Canot, ở Cap Champagne. Chúng đang ngủ, và việc anh quay lại đã khiến chúng thức dậy.

Cô ta nhìn chăm chăm ra biển, thác nước rồi nhìn xoáy vào mắt Martial.

– Anh tưởng có thể thoát khỏi quá khứ sao?

Martial loạng choạng. Sức nặng trên tay anh trở nên gần như không thể chịu nổi, nhưng anh không muốn nhượng bộ. Anh phải tranh thủ thời gian để bảo vệ Sofa. Anh nhớ lại những cuộc điện thoại nhận được ngay sau ngày gia đình họ đến Réunion: “Điều quan trọng là anh đã quay lại trả nợ, Martial. Khi ta mua chịu hạnh phúc, một ngày nào đó ta sẽ phải trả nợ. Mạng đổi mạng. Mạng sống của con gái anh đổi lấy mạng sống của con trai tôi. Chúng ta sẽ hết nợ.”

Graziella nói tiếp vẫn với giọng đó, giống như một thẩm phán giải trình sự việc một cách trung lập:

– Hẳn là hai người đã định báo cảnh sát. Thậm chí có thể các người đã kín đáo gặp họ rồi. Nhưng các người có thể nói gì với họ chứ? Yêu cầu họ cử vệ sĩ gác xung quanh các người ư? Cảnh sát nào có thể buộc tội tôi chỉ với những lời đe dọa vô danh đơn thuần? Cảnh sát nào có thể tin lời các người mà không tìm cách điều tra đôi chút trước đó?

Giọng nói đầy đe dọa ở đầu dây điện thoại, một tuần trước, tiếp tục vang lên trong đầu Martial: “Josapha có quyền được xét xử công bằng. Nhiều năm thẩm cứu. Đã quá muộn để cầu cứu rồi, Martial ạ. Nếu cảnh sát tiếp cận tôi, đặt câu hỏi nhỏ nào với tôi, tôi sẽ xử con gái anh.”

Vẫn giọng nói lạnh lùng đó hôm nay đang đắc thắng.

– Tôi tin chắc là hai người không dám mạo hiểm. Những bậc cha mẹ có con bị bọn bắt cóc dọa giết có thể đánh cược bằng cách gọi cảnh sát. Họ tưởng rằng mục đích của bọn bắt cóc là lấy tiền chuộc, chứ không phải giết con họ. Nhưng đối với anh, Martial ạ, không có khả năng nào hết, chỉ có thời hạn, làm thế nào trì hoãn cuộc thi hành án để tiếp tục hy vọng…

Martial im lặng. Nhăn nhó. Anh nhớ lại lần Liane đến văn phòng cảnh sát ở Saint Benoît. Sáng hôm đó, suýt nữa cô đã kể hết với cảnh sát. Anh chờ trong xe, anh đã bắt cô phải hứa sẽ không nói tên. Không có bằng chứng nào chống lại Graziella, và để trả đũa cho một cuộc điều tra đơn giản của cảnh sát, Chúa mới biết cô ta có thể làm những gì.

– Tôi hiểu anh, – Graziella nói tiếp. – Một lần nữa, hẳn là anh đã muốn trốn chạy, nhưng tất cả các chuyến bay đều đã đầy chỗ, đúng không? Hoặc phải bay chuyển tiếp với giá cắt cổ. Quá khả năng của anh! Chúng ta phải chịu trách nhiệm về những gánh nặng mà chúng ta đặt lên bàn cân: nếu anh không cưới một con bé không đồng xu dính túi, có lẽ anh đã đi xa rồi… Anh cũng không thể thoát khỏi bản án. Bị bỏ tù trên đảo. Không ai bảo vệ. Đao phủ có thể gõ cửa bất cứ lúc nào. Lần này, anh quan tâm đến con gái anh, đúng không Martial? Anh không để con bé một mình trên bãi biển vùng phá. Anh lo lắng. Anh đóng vai người cha. Ngoan ngoãn giống như một tù nhân hy vọng được giảm án bằng cách cư xử tốt.

Không trả lời. Tranh thủ thời gian.

Graziella thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía chiếc Zodiac.

– Ngoan ngoãn… Nhưng anh chuẩn bị cho việc trốn chạy. Tôi phải khen ngợi anh, Martial ạ, anh đã cố chui vào một cái hang chuột mà tôi không thể tìm ra. Tôi đã phải mất thời gian để tìm hiểu chiến lược của anh. Liane đột ngột mất tích và anh dàn dựng một vở diễn để bị nghi ngờ là đã giết cô ta. Hai vết thương nhẹ nhàng, vài giọt máu rơi rớt trong phòng, thật hiển nhiên. Anh mượn chiếc xe đẩy của bà già lao công và cố tình để nhiều nhân viên khách sạn nhìn thấy: Liane ra khỏi phòng như thế mà không bị nhìn thấy, còn sống khỏe, trong khi tất cả mọi người sẽ tin là anh chở cái xác của cô ta. Tất cả dấu vết đều kết tội anh, đương nhiên. Cảnh sát sẽ chẳng có cách nào khác là tạm giữ anh và đưa Sofa vào chế độ bảo vệ hình sự. Hai ngày sau, Liane lại xuất hiện, vài giờ trước khi máy bay cất cánh. Chỉ là bỏ nhà đi vài hôm, cô ta giải thích như thế. Cảnh sát xin lỗi, thả hai cha con và cả nhà các người bay về chính quốc… Kế hoạch của các người thật phức tạp, nhưng hiệu quả.

– Kế hoạch của tôi, – Martial nói chen vào. – Lúc đầu, Liane không đồng ý. Cô ấy không muốn để Sofa một mình với tôi.

Graziella ngước mắt về phía những cái bóng vô hình, phía trên ngọn thác.

– Nhưng bất hạnh lớn cho cô ta là cũng đã nghe lời anh. Anh đã quên một chi tiết, Martial ạ, là những bóng ma rất cảnh giác. Tôi theo dõi các người liên tục. Liane đã được chiêm ngưỡng vài bức ảnh gia đình xúc động trên tường ngôi nhà của tôi ở Saint Pierre. Khi anh để cô ta trên bãi đỗ xe khách sạn Alamanda và cô ta ra khỏi chiếc xe đẩy chở vải, một gã người Malbar đội mũ kaki đã đợi sẵn để yêu cầu cô ta trèo lên chiếc Chevrolet Captiva của hắn…

Lần này, Maltial không thể kìm lại:

– Nếu cô mà…

– Nhẹ nhàng thôi, – Graziella chậm rãi đưa tay lên cắt ngang. – Đừng có đảo ngược vai trò, Martial. Chính anh đã âm mưu cho vợ anh bỏ trốn. Anh đã thất bại. Anh biết luật rồi đấy. Trừng phạt. Tù ngục. Tội nghiệp Liane, xét cho cùng, cô ta chẳng liên quan gì. Cô ta không có gì phải tự trách mình ngoại trừ việc đã gặp anh. Anh có nhận ra chính anh đã đào mồ cho cả gia đình nhỏ của mình không?

Martial lùi ra sau một mét và dựa lưng vào một thân cây dứa dại để sức nặng trên tay dịu bớt. Anh phải bảo vệ Sofa khỏi ả điên này càng lâu càng tốt.

– Và… cô đã giết ông già trên bến cảng Saint Gilles phải không? Rodin ấy?

– Do lỗi của anh, Martial ạ. Chỉ do lỗi của anh. Nếu không có kế hoạch ngu ngốc của anh, ông già đó sẽ vẫn còn sống. Ông ta đã quay lại vào thời điểm không phù hợp, trong khi tôi đang bỏ Liane vào cốp xe. Anh đã tặng cho tôi vũ khí gây án, trong xắc tay của Liane, một con dao có máu của cô ta ở lưỡi và vân tay của anh trên cán. Tôi cũng ngần ngại khi cắt cổ bà già chủ ngôi nhà anh đã ở. Tôi đã gặp Sofa bé nhỏ của anh trên đường Phố Saint Gilles. Cải trang thành con trai. Một cậu bé, Martial ạ! Trạc tuổi Alex! Cứ như thể cả anh cũng hiểu rằng không có lựa chọn nào khác ngoài việc đổi mạng lấy mạng. Phần còn lại không có gì phức tạp. Tôi đã đi theo nó. Trốn cách ngôi nhà chừng mười mét. Vài phút sau, bà già quay về. Tưởng tượng xem điều gì sẽ xảy ra nếu tôi không khiến bà ta dừng lại, nếu bà ta thấy anh trong nhà mình. Có lẽ chính anh sẽ buộc phải đâm dao vào cổ để bắt bà ta câm miệng. Tôi nói có đúng không? Hay anh muốn hy sinh con gái mình hơn?

Graziella ngước mắt nhìn chồng cũ và nói tiếp:

– Không, tất nhiên rồi, nhưng một lần nữa anh sẽ rêu rao là không chịu trách nhiệm về bất cứ điều gì. Tôi hỏi anh một câu được không, Martial?

Martial đã tạo được một chỗ ngồi không mấy dễ chịu bằng cách kê đùi vào chùm rễ lộ thiên nối từ thân cây dứa dại xuống đất. Anh chọn cách im lặng. Tranh thủ thêm vài giây. Graziella nhấn mạnh:

– Tôi tự hỏi khi nào thì anh nhận ra kế hoạch của mình đã thất bại. Tôi giả định rằng tối đầu tiên, Liane sẽ phải gọi cho anh, nói rằng mọi chuyện đều ổn, cô ta đang trốn như đã thống nhất, và anh phải diễn trước mặt cảnh sát…

Graziella ngừng lại có chủ ý, rồi nói tiếp:

– Chỉ có điều cô ta chẳng bao giờ gọi…

Dù không muốn, Martial vẫn nhớ lại nỗi kinh hoàng càng lúc càng tăng sau khi đã khai báo vụ mất tích giả của vợ với cảnh sát Saint Gilles. Suốt buổi tối đó không có cuộc gọi nào của Liane… Sau đó là Rodin bị giết. Rồi lời nhắn trên cảnh cửa chiếc xe thuê. Hẹn gặp ở vịnh Thác. Làm sao cảnh sát có thể hiểu được một gã sẵn sàng bị kết tội lại thay đổi thái độ hoàn toàn chỉ vài giờ sau đó?

Không thể. Không có chút hy vọng nào từ phía họ. Martial vẫn bám lấy ba từ. Luôn là ba từ đó:

– Liane ở đâu?

Graziella nở một nụ cười trấn an.

– Cô ta còn sống, Martial ạ. Vẫn còn sống, ít ra là thêm một lát nữa. Cô ta đang chịu nóng chờ đợi anh, cô ta dẻo dai hơn tôi tưởng đấy.

Nụ cười đột nhiên khựng lại.

– Nói thế đủ rồi, Martial, tôi không quan tâm đến việc vợ anh còn sống hay không, cô ta chỉ là một miếng mồi để dụ anh đến đây cùng con bé. Bây giờ hãy đánh thức nó. Để nó xuống đất. Kết thúc thôi.

Martial cố gắng nghĩ thật nhanh. Dù sao cũng là một phép mầu vì Sofa không nghe thấy lời thú nhận và đe dọa của Graziella. Liệu vợ cũ của anh thật sự có khả năng giết một bé gái cũng lạnh lùng như đã giết hai nhân chứng phiền hà không?

Anh đưa mắt tìm kiếm sự khoan hồng.

– Đừng lôi Josapha vào việc này, Graziella. Con bé chẳng liên quan gì đến chuyện của người lớn. Con bé…

Một cơn cười gằn giận dữ khiến khuôn mặt mai mái của Graziella lần đầu bị bóp méo.

– Ồ, không, Martial, không. Gì cũng được nhưng đừng nói là chuyện riêng của người lớn. Ít nhất thì anh có thử tính xem Alex bây giờ bao nhiêu tuổi không? Không, tôi tin chắc là như thế. Nó đã mười sáu tuổi rồi. Lẽ ra đã là một thanh niên đẹp đẽ rồi. Lẽ ra tôi đã phải lo lắng vì nó sắp lên cấp ba, tôi sẽ tìm trường trung học tốt nhất cho nó – một lớp học châu Âu, các môn nghệ thuật ứng dụng, khoa học kỹ thuật. Có thể tôi sẽ về Pháp để nó có cơ hội tốt nhất vào các trường lớn. Đánh thức con gái anh dậy đi, Martial. Con bé phải trả lại cuộc sống mà nó đã đánh cắp.

Martial lưỡng lự định đánh liều được ăn cả ngã về không, anh định túm lấy vợ cũ và bóp cổ cho đến khi cô ta thú nhận Liane đang bị cầm tù ở đâu.

Quá muộn.

Graziella đã đoán trước từng phản ứng của Martial. Cô ta đột ngột rút từ bên trong áo dài ra một khẩu súng lục loại nhỏ.

– Một khẩu Hämmerli, – cô ta nói rõ. – Của Thụy Sĩ, giá ngoại hạng, nhưng người ta bảo đảm với tôi rằng đây là loại êm nhất trên thị trường. Tôi đảm bảo với anh, tiếng sóng sẽ át hết tiếng súng nổ.

Cô ta chĩa súng.

– Đặt con bé xuống, Martial. Đặt nó xuống không tôi sẽ bắn.

Nhận báo giá qua email